Cái kết đắng ngắt cho người phụ nữ ham quyền, ngoại tình với sếp

Từ một người phụ nữ có mọi thứ, chỉ sau một ngày tôi mất trắng. Tất cả cũng chỉ vì thói ham quyền, ham chức mà bán rẻ nhân cách của chính mình.

Tôi tốt nghiệp đại học với tấm bằng khá, chật vật mãi, cuối cùng cũng xin được vào chân kinh doanh trong một công ty tư nhân. Công ty này tuy quy mô không quá lớn, nhưng doanh thu rất khá, chính vì thế lương của nhân viên cũng rất ổn.

Đi làm được 2 năm thì tôi kết hôn. Chồng tôi công tác trong ngành xây dựng. Anh là người hiền lành, chịu khó, nói chung đối với vợ con rất tốt. Kinh tế của vợ chồng tôi tuy không quá dư dả nhưng cũng không bí bách, khó khăn gì.

Cưới nhau được hơn 1 năm thì tôi sinh con trai đầu lòng. Vợ chồng tôi vui mừng, hạnh phúc lắm.

Thời điểm này, công ty tôi đang thực hiện chính sách giảm bớt nhân viên. Những người không đủ năng lực, không đủ khoán hoặc làm việc chậm tiến độ bị cảnh cáo 3 lần sẽ bị đuổi việc. Cả công ty ai cũng lo lắng lắm, thời buổi làm ăn khó khăn, tìm được khách hàng chẳng dễ gì, chưa kể còn phải lo khoán. Nhất là với bộ phận kinh doanh, nếu không ký được hợp đồng thì chỉ có nước mất việc.

Thế nhưng, đúng là lúc nào cũng có cách để người ta lách luật. Khi tôi đang lao đao vì khách hàng, mục tiêu, kế hoạch thì sếp gọi riêng tôi vào phòng nói chuyện. Sếp nói, ông biết tôi là người rất có năng lực, muốn cất nhắc tôi lên chức trưởng phòng kinh doanh. Vừa nói, sếp vừa đi lại gần tôi, cố tình đụng chạm vào tôi. Tôi thừa hiểu sếp đang muốn gì.

Tôi tự biết mình là người phụ nữ đẹp, tôi không cao, nhưng được nước da trắng bóc, mịn màng, gương mặt thanh tú, lại có đôi lúm đồng tiền duyên dáng. Là gái 1 con, tôi càng mặn mà hơn.

Sau buổi gặp gỡ với sếp, tôi nghĩ rất nhiều. Nếu tôi đồng ý làm người tình của sếp, tôi sẽ thoát khỏi chính sách giảm nhân viên, lại còn cơ hội leo lên chức trưởng phòng kinh doanh. Vị trí này mà để phấn đấu thì không biết bao lâu mới lên được. Tính toán mãi, cuối cùng tôi cũng đưa ra quyết định của mình.

Tôi bật đèn xanh với sếp, chỉ cần một câu nói ý, một cái liếc mắt đa tình là sếp lập tức bắt sóng được tôi. Tôi trở thành nhân tình của sếp.

Sếp si mê tôi thấy rõ, ông tìm cách để gần gũi tôi mọi lúc mọi nơi. Ngoài những lần đi nhà nghỉ, tôi và sếp còn đôi lần vụng trộm ngay trong phòng làm việc. Để tránh bị người khác nghi ngờ, ngoài mặt tôi và sếp vẫn giữ khoảng cách với nhau. Tôi đi làm đúng giờ, về đúng giờ, chồng tôi chẳng bao giờ ngờ được, người vợ hiền lành của anh lại có thể ngoại tình với người khác bên ngoài.

Thế nhưng, điều khiến tôi sốt ruột nhất là đã hơn 5 tháng trôi qua, việc cất nhắc tôi lên làm trưởng phòng như sếp hứa vẫn chẳng có tiến triển gì. Mấy làn tôi hỏi dò, sếp bảo phải từ từ, nếu gấp quá dễ gây dị nghị.

Thế nhưng, tôi đâu biết rằng, đó chỉ là cái kế sếp lừa để dụ tôi vào bẫy tình của ông ta mà thôi. Và khi tôi còn đang mê muội trong việc sẽ được tăng chức thì vợ sếp đã giúp tôi tỉnh ngộ.

Hôm đó, vừa đến cơ quan được một lát thì vợ sếp đến. Chưa nói năng gì, bà đến hẳn bàn làm việc của tôi cho tôi cái tát trời giáng trước sự ngỡ ngàng của toàn bộ nhân viên.

cai-ket-dang-ngat-cho-nguoi-phu-nu-ham-quyen-ngoai-tinh-voi-sep

Hình minh họa

Ngay sau đó, vợ sếp ném một sấp ảnh lên bàn làm việc của tôi, trong đó là toàn bộ ảnh tôi và sếp đang vào nhà nghỉ, rõ cả thời gian, địa điểm. Tôi choáng váng ngã gục xuống, vợ sếp tiếp lời: “Đây chỉ là cái tát cảnh cáo thôi, lần nữa thì không phải tôi đứng nói chuyện với cô đâu”. Vợ sếp dứt lời, ở phía sau mấy tên xã hội đen bặm trợn bước lên. Tôi sợ hãi đến không dám thở. Luôn miệng khóc lóc xin lỗi vợ sếp.

Vợ sếp bỏ đi, để lại tôi với nỗi nhục nhã ê chề, đồng nghiệp không một ai lại gần tôi. Ai cũng xầm xì to nhỏ, nhìn tôi với ánh mặt khinh bỉ. Tôi bỏ chạy khỏi công ty ngay lúc đó. Tôi không biết lúc đấy, sếp đang ở đâu.

Về đến nhà, tôi ngã vật ra giường, cảm giác tủi nhục khiến nước mắt tôi rơi lã chã. Tôi phải ăn nói với chồng thế nào chuyện nghỉ việc đây. Vừa lúc ấy, chồng tôi đẩy cửa vào. Anh chẳng nói năng gì, vứt cho tôi tờ giấy.

Tôi cầm lên, là đơn ly hôn anh đã ký sẵn. Tôi bàng hoàng nhìn chồng. Anh lạnh lùng nói: “Cô ký và biến ngay khỏi nhà tôi, để tôi điên lên, tôi giết cô ngay lập tứ đấy, đồ khốn nạn, đồ mèo mả gà đồng”.

Anh vung tay, nắm ảnh bay tung tóe khắp phòng. Trời ơi! Hóa ra vợ sếp đã gửi số ảnh này đến nhà tôi. Tôi thật không ngờ, bây lâu nay, việc tôi đi lại, làm gì với sếp đều có người theo dõi.

Tôi quỳ xuống cầu xin chồng tha thứ, nhưng anh hất thẳng tôi ra. Bảo đừng động vào anh, anh gọi tôi là đồ dơ bẩn, anh không muốn nhìn thấy tôi trong căn nhà này nữa. Tôi khóc, bảo có thể cho tôi gặp con không. Anh nhất quyết không đồng ý, bảo nếu tôi không thu xếp đi ngay bây giờ, đích thân anh sẽ lôi tôi ra khỏi nhà.

Tôi lê chân ra cổng mà không biết mình sẽ đi đâu, về đâu. Tôi hối hận lắm rồi, tất cả cũng chỉ vì tôi ngu xi ham chức, ham quyền mà bán rẻ nhân cách của mình. Tôi nhận kết cục bi thảm này cũng là do tôi chuốc lấy. Bây giờ tôi biết phải làm sao đây?

You May Also Like