Bố trẻ con – Chap 21

Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy trong vòng tay của anh,ánh nắng bên cửa sổ chiếu vào măt khiến tôi bừng tỉnh,đập vào mắt tôi là ánh mắt anh đang nhìn tôi say ngủ,tôi đỏ mặt nhìn anh

-sao anh dậy mà không gọi em
-anh thấy em ngủ ngon nên không gọi
-anh phải gọi cho em chứ?
-không sao mà em đi rửa mặt đi cherry dậy rồi
Tôi nhìn sang thấy con bé nhìn tôi
-con thấy ba ôm cô rồi nha
-à là vì hôm qua cô sợ ma chứ không phải cô dành ba của cherry đâu…
-con sẽ chia sẽ ba cho cô nhưng không cho cô Thảo đâu
-cảm ơn con.
Tôi dậy rửa mặt cho con bé rồi cho con bé ăn sáng,hôm nay cherry xuất viện.tôi đang ngồi chờ anh làm thủ tục thì long gọi
-alo em nghe
-em về nhà trọ chưa
-chưa anh ạ,em đang còn ở viện
-cà phê không
-dạ chắc bây giờ thì không được vì con bé đang chuẩn bị về anh ạ
-vậy trưa nay đi ăn được không vì anh đang có chuyện muốn tâm sự với em
-vậy 11h nha anh
-ok em 11h ở quán cũ nha
-dạ anh
Tôi chờ anh đem hồ sơ ra tôi và anh đưa cherry về,ông bà đã chờ sẵn từ trước để đón. Đưa con bé về tôi cho con bé ăn rồi đi ngủ tôi xin phép cả nhà anh đi gặp Long. Dĩ nhiên tôi đi một mình. Tôi đến quán cũ gặp long và ở đó còn có cả Hạ Thảo…
-chào anh
-chào em,em ngồi đi
Thảo tựa người vào người anh,còn anh thì khoát tay sang người Thảo
-em uống gì gọi đi
-cho em nước suối,anh nói có chuyện muốn nói cùng em đúng không? Anh nói đi.
-à để anh giới thiệu trước 1 tí nha.từ nay Hạ Thảo sẽ là trợ lý của anh.hôm trươc em có nói là em sẽ giải quyết vụ chiếc xe với anh đúng không?
-đúng rồi anh nói đi em nghe,anh muốn giải quyết sao
-à để trợ lý của anh giải quyết với em nhé
Tôi nhìn thảo,tôi không nghỉ là sẽ có ngày hôm nay,không hiểu tại sao họ lại có thể kết hợp với nhau như thế.thảo nhìn tôi bằng ánh mắt đắc trí.
-được rồi tôi sẽ nói cho nghe như này.chiếc xe sữa 400tr trong đó lỗi của anh long là 250tr còn của cô là 150tr.đây hoá đơn đây,xe có gắn camera cô cần chúng tôi sẽ cho cô xem lại lỗi xủa cô
-nhưng sao anh nói đó là do anh cãi nhau với vợ anh và…
-đó là anh long nói vui với cô thôi cô hiểu không?còn giờ thì cô buộc phải đền không thì chúng tôi kiện cô thôi
-nhưng mà…
-tôi biết cô sẽ chẳng thể nào có đc số tiền đó đâu,nên tôi nói với cô như này nhé,tôi cho cô 1 tuần để giải quyết số tiền này.hoặc là 150tr hoặc là tôi cho cô 2 con đường,cô muốn nghe k?
-cô nói đi.
-bây giờ 1 là cô sẽ ngủ với anh Long để trừ đi 150tr đó,như tôi đây,tôi đã ngủ để đèn cái kính cho anh Long đây. Còn 2 là cô phải rời xa khôi để tôi bước vào căn nhà đó. Tôi biết cô cũng như những đứa con gái quê thực dụng khác,cũng muốn tìm bến đỗ ở cái đất sg này mà nhà khôi thì quá là giàu có chứ giữa cô và nó làm gì có cái tình cảm gì?
-đừng lúc nào cũng nghĩ rằng ai cũng xấu xa và toan tính như cô,cô sai rồi tôi không phải loại người như thế đâu.

chuyen-yeu-blogtamsuvn

-giờ này mà còn vờ vịt làm gì
-tôi sẽ tìm cách trả 150tr đó.ok.chào cô,chào anh
Tôi bước đi mà lòng ấm ức,thảo nói với theo
-nhớ là cô có 1 tuần thôi đó.
Tôi chạy xe về nhà anh mà lòng tôi rối bời,buổi chiều tôi chơi với cherry mà chẳng thể tập trung,câu nói của thảo cứ quẩn quanh trong đâu tôi không thôi,dường như anh nhận ra điều đó
-em có gì không vui sao?
-à không,em hơi mệt
-vậy hôm nay em về sớm để nghĩ ngơi đi.2 ngày nay em mệt rồi
-em không sao một tí nữa em về được mà.em cho cherry ăn hết cơm đã
-xíu anh đưa em về
Cherry nghe anh nói liền không ăn nữa
-con muốn cô ở lại đây với con như hôm qua ở viện
-không được con à hôm nay con phải để cô về cô mệt rồi cô lại không đủ quần áo nữa
-nhưng con có thể nói nội mua đồ mới cho cô
-nhưng con à cô ở đây sẽ ngủ đâu chứ đây là nhà mình mà con không phải bệnh viện.
-cô sẽ ngủ cùng ba,con sẽ nói nội mang giường kia của con sang phòng ba
-nhưng mà…
-được rồi cô sẽ ở lại và cô ngủ phòng này cùng con,được không
-ba thấy chưa,là cô thương con mà
Tôi nhìn ánh mắt ái ngại của anh rồi mĩm cười.
-em còn đồ,con bé đang ốm để em ngủ lại một hôm
Tối đó con bé ngủ trên giường nhỏ đặt cạnh giường anh.tôi và anh nằm trên giường cho con bé vui lòng,con bé ngủ sớm.8h30 đã ngủ còn tôi vẫn nằm trằn trọc mãi không ngủ được.điện thoại tôi có tin nhắn,là Long.
“Anh rất thích em,em có 1 tuần để suy nghĩ,em đừng lo về hạ thảo cô ấy chỉ là vui chơi qua đường anh muốn có đc em,người con gái anh thích ngay từ lần gặp đầu tiên.anh mong em suy nghĩ,1 đêm thôi”
Tôi tắt điện thoại không trả lời,tôi ra cửa sổ đứng, tôi kéo một tấm màn nhìn ra ngoài,dưới ô cửa sổ vẫn còn một vài chiếc xe qua lại,ánh đèn đường vàng vọt kéo dài một vài cái bóng nhá nhem trên đg,hôm nay có trăng,ánh sáng trăng chiếu vào cửa sổ khiến lòng tôi buồn đến lạ. Sài gòn buổi đêm thật vắng lặng,những ánh đèn đường hiu hắt. Sài gòn buồn hay chính lòng tôi đang nặng trĩu.
-em cao chuyện gì sao
Tôi giật mình quay lại phía anh.trăng sáng hắt lên khuôn mặt thanh tú ấy làm lòng tôi bỗng xốn xang
-à không,em không ngủ được thôi
Anh vẫn ở đấy vị trí phía sau lưng tôi bên cạnh ô cửa sổ,anh trăng phản phất lên 2 con người cô đơn giữa đêm muộn.
-có chuyện gì nói anh nghe,giúp được anh sẽ giúp,không giúp được thì xem như anh san sẽ nỗi lòng cùng em.
-con người ta dễ thay đổi lắm phải không anh?
-lòng người luôn là điều khó đoán.thật ra con người ta chẳng thay đổi.họ vẫn vậy như cái ngày đầu ta gặp,chỉ là lòng họ chẳng còn được như ta nghĩa ban đầu thôi.
-sao anh biết vậy
-anh đã từng trãi qua như thế,từng gặp,từng tin đến điên dại đến khi bị họ phản bội mà.
-vậy là anh giống em rồi.mà người anh từng gặp là ai.
-là mẹ cherry
-vậy thì anh đau hơn em vì anh yêu họ,còn em thì không.
-vậy sao em phải bận tâm khi họ thay lòng.
-em buồn thôi vì họ mang lại rắc rối cho em,à mà anh này,hạ thảo là người như nào hả anh
-không phải là một người tốt còn có xấu hay không thì anh chưa đoán được.
-hèn chi hạ thảo lại cấu kết với long hại em
-là sao
-à không có gì đâu anh
-đã lỡ lời thì nói cho anh nghe nào,có gì anh sẽ cùng giải quyết,2 cái đầu cùng suy nghĩ sẽ hơn 1 cái đâu mà
Bàn tay anh đặt lên vai tôi,tâm trạng tôi trùng lại,tôi quyết định trãi lòng với anh,vì ở cái sg này ngoài anh-người thương của tôi thì còn có ai mà tôi tin tưởng.tôi bắt đầu mở lời
-anh còn nhớ chuyện em làm hư xe của long không
-anh nhớ
-vậy anh nhớ chuyện em và long gặp anh và Thảo tại quán cà phê mà Thảo là người làm hư kính của long không?
-có,anh nhớ
-hạ thảo đã ngủ vơi long anh ạ,hạ thảo ngủ với long để trừ tiền cái mắt kính,và em không biết làm sao khi giờ hạ thảo là trợ lý của long,hạ thảo và long đang ép em.
-ép em chuyện gì?
-hạ thảo buộc em phải bồi thường 150tr cho Long
-tiền gì chứ?
-tiền sữa xe anh ạ.hạ thảo nói nếu em không trả tiền thì một là em ngủ với long trừ nợ như thảo hai là em phải nghỉ việc và rời xa anh.
-vậy em quyết định như thế nào
-em nói em sẽ kiếm cách trả nợ
-tốt lắm
Anh xoay vai tôi lại đối diện anh,anh nhìn tôi bằng ánh mắt ấm áp
-nghe anh nói này,ngày mai hãy cùng anh đi gặp họ,anh biết thảo là người như thế nào và anh biết cách đối phó với Long.anh sẽ thay em giải quyết với tư cách là người yêu em,và nếu như có đền tiền anh sẽ là người đền cho em,em chỉ việc đi theo ngồi yên và nghe anh nói với tư cách là người yêu anh…
-nhưng mà…
Anh đặt lên môi tôi một nụ hôn thật sâu,môi anh cuốn lấy môi tôi,tay anh luồng qua eo ra sau kéo lấy tôi sát người anh rồi đưa lưỡi sang dò tìm,tôi hé mối đáp trả anh một cách nhiệt tình theo cái lửa tình yêu và bản năng của một đứa con gái mới yêu lần đầu,nụ hôn vụng dại nhưng chân thành. Ánh trắng sáng vằng vặc soi lên cái bóng kéo dài của 2 đứa. Lòng tôi khi này bình yên đến lạ,tim tôi đập thổn thức theo cái hương vị ngọt ngào mà anh mang đến. Nụ hôn sâu kết thú bằng câu
-anh yêu em.anh và con cần em,vậy nên chỉ cần em không đồng ý rời xa anh,em chấp nhận trả tiền để ở bên anh như vậy đã là quá đủ. Tin anh đi. Mọi chuyện có anh ở đây rồi. Tất cả sẽ ổn,hiểu không?
Tôi bẽn lẽn gật đầu. Phải rồi,đối với người con gái,cái mà họ cần nhất đôi khi chẳng phải là điều gì lớn lao và to tát,đôi khi cái mà họ cần nhất là một vòng tay vỗ về khi mệt mỏi,là một cái ôm siết đến ấm lòng,là một câu nói:”có anh ở đây rồi”…thì có lẽ với họ mọi thứ ở nơi đây đều ổn,tất cả thảy đều sẽ ổn nếu như có”anh”ở cạnh,thì dì ngoài kia cod bão táp phong ba,có muôn vòng khó khăn hay mưa giăng khắp lối thì chắc chắn rằng với họ,cả thế giới của họ đều bình yên-và tôi cũng vậy. Tôi say đắm trong vòng tay anh mặc kệ ngày mai có ra sao đi nữa. Đêm ấy thay vì là một đêm thật dài thì với tôi đêm ấy là một đêm ngủ ngon đến trọn vẹn,bên anh,trên chiếc giường của anh,trong căn nhà của anh. Cô gái bé nhỏ như tôi nào biết rằng hạnh phúc là vô cùng mong manh dễ vỡ và ngày mai thôi,cuộc gặp kia ấy là một cuộc xung đột xảy ra kéo theo 1 tấn bi kịch của cuộc đời tôi mà tôi mãi không thể quên!

You May Also Like