Cái liền – Chương 7

Tôi lúc này mới có chút hoàn hồn, nhưng từng câu nói Hiền nói ra vẫn có cảm giác sợ hãi, một nỗi sợ mơ hồ, liền bặm môi đám lại:

Người yêu cũ cũng chỉ là người yêu cũ thôi mà Hiền, người ta không đụng chạm đến cuộc sống của em nữa thì em cũng coi như người ta không tồn tại cho nhẹ đầu. Vả lại có khi như mẹ nói, người ta đã lấy chồng lúc nào rồi cũng nên. Em và Tùng sống cuộc sống của hiện tại, quá khứ nó đi qua rồi mà.

– Không đâu, anh Tùng chưa bao giờ quên được con đó, em biết rất rõ điều này, bởi hôm trước anh ấy còn nhắn tin cho nó nói nhớ nhung chỉ là em chưa kịp tìm được ra số điện thoại của nó thì anh ấy đã xoá đi. Em mà biết con đó con nào chắc em xé xác nó ra mất, tại sao vì nó mà anh Tùng lạnh nhạt với em như vậy chứ?

Tôi nghe cái Hiền nói mỗi lúc lại càng cảm thấy nỗi sợ hãi mơ hồ kia lớn hơn, liền tiến lại gần em chồng gượng gạo nói:

– Hiền, người ta đâu đụng đến mình đâu em, nếu em cảm thấy Tùng lạnh nhạt thì em phải trách Tùng chứ sao lại trách cô gái đó. Họ không có lỗi trong chuyện này mà…

Hiền khẽ quắc mắt lên nhìn tôi, sau đó rít lên:

– Chị Liền, sao chị lại bênh nó? Dù nó không làm gì thì nó là quá khứ của anh Tùng đã là cái sai lầm thứ nhất, nó khiến anh Tùng đến giờ bên em mà vẫn tơ tưởng đến nó là cái sai lầm thứ hai. Tóm lại, em sẽ điều tra xem con đó con nào. Nhất định em phải tìm ra nó…

Tôi nghe xong bất giác lùi lại một bước, vốn chỉ nghĩ đứa em chồng này tính tiểu thư, không ngờ lại còn ích kỷ và hiếu thắng đến vậy, cuối cùng tôi không nói thêm gì, lặng lẽ bỏ đồ trong tủ ra nấu ăn trong suy nghĩ ngổn ngang. Hoá ra cái gia đình này trừ ông bố chồng, mọi người đều có chút khác so với ban đầu tôi tiếp xúc. Tôi thở dài, băm chút thịt, mặc kệ cái Hiền vẫn đang làu bàu về người yêu cũ của Tùng.

rp_1-xot-con-blogtamsuvn.jpg
Sau khi nấu cơm dọn ra, tôi lại lên phòng gọi mẹ chồng xuống ăn. Bà kêu mệt đau đầu, ấy thế mà xơi hết ba bát cơm, sáu miếng chả nem, một đĩa su su xào, còn ăn thêm nửa khúc cá nấu canh chua.
Ăn cơm xong, tôi cùng chồng xin phép bố mẹ đi lên nhà bà nội. Bà nội thằng Trường ở với bác Đặng trên một quả đồi cao, bác Đặng giỏi lắm, bác có hẳn một cơ ngơi vườn ao chuồng xây trên quả đồi này, nghe đâu mỗi tháng bác cũng kiếm đến vài trăm triệu. Thế nhưng bác Đặng không có vợ! Con đường lên nhà bác Đặng không xa, đường đi cũng được bác xây lên rất đẹp, hai bên đường là hàng cây xoan đang đúng dịp nở rộ. Tôi trầm trồ những nhưng bông hoa xoan nhỏ bé mỏng manh cứ theo một cơn gió lại rụng rơi trên con đường sạch sẽ lòng bất chợt thấy xao xuyến vô cùng. Bỗng dưng tôi chợt cảm thấy mùi ctôiủa tuổi thơ như ùa về, cái mùi lam chiều khói bếp, tiếng gáy của những con gà ban trưa. Không biết mẹ chồng vì sao lại có vẻ coi thường cái nơi tôi sinh ra, thế nhưng tôi yêu lắm, tôi nhớ lắm những mùi đồng quê thân thương. Mấy năm nay lên phố đi làm một năm chỉ được về quê vài lần nhưng chẳng bao giờ quên được cái nơi gọi là nhà ấy. Có lẽ Trường cũng thấy tôi đang bị xúc động mạnh thì đưa đôi tay chạm lấy bàn tay tôi dắt qua mấy bậc thềm lên nhà bác Đặng.
Khi hai đứa vừa đến sân đã nhìn thấy bác Đặng đang ngồi ung dung uống tách trà dưới giàn mướp.

– Thằng Trường đấy phỏng, mày hư lắm.

Tiếng người phụ nữ cũng đã chừng bảy mưới tuổi vọng ra, nhìn mãi tôi mới nhận ra ở ngay dưới gốc cây bưởi người mà tôi đoán là bà nội đang từ từ tiến về bàn của bác Đặng. Tôi cúi đầu lễ phép nói:

– Con chào bà, chào bác.

Bà nội còn tinh anh lắm, bà đặt tách trà thoảng mùi hoa nhài lên bàn gật gù hỏi lại:

– Cháu dâu đây phỏng? Cái thằng mất nết không giới thiệu gì bà sao biết được?

Trường thấy thế kéo tôi đến bàn khoanh hai tay lại đáp:

– Dạ thưa bà, đây là Liền vợ con, bác Đặng cũng biết rồi đấy.

– Phải thế chứ? Bà chờ mãi cháu dâu cháu giai bà đến thăm nom bà mà chẳng thấy đâu.

– Hôm trước về thì con vội quá chưa kịp đến, hôm nay con mới đến được.

Tôi nhìn bà nội lại nhớ đến bà mình, cúi đầu đưa cho bà hộp nước yến rồi nói:

– Bà ơi, hôm nay con lần đầu được gặp bà, con có chút quà biếu bà. Con cũng xin lỗi lần trước đến nhưng không thăm bà được, bà đừng giận bọn con nhé.

Bà nội móm mém cười, mấy nếp nhăn trên mặt cũng không che được sự phúc hậu nhận lấy hộp yến đáp lại:

– Cháu dâu vừa đẹp gái lại khéo ăn khéo nói bác Đặng nhỉ? Đấy bác Đặng xem thằng Trường nó cũng sắp lấy vợ rồi, còn bác Đặng định khi nào mới cho u ăn cỗ đây, hay đợi u xuống lỗ rồi vẫn chưa được ăn cái cỗ của bác Đặng.

Bác Đặng nghe bà nội nói thì vờ đứng dậy, bác năm nay cũng năm mươi tuổi rồi mà chưa lấy vợ khiến họ hàng làng xóm ai cũng xì xầm bàn tán. Thế nhưng bác không sợ người ta bàn tán, bác sợ mỗi u bác ngày nào cũng ra rả bên tai bác cái chuyện u sắp xuống lỗ mà thằng Đặng không cho u ăn cỗ.

– Bà, chiều bà xuống nhà con ăn cơm nhé. Cái Hiền cũng đưa người yêu nó về đấy.

Trường cất tiếng rồi nháy mắt bác Đặng, bác Đặng hiểu ý lẩn lẩn ra sau vườn. Nghe Trường nói bà nội lại thở dài thườn thượt đáp lại:

– Cái con Hiền giờ nó cũng không thèm đến thăm bà nữa.

– Thì hôm nay mẹ con bảo con lên đón bà xuống nhà ăn cơm đây, cả bác Đặng, vợ chồng chú Đằng được không bà.

– Thôi, mẹ mày mà nói được câu đấy, bà hiểu con mẹ mày quá ấy chứ. Bà già rồi, xuống làm gì khiến mẹ mày lại khó chịu, bao nhiêu năm nay đến chào nó còn chẳng thèm chào. Cái ngữ con dâu mất dạy đến thế là cùng.

Trường nghe bà nội nói xong bất giác nhìn sang tôi, tôi cũng lờ mờ đoán ra mối quan hệ của bà nội và mẹ chồng không tốt, thế nhưng lại không dám hỏi. Trường đưa tay cầm lấy bàn tay nhăn nheo của bà nội nhẹ nhàng nói:

– Bà, bà tha lỗi cho mẹ con đi, bà với mẹ con cứ như này cả chục năm nay rồi. Bố con ở giữa mới là người khó xử nhất.

– Trường, có những cái chuyện không phải do bà quyết định là được. Bao nhiêu năm nay rồi mẹ mày cũng có mở lời xin lỗi lấy một câu đâu…mày xem bác Đặng chưa đủ khổ hay sao, mẹ mày sao có thể làm ra mấy cái chuyện thất đức vậy chứ? Mười mấy năm nay rồi, nhà mình đã có hạnh phúc nào trọn vẹn chưa? Tất cả do ai? Là do mẹ mày,

Bàn tay tôi bất chợt run lên rồi lạnh ngắt, trong lòng bỗng cảm thấy sợ hãi mơ hồ. Bà nội là thế, chỉ cần trước mặt anh bà lại nói hết ra những suy nghĩ trong lòng, Trường là cháu đích tôn của bà, cũng là đứa hiểu và thương bà nhất theo lời kể của anh. Thế nhưng bà nội quên mất rằng bên cạnh anh còn có tôi, bà vừa nói mấy lời khiến cho tôi chợt nhận ra mâu thuẫn giữa mẹ chồng và bà nội không hề đơn giản. 

9e010a1f27eb174962de82f4d8aa9902

– Bà, hay hôm nay con không về, con ở lại nấu cơm ăn với bà.

Trường nói lảng sang chuyện khác, bà nội cũng gật gù nói:

– Ừ, thế được rồi, giờ con sớm cứ ngồi dưới này hóng mát đi, Liền chắc cũng gái phố phỏng? Nhà bà trên này như trên núi, sóng điện thoại chập chờn lắm, ở đây có chịu được không con?

Tôi nhìn mấy vườn rau xanh mướt trước mặt trong lòng vô cùng dễ chịu, nó còn mong được về một nơi thế này chẳng hết.

– Dạ, con rất thích bà ạ. Nhà con cũng ở quê thôi nên con thích mấy chỗ như này lắm bà.

– Ừ đấy, bọn con gái giờ được mấy đứa thế này đâu, thế cái Liền thích ăn rau gì tý bà đi hái nào.

– Tý con đi cùng bà nhé, con gì cũng ăn được con dễ nuôi lắm bà ơi.

Bà nội với tôi cứ ngồi nói chuyện như thể thân quen đã lâu, và tuyệt nhiên bà không nhắc gì đến mẹ chồng tôi. Trời cũng dần dần xế bóng, trời có chút nắng nhưng ở dưới giàn mướp lại lại thấy mát mẻ vô cùng. Tôi phát hiện bà nội nói chuyện rất dễ thương, bà còn xì tin lắm, bà bảo hai đứa yêu nhau thì cứ đẻ cho bà năm bảy đứa, bà thèm chắt lắm rồi. Bà bảy mươi tuổi nhưng tay chân bà nhanh nhẹn, bà nói mồm thì không ngọt như mẹ chồng nhưng tôi cảm nhận được cái chất phác thật thà của bà. Đến khi gần bốn giờ chiều, tôi cùng Trường theo bà ra ra sau ruộng hái rau muống, bác Đặng làm mô hình vườn ao chuồng có khác, mấy lọn rau muống xanh mượt nhìn thôi cũng muốn làm đĩa rau đầy ú chấm mắm tỏi. Chung quanh mênh mông bát ngát đến cả trăm thứ rau, cái ao nuôi cá của bác Đặng cũng phải đến cả trăm héc ta, nghe Trường kể quả đồi này của ông nội, sau khi ông mất để lại cho bác Đặng phải cái bác Đặng cũng giỏi, biến quả đồi thành một hố bạc luôn.
Ba bà cháu lội chân xuống bùn lấm chẳng sợ bẩn, lâu rồi bà nội cũng mới được vui vẻ như hôm nay, bà nói nhà hai mẹ con cũng may có vợ chồng chú Đằng hay lên thăm nếu không bà buồn chết mất.
Hái xong rau, bà dẫn tôi vào gian bếp, nhà bà nội không nấu bếp gas hay bếp điện, nhà bà nấu bằng than củi. Bà bảo nấu than củi cơm mới ngon, tôi nhìn dòng khói chiều nghi ngút qua ống khói vừa thương bà lại vừa nao nao nhớ mẹ ở nhà.
Ở nhà Trường tôi không hề có cảm giác ấm áp thế này, không biết rốt cuộc bà nội và mẹ chồng nó có chuyện gì, thế nhưng tôi cảm giác mẹ chồng đã phạm phải chuyện gì tày đình lắm mới khiến bà nội giận đến vậy.
Nhưng lúc này tôi không muốn biết, bởi ở cái chốn thanh bình thế này nó muốn tâm mình được thoải mái nhất có thể. Bác Đặng cũng tài lắm nhớ, khi ba bà cháu nấu cơm xong bác mới mò về. Bác thấy mâm cơm dọn sẵn thì cười toe toét nói:

– U ơi, con đi đánh cờ ở bên nhà ông Thắng mà ngừi thấy mùi cá khô tiêu của u phải mò về đấy.

Bà nội nghe bác Đặng nói thì bĩu môi:

– Phải gió anh, nhà ông Thắng cách đây cả ba bốn cây số, anh đừng có chém gió.

Tôi nghe bà nội nói thì cười miết, bữa cơm chiều hôm ấy giản đơn mà lại ấm cúng đến vậy, bữa cơm trên chiếc bàn gỗ bên giàn mướp cũng khép lại khi mặt trời vừa lặn sau dãy núi. Ăn cơm xong chúng tôi xin phép bà nội với bác Đặng đi về. Con đường buổi tối trở nên mát mẻ vô cùng, hai bên đường được bác Đặng lắp mấy bóng đèn vàng nhìn đẹp mắt nhưng cũng mang vẻ đượm buồn. Mấy bông hoa xoan dưới bóng đèn cũng trở nên huyền hảo, bất chợt Trường kéo tay tôi lại ghé môi lên chạm môi, mấy bông hoa xoan cũng theo cơn gió rớt lên mái tóc tôi. Thế nhưng tôi không biết cảnh tượng này vừa hay đập vào mắt của Tùng và cái Hiền đang đi lên. Mãi đến khi thấy cái Hiền khúc khích cười rồi nói:

– Hai anh chị máu nhỉ?

Tiếng cái Hiền lanh lảnh cất lên khiến tôi xấu hổ đỏ cả mặt, Trường nhìn em gái đáp lại:

– Đi thăm bà hả? Ban trưa rủ thì không đi.

– Vâng, em đưa anh Tùng lên thăm bà, anh chị về đi,

– Cả nhà ăn cơm rồi chứ?

– Thì ăn cả rồi mà, tận sáu giờ mẹ không thấy anh chị về điện thoại thì thuê bao nên cả nhà dọn ăn đoán chắc anh chị ăn cơm bên bà rồi.

– Ừ, thế thôi hai đứa lên thăm bà đi. Bà bảo lâu rồi Hiền không đến thăm bà đấy.

– Vâng.

Nói rồi cái Hiền kéo tay Tùng leo lên mấy bậc thang, tôi cũng năm chặt tay Trường bước xuống dốc. Khi đi qua nhau, tôi như nghe được tiếng thở dài lướt qua gió của Tùng.
Khi hai đứa về đến nhà, trời đã tối mịt, bố mẹ chồng đang ngồi trên ghế bàn khách xem thời sự. Nghe tiếng dép loẹt quẹt mẹ chông đã nói:

– Trường, lên đấy ăn cơm cũng không nói với mẹ một câu,

Đoạn bà khẽ liếc tôi rồi nói tiếp:

– Học đâu cái thói như mấy đứa mất dạy vậy?

Trường nghe mẹ quở trách thì lễ phép nói:

– Thưa mẹ, mẹ biết trên nhà bà sóng chập chờn, lên đấy con còn mất hẳn cột sóng ấy.

– Thế sao không về mà ăn cơm? Cơm ở nhà thiu thối hay sao, từ lúc nào mà con lại thành ra vô phép vô tắc vậy?

– Này bà, con nó ăn ở nhà u chứ ăn ở đâu mà bà nói con nó vậy? Bao lâu nó mới về thăm bà ăn với bà bữa cơm bà giận dỗi gì?

Bố chồng cắt ngang lời bà, bà nghe nói thế liền quay sang lườm lườm đáp lại:

– Tôi dạy nó có gì sai? Nó đi đâu không biết báo cho mẹ lấy một câu, gạo thiếu cơm thừa, nấu ra cho mà ăn cũng không về mà ăn.

– Bà làm sao đấy, không ăn mai ăn. U trên đấy với bác Đặng buồn thối ruột ra, u còn sống được bao lâu để u vui với các cháu chút bà cũng không chịu nữa sao?

Mẹ chồng tôi nghe vậy tỏ vẻ tức giận, đứng dậy bỏ đi lên gác, bố chồng tôi cũng kệ giục chúng tôi đi tắm rồi đi ngủ. Khi tôi đang định lên tầng ba ngủ thì bố chồng nói vọng lên:

– Hai đứa ngủ ở phòng thằng Trường đi, dù sao cũng là vợ chồng rồi.

Trường nghe bố nói thế thì vẻ mặt phấn khởi lắm, thế nhưng chưa kịp chạy lên kéo tôi xuống đã thấy tiếng mẹ chồng tôi oang oang:

– Này, đừng có làm cái trò mất nết ấy ở trong nhà này, chưa cưới chưa xin mà bảo chúng nó ngủ với nhau.

Tôi đang đứng bên cửa nghe mẹ chồng nói thì bất giác lùi lại, từ khi chiều nghe bà nội nói chuyện rồi đến lúc về và đến cả bây giờ tôi chợt cảm thấy dường như tôi vẫn không thể nào hiểu hết được mẹ chồng của mình. Dường như người mẹ chồng này có một bí mật gì đó, và cả cái tính cách của bà cũng không giống như vẻ lởi xởi bên ngoài mà trước kia tôi thấy. Bố chồng tôi khẽ gắt lên:

– Bà bị sao vậy? Chúng nó đăng ký kết hôn rồi, luật pháp công nhận rồi cưới xin chỉ là thủ tục thôi. Bà mong có cháu, mà bà còn cổ hủ thế này thì đời nào mới có?

Mẹ chồng tôi không đáp lại, mà lê đôi dép loẹt quẹt lên cầu thang gỗ đến trước mặt tôi với Trường rồi nói:

– Trường về phòng đi, mẹ có mấy chuyện hỏi Liền.

– Có chuyện gì vậy? Mẹ không nói cho con nghe được cùng sao?

– À, mẹ muốn tâm sự với con dâu chút thôi. Không phải lo.

Trường nghe mẹ nói thì gật đầu đi xuống dưới phòng, ở trên mẹ chồng kéo tôi vào phòng ngồi xuống giường rồi cười tươi, nụ cười vẫn như ngày đầu gặp rồi nói:

– Liền, mẹ thật sự rất quý rất thương con. Con tuy là dâu nhưng mẹ coi như cái Hiền vậy. Mẹ có chửi có mắng cũng là mắng thằng Trường, nó ngây ngô lắm mẹ phải dạy con không đủ bụng chứ?

Tôi thấy thái độ này của bà thì lòng dịu đi đôi chút, gật đầu đáp:

– Vâng ạ, con không để bụng gì mẹ ạ.

– Ừ, tính mẹ phổi bò, nghĩ gì nói lấy chứ mẹ không giả tạo được với ai. Mẹ thương con là thật, con nào cũng là con, con dâu con gái, con rể con giai thì cũng là con mẹ cả. Thế mẹ hỏi thật nhá, hai đứa có gì chưa?

– Dạ con chưa ạ.

– Thật ra ban nãy mẹ giận bố Đăng nên mẹ mới vậy thôi, từ tối bố Đăng cứ càu nhàu càu nhàu chứ mẹ không có ý gì cả, tý con xuống mà ngủ với thằng Trường. Chắc mẹ quát con sợ lắm đúng không?

Tôi nghe bà nói chợt sửng sốt vô cùng, hoá ra bà không gớm như nó nghĩ, bà rất tâm lý, thế nhưng sao tôi lại không cảm nhận được cái chân thật trong lời nói của bà. Tôi suy nghĩ một hồi rồi đáp lại:

– Dạ, con ngủ trên này cũng được ạ.

– Ôi, sao phải ngủ trên này hở con? Mẹ cũng nói thật mẹ mong cháu lắm rồi, ngần này tuổi rồi mà người ta có cháu để bồng bế còn mẹ với bố thì cứ lủi thủi với nhau nghĩ cũng buồn. Cái Hiền thì năm sau mới cưới, nên giờ hai đứa mà có gì thì là tin vui đấy, biết chưa? Nãy mẹ giận bố Đăng nên mẹ quát tháo chút cho bố sợ thôi. Mà hôm nay lên bà bà có nói gì không? Bà có nhắc gì đến mẹ không?

Tôi nghe mẹ chồng hỏi đến bà nội lại nhớ lời hôm nay bà nội nói thì chột dạ, nhưng cuối cùng lắc đầu đáp lại:

– Bà chỉ hỏi ăn gì, uống gì thôi chứ bà cũng không nói gì nhiều.

Mẹ chồng nghe vậy thì thở dài thườn thượt:

– Ừ, bà nội già rồi lẩm cẩm có nói gì con cũng bỏ qua cho bà nhé. Bà giờ trí nhớ không được tốt như xưa, nhiều khi muốn đón bà về chăm sóc bà không chịu, bà cứ hay nói những chuyện đâu đâu không có thật đâu con ạ. Nghĩ cũng khổ.

Tôi nghĩ đến lời bà nội nói, lại nghe lời mẹ chồng sao bỗng dưng lại cảm giác mẹ chồng nó bao dung thế này. Tuy nhiên lại cảm thấy mông lung, cảm giác như không thể biết được rằng bà lẩm cẩm hay mẹ chồng đang cố gắng lấp liếm đi sự thật nào đó. Thế nhưng lúc này tôi cũng không còn nghĩ được nhiều chỉ khẽ gật đầu nói:

– Dạ vâng, con hiểu thưa mẹ.

Bà nghe tôi nói vậy thì cười xởi lởi nói:

– Được rồi, mẹ ôm gối cho, con đi xuống phòng chồng con đi.

Tôi định bụng từ chối, nhưng bà đã ôm gối đi xuống chẳng còn cách nào đành đi theo. Có lẽ mẹ chồng thực sự tốt, có lẽ mẹ chồng muốn có cháu thật, có lẽ tôi đã quá đa nghi rồi. Bà cầm gối xuống ném lên giường của chồng tôi rồi đẩy tôi vào nói:

– Hôm nay cố mà ra cho mẹ thằng cu giống đấy nhá. Nhà chú Đằng hai đứa vịt giời, bác Đặng thì không vợ không con, nên nhiệm vụ sinh thằng cu giống là ở hai đứa đấy.

Tôi xấu hổ đỏ bừng mặt, Trường cười toe toét kéo tôi vào trong, bà khẽ đóng chặt cửa, thế nhưng tôi không biết rằng khi cánh cửa mới đóng lại bà lắc đầu lẩm bẩm:

– Cái giống nhà quê có khác, nói sao tin vậy. Bà đây mong có cháu thật đấy, nhưng chưa cưới xin đàng hoàng mà đã thèm khát thế này có mất nết không cơ chứ? Lần này mà không ra được thằng cu cho bà thì bà khinh!

 

You May Also Like