Chỉ có thể là tình yêu – Chap 23

7h tối …….Tất cả mọi thứ đã hoàn thành …một bàn tiệc vs ren trắng trải bàn , có hoa tươi , có nến …một vài món ăn mà anh thích…và một chai rượu vang đỏ …cô Thực ra là ko biết uống rượu …nhưng vs không gian lãng mạn này cô muốn thử……..bật một vài bản nhạc không lời …Thảo My lên phòng mình mặc một chiếc váy voan trắng dài , tô một chút son hồng cánh sen, tóc xõa bay bay nhẹ nhàng trong gió………Hồi hộp , mong chờ Sơn Việt trở về ………….

Sơn Việt đang ở phòng làm việc nhớ lại lời bác quản gia …nghĩ tới Thảo My …a lại tiếp tục …thời gian này công ty có quá nhiều việc cần phải giải quyết ..xong lại phải đi gặp khách hàng , anh đành lòng phải như thế …Khánh Ly bước vào thấy anh đang suy nghĩ liền hỏi :
-Anh có chuyện gì vậy ? có phải là ….???
-ko có gì , mấy giờ hẹn gặp khách hàng
-dạ 8h30ph ạ
-vậy đi thôi
Khánh Ly nhìn anh , nhìn rõ được tâm tư của anh…cúi đầu lẳng lặng bước ra ngoài………..
9h tối …Thảo My thấy tâm trạng vô cùng nặng nề…cô nghĩ tới buổi tối khi chờ anh ở rạp chiếu phim…tim cô thắt lại…chẳng lẽ chỉ một chút thôi thời gian dành cho em cũng ko được sao? Chẳng lẽ anh bận như thế sao?mùa đông ở đây rất lạnh sao anh nỡ bỏ em một mình như thế ? Anh mắt cô nhìn xa xăm …bao tâm tư , bao nỗi lòng kìm nén ko dc , một giọt nước mắt rơi xuống ,…mặn chát ……….
Cô khui chai rượu vang …ngồi thưởng thức các món ăn do mình đã đổ bao công sức ra làm…nhấm nháp từng chút rượu vang….cười một mình như chưa có chuyện gì xảy ra …cứ thế …cô uống tưng chút từng chút một …hóa ra lại rất nhiều …uống bao nhiêu thì bấy nhiêu ky ức lại hiện về rõ một một …ngày găp anh …ngày anh tỏ tình …ngày cũng anh hạnh phúc ở Phú Quốc …ngày tiễn anh ra sân bay …những ngày tháng xa anh đầy thương nhớ……..cô không biết mình đã khóc bao nhiêu lần cho cuộc tình này…chỉ biết hiện tại cô ko thể ngừng nghĩ về anh …ngừng nhớ về anh được …hôm nay là ngày kỷ niệm lần đầu tiên hai người yêu nhau …chắc anh đã quên rồi…cô lại cười , đau xót cho mình ….cô uống …tới khi ngủ quên úp mặt trên bàn ……

m71-1482481130058-crop-1482481161744

Hơn 12h đêm Sơn Việt mới trở về nhà , anh có uống nhưng vẫn rất tỉnh táo ….nghĩ chắc cô đã ngủ rồi …bước vào , định lên phòng luôn nhưng anh lại nghe thây tiếng nhạc , bước qua phong ăn …nhìn cô đang nằm ngủ say cô đơn vắng lặng ….cảm thấy mình đã sai khi để cô chờ đợi vô vọng như vậy …anh khẽ lại đưa tay bế cô về phòng ….Thảo My đang ngủ cảm giác có người cham vào mình cô chợt tỉnh …cảm thấy mùi thơm này rất quen….cô nhẹ mở mắt nhận ra anh đang ôm mình như vậy …bao nhiêu uất ức dồn nén bỗng chưa đựng trọng một câu nói
– Là anh còn yêu em hay là anh thương hại em ??? tay cô ôm cổ anh …
– Tại sao em lại ngồi uống một mình như vậy ?
– Tại sao anh lảng tránh câu hỏi của em > anh trả lời em đi ???
– Em say rồi , chuyện đó đẻ lúc khác …….
– Không em không say ………..
Sơn Việt đặt cô xuống giường đắp chăn cho cô rồi quay trở về phòng ……….
Thảo My chạy theo ôm anh từ phía sau
-Đưng đi , có được ko ?
Anh vẫn đứng yên……..
– O bên em một chút thôi , em rất nhớ …rất nhớ anh………..
Nghĩ tới cái ôm đầy thắm thiết của cô và Khánh Đăng ngày hôm qua …Sơn Việt kiềm lòng mình , mở tay cô ra nói :
-Em nghỉ ngơi đi, muộn rồi ……….
Cô lại tiếp tục ôm lấy anh
-Chỉ cần anh trả lời “ anh còn yêu em ko “ ? anh nói đi , dù thế nào em cũng chấp nhận …………
Anh vẫn im lặng không nói , Sơn Việt thấy cô khóc , anh đưa tay nhẹ lau khóe mắt cô …Bất ngờ Thảo My nhón chân hôn vào môi anh….mắt cô nhắm lại , cô hôn anh một cách nhẹ nhàng nhưng đầy thương nhớ , Sơn việt lúc này khẽ ôm hông cô , ko kìm lòng mình được …anh hôn cô…Họ hôn nhau như thể đã xa cách bao lâu rồi mới tìm lại dc ……nước mắt của họ hòa vào nhau………….
Nu hôn đó cũng kết thúc ….Thảo My ngại ngùng ….Sơn Việt lúng túng nhìn cô nói :
– Anh xin lỗi , r mở cửa ra ngoài…….
– Thảo My hoang mang ở trong phòng, nụ hôn ngọt ngào đó làm trái tim cô ấm lên …………hình ảnh này của anh , thái độ này của anh là như thế nào ??? cô ko nghĩ nữa………….tâm hồn bỗng thư thái …cô ngủ một mạch tới sáng………….
Sớm ngày mai…….
Cô tỉnh dậy và hụt hẫng khi thấy anh đã đi ra khỏi nhà dù rất sớm …Thảo My trong lòng tức giận …” hôn ngta xong rồi bỏ đi ko thèm quan tâm gì tới hết “………tiếng bác quản gia gọi cô :
-Thảo My à , cháu ăn cháo rồi hẵng đi làm , chính tay cậu chủ làm cho cháu đấy , cậu ấy nói lúc tối cháu uống chút rượu nên ko cần tới công ty…
-Dạ cháu biết r , cám ơn bác ạ
Cô đi vào phòng ăn , thấy một chén cháo nóng hổi đã được đặt sẵn trên bàn…Thảo My không khỏi xúc động …cô múc từng muỗng một , nếm từng chút một , “cháo anh nấu thật ngọt nha “ , cười một cái khoái chí , thì điện thoại cô reo , chắc là Sơn Việt r , lấy dt ra , ko phải là Khánh Đăng , ko hiểu sao cô cũng rất vui ..
-Dạ em nghe ạ
-Bé ở ngoài đó có ngoan ko? Tới công ty chưa?
-Dạ ngoan lắm hihi , em chưa , do hơi mệt nên chắc lát nữa em tới
-Uhm cô gắng giữ gìn sức khỏe , hoàn thành tốt công việc nhé
-Dạ em biết mà anh yên tâm
-Nhớ anh ko?
Thảo My mặt cứng đờ …ko hiểu sao mỗi khi Khánh Đăng hỏi như vậy là cô lại ấp úng …môi mấp máy trả lời anh :
-dạ , em…em có …nhớ anh hì hì
-vậy là tốt rồi , anh cúp máy đây
Khẽ thở dài , thực ra cô cũng chỉ nói sự thật thôi mà , thực ra cô cũng nhớ anh mà …nhưng nó ko giống vs nỗi nhớ dành cho Sơn Việt ……ăn xong cô chạy ra tìm bác quản gia :
-bác ơi , trưa nay Sơn Việt về ăn cơm ko ạ
-Cậu chủ dặn , cậu ấy rất bận , chắc sẽ ko về ……..
Cô buồn bã đi vào phòng : “ý anh là sao đây “ , “ rốt cuộc là anh đang nghĩ gì “ , “rốt cuộc em còn phải chờ anh hối tâm chuyển ý bao lấu nữa huhu “
Cô lại đập đầu vào gối bao nhiều lần , thầm trách móc Sơn Việt ..cuối cùng cô quyết định xuống bếp làm một ít bánh ngọt tiramisu mang tới do anh tráng miệng sau bữa trưa ….hì hục từng chút một …cuối cùng cũng xong …một chiiếc bánh mang hương cafe ấm áp , một chút rượu nồng nàn …một chút kem tươi béo ngậy …phía trên được trang trí bằng một ít quả mâm xôi đỏ mọng …thật tuyệt vời , cô vui vẻ gói bánh lại bằng một chiếc hộp thủy tinh xinh xắn ..bây h là 1h chiều …anh có lẽ đã ăn trưa xong , jo này công ty cũng ít người …mình tới là thích hợp r …nghĩ vậy cô nhanh chóng lên đường………….
Bước xuống xe , lòng cô háo hức , ko biết Sơn Việt sẽ phản ứng ra sao ??? dĩ nhiên phải thích rồi , vừa tưởng tượng vừa cười…ngước đầu lên , cô bỗng choáng váng , trước mặt là hình ảnh anh và Lyli đi bên nhau ra ngoài….hai người cũng vừa lúc nhìn thấy cô , Sơn Việt ngạc nhiên sao cô lại tới cty jo này , Lyli cười tươi :
-Sao cậu tới jo này , đang là giờ nghỉ trưa mà …
-A tớ có việc ( mắt cô buồn rười rượi )
Sơn Việt hơi nhẹ giọng
-vậy em lên phòng trc , anh và lyli có việc phải đi
Cô gật đâu , lòng bỗng tức giận …Nhìn theo bóng dáng của họ tới lúc đi khuất ….
Cầm túi bánh trên tay , Thảo My thấy nghẹn nơi cổ họng …”anh nói anh bận …là bận cùng cô ấy sao ??? “ , ko biết nên làm gì vs nó cô vẫn mang bánh lên phòng anh , đứng nhìn một lúc , cô quay đi ….cô đi lang thang trên đường …gặp một em gái nhỏ …người gầy và đen , trông bộ dạng em rất khổ sở , em đang khóc…cô bước lại gần hoi :
-Sao em lại đứng đây khóc vậy ?
-bố đánh mẹ , bỏ mẹ em r …mẹ em chạy đi tìm bố …em sợ mẹ bỏ em …e đói …
Nhìn thấy em như vậy , nhìn lại túi bánh trên tay mình , cô đưa cho em :
-Chị cho em nè , em cầm lấy ăn …đừng lo r mẹ sẽ về ngay ………..
Nói xong cô lại đứng dậy bước đi , cô nghĩ
Tình cảm là một thứ gì đó thật khó diễn tả ..con người ta có thể làm nhau đau …nhưng để từ bỏ thật sự rất khó “
Gọi taxi cô đi về nhà ………………
Bác quản gia chạy ra hỏi :
-Cháu gặp cậu chủ chưa ? đói ko bác làm đồ ăn cho cháu nhé ……
-Cháu ko muốn ăn , cháu muốn lên lầu nghỉ ….
Thảo My ko còn muốn làm gì nữa , cô chỉ muốn ngủ cho quên đi mọi muộn phiền , mọi đau khổ …cô lên giường và nhắm mắt lại …cô ngủ thật sâu …do bản thân quá mệt nên nằm xuống là cô ngủ ngay …cô ngủ quên tới tối …tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ làm cô tỉnh giấc “ mưa sao???” ….cô đưa mắt nhìn ra ngoài …mưa …mưa rất to …cô thấy nhớ anh…ko biết a đã về chưa ? cô vội vàng chạy xuống lầu , bac quản gia gọi cô :
-Cháu ăn tối đi , nãy cháu ngủ say nên bac ko gọi
-Dạ mấy h rồi bác? Sơn Việt đã về chưa ?
-Đã 8h tối rồi , cậu ấy chưa về đâu
Nghe tới đó cô ko còn tâm trí nào để ăn nữa…định đi lên lầu, bác quản gia lại tiếp :
-Ngày xưa , cách đây mấy năm câu chủ xây căn biệt thự này …cậu ấy lúc đó rất vui …thường xuyên nhắc tới một cô gái …cậu ấy nói đây là biệt thự cậu xây nên sau khi đi nước ngoài về sẽ cưới cô ấy …Nhưng mãi về sau ko hề thấy cậu ấy đề cập chuyện đó nữa …cháu là người cậu ấy quan tâm khác hẳn người khác đấy …vào ăn một chút đi …ko cậu ấy về lại trách mắng chúng ta….
Nghe nhừng lời đó nước mắt cô rơi xuống …cô hối tiếc về những tháng năm đó ,hối tiếc khi mình đã ko đủ bản lĩnh năm chặt cái hạnh phúc đó …………
Cô ngồi xuống ăn một chút , lòng rối bời và lo lắng …mưa lớn quá …thời tiết lại quá lạnh …nếu mắc mưa sẽ bị ốm …………chợt nhớ tới từ công ty đi ra bãi đỗ xe cũng khá xa …liệu giờ này anh ấy có còn ở công ty?……………