Chỉ có thể là tình yêu – Chap 24

Cô vẫn ráng chờ tới hơn 9h vẫn chưa thấy anh trở về , không chần chừ dc nữa , cô chạy vào lấy vội cây dù …ra khỏi biệt thự ……………

Gọi một chiếc taxi , lòng cô nôn nao muốn gặp anh…cô đã quên hết mọi buồn phiền chỉ cần gặp anh thôi là đủ rồi……..cô yêu anh !
Xe dừng trước công ty , cô bước xuống …chuẩn bị chạy thật nhanh đi vào thì đập vào mắt là một cảnh tượng…tim quặn thắt …bàn tay cô buốt lạnh …nước mắt nóng hổi từng đợt thi nhau tuôn xuống , những giọt nước mắt mặn chát bờ môi …..tự hỏi mình có nhìn lầm hay ko …”Lyli đang hôn anh ấy “ …..giữa màn mưa ấy họ đang hôn nhau……….Lyli vẫy tay tạm biệt anh rồi ra về ….anh cầm cây dù đứng đó nhìn cô ấy rời đi …lúc này cô cảm thấy mình có một chút khó chịu , một chút tức giận , một chút cay đắng …cô liền muốn bỏ đi ngay sau giây phút cô nhìn thấy …nhưng cô đã đè nén lòng mình lại …bước lên đi về phia anh ……….
Sơn Việt vô cùng ngạc nhiên nhìn thấy cô , anh lạnh lùng hỏi :
-Tại sao em lại tới đây ???
Cô nhìn anh , giấu nước mắt vào tim , xúc động nói :
“Chỉ là trời mưa …em…em sợ anh bị ướt mưa , sẽ ốm …em mang dù tới cho anh …nhưng bây giờ chắc anh đã ko còn cần nữa …” cô nhìn anh cười khổ ……..

9e010a1f27eb174962de82f4d8aa9902

-Em ko cần làm như thế , anh sẽ ko vì một cơn mưa mà hèn nhát tới vậy …anh cũng ko sợ mình bị ốm ………..Sơn Việt nhàn nhạt nói
-Đúng , em mới chính là người hèn nhát …em đã vì một cơn mưa nhỏ mà chạy trốn tất cả …em đã vì sợ hãi mà dập tắt tất cả …dập tắt hết mọi hi vong và tình yêu của chúng ta …Anh ko sợ bị ốm nhưng em sợ anh bị ốm …Em biết mình đã sai …em đã cố gắng làm tất cả để bù đắp lại những sai lầm của mình nhưng hình như anh chưa một lần chấp nhận …….
Em tưởng rẳng mình đã quên anh …nhưng khi gặp lại anh thì những nỗi nhớ trong em lại tăng lên ngày càng nhiều …anh muốn em phải làm gì nữa đây ??? hả??? Anh ko hiểu rằng những sự lạnh lùng của anh đã làm tim em đau đớn biết bao nhiêu …anh ko hiểu rắng khi phải chia tay vs anh trái tim em cung nguội lạnh rồi
-Tại sao phải đối vs em như vậy hả??? Anh nói đi ??? cô hét lên ……Dường như mọi sự dồn nén trong cô đã dc giải thoát …….
-Em có thể có cuộc sống tốt đẹp hơn khi bên anh ….xin lỗi em ………..Sơn Việt nhìn cô đau khổ nói
– Nếu em có thể hạnh phúc thì em còn đến đây tìm anh trong đêm mưa giá lạnh này làm gi? Để em phải chứng kiến anh ngọt ngào bên người khác , tại sao lại làm cho em hi vọng rồi lập tức lấy đi ??? tại sao tối qua còn hôn em mà bây giờ anh lại hôn người khác …vậy tại sao anh còn quan tâm đến em để làm gì ??? em ko cần ???
Cô khóc …cô đứng dưới mưa khóc …mọi thứ trong cô trống rỗng , cả thế giới trước mắt chỉ có bóng hình anh…….giá như có thể quên đi tất cả thì tốt biết mấy ??? cô nhìn anh , chua xót , mặn đắng …bao nhiêu vị chắc cô ko đếm nổi , Sơn Việt chỉ im lặng nhìn cô ko nói
-Em nghĩ rằng ko thể nào thay thế ngày hôm qua nhưng ngày hôm nay vẫn còn cơ hội …em đã yêu anh một cách trọn vẹn ………em yêu anh lắm ……(càng nói nước mắt càng rơi ) …Sơn Việt à ! em vẫn cứ lặng lẽ đợi chờ một hình bóng mà em đã đánh rơi …em vẫn cứ lặng lẽ dõi theo một hình bóng mà em cố lãng quên…em vân cứ lặng lẽ mang yêu thương đặt vào con tim ấy …..anh co biết …điều đau khổ nhất trong tình yêu là gì ko ? là em yêu ai đó đến vô cùng nhưng vẫn phải chia tay……………………………lúc này cô khóc nấc lên
Cây dù trong tay rơi xuống ……….cô tiến lại gần anh nhẹ ôm lấy anh ……” em sẽ buông tay…qua đêm nay em sẽ trở về sài gòn …em sẽ để cho anh được sống những ngày tháng tốt đẹp giống như em chưa hề trở lại ..em sẽ ko làm phiền anh nữa ………………
Buông tay và quay mặt bước đi ………Mưa vẫn táp vào mặt …hòa chung vs mưa là nước mắt…mưa càng về khuya càng dữ dội …mưa gào thét cho một tâm hồn yếu đuối vs trái tim đã rách nát ….cầm đôi giay cao gót lên , cô chạy…em đã tự hứa vs lòng mình bao nhiêu lần sẽ không khóc vì anh nua nhưng em vẫn khóc vì anh …em đã tự trách mình ko dc khóc thêm một lần nào nữa em vẫn ko hề làm được …và em đã dặn lòng ko dc khóc nữa thì hôm nay nước mắt em vẫn vì anh mà rơi xuống nhìu hơn thế …em xin lỗi …xin lỗi bản thân cho những ngu ngốc em đã làm ..xin lỗi anh cho những mất mát mà em đã gây ra …hãy cho em được khóc vì tình yêu này một lần này nữa …ngày mai nhất định em sẽ khác…ngày mai nhất định em sẽ phải quên anh….em ko muốn ………….thật sự không muốn…cô khóc òa lên …đau thấu tân tim gan ………
Phía trước có một người đang đứng đợi cô ……………..