Cô nàng 9x – Chap 24

Giờ này quán cơm nhà em vẫn còn đông khách , vì người nhà đi chăm bệnh nhân người ta đi ăn và mua về rất đông. Anh trai em đang bận bán hàng , em chẳng chải truốt gì cả , chỉ đội thêm cái mũ rộng vành để che nắng rồi đi xuống vì hôm nay trời nắng rất to. Thấy em đi xuống và có vẻ như là đi ra khỏi nhà vì mang theo cả điện thoại , anh trai em hỏi :

Không ở nhà trông thằng bé mà đi đâu ?

Em ra đây một lát rồi em vào .

Nói xong em bỏ ra khỏi quán , vừa bước xuống đường em đã bắt gặp bố đứa trẻ. Chắc tại nắng quá nên anh ấy đi vào quán nước ở cổng bệnh viện ngồi , tim em đập thật nhanh , tay nắm chặt điện thoại rồi từ từ đi đến. Trong đầu xuất hiện vô số những câu hỏi , những lời nói định nói với anh ấy lúc này. Anh ấy ngồi quay lưng lại nên không biết em đang tiến đến gần , em đi đến gần quán nước rồi nhưng em không đi vào đó , em đi thẳng ra phía hàng ghế đá dưới gốc cây cổ thụ bên vỉa hè. Đến đó em ngồi xuống ghế và kéo mũ xuống che nửa khuôn mặt đi , mở điện thoại ra xong em nhắn tin :

Anh đang ở đâu ?

Có lẽ bố đứa trẻ đang mong đợi phản hồi từ em lắm , nên khi em vừa ấn gửi 1 lát tin nhắn đã xuất hiện :

Anh đang ở cổng viện ****.

Em cũng thế !

Đọc tin xong anh ấy ấn gọi lại cho em ngay , em quay sang thấy anh ấy trả tiền nước rồi đứng dậy đi ra giữa cổng bệnh viện , nhìn ngang dọc để tìm kiếm.

A lô.

Em đang ở đâu sao anh không thấy ?

Anh tìm kĩ xem.

Anh chờ em lâu lắm rồi. Lại bày trò mèo đuổi chuột ra nữa à ?

Em đang bên này ..

Nói xong em giơ tay ra vẫy vẫy , ý bảo anh ấy là em đang ở chỗ này chờ anh và không có ý mèo vờn chuột.

Anh ấy bỏ điện thoại xuống , gỡ kính ra cài lên ngực đi đến chỗ hàng cây cổ thụ. Vẫn là dáng người quen thuộc ấy , gương mặt ấy không thay đổi gì nhiều suốt một năm qua. Nhưng hình như bố đứa trẻ hơi gầy đi !

Anh ấy đến gần , em không nói gì cả , làm bộ mặt im lặng nhưng ai biết rằng trống ngực em đang đánh quá trời , tay chân em còn hơi run run nữa. Thật không ngờ có ngày em lại gặp lại người ấy , người mà trước đây em luôn muốn trốn tránh và xua đuổi.

Anh ấy ngồi xuống bên cạnh em , nói khẽ :

Lâu lắm mới gặp lại P. Từ lần vô tình gặp lại em ở quán nước tại HN.

Có lần anh quay lại đó nhưng chủ quán bảo em nghỉ việc rồi. Anh gọi thì em không nghe ..

Em nghỉ việc đâu cần phải báo cáo với anh !

Lúc nào cũng nói chuyện với thái độ khiến cho người khác khó chịu là thế nào ? Hơn 1 năm rồi mà em vẫn thế , không thay đổi tí nào , vẫn bướng như ngày nào ..

Ai bảo em không thay đổi.?

Anh.

Mà sao nhìn em xanh xao thế ?
Em giờ làm gì gần đây vậy ?

Em nói dối :

Em trông trẻ thuê cho người ta !

Em không xin được việc gì à đâu mà đi làm trái ngành vậy ? Hết phụ quán nước lại làm bảo mẫu ?

Kệ em. Em muốn thế.

Em từ phía nào ra đây ?

Em không trả lời mà hỏi ngược lại :

Anh tìm em có việc gì không ? Mà sao anh biết em ở tỉnh này mà tìm đến ? Anh có việc đi qua đây hay có bạn ở gần đây ? Hay anh chủ đến đây ?

Anh chủ đến đây tìm em.

Sao anh biết ?

Tại anh thấy thời gian gần đây em hay checkin tại khu vực này , anh nghĩ em làm việc ở gần đây. Anh nhớ ra hồ sơ thực tập của em anh còn giữ lại một bản , kiểm tra địa chỉ quê quán thì đúng tại đây. Quê em ở đây đúng không ?

yeu-anh-den-quen-ca-em-di-phan-1

Nghe anh ấy nói em tròn mắt lên nhìn. Đúng như em dự định , em hay gắn thẻ vị trí bài đăng của em trên Fb tại địa điểm này để xem anh ấy có chú ý không ? Đúng là anh ấy có ý tìm đến thật. Hơn nữa không cần gọi điện thoại hỏi em vì biết chắc em sẽ không trả lời nên cẩn thận lục lại hồ sơ của em. Hành động này của anh ấy đã làm em hơi siêu lòng rồi.

Giờ gặp em rồi anh có gì để nói không?

Anh có nhiều điều muốn nói với em trên đường đi đến đây lắm , nhưng giờ anh không biết phải nói gì cả.

Vì sao ?

Vì nhìn thấy em khỏe mạnh trước mắt thì tự nhiên thấy an tâm và không biết nói gì nữa !

Em lơ đễnh nhìn về phía căn nhà của mình , và phát hiện từ trên lan can tầng 3 , mẹ em đang bế cu MC nhìn xuống , chắc mẹ muốn xem trộm em và anh ấy đang ngồi nói chuyện gì. Đúng là mẹ tò mò quá ! Em nghĩ thầm và hơi mỉm cười.

Em cười gì thế ?
Thấy em cười anh ấy hỏi lại.

Không có gì. Tự nhiên em thấy buồn cười thôi.

Chắc tại lâu không gặp anh vui quá nên vậy à ?

Anh ảo tưởng à ???

Em to mắt nhìn lại.

Hihi. Thế không đúng à.
Mà anh coi như cũng là bạn , là khách từ xa đến đây , không mời anh uống cốc nước hay ăn bữa cơm à ?

Em không mời.

Tại sao ?

Em làm gì có tiền mà mời anh ?

Ơ kìa. Hơn 1 năm nay làm bảo mẫu mà không có tiền à ?

Em không có.

Ừ thì thôi. Không có thì anh mời. Vậy dẫn anh đi ăn được không ?

Không được. Anh đói thì tự đi mà ăn. Em đang phải làm việc , em bận trông trẻ lắm. Em đi vào đây.

Này. Sao em quá đáng thế.
Anh nghỉ cả việc đi tìm em , giờ chưa gì đã bỏ về à ?

Ai bắt anh nghỉ việc , ai bắt anh đi tìm em. giờ anh biết em ở đây rồi thì về đi.
Em đi vào đây .

Này P. Em ở lại đây đã.

Còn chuyện gì nữa ?

Em về công ty đi làm lại đi , anh sắp xếp cho em làm thư ký cho anh , không cần làm nhân viên phòng ban nữa. Được không ?

Em không cần.

Vì sao ?
Em bằng cấp có tại sao phải đi trông trẻ ?

Vì em không muốn nhìn thấy anh. Có thế thôi.

Em vẫn chưa hết giận anh sao ? Anh luôn muốn bù đắp lại cho em ..

Em không cần đâu , anh về đi.

Nói xong em đứng dậy và đi về phía cửa hàng cơm phở nhà mình. Trong lòng không tránh khỏi sự hụt hẫng. Đúng là không thể tự lừa dối lòng mình được , em vừa mới ngoài mặt từ chối về làm công ty với anh ấy , nhưng trong lòng em lại thấy chua xót. Em cố tỏ vẻ mạnh mẽ , không bi lụy trước anh ấy , nhưng sao khi bước đi tâm hồn lại nặng nề như vậy ? Em đang muốn thử thách anh ấy xem anh có thật lòng với em không. Giờ em đã biết đáp án rồi tại sao còn tự mình dày vò bản thân như vậy ? Phải chăng em đã yêu bố đứa trẻ thật rồi ? Vì yêu nên mới thăm dò ? Vì yêu nên mới thử thách ? Vì yêu nên mới làm cao ????

Em lững thững bước vào nhà bỏ lại anh ấy ngồi bên hàng cây cổ thụ.
Bước chân vào phòng , mẹ em đã đang ru cu MC ngủ ngon rồi. Mẹ em hỏi nhỏ :

Thằng đấy nó về rồi à ?

Em lắc đầu.

Vậy sao không mời nó vào nhà ?

Mời vào thì còn gì là bí mật nữa ạ.

Nói xong em đi ra ban công và nhìn xuống , anh ấy vẫn đang ở đó. Đang bấm điện thoại . Một lát em nhận được tin nhắn :

P à. Anh yêu em.

Một lần nữa tim em đập nhanh. Thực sự lần này bố đứa trẻ đã khiến em rung động thật rồi. Em bỏ vào nhà , uống cốc nước rồi ngồi thẫn thờ. Mẹ em hỏi : ..

Sao thế?

Nó đi chưa ?

Em lắc đầu.

Kể xem nào. Vừa giờ hai đứa nói chuyện gì vậy ? Nhìn từ xa mẹ đã thấy thằng cu MC giống y như bố nó rồi.

Mẹ tò mò vừa thôi. Con cho mẹ xem ảnh anh ấy trên fb suốt rồi , giờ bày đặt bảo giống y bố nó.

Trên ảnh khác ngoài đời chứ.
Thôi.. không mời nó vào nhà thì thôi , đi ăn cơm đã , nấu từ lâu rồi mà chưa ăn đây này. Đói quá.

Vâng.
*****

Thế nó bảo sao ? Sao nó biết mà tìm đến đây ?

Em kể lại sự việc cho mẹ nghe. Mẹ em bảo :

Ừ. Thằng này có ý với mày thật nên nó mới tinh ý như vậy. Cũng xem như là đáng tin. Cứ thử thách nó thêm thời gian nữa xem con người nó thế nào. Nếu mà nó cứ tấn công và biểu hiện tốt thì cho nó biết con nó đã xuất hiện trên đời này và lâu nay bà ngoại nó vất vả thế nào ….

Hihi. Mẹ này. Chưa gì mẹ đã thế. Ai nói là con lấy anh đấy đâu ?

Gớm. Chẳng thích bỏ mẹ đi rồi còn sĩ nữa. Thấy nó đến thì vội vội vàng vàng vứt con cho bà bế để xuống gặp nó rồi ,… bây giờ còn cứng họng nữa …

Hihi. Con vẫn đang suy nghĩ…

Ừ. Nghĩ cho kỹ đi. Bây giờ có cả gà mẹ lẫn gà con rồi. Vất vả bao lâu nay , nếu nó biết chuyện và thật lòng muốn đón hai mẹ con mày thì phải để bố mẹ thử thách mới được !

**

Ăn cơm xong em ra ban công nhìn xuống thì thấy chiếc xe ô tô và chủ nhân của nó đã đi khỏi. Em cảm thấy hụt hẫng như mình vừa đánh mất thứ gì vậy. Em nghĩ , hay là anh ấy đã giận mình thật rồi? Có phải mình cố chấp quá nên anh giận bỏ về luôn rồi không? Mình có nên gọi điện mời anh ấy quay lại không ?

Không được. Bây giờ là thời điểm quan trọng, mình có thích anh ấy cũng không được biểu lộ ra cho anh ấy biết. Phải để xem nếu anh ấy đã biết quê mình ở đây rồi , và thật lòng muốn đến với mình thì có còn quay về đây nữa không đã . Em cố kìm lòng để không nghĩ nhiều về anh ấy nữa , để không hồi hộp và rung động quá. Em đi vào rửa mặt cho mát và ra nằm cạnh cu MC. Cậu bé con đang ngủ ngon quá. Em thì thầm :

Hôm nay mẹ vừa gặp bố con xong. Mẹ xin lỗi chưa cho hai bố con gặp nhau, cũng vì mẹ đang thử thách mình và thử thách người ấy.
Thời điểm thích hợp mẹ sẽ cho con gặp bố. Chịu không?
Yêu con lắm.
Đúng như bà ngoại nói , nhìn bé con của mẹ giống bố quá thôi , từ cái mi mắt , cái mũi , cái miệng …
Con làm mẹ luôn nghĩ đến bố của con.. ❤

Em nằm xuống nhưng không ngủ được , khoảnh khắc gặp gỡ ấy chỉ mới đây thôi vẫn còn khiến cho em hồi hộp và rung động. Sao có thể ngủ ngon vào ngày hôm nay và những ngày sau được chứ?

Em mở điện thoại ra xem lại tin nhắn ban nãy. Câu nói P à , Anh yêu em , anh ấy gửi cho em làm em thích thú biết bao. Em và anh ấy chưa thực sự yêu nhau . Đúng vậy. Chúng em chưa thực sự chưa yêu nhau ngày nào ? Khoảng thời gian như này có được coi là đang tán tỉnh yêu đương không ? Đối với bà mẹ một con như em thì bây giờ có được coi là yêu lại từ đầu không ?

Cũng từ hơn một năm trước , em luôn trong trạng thái sợ sệt , đau khổ và hoang mang , đã lâu rồi hôm nay em mới biết thì ra trái tim mình vẫn còn biết rung động mạnh đến như vậy. Cảm giác thật khó tả.

Bất chợt em có tin nhắn đến :

Anh đang đi ăn cơm rồi. Đặc sản quê em đúng là ngon quá. Anh nghe nhiều rồi nay mới được ăn lần đầu.

Em làm đến mấy giờ thì được nghỉ ?
Chiều em được nghỉ đi uống cafe cùng anh được không ?

***

Thì ra anh ấy vẫn chưa về HN. Chỉ là đang đi ăn trưa thôi , em chợt nhớ ra khi nãy anh ấy có gợi ý bảo em dẫn đi ăn , em từ chối nên anh tự đi ăn một mình. Bây giờ anh lại hỏi em khi nào thì được nghỉ để đi uống nước nữa , em trả lời sao đây ? Có nên đi không.
Không được. Buổi tối mẹ em về trong quê để ngủ sớm , sáng sớm dậy làm hàng rồi , không có ai bế cu MC cho em cả. Muốn gặp thì làm sao được. Trong khi em đang giấu anh ấy 1 bí mật to đùng là 1 cu cậu bụ bẫm và đáng yêu ?

Hay là thôi từ chối đi. Nghĩ vậy em soạn tin gửi đi.

Em bận lắm , không rảnh đâu. Anh ăn xong thì về HN đi.

Tại sao vậy P ?
Tại sao em luôn trốn tránh anh.

Em không trốn tránh .

Vậy tại sao em không muốn đi chung với anh ?

Vì em không muốn đi.

Em làm anh khó chịu quá. Không nói nhiều nữa. Làm gì thì làm cũng tầm 5h30 là tan làm , vậy đi. Anh chờ em 5h30 ở cổng bệnh viện, nếu em không đến là anh không về đâu.

***

Trời ơi. Anh ấy dứt khoát như vậy em phải làm sao đây. Em cựa quậy người làm cu bé tỉnh giấc , ọ ẹ một lát rồi đòi bú. Mắt thì nhắm , mẹ mở bầu ngực căng sữa ra đưa gần đến miệng , theo quán tính cu cậu cũng há miệng ra rồi ngậm lấy núm tí căng sữa của mẹ. Cu cậu bú ngon lành rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp , nhìn con đáng yêu quá. Em nghĩ nếu anh ấy mà biết bây giờ mình đã có đứa con đáng yêu thế này thì không biết anh ấy sẽ nghĩ gì nữa ? Anh ấy có yêu con như em không ?

Nằm nghĩ linh tinh thế là em không thể chợp mắt nổi. Đã vậy lại nghĩ đến chiều nay bố đứa trẻ đã hẹn gặp em rồi , còn khẳng định dứt khoát nếu em không gặp anh ấy sẽ không về nữa. Em nên làm gì bây giờ ????

Bé MC bú no xong không ngủ nữa mà dậy chơi , em bế con dậy rồi trò chuyện cùng con. Nói chuyện với con mà đầu óc em ngập tràn những suy nghĩ và hình ảnh về bố đứa trẻ vừa mới gặp gỡ ban trưa.

Buổi chiều em tranh thủ tắm gội cho con sớm từ lúc gần 3h , xong xuôi em đưa cháu cho mẹ trông , em đi vào tắm gội luôn. Hôm nay hai mẹ con tắm gội sớm hơn mọi ngày , em chọn một chiếc váy nhìn ưng nhất để mặc. Vì em nghĩ rồi. Cơ hội không đến nhiều lần , em và anh ấy đã lạc nhau hơi lâu , và hiếm khi anh ấy từ xa đến đây gặp em , em không muốn cứ thế mà phũ phàng để cho người ta đi về được. Thế nên hôm nay em quyết định sẽ đi gặp bố đứa trẻ.

Tắm gội xong em ra ngoài nói chuyện với mẹ , bảo anh ấy hẹn gặp con , anh ấy vẫn chưa về.

Vậy ý mày thế nào ? Có muốn gặp nó không ?

Em gật đầu.

Vậy thì cứ đi đi. Để mẹ trông thằng bé cho.

Nhưng con sợ về muộn.

Thì hôm nay cho thằng anh mày về trong quê làm hàng với bố mày , mẹ ở lại đây cũng được.

Bà ngoại cu MC thật tuyệt vời!!!
Em tung hứng.

Không phải nịnh. Đi sớm rồi về sớm , kẻo con còn bé nó khát sữa biết chưa.

Vâng. Nếu cu cậu đói thì mẹ cho ăn bột và uống sữa công thức nhé mẹ.

Ừ. Mẹ biết rồi.

Cu con dậy sớm lại được tắm mát , thế nên hơn 4h chiều cu cậu lại buồn ngủ. Em bế con cho bú một hồi lâu , cậu bé no căng bụng rồi nằm ngủ ngon lành. Em vào nhà tắm chải truốt lại tí rồi còn đi hẹn hò. Có con rồi mà cảm giác cứ như mới có người yêu lần đầu vậy. Lâng lâng và khó tả.

Đã lâu rồi em không chú ý nhiều đến mái tóc của mình , không tạo kiểu hay gì hết. Mà cũng không cắt. Thế nên bây giờ nó dài quá trời , chấm mông em luôn , nhìn cũng đã lắm. Ngồi ngắm con ngủ rồi xem giờ đúng 5h30 em xuống như lời hẹn của bố em bé.

Em ra khỏi nhà thấy chiếc xe con và người đàn ông đã đứng ở đấy. Và đã kịp thay bộ quần áo khác , trông còn bảnh hơn lúc trưa. Thấy em đến, anh ấy bảo :

Coi như là em còn có chút lương tâm.

Em không nói gì , anh ấy mở cửa xe cho em ngồi vào. Khi cả hai đều ở trong xe , anh ấy vòng tay qua người em thắt lại dây an toàn cho em , mùi nước hoa từ trên người anh ấy tỏa ra làm em mê đắm. Em ngồi im.

Em đi làm về mà sao trông sạch sẽ gọn gàng hơn cả lúc buổi trưa thế ?

Anh có ý gì ?

Anh có ý gì đâu ?

Thì anh thấy em mặc đẹp hơn lúc trưa nay ….

Em xuống xe giờ nhé.

Thôi anh không nói nữa.

Anh cũng đâu kém gì , mới từ lúc trưa đã kịp thay quần áo khác rồi.

Đâu có gì lạ ? Anh ăn trưa xong quyết định chờ gặp em , mà lâu quá nên anh thuê khách sạn để nghỉ , lúc đi anh cũng chuẩn bị quần áo theo mà. Không tin em quay ra ghế sau mà xem.

Em quay người lại. Đúng là một ghế toàn túi đồ đựng quần áo mới mua.

Em không nói gì nữa.

Anh ấy lái xe đưa em đi vào nhà hàng ăn cơm luôn. Bảo cũng đến bữa rồi. Ăn cơm xong thì đi uống nước cũng được. Em nghe theo nên cứ đi cùng thôi , dù sao cũng đã nhận lời rồi.

Suốt buổi ăn uống và nói chuyện , em hơi ngại nên cũng không nói nhiều , vì lâu ngày gặp lại , cảm xúc nó lẫn lộn quá. Anh ấy thì nhìn em không ngừng , nói lời ý tứ sâu xa. Và chuyện em đã đẻ con cho anh ấy em không nhắc đến một câu chữ nào.

Anh định ở lại đây sao ?

Ừm. Anh xin nghỉ hai ngày vì nghĩ đi xa nên về luôn thì mệt.

Vậy anh về khách sạn đi. Cho em về nhà. Cũng muộn rồi.

Em xem giờ là hơn 8h tối.

Còn sớm mà. 8h mà muộn à ?

Với anh ấy thì không muộn. Nhưng em con nhỏ , đi lâu như vậy em sốt ruột và mong về với con lắm.

Anh ấy miễn cưỡng lái xe đưa em về. Khi về qua sân vận động tỉnh , khu này hơi vắng người , anh dừng xe lại rồi nói muốn ngồi với em thêm lúc nữa.

Ngồi lại một lát đi. Lâu lắm chưa được cùng nhau ăn cơm uống nước như thế này , anh thấy thời gian trôi nhanh quá rồi.

Em phải về sớm kẻo mẹ em mong !

Em lớn rồi có còn trẻ con nữa đâu ? Bố mẹ không muốn cho con gái hẹn hò à ?

Không phải thế nhưng em chưa xin phép bố mẹ. Cứ thế đi làm về rồi đi gặp anh , giờ về thế nào cũng bị mắng ..
( em nói dối mà không thấy ngượng mồm =)) ).

Thế em gọi điện về cho bố mẹ đi , bảo nay con gặp bạn bè nên về muộn một chút. Bố mẹ đừng lo. Đấy nói thế!!!

Anh đang xui dại con gái nhà lành à ?

Thì nói dối phải thế chứ ?

Đôi co thế này đã tốn bao nhiêu thời gian rồi , anh có gì muốn nói nữa thì nói đi.

Trưa mai đi ăn cơm với anh được không ?

Không được. Em bận lắm.

Làm gì thì làm nhưng bữa trưa cũng phải nghỉ ăn cơm chứ ?

Em ngại đi lắm. Sáng mai anh về HN nghỉ ngơi đi rồi đi làm , ở lại đây làm gì nữa ?

Ở đây có em nên anh muốn ở !

Nói xong bố đứa trẻ quay sang nhìn em , ánh mắt đắm đuối , cả hai đều im lặng.

Đối diện nhau tại nơi thanh vắng và mờ ám thế này , em không tránh khỏi sự ngường ngùng khi ánh mắt người đàn ông cứ dồn hết vào em. Em hơi quay mặt đi để tránh rung động , hôm nay có lẽ là lần đầu tiên sau khi quen biết bố đứa trẻ mà em nhẹ nhàng với anh ấy như vậy.

Thấy em ngại nên anh ấy không nói gì nữa , chủ động ngả người sang bên phía em rồi cởi dây an toàn

Anh làm gì thế ?

Bố đứa trẻ không nói gì cả , động tác thuần thục gỡ cái dây an toàn ra rồi kéo người em ngả về phía ngực anh ấy. Vòng tay rộng lớn ôm cả người em lại , đầu anh ấy cúi xuống tựa vào vai em , miệng thì thầm :

Anh nhớ em !
Em bỏ anh đi , trốn tránh anh ..
Anh đã nghĩ nhiều về tình cảm và hành động của mình.
Anh đã sai khi quá vội vàng tiếp cận em.. thế nên nhiều lần em trốn tránh gặp mặt anh, anh đã cố không níu kéo , anh muốn cho em được tự do , mặc dù như vậy , mỗi lần em đi khỏi anh vẫn luôn cố gắng tìm kiếm em , nhưng vô ích. .. vì anh biết nếu làm như thế chỉ làm cho em thêm hận anh.
Anh vẫn chờ !!

Em cứ lặng yên và nhắm mắt lại nghe anh ấy nói , thấy em yên tĩnh như vậy , bố đứa trẻ hơi ngửng đầu dậy , lấy tay đỡ mặt em lên , ánh sáng đèn đường hắt vào qua cửa kính xe làm em hơi chói mắt nên mắt nhắm khẽ … Nhẹ nhàng , anh ấy cúi gần xuống mặt em , em cảm nhận được anh ấy đang tiến đến rất gần , mùi hương từ mái tóc , mùi nước hoa ,.. rất dễ chịu. Và em thì không phản kháng gì, có vẻ như em đã bằng lòng để anh ấy tiến vào cuộc sống của em rồi.

Hôm nay em ngoan vậy ?
Bố đứa trẻ cất lời xóa tan bầu không khi lãng mạn .

Em mở mắt ra và đẩy người bố đứa trẻ ra , bất ngờ lại bị anh ấy gì chặt lại , lần này anh chủ động hôn môi em. Một nụ hôn có lẽ từ rất lâu rồi em chưa được như thế này. Em đón nhận , không cự tuyệt nữa. Vừa hôn nhẹ nhàng , anh ấy vòng tay ôm lưng em , bàn tay tham lam lại không đặt yên vị trí của nó.

Hôm nay trời nóng nên em mặc chiếc váy hai dây dài che quá nửa ống chân nhưng rộng rãi và mát mẻ. Phía trên ngực cũng khá kín đáo , chỉ hở phần vai trở lên và phía sau lưng một chút thôi.

Em nuôi tóc dài à ?

Em khẽ gật đầu .

Tóc dài để chờ đợi anh sao ?

Em không nói gì , anh ấy vén mái tóc đang xõa ở lưng em ra rồi hôn lên chỗ lưng trần , lâu lắm rồi em chưa tiếp xúc với đàn ông như thế này. Nụ hôn của anh ấy làm em rung động.

Rồi từ từ anh ấy kéo hai dây váy của em trễ xuống , làm lộ gần như cả hai bầu ngực đang căng sữa của em ra ngoài. Bình thường khi còn con gái vòng một của em cũng không phải là nhỏ , bây giờ nuôi con bằng sữa mẹ nên tó càng to thêm , cộng thêm hơn 4h đồng hồ chưa cho con bú , hai bầu ngực càng căng tràn hơn , hơi thở yếu ớt , lồng ngực cứ lên xuống nhịp nhàng theo mỗi lần em hô hấp ..

Em ngượng quá vì lần tiếp xúc này là cả em và anh ấy đều tỉnh táo mà đối diện nhau , em hơi cúi mặt xuống ,

Hình như của em nó to hơn trước đây thì phải.

Anh xấu tính , anh đang làm cái gì vậy ?

Bệnh đàn ông của anh nó tái phát rồi , anh xin lỗi.

Thôi. Anh đừng như thế.
Em chưa nhận lời yêu anh đâu.

Nhưng anh trót kéo áo em xuống rồi , giờ như này anh biết phải thế nào ?

Em gỡ tay anh ấy ra , đẩy anh ấy ngồi thẳng dậy vì anh ấy gần như ngả người hết lên em , em không nhúc nhích được . Cố gắng kéo hai dây váy lên trên nhưng tay anh ấy kịp ngăn lại và cúi xuống gục mặt vào hai bầu ngực đang căng sữa. Khẽ nhích cái nịt ngực xuống , anh ấy hôn lên bầu ngực trái , nhẹ nhàng ngậm núm và mút nhẹ. Em bị kích thích nên người khẽ run lên từng hồi , anh ấy cứ thế lại làm sang bên còn lại. Em như chết trân tại chỗ. Không còn lý trí gì nữa. Thì ra nam nữ gần nhau lại phát ra một thứ cảm giác ma lực như vậy…

Nhưng linh tính mách bảo , nếu như cứ thế mà cho anh ấy thì hỏng hết. Em còn muốn thử thách anh ấy nữa , không thể như thế này được. Em dùng sức đẩy anh ngồi dậy , dưới ánh đèn em phát hiện ra cái đó trong chiếc quần Jean anh đang mặc dường như muốn thoát ra ngoài lắm rồi.

Đang chìm vào cơn mê , bị đẩy ra anh ấy hơi nuối tiếc. Em kéo áo lên che ngực lại , bố đứa trẻ bảo :

Càng ngày em càng hấp dẫn vậy ?

Anh cho em về đi.

Em chưa sẵn sàng thì thôi. Anh đưa em về. Mai đi ăn cơm cùng anh nhé.

Em không nói gì cả. Bố đứa trẻ sợ em giận nên lái xe đưa em quay về khu nhà nơi em ở. Có lẽ anh ấy đang bức xúc lắm , nhưng vì lần trước đã khiến em trốn tránh nên lần này dù đang rất ĐÀN ÔNG nhưng vẫn cố để không làm em thất vọng. Đến nơi em xuống xe rồi bảo anh ấy quay về khách sạn, em cũng bước vào nhà với một tâm trạng ngỡ như là đang ở trên mây ….

You May Also Like