Cô nàng 9x – Chap 26

Tối hôm ấy , bố đứa trẻ về đến nhà , tắm gội và ăn tối xong thì gọi điện thoại cho em. Buổi tối mẹ em về trong quê nên em cứ thế thoải mái nói chuyện điện thoại với bố đứa trẻ , không phải ngại gì cả. Nhưng thỉnh thoảng đang nói chuyện mà cu cậu MC lại hét toáng lên một cái bố đứa trẻ lại hỏi em đang ở đâu , con nhà ai vậy ? Em lại phải nói dối là bé con nhà hàng xóm , rồi tìm lý do tắt máy , bảo em đi làm về bận nên giờ phải đi tắm gội , hẹn khi nào đi ngủ em sẽ online facebook. Nếu anh chờ em được thì mình nói chuyện tiếp , bằng không thì thôi.

Bố đứa trẻ gặp lại em thì vui mừng chưa hết , thế nên khi em bảo chờ là anh ấy đồng ý ngay , bảo ok em tắm gội sớm đi rồi đi ngủ , anh chờ ❤.

Tắt máy đi là em trông con và chơi cùng con , đến giờ cho con ngủ là hai mẹ con ôm nhau cho bú , tay mẹ thì mở điện thoại ra nằm nghiêng bấm bấm trượt trượt. Thỉnh thoảng lại đưa tay xuống vỗ mông con mấy cái cho con yên giấc bú và ngủ.

Thấy em nick sáng một cái là bố đứa trẻ nhảy vào nói chuyện cùng em ngay :

Em đi ngủ chưa ?

Em đây. Em đang đi nằm rồi , em buồn ngủ quá !

Buồn ngủ sớm vậy sao ?

Thì trưa nay đi cùng anh em đâu có được ngủ trưa ?

Anh xin lỗi. Thế tối nay ngủ bù nhé.

Đương nhiên rồi.

Anh không hiểu vì sao lại chịu được cái tính bướng khó ưa của em nữa ?

Ai bắt anh chịu đâu ?

Thế mới lạ ! Mà càng bướng anh lại càng thấy thích. Kỳ quặc gì đâu :((

Mai anh có đi làm không ?

Anh có chứ. Hai ngày nghỉ nhiều việc đợi anh lắm rồi.
À . Hay em đi làm cùng anh đi. Chứ em giờ ở xa vậy muốn gặp em thì đến bao giờ ?

Tùy anh. Anh muốn gặp em thì anh cứ đến. Các cụ dạy rồi ,

Yêu nhau chẳng ngại đường xa,
Một ngày không đến thì ba bốn ngày !

Nếu anh bận thì hai ba tháng cũng được !

Em làm khó anh. Mà em đến tuổi lấy chồng rồi còn gì ? Sao không lấy chồng đi ?

Em sắp lấy rồi.

Thật không ?

Thật !

Em lấy anh đúng không ? :)))

Ai thèm lấy anh ?

Chứ lấy ai ?

Em không cho anh biết!!!

Thôi đi. Em lấy anh là cái chắc.

Sao anh nói vậy ?

Thế không lấy anh thì lấy ai ? Không yêu anh mà để yên cho anh ôm vào lòng , cùng những động tác thân mật à ?

anh-bo-lai-giua-can-phong-xa-la-tam-than-em-chua-mac-ao-cai-khuy-tamthanem1-1480606068-width500height375

Anh không được nhắc nữaaaaaa !!
Em giận ngay bây giờ .

Thế em có thích anh không ?

Khi nào anh về gặp em em mới trả lời.

Nhớ nhé !

Vâng.

Vậy thứ 7 tuần tới anh lại về.

Anh ở lại mà đi làm đi. Về nhiều vậy làm gì ?

Không biết đâu. Anh nhớ em và muốn gặp em lắm , vừa mới đây thôi còn được ôm em vào lòng , bây giờ đã xa rồi.

Thôi đi. Một tháng đến một lần thôi là được. Mất công mất việc người ta đuổi đấy.

Ai mà đuổi anh ? Anh còn muốn về xem em nói thích anh như thế nào ?

Vậy nếu em nói thì anh có về nữa không ?

Nếu bây giờ em nói thích anh thì anh không về nữa. Chịu không ?

Anh hứa đi.

Anh thề !!

Vậy mai em mới nói.

Nhớ nhé.

Vâng.

Vậy chúc anh ngủ ngon đi. Anh ngủ sớm mai đi làm nữa. Mai anh bận lắm.

Chúc anh ngủ ngon <3 !!

Chúc em ngủ ngon …
Yêu em !!

***

Lâu rồi em chưa được nghe những lời nói ngọt ngào và yêu thương thế này , thế nên mỗi dòng tin của anh ấy đều làm em cảm thấy rung động và hồi hộp. Cả ngày bận tối mắt với con nhỏ , trưa thì không chợp mắt tí nào , chúc bố đứa trẻ ngủ ngon xong thì em cũng bỏ điện thoại xuống và ngủ luôn. Cũng may là ngủ ngon giấc và không mơ mộng gì cả 😉😉.

**

Như lời đã hứa và em cũng không muốn anh ấy hay về nhiều quá , sợ ảnh hưởng đến công việc và đi về nhiều cũng tốn kém lắm. Thế nên buổi sáng hôm sau ngủ dậy cái là em soạn một tin gửi đi cho bố đứa trẻ :

Chúc anh ngày mới tốt lành !
P Thích Anh ❤.

Tin nhắn vừa gửi đi chưa đầy hai phút em đã có tin nhắn đến. Là bố của đứa trẻ reply :

Cảm ơn em.
Yêu em nhiều lắm. !

***

Rồi xong hôm nay anh ấy đi làm trở lại rồi nên không rảnh mà gọi điện nhắn tin giữa buổi cho em nữa. Thế là từ hôm ấy , coi như là em đã đồng ý yêu bố đứa trẻ rồi. Không ngờ lòng dạ con gái cũng yếu mềm như vậy , mới lúc trước còn khăng khăng ở vậy nuôi con , thế mà chỉ cần anh ấy về một cái là mọi chuyện đã như thế này rồi. Tiến triển nhanh quá , em thầm nghĩ như vậy.

Buổi sáng em nhắn tin nói thích anh ấy , đến trưa khi cho con ngủ , mở điện thoại và online fb , em thấy điện thoại mình nhiều thông báo quá trời. Cũng chẳng hiểu tại sao nữa ? Em mở thông báo thì phát hiện , em được gắn thẻ trong một bài viết.

M – P đang ở cùng với T-P .
❤.

Bức ảnh em được gắn thẻ chính là bức ảnh bố đứa trẻ chụp em hôm qua em và anh ấy đi mua quần áo. Em mặc cái váy màu xanh nước biển, tóc xõa , bố đứa trẻ đứng từ phía sau chụp qua gương.

Công nhận điện thoại xịn chụp nét và nghệ thuật ra phết. Không ngờ anh ấy lại công khai như thế này. Lại đổi tên nick Fb Thành M-P nữa chứ. Viết tắt tên em và tên anh ấy.

Mọi người vào bình luận bảo em giấu kĩ thế , rất nhiều người vào cmt. Cả bạn em cả bạn anh ấy :

Ủ uôi , P ơi , dạo này nhìn mày ngon thế !

P ơi. Giới thiệu đi , bạn trai nhìn chất vãi =)))

P ơi tóc dài thế ^^.

Anh M ơi , người yêu nhìn ngon thế ?

Tưởng anh M bê đê cơ. Ai ngờ cũng có ny ..
….

Rất nhiều cmt khác ngạc nhiên , rồi chúc mừng , em không trả lời cmt nào cả. Anh ấy cũng thế. Cả hai đều im lặng giữa làn mưa cmt . Có lẽ bây giờ bạn bè anh ấy đang vào nick em thăm dò xem em là nhân vật bí ẩn nào , bạn bè của en cũng sẽ như vậy. Có khi bạn bè anh ấy còn tò mò hơn , vì anh làm sếp nên mọi người càng tò mò xem bạn gái của sếp nhìn như thế nào ,… bla .. bla…

Em không like không cmt gì cả , lặng lẽ vào inbox cho anh ấy :

Tại sao anh đăng hình mà không hỏi ý kiến em ?

Anh đăng hình bạn gái anh mà cũng phải xin phép à ? Đẹp thế mà ko đăng thì lãng phí. À tí nữa anh lấy ảnh này làm avt luôn nha 😘.

Anh còn đổi cả tên nick vậy. Giờ mọi người chưa hỏi thì anh đã khoe hết rồi.

Thì anh làm thế cho mọi người tự hiểu, đỡ mất công giải thích !.

Anh gỡ đi. Mọi người cmt em ngại lắm.

Có gì mà ngại. Anh thích vậy. Anh muốn cho tất cả mọi người cùng biết.

Thế nhé. Anh phải vào làm việc đây.
Yêu em.

Này.. anh.. này…
***.

Chiều hôm ấy em nhận được tin nhắn Fb của Th. Rất lâu rồi em và Th chưa nói chuyện với nhau , giờ Th đang vui vẻ bên xứ người với người bạn gái xinh đẹp khác, hôm nay lại chủ động inbox cho em. Có lẽ là Th đã nhìn thấy bài viết bố đứa trẻ đăng lên dòng thời gian của em.

P. Em có bạn trai rồi à ?

Vâng. :).

Anh khỏe không ?

Anh khỏe !
***

Cuộc trò chuyện chỉ diễn ra như thế. Ngắn gọn và không có đầu có cuối. Chuyện em và bố đứa trẻ đang diễn biến tốt đẹp , thế nên cuộc trò chuyện với Th cụt lủn cũng ko làm cho em cảm thấy buồn hay suy nghĩ nhiều. Em chỉ đang mong trời đến tối để được nghe điện thoại của bố cu MC thôi.

Hai ngày trôi qua với những thói quen lặp lại. Đến ngày thứ 3 tính từ hôm em nhắn tin thích anh ấy , cả buổi không nhắn tin hay gọi điện gi cho em cả. Em nghĩ anh bận nên không dám làm phiền , vì chuyện công ty em biết nhiều chuyện phức tạp lắm. Hơn nữa anh ấy lại làm lãnh đạo… cứ đinh ninh là như vậy. Cho đến khi buổi tối, em cũng không thấy hồi âm gì cả , em vừa lo vừa giận lại vừa nhớ anh ấy. Chẳng hiểu vì sao lại không thấy hồi âm gì , nếu như bận thì cũng phải nhắn một tin cho em biết. Ốm mệt thì cũng phải nói một câu. Nếu như chưa nhận lời yêu thì thôi , em không quan tâm hoặc anh ấy không thông báo thì em cũng không có cớ gì lo lắng hay giận hờn ghen tuông. Đằng này nói lời yêu nhau , mà tình cảm cũng gắn bó lắm rồi. Tại sao lại như vậy ?

Em lo lắng quá , sợ anh ấy xảy ra chuyện gì . Thế nên em soạn tin gửi đi :

Anh đã nghỉ làm chưa ?
Hôm nay anh bận à , sao không thấy nhắn tin cho em. Fb cũng không online.
Nhận được tin thì nhắn lại cho em nhé.
Em lo lắm. !

30 phút rồi 1 giờ đồng hồ trôi qua. Không thấy hồi âm gì. Lúc này em giận thật sự. Nghĩ mình bị anh ấy trêu đùa rồi. Tại sao lại nhứ thế với em. Xem giờ là 9h tối , đến giờ em cho con ngủ , đang nằm yên lặng để cho bé con sâu giấc thì điện thoại em rung lên. Con đang bắt đầu vào giấc nên em không thể gỡ ti sữa ra được , dở miếng là cu cậu sẽ khóc toáng lên , khó dỗ con ngủ lại lắm. Bởi vậy , em tắt điện thoại đi không nghe. Phần là do con sẽ thức giấc , phần nữa cũng là có ý dỗi anh ấy , cả ngày không hồi âm gì cho em. Em giận. Em vừa ấn tắt máy đi anh ấy lại gọi tiếp. Em tiếp tục không nghe.

Bố đứa trẻ không bỏ cuộc , em cứ tắt đi anh ấy lại gọi lại liên tục. Có lẽ anh ấy cũng nghĩ em giận nên mới tắt như thế. Cuối cùng em không bắt máy anh ấy đành chịu không gọi nữa và nhắn tin cho em.

Sao em không nghe điện thoại anh ?

Anh làm gì mà bây giờ mới gọi ?

Anh bận.

Bận gì cũng nên nói với em một câu chứ ?

Xin lỗi.

***

Cái kiểu nhắn tin cộc lốc , không đầu không cuối thế này càng khiến em bực bội. Nếu bận quá thì nhắn tin bảo anh bận lắm em ngủ sớm đi , mai anh gọi cho em. Thế đi. Không nói. Lại đi nhắn cộc lốc thế kia , nghi ngờ quá. Có khi nào đang đi tụ tập bạn bè hay làm điều gì mờ ám cũng nên. Càng nghĩ em càng bực bội , máu nóng cứ sôi lên trong người. Không thể nhịn thêm nữa vì quá ghen tuông , em soạn tin gửi đi :

Anh thôi đi. Anh đang làm gì giấu em đúng không ? Cả ngày không liên lạc , giờ nói chuyện cộc lốc thế này ? Anh đang đùa giỡn em à ?

Em ấn gửi đi.

Anh ấy không reply lại. Đã thế cũng không gọi lại cho em để thanh minh hay giải thích nữa. Thật là khiến người ta khó chịu quá đi , em rất là tức giận. Khi ấy con đang ngủ , chứ mà thức thì chắc em phải chửi thề mấy câu cho bõ tức.

Một lát sau cu MC ngủ say , em thấy bực bội trong người quá thế nên ra ban công đứng hóng mát , ngắm đường phố cho hạ hỏa trong người đi. Nào ngờ , em vừa ra ban công đứng chưa được mấy phút , máu nóng vẫn còn đang sục sôi ,… thì bất ngờ dưới lòng đường , một chiếc xe ô tô đang lao với tốc độ nhanh khi đến cổng bệnh viện phanh gấp 1 cái kêu két két két… nghe rợn cả tai. Chắc do xe đang đi với tốc độ nhanh nên khi phanh gấp bánh xe ma sát mạnh với lòng đường tạo ra âm thanh kèm theo làn khói bụi mù đường.

Em cố nhìn cho kỹ xem chuyện gì đang diễn ra … ánh đèn đường buổi tối bị che lấp bởi tán lá của hàng cây cổ thụ, nên em chưa kịp định thần được gì . Từ trong xe , một người đàn ông vội vàng mở cửa xe bước xuống , bộ vest màu đen đã được nới lỏng cà vạt , vẻ mặt vội vàng và hấp tấp.

Tim em như đánh thuỳnh một cái. Vì không ai khác , người đàn ông vừa phanh cháy đường ấy chính là bố đứa trẻ. Không hiểu vì sao anh ấy lại xuất hiện ở đây giờ này. Em đang ngơ ngác vì chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra , thì điện thoại em rung :

Bố đứa trẻ đang gọi đến .

Em ấn nghe máy luôn không đắn đo gì cả .

A lô.

Em giả vờ như chưa biết anh ấy đã xuất hiện ở nhà em.

Em ngủ chưa ?

Em chưa ngủ.
Sao bây giờ anh mới gọi cho em ?

Anh bận lái xe nên bây giờ anh mới gọi.

Hóa ra em đã giận lầm anh ấy rồi. Nghĩ vớ vẩn cho anh ấy , nghĩ mình bị lừa. Ai ngờ anh ấy đang trên đường lái xe nên không tiện nhắn tin dài dòng. Mà gọi điện thoại thì em lại bận cho con ngủ nên không nghe. Ôi , nghĩ thôi đã thấy mình ghen tuông vô cớ rồi.

Nghĩ vậy em lại hỏi tiếp :

Anh đi ngủ chưa ?

Anh chưa. Hôm nay anh chưa có chỗ để ngủ ?

Vì sao.

Anh đang ở ngoài đường.

Vậy anh về nhà đi , muộn rồi còn gì nữa ?

Nhà em có gần bệnh viện *** không ?

Anh hỏi làm gì ?

Anh biết để anh đến .

Muộn rồi anh đến sao được ?

Anh đang ở cổng viện rồi. Em gặp anh đi.

Em đi ngủ rồi. Em không tin đâu. Anh về phải nói trước với em chứ ?

Em không tin thì ra cổng bV mà xem. Anh đang ở đây rồi. Đi. Em ra nhé. Anh nhớ em nên anh về ngay gặp em đấy. Đừng để anh thất vọng.

***

Nói xong anh ấy tắt máy luôn và đứng chờ. Em không biết phải làm sao bây giờ . Mẹ em hôm nay không ngủ lại đây , anh ấy muốn gặp em giờ này. Em lại chưa nói cho anh ấy biết chuyện cu cậu MC. Làm sao bây giờ ? Đang rối rem những suy nghĩ xem làm thế nào để xuống gặp anh ấy. Anh ấy lại gọi điện :

Em ra luôn đi. Anh cho em 10 phút đi từ nhà đến cổng viện , nếu em ko đến được thì cho anh địa chỉ nhà để anh đến.
Anh mệt mỏi phi xe về đây , em không gặp anh là anh buồn đó.

Sợ anh giận nên em vội nói chờ em chút em đến ngay.

Bí quá không biết thế nào , em đành liều đặt cu MC nằm vào giữa giường rồi đặt gối ôm xung quanh người con , để tránh cậu giật mình và ngã xuống đất. Xong xuôi em cầm điện thoại xuống mở cửa quán rồi ra gặp bố đứa trẻ.

Ánh mắt anh ấy hơi đỏ lại , có lẽ do ít ngủ mà tập trung lái xe nên vậy. Thấy em đến , anh ấy mỉm cười và bảo :

Nhanh hơn anh tưởng. Em từ đâu ra đây.

Anh nói nhanh đi em còn phải về nữa. Em bận lắm.

Bận gì nữa ? Đến giờ đi ngủ rồi vẫn còn phải làm việc nữa ?

Mải ngắm anh ấy em quên đi việc phải giấu kín chuyện cu MC , thế nên em buột miệng nói ra :

Em về không nhanh là cu MC tỉnh giấc đòi mẹ , khóc lóc rồi lăn lộn ngã xuống đất thì chết.

Nghe em nói xong , anh ấy tròn mắt nhìn em và hỏi lại :

Em vừa nói cái gì thế P ?

Em mới ngớ người ra là mình vừa nói hết bí mật ra rồi. Cũng giống như câu nói em buột miệng vừa rồi thì trong lòng em cũng nôn nóng khi để con nằm ngủ một mình như vậy . Rất nguy hiểm ! Nhỡ chẳng may …. nghĩ vậy em lo cho con quá nên đành bảo anh ấy :

Anh có muốn biết mọi chuyện không ?

Anh ấy còn ngạc nhiên hơn em khi nãy :

Chuyện gì thế P. Có chuyện gì sao ?

Vâng. Không có thời gian giải thích đâu. Bây giờ em hỏi anh , hôm nay anh định thế nào ?
Đã đi về đến đây rồi anh định ngủ lại qua đêm hay về ngay ?

Để làm gì ?

Em phải về nhà ngay nếu không thì không được. Gấp lắm.

Anh ở lại đây.

Vậy anh ra khách sạn đi. Tí gọi điện mình nói chuyện với nhau sau.

Em đi cùng anh đi.

Không được. Em không thể !

Vậy anh ra khách sạn 1 mình à ?

Hay anh về nhà em ngủ được không ? Anh vào bây giờ liệu bố mẹ em có nói gì không ?

Em nghĩ trong đầu , thôi thì nhân tiện đây em tạo cơ hội cho anh ấy gặp con luôn. Vội quá vì em lo con trên tầng 3 một mình …

Em nói tiếp :

Không sao. Vậy anh gửi xe đi rồi theo em về nhà.

Gửi ở đâu được , nhà em không có chỗ để xe à ?

Không có thời gian trả lời anh nữa đâu. Anh phi xe vào nhà gửi xe bệnh viện đi. Họ trông qua đêm nên yên tâm , nhanh lên rồi đi ra đây nhé. ..

Ok. Em chờ anh chút. Mà sao em vội vàng thế ?

Nhanh lên…

Bố đứa trẻ thấy em vội vàng thì răm rắp nghe lời , chưa đầy 5 phút đã gửi xe xong và ra , xách theo túi đựng quần áo nữa. Em vội vàng dắt tay anh ấy đi theo mình vào nhà. Vừa đi anh ấy vừa hỏi :

Nhà em đây à ?

Suỵt. Anh nói khẽ thôi. Mọi người ngủ rồi.

Anh ấy lại nói tiếng gió :

Nhà em bán hàng ăn à ?

Đừng hỏi nữa. Tí em kể cho mà nghe.

Hai đứa rón rén lên cầu thang , đến tầng 2 em đã nghe thấy tiếng cu MC đang nằm ê a một mình rồi. Biết chắc chắn rằng con giật mình dậy nên em chạy thật nhanh lên xem con thế nào. Bố đứa trẻ thấy em vội vàng thì hoảng quá tưởng chuyện gì nguy hiểm lắm cũng ba bước mà đi hết cầu thang lên theo.

Vào phòng , cu MC đang lẫy , nằm sấp người rồi đạp tung hết chăn gối mẹ đã chặn bốn phía ra , có vẻ như cu cậu ngủ dậy thèm ti mẹ nên đưa tay lên miệng mút lấy mút để. Nhìn yêu quá chừng. Em chạy đến ôm con và bế ngồi dậy , chẳng nói với bố đứa trẻ câu nào , thản nhiên cởi áo ra cho con bú sữa ngay trước mặt.

Anh ấy ngạc nhiên gấp mấy lần khi nãy :

P. Thế này là sao ?
Em có con từ bao giờ vậy ?
Sao em không nói với anh ?
Bố nó là ai đấy ?

Anh ngồi đi. Con em đấy. Em vội vàng như vậy là vì để con ở đây một mình xuống gặp anh , em lo con có chuyện gì nên mới hốt hoảng như vậy !

Thế nhưng mọi chuyện là thế nào ?
Anh thực sự không hiểu.
Em đã có con có chồng rồi sao vẫn nói thích anh ?

Anh vừa phải thôi. Ai nói với anh là em có chồng rồi ?
Có chồng rồi mà em còn cho anh vào nhà đêm khuya thế này được à ?

Vậy là như thế nào ? Anh chẳng hiểu gì cả .

Em nhìn thẳng vào mặt anh ấy và nói :

Cu MC là con của anh đấy !!!!

Bố đứa trẻ ngơ ngác , như không tin vào lời em nói vừa rồi , hỏi lại :

Em nói lại anh nghe xem nào. Em vừa nói gì ? Ai là con anh .

Đứa bé này là con anh. Lần đó em và anh quan hệ em đã có thai.

Có thật không ?

Thật. Anh không tin thì mang con đi mà xét nghiệm ADN. Em nói dối anh làm gì ?

Vậy tại sao suốt thời gian qua em không nói cho anh biết. Ngay cả khi anh về gặp em rồi em cũng vẫn không nói gì là thế nào ?

Vì em sợ anh có gia đình rồi. Anh có người yêu rồi. Hơn nữa khi ấy em hận anh , em không yêu anh nên đã giấu anh…

Em hành động cảm tính như vậy …
Em không nghĩ mình sẽ chịu thiệt thòi sao ? Còn đứa trẻ nữa ??

Nhưng mọi chuyện cũng qua rồi. Hiện tại em và con rất ổn.
Mặc dù thời gian đầu em đã rất muốn bỏ con …

P ..
Tại sao em đối xử với anh như vậy ?
Tại sao chứ ?

Đúng vậy. Ban đầu em luôn tìm cớ trốn tránh anh , và khi phát hiện có thai em đã đau khổ như thế nào anh có biết được không ?
Em đã đưa ra quyết định đau lòng nhất là phá thai , chính cái giây phút em nhẫn tâm uống viên thuốc để tạm biệt con khỏi cuộc sống của em … thì chính anh đã khiến em giữ lại đứa trẻ này. Vào ngày hôm đó anh gọi điện thoại đến , nghe giọng anh em đã quyết định giữ đứa bé lại …

Vậy là anh linh cảm rất chuẩn đúng không ?
Khoảng thời gian đó anh rất hay nghĩ về em , … mọi thứ !

Nói xong bố đứa trẻ ngồi xuống gần em , cu MC đang bú thấy có người lạ đến gần thì dừng lại không bú nữa. Quay ra nhìn . Hai bố con nhìn nhau . Đối với anh ấy thì lạ lẫm nhưng cu MC hàng ngày được mẹ cho xem ảnh bố nên cũng cảm nhận được sự quen thuộc trên khuôn mặt. Anh ấy ngắm con một hồi xong gật gù,

Đúng là cũng có nét giống anh !

Không phải là giống cái mặt đâu anh ạ.

Thế còn giống cái gì nữa ?

Em chỉ vào cái tã quần cu MC đang mặc và nói :

Cả cái tổ trứng này nữa ! Hihi.

Bố đứa trẻ thấy em nói vậy thì phì cười sảng khoái , nhéo má em một cái và bảo :

Lộ bản chất rồi nhé !

Em cũng phì cười.

Cho anh bế con được không ?

Được chứ. Con anh thì anh đi mà bế.

Bố bế em chút nào.
Bố con mình lạc nhau lâu quá.
Tại mẹ P đúng không ?
Phen này mẹ phải để bố phạt nặng rồi.
Dám giấu bố giữ kín chuyện động trời như vậy.
Thời gian qua không có bố hai mẹ con chắc vất vả lắm.

Cu MC được bố bế nên rất ngoan , mắt tròn xoe nhìn bố , khi bố thơm lên má cu cậu nhột quá cứ cười rộn lên. Đáng yêu vô cùng.

À anh nhớ ra rồi ! Lần gặp em ở quán nước , anh thấy em có vẻ tăng cân nhìn người mập hơn hẳn , quãng thời gian đó em đang mang thai đúng không ?

Em gật đầu.

Em để con anh chịu thiệt thòi như thế , em không nghĩ đến con sao ?

Anh không biết thời gian ấy em khủng hoảng như thế nào , em bụng bầu đi học. Quyết tâm nuôi con một mình. Gia đình, bố mẹ em đều giấu kín chuyện , thế nên phải nhận thiệt thòi về mình.
Nhưng thôi mọi chuyện cũng qua rồi. Nếu bây giờ anh đã biết thì đừng bỏ rơi mẹ con em là được !

***

Lời qua tiếng lại kể lể rồi tâm sự đủ điều. Hơn 10h em cho con ngủ , bố đứa trẻ thì mang quần áo vào đi tắm. Hôm nay đi làm về anh ấy phi xe về ngay , ban đầu là muốn cho em bất ngờ nên cả ngày không thông báo , không chuyện trò gì cả. Sợ em ghen lại còn phóng xe thật nhanh nữa. Ai ngờ khi về đây em không phải là người bị bất ngờ nữa mà chính anh ấy đã là người bị bất ngờ.

Tắm gội xong , bố đứa trẻ hỏi em :

Hôm nay em cho anh ngủ ở đâu ?
Mà em có đuổi anh không ?

Mai anh về ngay hay ở lại ?

Anh phải về. Mai có cuộc họp quan trọng lắm.

Thế mà cũng dám về muộn và khuya thế này nữa?
Anh liều lĩnh quá rồi đấy !

Tại em nhận lời yêu anh nên anh muốn gặp em ngay. Ai ngờ về đây lại nhận được tin bất ngờ thế này. Hôm nay chắc anh bất ngờ không ngủ nổi quá.
Mà nhìn em sinh con xong không thay đổi gì mấy vậy ?

Ôi. Em mới trải qua được cái thời kỳ khủng hoảng ấy xong đây. Anh không thể biết được !

Khủng hoảng thế nào ?

Em tăng cân khủng khiếp , 74kg . Huhu.
Da bụng rạn nghiêm trọng. À tại con to quá thế nên em phải sinh mổ , được khuyến mại thêm cả vết sẹo to đùng nữa …

Thiệt thòi cho em quá. Nhìn con đáng yêu và kháu khỉnh thật. Cuối tuần anh về sẽ đền bù cho hai mẹ con. Chịu không ?

Em gật đầu.

Đặt con nằm vào phía trong cùng , để có chỗ cho bố đứa trẻ nằm. Vào nhà tắm em vệ sinh và tắm qua lại một chút , vì khả năng cao đêm nay em và anh ấy sẽ phát sinh thứ gì đó. Em đã đinh ninh trong đầu là như vậy … Chỉ là đang tắm thôi nhưng nghĩ đến cảnh lần trước em và anh ấy gần nhau , cơ thể em đã thấy hơi nóng bừng lên rồi…

Không mặc quần áo gì cả , em choàng duy nhất chiếc khăn tắm rộng và dài , tắt đèn sáng ..Trong lúc chờ em đi tắm , anh ấy mở điện thoại và check lại mail một số văn bản , duyệt qua lại để mai chuẩn bị có cuộc họp tại công ty.

Sáng sớm mai anh sẽ đi lúc mấy giờ ?

Anh đi xe nhanh chỉ chưa đến 2h đồng hồ. Hơn 5h anh đi.

Anh đi sớm hơn đi , đi chậm thôi , đi nhanh không an toàn đâu.

Em lo cho anh à ?

Em không muốn chuyện không may thôi chứ em không lo.

Thế à ?

Bố đứa trẻ nói xong thì bỏ điện thoại xuống cuối giường , ngồi dậy và ôm em ngồi vào lòng anh ấy.

Em có biết hai lần ôm em trong xe ô tô anh đều không chịu nổi không !!

Em không biết gì cả …
Anh vẫn đang bình thường trước mặt em đấy thôi…

Nhìn bình thường nhưng thật sự là anh không bình thường được đâu. Lần trước anh đã hết sức kìm chế rồi , em biết không ?

Em lắc đầu rồi gục đầu vào ngực anh ấy. Mấy ngày nay em cũng nhớ và muốn gặp anh biết bao .

Mai 5h kém em gọi anh được không ? Giờ đấy anh dậy chuẩn bị đi là vừa nhé.

Ừm. Em nhớ gọi anh đấy không thì muộn giờ , hỏng hết.

Vậy anh ngủ trước đi.

Ở bên em thế này mà bắt anh ngủ trước sao được ?
Anh đã nghĩ hôm nay về gặp em kiểu gì cũng phải lôi kéo em đến khách sạn cho nó thỏa , thế mà bây giờ lại ở đây.

Nói xong anh ấy lấy tay đỡ gương mặt em đối diện anh ấy , nhìn nhau 1 lát , rồi đặt nụ hôn nhẹ lên môi em. Ban đầu là nhẹ nhàng , chỉ hôn thôi , tay ôm eo nhau. Sau không nhịn thêm nữa anh gạt khăn tắm xuống , cả cơ thể em phô bày trước mặt anh ấy. Em hơi ngượng nên cúi mặt xuống , gục đầu lên vai bố đứa trẻ. Dường như anh ấy cảm nhận được nên không nhìn chằm chằm nữa , cũng nhẹ ôm , đưa tay lên nắn ngực em, bất ngờ lại cúi xuống và thực hiện động tác ngậm núm ngực như bữa nọ. Em rên rỉ vì bị kích thích. Được đà , bố đứa trẻ lại làm nhanh hơn , đều đặn cả hai bên làm em sướng không chịu nổi , cứ ưỡn ngực lên cho anh ấy làm tới. Có vẻ như anh ấy cũng lâu rồi chưa tiếp xúc phụ nữ, những động tác gấp gáp chứng tỏ đang rất ham muốn và khao khát. Cái thứ cứng cứng trong quần anh cứ cọ vào chân em , nhột nhột kích thích khó tả.

Lần trước anh làm thế này thấy ti em ngọt ngọt , anh thấy có chỗ không bình thường. Thì ra là em cho con bú mà giấu anh. Bây giờ nhìn còn đầy đặn hơn lúc trước , anh thích lắm !

Nói xong anh lại vùi đầu vào say sưa. Hết bú ngực lại chuyển lên hôn môi , đôi bàn tay tham lam cứ khám phá hết cơ thể em. Em bị anh ấy làm cho điên dại , thỉnh thoảng lại bật lên tiếng ư ư vì không chịu nổi sự mơn trớn. Hương vị tình ái anh ấy đem lại thật mê đắm quá. Tay anh ấy vòng xuống , tìm chỗ sâu thẳm giữa hai chân em và thăm dò. Kể từ lúc anh ấy hôn mút ngực , từ sâu bên trong đã tự điều tiết ra thứ nước bôi trơn rồi. Bây giờ anh ấy động vào , chỗ đó càng thêm phần ướt át. Em cứ rướn người lên mỗi khi anh ấy cọ ngón tay lên xuống khu vực nhạy cảm.

Cả hai đều đang ham muốn tột độ. Mỗi động tác , mỗi nụ hôn anh ấy tác động đều làm cho em ngất ngây. Anh đặt em nằm xuống giường , nhẹ nhàng anh nằm lên người em , kéo chân em sang hai bên và từ từ đưa cái đó vào bên trong. Từ ngày em bầu được hơn một tháng cho đến bây giờ , em chưa quan hệ lần nào nữa. Có vẻ như lâu không quan hệ nên chỗ đó của em nó se khít lại , mặc dù đã rất ẩm ướt rồi nhưng khi anh ấy ấn sâu vào em vẫn thấy hơi đau.

Nhưng cảm giác đau ấy nhanh chóng biến mất , mỗi khi anh nhịp nhàng tiến sâu vào rồi lại rút ra , nước trong người em như muốn trào hết ra ngoài vậy.

Ưmmmm…

Em có thích không ?

Mắt em nhắm nghiền nhưng đầu thì gật liên tục , thấy thế anh lại đưa vào mạnh hơn. Mỗi lần tiến sâu vào là một lần em rên rỉ thỏa mãn. Đủ các tư thế , em nằm trên rồi anh nằm trên , nằm nghiêng , nằm ngửa , doggy , em rên rỉ thỏa mãn , … Vừa thúc mạnh vừa xoa nắn hai bầu ngực , thỉnh thoảng anh ấy lại cúi xuống và ngậm núm ngực khiến em như điên như dại. Vô cùng thỏa mãn. Em càng rên rỉ anh càng làm mạnh hơn.. rồi anh ấy làm thật nhanh thật mạnh , cho hết vào bên trong. Em vừa mệt vừa sướng , thở gấp gáp , vừa thỏa mãn lại vừa ngọt ngào.

Anh đưa em vào nhà tắm vệ sinh lại , quá mệt mỏi và thỏa mãn , hai đứa ôm nhau ngủ . Hẹn giờ để bố đứa trẻ dậy sớm , nhưng nào ngờ khi em đang ngủ say giấc không biết trời đất là gì thì lại bị anh ấy làm phiền. Một lần nữa lên mây , anh ấy ra vào không biết bao nhiêu lần , em mệt quá chỉ biết nằm hưởng thụ , chắc anh ấy ham muốn và nhịn lâu ngày nên hôm nay mới sung sức như vậy. Xong hiệp 2 em xem giờ mới là 1h sáng. Lần này thì em yên tâm ngủ ngon đến gần 5h sáng….

You May Also Like