Cục cưng à, gọi ba đi Phần 12

Cơm có thể ăn bậy, tệ lắm là tiêu chảy thôi. Nhưng nói thì không thể nói bậy được, bởi vì… sẽ chết người đấy.

Tôi đứng chần chừ trước cửa văn phòng của Lẫm Lẫm.

Vào? Không vào?

Vào rồi thì nói cái gì? Nói giữa hai chúng tôi không có gì cả? Liệu thằng bé có nghĩ là tôi… giấu đầu lòi đuôi không? Nếu thế thì càng làm càng rối, càng giải thích nó càng không tin.

Vậy… không vào ư? Thanh tự nhiên thanh, đục tự nhiên đục, cây ngay không sợ chết đứng.

Được, không vào nữa! Tôi hoàn toàn trong sạch mà.

Tôi đi!

Vừa mới dợm bước muốn rời khỏi, cánh cửa đột nhiên mở ra.

“Á?” Tôi nhìn vào cánh cửa mở rộng, khóc không ra nước mắt. Thế là coi như lộ tẩy cả rồi. Vừa quyết định xong thì lại bị phát hiện. Vậy mà tôi nãy giờ còn đứng đây chần chần chừ chừ, đúng là phí thời gian.

“Chuyện đó… Không phải như con nghĩ đâu…” Tôi vô thức huơ tay múa chân.

“Cái gì không giống tôi nghĩ?” Lẫm Lẫm ngồi trên ghế sofa, trưng bày vẻ mặt thờ ơ đúng kiểu đâu-có-liên-quan-gì-đến-tôi.

Nhìn vào hoàn cảnh này, tôi thật sự rất giống cấp dưới của nó.

Đợi một chút!

Tại sao ba phải giải thích với con? Ba là ba kia mà!

Hít một hơi thật sâu, tôi nói: “Chuyện của người lớn, trẻ con không cần quan tâm.” Dứt lời liền xoay người, định bỏ đi.

cuc-cung-a-goi-ba-di4.jpg

Nực cười! Tôi phải do dự bao nhiêu lâu mới nói ra được mấy lời giải thích ấy, thế mà nó dám không coi tôi ra gì!

“Vậy là đúng rồi phải không? Giữa anh và hắn đúng là có chuyện. Anh từng hôn hắn, thậm chí từng lên giường?”

Một lần nữa, thanh âm vang vọng từ Nam cực xa xôi lại tiếp tục vang lên.

Ya! Tôi quay đầu.

Ba không nói thì con cũng có cần quy chụp dã man như thế không? Cái gì gọi là từng hôn? Từng lên giường? Ba của con nhìn giống mấy gã đói bụng vơ bậy lắm sao?

Cái tên nhóc này, sao đầu óc lại thiếu trong sáng đến mức ấy?

Có trời chứng giám, tôi vừa gặp lại cậu ta đêm qua kia mà.

“Ủa? Chuyện gì mà lên giường vậy? A, Khi Khi~~~” Một giọng nói hào hứng đột ngột vang lên.

Tôi đưa tay che mắt. MY GOD. Còn chưa đủ loạn sao?

“Hừ, tình nhân tìm đến tận cửa kìa.” Lẫm Lẫm giận rồi, cực kì giận dữ. Lần này hậu quả nghiêm trọng thật rồi.

“Hả? Khi Khi, cậu cuối cùng cũng thừa nhận quan hệ của chúng ta sao?” Lai Nhĩ thoáng cái đã lao đến ôm chặt lấy tôi.

“Trời ơi!” Đúng là điên thật mà. Tôi với cậu ta quan hệ cái giống gì chứ?

Tôi giãy giụa.

“Khi Khi, tớ cảm động quá! Nhất định là do trời cao thấy được chân tình của tớ!” Ôm chặt hơn nữa.

Người ngồi trên ghế sofa không hề phản ứng…

Tôi nhìn về phía Lẫm Lẫm, đột nhiên nhớ đến một câu thơ cổ: Mây đen cuồn cuộn, quấn quanh thành (*)…

Chưa nhớ hết câu thì đã thấy lửa giận của Lẫm Lẫm cao ngút trời rồi.

“Này này, ba và cậu ta không có quan hệ gì hết mà!” Tôi giãy giụa. Con không thể cứ ngồi nhìn như vậy được.

Nghe xong câu này của tôi, kẻ tưởng như đã hóa đá kia cuối cùng cũng chịu đứng dậy.

Coi như con còn có lương tâm! Nếu không mạng già của ba chắc chắn khó giữ a~!

“Buông tay!” Giọng nói hừng hừc lửa giận của Lẫm Lẫm như thể thiêu trụi van vật xung quanh, dù là người thân cũng không dám lại gần.

“Này này, tiểu quỷ, không thấy bọn tôi đang ân ân ái ái hay sao?”

Chệt tiết. Có ai ném giúp tên tóc vàng sử dụng thành ngữ lung tung này ra ngoài giùm tôi không?

Mùi thuốc súng bốc cao. Tôi thừa cơ thoát khỏi thế kiềm hãm.

Lai Nhĩ là người ngoại quốc, vốn cao to hơn người châu Á rất nhiều. Nhưng Lẫm Lẫm cũng thuộc loại… gien tốt, tất nhiên chẳng chút thua kém. Hai người họ đứng ngang ngửa nhau, nhìn nhau trừng trừng.

Đều là rồng trong lốt người. Nếu hai con rồng này giao đấu. Chắc chắn sẽ có kẻ bị thương.

Rót một tách trà, tôi ngồi trên ghế sofa, làm điệu bộ thở dài như một lão già sắp xuống lỗ.

Cuối cùng cũng đến lượt tôi xem kịch, cuộc sống đúng là thú vị a!

“Hôm ấy quên không chào hỏi. Thật sự thất lễ. Tôi là Lai Nhĩ. Ti Vượng.” Lai Nhĩ đưa tay ra.

“Đã thất lễ rồi. Lâm Lẫm Lẫm.” Lẫm Lẫm cũng đưa tay cầm lấy tay cậu ta.

“Lâm… Lâm Lâm?” Lai Nhĩ mặc dù lúc nhỏ có ở trong nước một thời gian. Nhưng sau này lại sống và làm việc bên nước ngoài tương đối lâu, phát âm tất nhiên có phần không được lưu loát.

“Phụt!” Tôi đem toàn bộ trà vừa uống phun sạch ra ngoài một cách khiếm nhã.

Khi cảm thấy hai ánh nhìn tóe lửa liếc qua mình, tôi cười cười, xua xua tay. Không có gì, không có gì.

Về phần tên họ của Lẫm Lẫm, tôi thật sự có vài lời muốn kể.

Lúc còn bé, khi tôi vừa nhặt được Lẫm Lẫm về, nó thậm chí còn không có tả giấy nữa.

Mẹ tôi nói: “Sau này thằng bé sẽ là em trai con.”

Tôi nói: “Không thích, con muốn có con kia.”

Mẹ tôi khó xử nói: “Được rồi, vậy nó sẽ là con của con. Khi Khi, con giúp mẹ nghĩ ra một cái tên đi. Gọi là Lâm gì thì hay đây?”

“Lâm… Lẫm Lẫm…” Tôi thì thào thốt lên cái tên ấy.

“Đúng, hay, tên rất hay. Con của mẹ quả thật là thiên tài. Lẫm Lẫm, uy phong lẫm lẫm, vô cùng kiêu hãnh.”

Cứ như vậy, Lẫm Lẫm trở thành tên của thằng bé đến tận bây giờ.

Nhưng đó là “phiên bản” của mẹ tôi.

Còn ba tôi lại kể khác: “Thật ra, ba nghĩ lúc đó con chỉ lầm bầm được mấy chữ ‘Lâm… Lâm… Lâm…’, nhưng mẹ còn lại nghe thành Lâm Lẫm Lẫm.”

Tôi tương đối đồng ý với lời kể của ba. Một đứa nhóc chưa đến sáu tuổi thì làm sao biết được câu thành ngữ “uy phong lẫm lẫm” chứ?

Ba tôi nghiêm túc nói tiếp: “Tuy nhiên, không biết cũng có thể coi là biết kia mà.”

Tôi gật đầu. Đây là bí mật nhỏ của hai ba con chúng tôi.

“Khi Khi, cậu ta là gì của cậu?” Lai Nhĩ quay lại hỏi tôi.

Tôi cười cười: “Nó là con…”

Nếu như ánh mắt có thể giết chết người, thì tôi đã sớm bị hạ sát trăm ngàn lần rồi.

Tôi đành nhanh chóng nuốt trọng hai tiếng “của tôi” vào trong, tiếp tục vui vẻ nói: “Là em trai của tôi.”

Lẫm Lẫm bình thường không cho phép tôi được đứng trước mặt người ngoài nói tôi là ba của nó. Tôi cũng đã thỏa hiệp rồi.

Nhưng ngay cả ở nhà nó cũng không cho phép tôi được coi nó như con. Quyền làm cha của tôi quả là bị xâm phạm nghiêm trọng mà.

Tôi muốn khiếu nại, nhưng lại không có cửa để khiếu nại.

Chỉ biết thầm than khóc trong lòng cho đỡ xót xa. Tôi thật quá đáng thương!

“OH~~” Lai Nhĩ không biết có cố ý hay không, mà tự nhiên ồ lên một tiếng thật dài.

Im lặng một lúc.

“Thì ra cũng chỉ là một thằng nhóc thôi!” Tôi đoán tám phần mười là tên Lai Nhĩ này chán sống rồi.

Mùi thuốc súng càng lúc càng nồng nặc. Hai người họ vẫn cầm lấy tay nhau, xiết chặt không buông, hiện tại còn thể trông thấy gân xanh lộ ra rành rành.

Bỏ tách trà xuống, tôi lạnh nhạt nói một câu: “Đánh nhau đi!”

Ánh nhìn chết người đột nhiên lắng xuống.

Lai Nhĩ nói với giọng nức nở: “Khi Khi~~”

Lẫm Lẫm nói với giọng lạnh băng: “Khi Khi.”

Rốt cuộc thì hai người họ cũng chịu buông tay ra.

Tôi cười cười, không nhớ là ai dạy, nếu như có người sắp đánh nhau, chỉ cần đứng bên cạnh nói “Đánh đi!” thì sẽ không muốn đánh nữa. Cho nên tôi chẳng hề lo lắng chút nào.

Lẫm Lẫm quay đầu nhìn vẻ mặt đầy tổn thương của Lai Nhĩ, khinh bỉ nói: “Ẻo lả!”

Đừng tưởng là Lai Nhĩ nghe không hiểu.

Khi còn nhỏ, cậu ta xinh xắn chẳng khác nào một con búp bê bằng sứ. Rất nhiều tên con trai cũng vì thế mà viết thư tình cho cậu ta. Nhưng tất cả đều bị cậu ta từ chối.

Có thể hiểu đại khái là… do yêu quá nên hận. Có một tên nhóc đã mắng cậu ta là “Ẻo lả!”. Gương mặt của cậu ta còn đẹp hơn cả con gái, nên cậu ta ghét nhất bị người khác nói mình ẻo lả. Đương nhiên, tên nhóc năm ấy đã bị cậu ta trừng trị đến mức không lết nỗi về nhà.

Chiến tranh lại bùng lên.

Tôi nhấp một ngụm trà, chậm rãi nghĩ cách giải quyết.

Mấy người này… thật là thiếu chính chắn mà.

=====

Chú Thích:

(*) Mây đen cuồn cuộn, quấn quanh thành: Trích từ bài thơ “Nhạn môn thái thủ hành” của nhà thơ Lý Hạ.

You May Also Like