Em là sinh mệnh của anh – Chap 38

Nhiên nhắm nghiền mắt, hai hàng lông mày co lại loạng choạng ngồi xuống ghế.
Đầu cô bỗng như mối tơ vò, rối rắm không thể sắp xếp lại nó theo một trình tự, cô nâng chiếc băng đô ra khỏi hộp giấy, cầm một bức thư lên

Chủ tịch Minh kéo chiếc kính xuống nghẹn giọng nói

-Nhiên, khoan hãy đọc những bức thư đó. Ta có chuyện cần hỏi con trước.

Cô nuốt nước bọt, nhìn ông Minh, lúc này cô dường như mới lấy lại được chút tỉnh táo đặt bức thư lại vào hộp đáp lại

-Có chuyện gì vậy thưa chủ tịch.

Chủ tịch Minh vẫn thái độ bình tĩnh, tuy rằng khuôn mặt đầy thống khổ và lo lắng thế nhưng ông không hề giống như những người khác không kiểm soát được lý trí.
Nhiên không biết phải thương xót, hay phải hận thù người đàn ông này. Hai người tuy rằng có mối hận không thể hoá giải, nhưng giờ đây lại có chung một nỗi đau đớn.

-Đứa bé này, con vẫn chưa bỏ thậm chí còn rất lo lắng cho thằng Văn, vậy tại sao ngày ấy con lại bỏ nó?

Nhiên nhắm nghiền mắt, giá như ông đừng hỏi, giá như ông đừng đụng chạm đến thứ cảm xúc hận thù cô đã chôn chặt suốt thời gian qua thì lúc này cô có thể tạm quên đi nó. Vậy mà ông lại khơi dậy, cô cảm thấy lồng ngực khẽ nhói lên, khoé môi hơi cong hít một hơi thật sâu rồi đáp

-Ông Minh, chẳng phải mọi chuyện thành ra thế này đều là do ông sao? Đến giờ này ông vẫn chưa nhận ra rằng mình đã sai trái thế nào sao? Ông có biết suốt thời gian qua tôi sống khổ sở thế nào không? Có biết rằng đứa bé này đến ngay cả sự chăm sóc của ba nó cũng không được nhận?

ngu-cung-anh-1-dem-mac-moi-nguoi-day-nghien-song-chet-toi-cung-phai-huy-hon-1dem3-1482986278-width723height494

Quân nhìn cô, giây phút này anh đã biết ngọn nguồn sự thật chỉ có điều anh hiểu nên để hai người họ tự giải quyết với nhau, liền nhanh chóng đi ra ngoài.
Chủ tịch Minh thấy cô nói những lời này, khó hiểu vô cùng, hai hàng lông mày ông khẽ chau lại đáp

-Nhiên, con nói gì ta không hiểu?

Cô bật cười

-Chủ tịch Minh, ông thật sự vẫn không hiểu? Đêm mưa gió sau khi phát hiện tôi mang bầu một thời gian, hôm đó tôi đã nghe toàn bộ cuộc trò chuyện của ông và Văn. Ông không cần giả vờ trước mặt tôi khi mà ba mẹ tôi là do ông giết.

Chủ tịch Minh khuôn mặt bỗng co rúm lại, đôi mắt đầy tức giận không còn giữ được bình tĩnh quát lên

-Ăn nói hàm hồ, Nhiên, không ngờ con lại nghĩ ta như vậy. Thật uổng công ngày đó ta đã hết sức hết lực bảo vệ con. Không biết con đã nghe được gì, để mà biến thằng con trai duy nhất của ta thành kẻ sống dở chết dở suốt thời gian qua rồi còn nghi ngờ ta giết chết ba mẹ con. Con có biết mẹ thằng Văn đã vì cứu con mà bị bắn chết không?

-Ông Minh! Ông không cần giả vờ giả vịt trước mặt tôi, ông giờ nói gì tôi cũng phải tin sao? Mọi chuyện ông bịa ra thế nào chẳng được? Kẻ giết người không ghê tay như ông chuyện gì chẳng thể làm?

Chủ tịch Minh lắc đầu, vẻ mặt đầy bất lực

-Ta thật quá thất vọng về con, sao con có thể ăn nói một cách ngông cuồng đến vậy? Đêm mưa gió ấy không biết con đã nghe được gì mà dẫn đến hiểu lầm hôm nay, nhưng trước khi con trách móc ta, hận thù ta con hãy xem bức ảnh này trước

Nói rồi ông đưa run rẩy, rút trong ví một tấm ảnh đac mờ nhạt. Cô nheo mắt, nhìn bức ảnh ba cô chụp cùng ông Minh trong tấm hình đen trắng, phía sau còn dòng chứ “Một ngày làm anh em, cả đời làm anh em”
Cô bật cười đáp

-Thế này có là gì? Ông đang tâm giết chết anh em tri kỷ của mình

Ông Minh khẽ thở dài nói

-Ta còn chưa nói hết, con xem cả bức ảnh này nữa

Cô khẽ nhìn đôi bàn tay nhăn nheo, giơ bức ảnh chụp gia đình ông và một người phụ nữ. Cô bỗng giật mình, sửng sốt mất mấy giây. Vẻ mặt sang trọng, đôi mắt giống hệt Văn, có phần đẹp hơn, mái tóc xoăn được buộc gọn gàng, nụ cười tươi tắn. Đầu cô bỗng trở nên ong ong, người phụ nữ này cô nhớ rất rõ. Bởi khi đó bà là người dắt cô chạy giữa cánh rừng, vẻ mặt bà khi đẩy cô ra khỏi viên đạn lạc đã từng ám ảnh cô suốt một thời gian dài, cô run rẩy, lắp bắp nói

-Chủ tịch Minh…đây là

-Đúng vậy, đây là vợ ta,

Nói rồi ông nhận lại tấm ảnh định nói gì đó
Đột nhiên cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, vị bác sĩ trẻ trên đôi găng tay vẫn dính máu nhanh chóng bước ra ngoài. Cả Nhiên và ông Minh đều vội vàng chạy tới, một người bụng bầu khệ nệ, một người mái tóc đã điểm bạc cùng hướng về một nơi đồng thanh hỏi

-Anh ấy sao rồi?

-Nó sao rồi?

Vị bác sĩ không tháo cả khẩu trang ý tế gấp gáp đáp

-Chúng tôi đang tiến hành phẫu thuật, vết thương cơ thể không nặng bằng vết thương trên đầu…

Chủ tịch Minh năm chặt tay vị bác sĩ trẻ giọng nói đầy đau đớn

-Nhất định phải cứu sống nó, tìm bác sĩ giỏi nhất ở bệnh viện này. Mau lên!

Vị bác sĩ trẻ nhìn ông đáp

-Thưa ông, chúng tôi sẽ để đích thân giáo sư nước ngoài Jonatan tiến hành ca phẫu thuật này. Cũng may giáo sư đang có mặt ở bệnh viện ca phẫu thuật này có thể sẽ kéo dài mất khá nhiều thời gian, chúng tôi không dám chắc điều gì nhưng sẽ cố gắng hết sức. Giờ xin ông và cô đây ra ngoài ghế ngồi chờ, để tôi làm việc.

Chủ tịch Minh buông đôi tay khỏi người bác sĩ, từ từ từng bước ra ghế.
Trên gương mặt già nua theo năm tháng, ở nơi khoé mắt còn đọng lại một chút nước vừa đi vừa lẩm bẩm

-Nó còn chưa được nhìn thấy con nó ra đời mà, nhất định phải cứu được nó.

Nhiên nghe ông Minh lẩm bẩm, từng lời nói bỗng như mũi dao đâm thẳng vào tim cô.
Cô nhìn qua ô cửa kính, Văn nằm trên chiếc giường sắt lạnh lẽo, toàn thân bất động, ở phía dưới có chút máu, khuôn mặt không hề bị biến dạng, chỉ có phần đầu máu đã thấm những giọt đỏ tươi lên chiếc bằn trắng.
Hai cánh tay anh buông thõng trên giường, ở góc nghiêng này, sống mũi cao đang được cắm đường truyền oxy, đôi môi căng mọng giờ này tái nhợt chỉ khép hờ.
Nhiên không còn chịu được nữa, từng giọt nước mắt bắt đầu lăn dài lên gò má xanh xao. Hai tay cô nắm chặt, tiếng nấc nghẹn ngào bi thương phát ra, lúc này không còn hận thù, hay căm hờn, chỉ có nỗi đau đớn, nhớ thương trào dâng trong lòng.

0688906e5c7ff466a03dfc0757bee7bc

Thà rằng anh phản bội cô, thà rằng anh hận thù cô, thà rằng giữa cô và anh có mối hận không thể rửa sạch nhưng cả hai người vẫn cùng sống trên thế giới này chứ cô không hề không hề nghĩ rằng sẽ có giây phút này xảy ra.
Không! Văn, nhất định anh không được chết.
Cô nhìn bàn tay anh, bỗng dưng nhớ đến chiếc băng đô ban nãy.
Đột nhiên cô như bừng tỉnh lại, ký ức kinh hoàng giống như con sóng ùa về trong đầu cô.
Đôi mắt tinh anh, vết sẹo, băng đô, cô không còn giữ được bình tĩnh, đi nhanh về phía chiếc hộp, cầm chiếc băng đô nắm chặt.
Hoá ra từ ban nãy khi nghe tin Văn bị tai nạn, toàn thân cô đã giống như mất đi linh hồn, phần ý thức không còn giữ được lại. Giờ đây cô mới hoàn hồn, lắp bắp nói trong nước mắt

-Văn, nhất định anh không được chết..

Chủ tịch Minh nhắm nghiền mắt, nhìn cô đáp lại

-Nhiên, con bình tĩnh ngồi xuống đừng để ảnh hưởng đến đứa bé.

Nhiên vẫn giữ khư khư chiếc băng đô, nước mắt mỗi lúc một nhiều, chảy xuống thấm đãm vào từng thớ vải. Hoá ra Văn chính là cậu thanh niên cứu cô năm ấy. Là anh, vết sẹo bị cô cắn và hòn đá cắm vào, là anh, chiếc băng đô cô buộc lấy phần da thịt bị chảy máu, là anh, trong đêm tối đôi mắt tinh anh sáng như bầu trời sao. Cô ngồi thụp xuống, khóc thành tiếng, tại sao cô lại không nhận ra anh sớm hơn?
Chủ tịch Minh nhìn cô, trong lòng đau đớn vô hạn khẽ nói

-Nhiên, con nghe được những gì mà lại hiểu lầm ta như vậy? Con nói đi, ta sẽ giải thích với con, con biết di nguyện cuối cùng của ba con là gì không? Là tác thành cho con và Văn, là ta sẽ bảo vệ con cả đời, coi con như con ruột dù bất cứ chuyện gì xảy ra?

Nhiên ngước đôi mắt to tròn nhìn chủ tịch Minh, trong ánh mắt có phần sững sờ, giọng như nghẹn đi đáp lại

-Chủ tịch, hôm đó tôi có nghe được ông và Văn nói chuyện. Ông nói rằng nhát súng đó do ông nổ, và ông đã tìm tôi suốt thời gian qua. Ngoài ra tôi còn nghe được, ông nói lương tâm ông cắn rứt, ông sợ bị bắt,

Chủ tịch Minh nhìn cô, lúc này ông mới là người ngạc nhiên hơn cả, mất mấy giây ông mới đáp lại

-Nhiên, hoá ra con nghe được đoạn nói chuyện đó, và con nghĩ ta bắn ba con sao? Tại sao con không thèm hỏi ta một câu? Có câu nào ta nói chính ta là người nổ súng vào ba mẹ con không? Tại sao con vì nghi ngờ mà khiến mọi chuyện thành ra thế này? Được, ta nói con nghe, ta và ba con vốn là bạn rất thân. Công ty X của ba con mở ra, một nửa số vốn là do ta đóng góp, ta và ba con giữ chức vụ cao nhất. Khi ấy con mới chỉ có một tuổi,thằng Văn sáu tuổi rồi. Có thể lúc đó con còn rất nhỏ, nên những ký ức về gia đình ta không đọng lại,hồi bé con và thằng Văn giống như thanh mai trúc mã. Chơi với nhau từ khi còn rất nhỏ, con luôn bám theo nó và nó cũng chiều chuộng con như công chúa, cho đến khi con được gần năm tuổi công ty X làm ăn thua lỗ đứng trên đà phá sản. Khi ấy bà nội thằng Văn bên nước ngoài mới bảo lãnh cho cả gia đình ta sang bên đó làm ăn, số tiền làm được ta đều gửi về cho ba con vực dậy công ty. Không biết con còn nhớ không, nhưng khi gia đình ta đi, con đã khóc rất nhiều và nằng nặc đòi theo thằng Văn, còn luôn mồm nói muốn lấy thằng bé, sau này lớn lên nhất định phải quay lại lấy con. Mặc dù đó chỉ là lời của một đứa bé, thế nhưng Văn luôn nhớ, nó như khăc cốt ghi tâm, vì nó đã hứa rằng sau này lớn lên chỉ yêu và lấy một mình con. Tất nhiên cả ba mẹ con và vợ chồng ta đều không coi đó là thật, bởi đứa trẻ nào ở thời điểm đó chẳng ngốc nghếch như vậy, mặc dù thằng Văn khi đó đã mười tuổi rồi.
Ba con ở Việt Nam, vực dậy công ty rất nhanh, ông ấy là người thông minh, thế nên ta không lấy gì làm ngạc nhiên. Còn ta ở bên nước ngoài, điều kiện sống cũng rất tốt, vả lại thằng Văn học ở bên này có tương lai nên ta không có ý định về lại Việt Nam. Thế nhưng ba con vẫn để cổ phần của ta ở công ty, hằng năm hai lần nếu có dịp ta đều về để cùng ba con tìm ra chiến lược mới cho công ty, tuy nhiên ta không tham gia nhiều, chỉ tham mưu và vì thời gian bận rộn nên dường như không được gặp con, cũng một phần con đi học cả ngày nữa
Cho đến năm thằng Văn mười tám tuổi, nó nằng nặc đòi về Việt Nam, nó nói rằng trước khi trưởng thành nó có thể nghe lời ba mẹ, nhưng sau khi trưởng thành rồi nó muốn tự lập nhưng ta thừa hiểu vì con, nó muốn gặp lại cô em gái mà nó từng hứa lấy làm vợ khi mới mười tuổi. Tất nhiên ta cũng đành chiều theo ý nó, và cũng một phần công ty X đang rất cần ta về để quản lý chung với ba con.
Năm ấy cả nhà ta về, bắt đầu mua nhà sau đó ổn định dần, thằng Văn cũng thi xong đại học ba con mới nói với ta ở công ty đang có chuyện. Khi ấy về nước mới ổn định nên ta cũng chưa tham gia quản lý, một buổi tối ba con đến nhà ta và nói rằng trong công ty có một đường dây tham nhũng. Ba con đã điều tra được manh mối và cần ta giúp đỡ.
Khi ấy ta đã xem bằng chứng của ba con, những hoá đơn thông kê xuất nhập hàng đúng là rất đáng nghi. Thế nhưng ba con nói rằng chỉ một mình ba con biết điều này, và sau đó đưa cho ta bốn người mà ba con điều tra ra, trong đó không hề có tên Thanh. Vậy nên khi ấy ta không hề biết sự tồn tại của hắn trong đường dây này,
Lúc đó, ta đã cùng ba con điều tra thêm, thì thằng Văn bị sốt một trận rất nặng, việc điều tra đành giao lại cho ba con, công ty cũng vẫn không hề biết sự tồn tại của ta, chỉ nghĩ rằng ta là cổ đông góp vốn vì ta vẫn chưa tham gia quản lý công ty.
Buổi sáng hôm xảy ra vụ án, ba con gọi điện cho ta báo hôm nay sẽ lên công an để giao nộp toàn bộ bằng chứng nhưng chưa đủ để chứng minh toàn bộ tội lỗi của đám người kia. Khi đó ba con không hề biết bọn sát nhân kia đã rình rập và biết mọi hành động của ông ấy.
Khi ông ấy định về công ty điều tra thêm thì phát hiện có người theo mình, ông ấy liền nhắn cho ta một cái tin rất dài và nói rằng rất có thể con và mẹ con đang gặp nguy hiểm. Ta liền gọi điện về cho mẹ con, nói toàn bộ sự việc.
Thời ấy làm gì đã có phương tiện giao thông như bây giờ, nhà con lại rất xa nhà ta, đường đi lại rất khó, xe ô tô khi ấy ba con đi thế nên không còn cách nào khác mẹ con phải đi đường rừng, phần vì sợ rằng đi đường kia sẽ bị phát hiện. Khi ấy ba con nói rằng, ta sẽ chờ mẹ con con ở cuối khu rừng, mẹ thằng Văn nghe được mọi chuyện nhất quyết đòi đi bằng được. Ba con nói rằng, chỉ cần đưa hai mẹ con con ra cánh rừng an toàn, ba con sẽ chờ đến công ty lấy thêm bằng chứng, sau đó gặp nhau tại nhà ta và lên công an.
Buổi tối hôm ấy khi mẹ con nhân trời chạng vạng liền dắt con theo, trong chiếc cặp là bằng chứng gốc, còn bằng chứng ba con cầm chỉ là bản công chứng. Lúc đó mọi chuyện thế nào con rõ nhất, ta và bà nhà ta chờ hai mẹ con cuối cánh rừng, ta có gọi cho ba con nhưng không được, lòng ta nóng như lửa đốt thầm nghĩ không biết có chuyện gì với ông ấy không?
Gần ba mươi phút sạ ta nhận được tin nhắn ông ấy nói rằng ông ấy chưa đến được công ty vì có hai người đang theo sát đành phải lái xe vào một con ngõ,

cc

Ta không kịp nghĩ gì, định đến đó, nhưng không lỡ để mẹ thằng Văn lại một mình, đành gọi một người thân cận đến, sau đó đi về địa chỉ mà ba con đang đứng đó.
Địa chỉ đó cách khu rừng không xa, thế nhưng khi ta đến, đã thấy ba con bị hai tên đàn ông giữ lại. Hà Nội ở ngoại thành rất vắng vẻ, khi ấy làm gì có nhiều người như giờ, khu đó lại là khu bãi đất hoang nên ba con không kêu cứu ai được.
Lúc ta chạy đến, một trong hai tên nhìn thấy, liền giơ súng bắn. May sao viên đạn đó chỉ sượt qua cánh tay và ta đã bắn vào ngực hắn một viên đạn.
Tên còn lại thấy thế liền buông ba con, giơ súng về phía ta, nhưng ba con đã nhanh tay nhặt khẩu súng bên dưới bắn hắn quỵ xuống, thế nhưng hắn ta chưa chết liền quay lại bắn vào giữa tim ba con khiến ba con ngã vật ra, ta không nghĩ được gì, giớ súng bắn liên tiếp về phía trước khiến hắn ngã gục.
Cả đời ta chưa bao giờ giết người, vậy mà cùng lúc đã giết chết hai người, lúc đó ta thật sự rất hoảng sợ. Ba con nằm đó, cả hai tên ác nhân kia, máu me tanh tưởi khắp một khu. Ba con năm như bất động, toàn bộ chứng cứ ba con giữ đã bị thủ tiêu, trong giây phút cuối cùng chỉ kịp nói nhất định phải bảo vệ mẹ con con

Chủ tịch Minh không còn giữ được bình tĩnh, gân trên mặt thi thoảng lại giật vài cái, hai tay ông run rẩy không nói thêm được gì, sống mũi đã đỏ ửng cả lên…
Nhiên nghe từ đầu đến cuối, không bỏ sót chữ nào, những giọt nước mắt chưa khô đã chảy thêm mấy hàng, cô nấc lên từng đợt lắp bắp nói

-Chủ…tịch…

Ông Minh nhìn, không kìm được nữa, để mặc nước mắt rơi, nhìn theo người bác sĩ vừa bước vào phòng mổ của Văn.
Ông loạng choạng đứng dậy, nhìn qua khe cửa, Văn vẫn nằm bất động trên chiếc giường sắt lạnh lẽo.
Khi cánh cửa đóng lại, ông cũng ngồi thụp xuống, đưa hai tay lên mặt khóc thành tiếng

-Nhiên, nếu hôm nay thằng Văn không xảy ra chuyện, có phải con sẽ hiểu nhầm ta cả đời, con có biết thằng Văn đã sống khổ sở thế nào suốt thời gian qua không? Mẹ thằng Văn khi ấy vì cứu con mà cũng bị chết, con biết không? Khi đó, ta quá sợ hãi, mà lau súng đặt lên tay ba con, tạo hiện trường giả là ba con đã giết chết chúng, đó là tội lỗi của ta, là tội lỗi mà ta không tha thứ được cho mình vì đã biến ba con thành tên giết người. Nhưng ta không còn cách nào khác, nếu ta đi tù, chắc chắn không ai bảo vệ con, không ai bảo vệ thằng Văn. Ta không hối hận, ta cũng không hề biết rằng thằng Văn đã nghe được cuộc gọi hôm đó của ba con và ta, nó trốn đến khu rừng cứu con,. Mãi sau này ta mới phát hiện ra không ngờ nó liều lĩnh như vậy, khi con ra khỏi cánh rừng, ta hoàn toàn mất liên lạc, bằng chứng con cũng đã cầm theo.Mẹ thằng Văn chết, con mất tích, thằng Văn gần như bị suy sụp hoàn toàn. Cuối cùng ta đành để nó đi sang nước ngoài để quên đi mọi chuyện. Lúc đó ta trở về, liền đi báo công an, vụ án mạng đó nhiều người chết nên công an đã nhanh chóng vào cuộc. Khi đó ta về tiếp quản công ty, tên Thanh đã ra sức đưa giúp đỡ ta, vì hắn biết trong tay ta không hề có bằng chứng gì cả lại biết ta nắm giữ cổ phần. Thế nên hắn đã vội tố cáo lũ người còn lại, dưới danh nghĩa của ta. Còn với đám người đó, ta dám chắc tên Thanh đã lấy điều kiện người nhà của chúng ra nên chúng không hề khai tên Thanh. Bằng chứng khi ấy cũng đã bị thủ tiêu nên gần như mất hết, tên Thanh còn nhanh chóng xoá mọi giấy tờ ở công ty. Mãi sau này, chính Văn là người điều tra ra mọi chuyện. Khi con vào cô nhi viện, công an đã báo với ta, thế nhưng ta rất lo sợ có thế lực khác hãm hại con, liền đã cho người bảo mật mọi thông tin của con. Bà Ngân khi ấy theo lời dặn dò của ta, không cho con ra ngoài dù bất cứ lý do gì. Công an họ cũng hợp tác bảo vệ con, thế nên con mới an toàn đến vậy. Chuyện của con ta giữ kín, vậy mà thằng Văn cuối cùng nó cũng biết, nó học ở bên Mỹ bốn năm, lần nào cũng vừa đi học vừa đi làm, hằng năm đều về quyên góp vào quỹ từ thiện của cô nhi viện đó, và chỉ âm thầm nhìn con lớn lên từng ngày. Cho đến khi con đi học đại học, ta đã hoàn toàn mất liên lạc, cũng may tên Thanh không điều tra thêm được gì, cũng một phần ta luôn để ý nhất cử nhất động của hắn. Thằng Văn sau khi tốt nghiệp về, đã đi khắp nơi tìm con nhưng bất thành, cho đến khi gặp lại con đã có người yêu. Nhiên, con biết không? Đừng nói là thời gian này, mà kể từ khi nó cứu được con mười một năm trước, nó đã như thằng sống dở chết dở. Thậm chí đến liếc mắt một đứa con gái nó cũng không thèm. Con biết vì sao nó không hề nói với con những chuyện này không? Vì nó sợ rằng nói ra là gợi lại những đau thương trong con, cũng là nỗi đau mất mẹ của nó. Nó sợ rằng nói ra con không tin, nó sợ rằng nói ra con không thật lòng yêu nó mà chỉ là sự biết ơn. Khi ta biết con phá thai, ta đã rất hận con,ta không biết vì lý do gì con lại làm như vậy. Thế nhưng, hôm nay thấy con bụng bầu khệ nệ đến, cậu Quân nói con chưa bỏ thai, ta không con hiểu cảm xúc này là gì, ta coi con như con gái ta. Con dại cái mang, con sai ta cũng không thể buông bỏ con, vì ân tình hai gia đình. Giờ ta chỉ mong thằng Văn nó bình an, để biết rằng nó vẫn còn được làm ba…

Nhiên lắc đầu, trong giây lát liền quỳ sụp xuống, từng giọt nước chảy xuống nền đất tuyệt vọng nói

-Chủ tịch, con đáng chết, con…con không nghĩ mọi chuyện là thế này. Con…con ngu quá rồi… tại sao con có thể ngu ngốc như vậy? Tại sao con có thể không hiểu chuyện như vậy? Tại sao con làm vậy cơ chứ? Tại sao con vì không hiểu kỹ mà làm cho mọi chuyện thành ra thế này. Chủ tịch, con có lỗi với chủ tịch, con đã nghi ngờ chủ tịch…con có lỗi với Văn… Con ngu quá rồi, con điên rồi, tại sao con có thể nông nổi vậy chứ, con vì hận thù che lấp mà không giữ được lý trí, không chịu tìm hiểu kỹ.,

Cô vừa nói, vừa tự tát vào mặt mình những cái tát như trời giáng.
Chủ tịch Minh ngửa mặt lên trời, những giọt nước mắt chảy xuống cả cổ, khàn giọng nói

-Nhiên, đừng làm thế này con, ta xin con, đừng để ảnh hưởng đến đứa bé. Thằng Văn đã nằm trong kia, giờ chỉ có con và đứa bé là động lực cho nó, con đừng làm thế này. Là ta cũng có lỗi sai, khi ấy cũng không hề nói thẳng với con những chuyện này. Nếu là ta nghe được vậy cũng sẽ nghi ngờ, chỉ có điều cả ta và thằng Văn đều không nghĩ rằng con nghĩ vậy bởi ta không hề giết ba mẹ con. Chỉ đơn giản cho rằng con và cậu Quân quay lại mà con làm thế này. Ta có lỗi vì để ba con mang tiếng giết người, ta có lỗi vì để con sống lay lắt những ngày tháng qua. Vì ta sợ nếu đón con về, sợ rằng chuyện ta ra tay khi ấy sẽ bị phát giác. Ta hèn nhát mà khiến con khổ, không sao, con giữ lại đứa bé là không sao rồi.

neu-co-the-xin-em-hay-cuoi-chong-chi-di-chongchi5-1475578137-width584height341-1

Chỉ cần thằng Văn tỉnh lại, chỉ cần nó tỉnh lại thôi. Nhất định nó sẽ tỉnh lại… nó nhớ đứa bé, nó nhớ con, nó nhất định sẽ không sao đâu

Ông Minh vừa nói, vừa khóc nấc lên, người đàn ông bao năm chinh chiến thương trường, giờ đây lại giống như cành cây sắp gãy. Ông đưa tay, đỡ cô ngồi dậy, hai người một già một trẻ nương tựa vào nhau lúc này.

Nhiên ngồi lên ghế, trái tim đau đớn tột cùng, cô bỗng căm hận bản thân mình vì chút nông cạn mà xa cách người đàn ông cô yêu đến gần tám tháng nay.
Nước mắt cô không ngừng rơi, nỗi ân hận cuộn trào trong lòng.
Ông Minh đưa bàn tay già nua nhăn nheo, năm lấy tay cô nói tiếp

-Con đừng khóc nữa, đừng tự trách mình. Ta không trách con thì con hãy vì ta mà giữ gìn cho đứa bé, đay là niềm an ủi cuối cùng của ta.

Nhiên nghe ông Minh nói, càng khóc nấc lên, nước mắt mặn chát chảy xuống cả miệng cô, môi cô run run đáp lại

-Ba, xin ba đừng tha thứ cho con, lỗi của con lớn thế này, cả đời này không tha được, nếu không phải vì con, anh Văn đã không…

Chủ tịch Minh lấy giấy ăn trong túi, đưa cho cô rồi nói

-Không, lỗi không phải của con, mà là của tên Thanh. Hắn ta biết nó điều tra được ra nên chó cùng dứt dậu mà làm liều. Con có đi hay ở, thì hắn vẫn ra tay với nó. Lỗi của con chỉ là suốt thời gian qua đã khiến hai đứa hiểu lầm nhau, khi nãy trước khi con đến, ta mới biết cậu Quân chưa từng ở cùng con kể từ khi con đi khỏi nhà. Ta đã không nhanh tay tính đến bước này, không ngờ tên Thanh lại hoá rồ như vậy. Nhiên, khi mẹ thằng Văn mất, ta vì quá đau đớn mà không để ảnh thờ bà ấy, nên có thể vì vậy mà con không nhớ ra được. Cũng không thể trách con được gì, chuyện đã đến nước này rồi, giờ chỉ có ta và con nương tựa vào nhau, mạnh mẽ tìm mọi cách để thằng Văn tỉnh lại thôi. Thật ra ta cũng có lỗi, con cũng có lỗi, vậy nên không nên tự dằn vặt mình.

Ông ngừng một lúc rồi nói tiếp

– Nhiên, con có tin thằng Văn cho đến giờ không có người phụ nữ nào khác ngoài con không? Suốt mười một năm qua, lúc nào nó cũng giữ ảnh của con, nó con vẽ bức chân dung con khi con ở làng trẻ em treo trong phòng làm việc. Có lần ta đến còn thấy nó đang ngắm rất say sưa, mãi sau này khi con đến công ty làm việc, nó mới gỡ bỏ bức tranh ấy, đem đi cất vào nơi rất kín. Nó nói rằng giờ thấy con bằng da bằng thịt rồi, không cần ngắm nhìn thêm nữa. Nó hận con là vậy, vậy mà nó vẫn gọi cho thằng Lâm, nhận con vào làm việc. Có lẽ khoảng thời gian mà ta thấy nó hay cười nhất chính là thời gian bên con. Thằng bé thật sự rất cố chấp, vì một lời hứa thời trẻ con mà đến tận giờ vẫn chỉ yêu một người. Con biết khi nó đi sang nước ngoài, dù chỉ là cậu bé thôi nhưng nó vẫn hay nhắc ta, ba đã hứa cho con lấy em Nhiên nhất định không được thất hứa đâu đấy. Ta còn cho rằng đó là chuyện đùa, vậy mà đến khi lớn lên, dù ép nó đi xem mặt, nó cũng sống chết không đi. Kể cả khi mất hoàn toàn liên lạc với con. Sau này lần đầu gặp con, ta đã rất ngạc nhiên, nhưng ta nghĩ rằng duyên số cuối cùng vẫn cho hai đứa đến với nhau. Khi con và nó ly hôn, nó không về nhà, quần áo của đứa bé nó vẫn giữ nhất quyết không cho bác Thu đem đi vứt, hằng ngày nó đến công ty, chỉ về nhà tắm rồi lại lên đó ngủ. Nó sống thất thơ thất thểu như một thằng điên, mà ta đã hết lòng hết dạ khuyên không được. Khi ta thấy nó đi với con bé Nga, còn cho rằng nó đã quên được con và quen con bé ấy. Vậy mà chính mắt ta chứng kiến cảnh nó chửi mắng thậm tệ Nga vì con bé lỡ nói không hay về con. Con bé Nga từng nói với ta, nó không có tình cảm với thằng Văn, mà có tình cảm với thằng Quân. Nhưng nó chưa gặp một thằng đàn ông nào chung tình đến mức ngu ngốc như Văn. Nó hận con, nhưng nó đâu biết nó càng hận, lại càng yêu đến khổ sở. Khi ta nói cứ tống tên Thanh vào tù là xong, nhưng nó nhất quyết đòi tìm ra bằng chứng để hắn ta chịu mức án tử hình, không cần nói ta cũng biết đây là ước nguyện của con. Nó mà biết con còn giữ đứa bé, có lẽ nó vui phải biết. Chuyện thằng Văn bị thế này không hề do con, ta mong con cố gắng dù thế nào cũng phải sinh đứa bé ra khoẻ mạnh, được chứ?

Nhiên gật đầu, thế nhưng dù ông Minh có nói thế này, dù Văn bị tai nạn không phải do cô mà do tên Thanh cố tình sắp xếp nhưng cô vẫn không thôi dằn vặt. Bởi vì cô đã hiểu lầm anh, bởi vì cô đã phá tan hạnh phúc ít ỏi mà lẽ ra anh phải được hưởng trọn vẹn, không phải mười một năm nay anh chờ cô. Mà suốt hai mươi, ba mươi năm nay kể từ khi hai người mới chỉ là những đứa bé chưa hiểu chuyện. Cô đã quên đi lời hứa ấy, còn anh thì chưa bao giờ.
Nhát dao cô đâm anh ngày ấy, sao giờ phía tim cô lại đau nhức nhối. Nỗi ân hận này sẽ giày vò cô suốt những tháng năm sau này nếu như Văn có mệnh gì.
Có lẽ nếu điều xấu nhất xảy ra với anh, cô cũng không thể nào mà sống nổi mất.
Ông Minh đứng dậy, lấy chiếc khăn trong túi áo, lau nước mắt rồi nói

-Nhiên, con ngồi đây, ta ra ngoài đi liên hệ với các bác sĩ xem thế nào. Có gì gọi báo ta.

Cô ngước đôi mắt như hồ nước trời thu, trong sâu đáy mắt, nước không ngừng trào ra đáp lại

-Vâng ạ,

Ông Minh nhìn cô, hiểu rằng trong lòng cô vẫn chưa thể tiếp nhận được mọi thông tin, liền nói

-Nhiên, vì thằng Văn, con và đứa bé nhất định phải mạnh mẽ. Chiếc hộp kia ta tìm thấy trong tủ của nó khi nãy về lấy đồ cho nó. Ta cũng không biết thời đại thông tin này rồi tại sao còn viết thư, nhưng có lẽ là thói quen của nó, và nghĩ nên đưa cho con.

Nhiên bặm chặt môi, gật đầu chỉ muốn nói một lời xin lỗi với ông Minh. Suốt thời gian qua, cô đã căm hận ông một cách vô lý.
Cô bỗng dưng muốn chết đi cho rồi, hai tay cô bám chặt thành ghế, lý nhí nói

-Ba, con xin lỗi ba.

Chủ tịch Minh hơi sững người, quay lại nhìn cô, ánh mắt hiền từ đáp lại

-Được rồi, được rồi, mọi chuyện qua rồi, con gái ngoan của ta…

Nói rồi ông lê từng bước chân nặng nề, đi xuống dưới. Cô nhìn theo bóng ông khuất dần, “con gái ngoan của ta” đến giờ phút này cô mới nhận ra rằng hoá ra trên đời này có một thứ gọi là tri kỷ.
Đó là tình cảm của ông Minh và ba cô, đến mức ông Minh cô như chính con gái ruột, dù có phạm phải trăm ngàn lỗi lầm, cuối cùng vẫn bao dung vị tha.
Mái tóc hoa râm khuất dần theo hành lang, cô càng trách bản thân mình nhiều hơn.
Phía ngoài kia, hàng bằng lăng đã đổ hoa tím, những càng cây lặng im mặc kệ gió thu đã về bao giờ.
Nhiên vẫn khóc, nỗi ân hận day dứt không thể nguôi ngoai trong phút chốc.
Cô đợi ông Minh xuống hẳn dưới, mới từ từ đứng dậy, đi về phía ô cửa kính.
Phía trong, những bác sĩ mặc áo xanh đang vây quanh anh, mấy người y tá đang gấp gáp đi lại.
Văn vẫn nằm đó bất động, không gian im ắng đến nỗi Nhiên nghe được cả hơi thở của mình.
Cô đưa đôi tay gầy gò, vuốt lên tấm kính, giọng lạc đi

-Văn, nhất định anh phải sống…

Không có ai đáp lại, chỉ có tiếng vang khẽ của giọng nói chính bản thân cô.
Cô nắm chặt hai tay gào lên

-Văn, anh không được chết, nhất định phải sống, anh phải sống để em bù đắp lỗi lầm của mình cho anh, phải sống để chờ Cua ra đời.

Nhưng, vẫn không một ai đáp. Những lời ông Minh nói, lại càng khiến cô cảm thấy có lỗi với anh rất nhiều.
Hoá ra trên đời, có một tình yêu cố chấp đến vậy, cố chấp đến mức có thể khiến người ta dù tuyệt vọng vẫn không thể quên như vậy?
Cô nhắm nghiền mắt, cậu con trai có đôi mắt tinh anh, mái tóc hơi xoăn bồng bềnh được cắt tỉa gọn gàng nhường cho cô từng miếng bánh, từng cái kẹo, cậu con trai hơn cô năm tuổi, luôn đứng ra bảo vệ cô, cậu con trai cao lớn hơn cô, luôn che mưa che nắng cho cô là anh. Và cũng chính là anh đã cứu cô năm cô mười ba tuổi trong đêm kinh hoàng ấy.
Có lẽ buổi đêm ấy, đau thương chồng chất mà cô không thể nhớ ra anh, cũng bởi ngày hôm ấy cái liếc mắt quá nhanh mà chẳng kịp ghim vào não, vậy mà anh vẫn nhớ đến cô, đến lời hứa của những đứa bé gần hai mươi năm qua.
Đến khi ông Minh nhắc lại, mới khơi dậy mẩu ký ức đứt đoạn, nhớ nhớ quên quên thời thơ ấu đó trong cô. Cô tự trách mình, sao không nhớ ra anh, chiếc băng đô kia anh đã giữ kín hơn mười một năm nay sao?
Anh trân trọng nó, đặt nó vào chiếc hộp kỉ niệm đầy ắp hương thơm của quá khứ, vậy mà cô nhẫn tâm gạt bỏ hết những tàn dư ấy, trả lại ân tình của anh bằng những đau thương.
Những ân tình này của anh, đời này kiếp này cô cũng không thể nào trả hết.
Cô đứng đó rất lâu, nước mắt cũng bị gió làm cho cạn khô. Cho đến khi thấy đôi chân đã mỏi rã rời mới lê về phía ghế.
Nhiên mở chiếc hộp trái tim, lôi những tờ giấy được xếp gọn gàng trong đặt phía dưới chiếc băng đô đã được cô lấy ra khi nãy.
Những tờ giấy có cả mới cả cũ, tờ cũ nhất đã ố vàng đôi chỗ vết mực còn nhoè cả đi, tờ mới nhất giấy vẫn trắng phau.
Cô đặt sấp giấy lên trên đùi, đọc bức thư có vẻ mới nhất, mùi mực vẫn còn nguyên

“Khi tôi ngồi đây, viết ra những dòng chữ này, chợt cảm thấy căm hận bản thân đến vô cùng.
Cuộc đời tôi là những chuỗi ngày thất bại, đến ngay cả buông bỏ tình yêu với người phụ nữ độc ác ấy tôi cũng không làm được.
Tôi hận cô ta, vì nhẫn tâm giết chết đứa con bé bỏng của tôi,
Nhưng tôi không thể gạt đi trong tâm trí mình hình ảnh về người đàn bà ấy. Đôi khi tôi ước rằng, giá mà mình có thể chết đi, chỉ có thể chết đi tôi mới mang theo được thứ tình yêu ngu muội này xuống mồ mà chôn.
Lưu Diệp An Nhiên
Bốn chữ này là niềm hạnh phúc, cũng là nỗi đớn đau nhất trong cuộc đời tôi.
Hôm nay, tôi và cô ta chính thức kết thúc, sau những ngày sống trên danh nghĩa vợ chồng.
Ngần ấy năm trôi qua, tôi đã nghĩ rằng có thể vì tôi yêu thương, vì tôi dành mọi thứ cho cô ta để cô ta một lòng một dạ với tôi. Vậy mà không! Tình yêu đơn phương mười một năm qua được đánh đổi bằng tờ giấy phá thai. Những ngày qua tôi sống như đã chết rồi, khi cô ta bước chân ra khỏi căn nhà ấy, đã bóp chết trái tim của tôi, và mang theo nó.
Sau những ngày đớn đau, tưởng chừng như có thể hận cô ta, vậy mà chỉ cần mỗi lần nhìn vào đôi mắt to tròn trong veo ấy lòng hận thù của tôi lại vỡ vụn.
Người đàn bà ấy, không những độc ác, mà còn rất giỏi, giỏi khiến cho tôi biến thành kẻ điên điên khùng khùng.
Tất cả mọi thứ đã không còn, mọi thứ đẹp đẽ như giấc mơ đã vỡ tan mất rồi.
Vậy mà tôi vẫn cố chấp níu giữ lấy nó, giống như khi thấy cô ta gục ngã trên thang máy, không kìm được mà sợ cô ta chết,
Có lẽ tôi là gã đàn ông nhu nhược, ngu ngốc nhất trên đời này
Văn, nhất định phải quên cô ta
Nhất định phải quên cô ta

Bức thư đầu tiên dừng lại mà cũng tựa như không phải thư, nó giống tờ giấy tự nhắc nhở anh phải quên cô, phải buông tay cô, cô tưởng chừng không thở nổi, đặt nó sang bên cạnh ngồi đọc tờ giấy thứ hai

“Nhiên, có lẽ đây là bức thư cuối cùng tôi viết cho em suốt mười một năm nay.
Đêm nay lại là một đêm dài dằng dặc, chiếc dao em đã mang cất đi, gối của tôi cũng ướt đẫm rồi.
Khi em thay bộ quần áo, bước ra khỏi căn nhà này leo lên chiếc xe máy cũ kỹ của cậu ta, tôi đã hiểu chúng ta hết rồi,
Vì cậu ta, em muốn giết chết tôi đến vậy sao Nhiên? Giữa chúng ta có không là gì, cũng còn đứa bé trong bụng em chẳng lẽ cũng không thay thế được mối tình đầu của em sao?
Tình nghĩa suốt gần một năm qua, giờ em nhẫn tâm vứt bỏ đi sao?
Cậu ta là mối tình đầu của em, nhưng em có biết, em là mối tình đầu cũng là mối tình mãi mãi tôi không bao giờ quên được không?
Có lẽ, em không biết rằng, chưa bao giờ tôi thật sự ngủ say đến không biết gì, chẳng qua bởi vì sợ rằng từng cử động của tôi khiến em tỉnh giấc, vậy nên suốt đêm dài dù có mỏi tôi cũng chỉ nằm nguyên một tư thế.
Khi em dậy đi vệ sinh, khi em uống nước, tôi đều rõ mồn một, có phải vì thế mà đau lòng không em? Đau lòng khi người tôi yêu thương nhất trong đêm tối cầm dao đâm tôi rồi vội vã thay bộ quần áo đi gặp tình nhân.
Có lẽ, tôi là thằng đàn ông nhu nhược nhất đời, thế nhưng tôi rất sợ mất em, tôi sợ nói ra em sẽ vĩnh viễn rời xa tôi, thế nên chỉ biết cất giấu vào lòng, tự dối mình rằng vì đứa con bé bỏng kia mà cố gắng yêu thương em, để em thay đổi.
Nhưng tôi biết rằng, sẽ thực sự rất khó, chỉ có điều, tôi tin em, tin rằng Cua sẽ là động lực để em thay đổi.
Cuộc đời mà, ai chẳng có đôi lần sai, em say nắng lại người từng thương, nhưng tôi tin em sẽ không đánh đổi gia đình này đâu.
Vậy mà sao, tim tôi vẫn đau đến vậy hả Nhiên?
Em có biết rằng, tôi không hề nấu canh gà ngon như em nghĩ. Tôi đã học suốt một tuần trời, canh bốn giờ sáng dậy nấu, những lần đầu có mặn đắng, có khi lại nhạt toẹt hay quá nhiều nước. Chẳng còn cách nào tôi đành cố ăn hết rồi mới nấu lại cho em được món canh gà mà em hài lòng nhất.
Tôi chỉ biết thầm cầu mong rằng em có thể thấy sự cố gắng của tôi mà thôi.
Em có biết không? Em là cô gái không biết nói dối, càng không biết giấu cảm xúc, từng việc em nói dối tôi, tôi đều biết cả, nhưng tôi không có cách nào đối diện với sự thật này.
Tôi quá yêu em mất rồi, yêu đến nỗi tưởng chừng như có thể đánh đổi sinh mệnh này chỉ mong em có thể vì đứa bé mà giữ gia đình của chúng ta
Mười một năm qua, tôi tìm em khắp nơi thế nhưng khi ngỡ có em rồi lại thấy xa lạ đến vô cùng.
Em có biết đau lòng nhất là gì không? Là người mình rất yêu, tưởng như cũng yêu mình, cuối cùng mới biết không phải như vậy.
Em có biết tàn nhẫn nhất là gì không? Là tôi đã biết em không còn cần tôi, vậy mà vẫn cố chấp ở bên cạnh, vẫn cố chấp yêu, cố chấp không buông.
Cốc sữa tôi pha, em đáp đi tôi cũng biết, những cây cải trong vườn buổi sáng đó tôi về còn tốt tươi cũng là em đã ném bỏ.
Em muốn tôi ghét em, để em có thể thanh thản gặp cậu ta mà không cần áy náy đúng không?
Tôi không phải người hoàn hảo, nhưng tình yêu tôi dành cho em đâu khiếm khuyết chỗ nào hả Nhiên?
Em có nghĩ rằng, cậu ta có thể cho em được tất cả như tôi?
Có thể bỏ hết cả sĩ diện của một thằng đàn ông mà bất chấp giữ em ở lại không?
Có thể hằng ngày, dù bận trăm công nghìn việc, cũng phải nấu cho em đồ ăn sáng, pha cho em cốc sữa ấm, giặt cho em cả những món đồ nhạy cảm, có thể trước mặt mọi người mà bảo vệ em, không nặng lời, có thể yêu em như tôi đã yêu, có thể gạt bỏ hết mọi cám dỗ của người phụ nữ khác được không?
Tôi không phải thánh nhân, tôi cũng là con người có cảm xúc, với phụ nữ đẹp tôi cũng không phải không cảm xúc.
Nhưng em biết không? Mỗi lần nghĩ đến đôi mắt long lanh to tròn em nhìn tôi, tôi đã không còn thiết tha gì những người khác nữa.
Nói suốt gần ba mươi năm qua tôi chưa đụng chạm người phụ nữ nào em có thể không tin, nhưng đó là sự thật.
Em biết không? Khi em nói, em không còn trinh trắng, em nghĩ rằng có người đàn ông nào vui sao? Tôi cũng là đàn ông, tôi có nghĩ đến, nhưng vì là em thì dù em có không nguyên vẹn thế nào, tôi vẫn yêu thương.

Nhiên, tôi thật sự rất yêu em, yêu em đến cả cuộc đời này, chỉ ước rằng sáng mai tỉnh dậy, trời trong xanh, em nói với tôi rằng mọi chuyện kia chỉ là giả dối, người em yêu nhất là tôi.
Tôi đợi em mười một năm nay rồi, xin em đừng phá vỡ hạnh phúc này, để Cua có một gia đình, để tôi có thể bù đắp cho em những đau thương em phải chịu.
Phải rồi, tôi đang ghen tỵ với cậu ta, thế nhưng, em có tin không, kể cả giờ có biến thành kẻ nghèo kiết xác, tôi vẫn sẵn sàng lựa chọn em.
Nhiên! Tôi sẽ không giống cậu ta, bỏ em đi ngay cả khi tôi không có gì trong tay.
Tôi yêu em, chỉ mong rằng, em có thể hiểu lòng tôi”

Nhiên không để ý, đọc lá thư thứ hai, nước mắt đã ướt đẫm, nhoè cả những dòng chữ.
Cô lôi cả sấp giấy, trên tờ cuối cùng, đặt dưới nhất cũng là tờ giấy cũ kỹ ố vàng nhất

Đây không phải là một bức thư, trên đó là một bức tranh, có vẽ hai đứa bé, một bé trai một bé gái nguệch ngoạc. Phía trên có ghi
“Lễ Thành Hôn”
Bên dưới là bốn chữ

“An Nhiên Kiến Văn”

Cuối cùng nhất, còn có dấu vân tay, cô bỗng bật cười tuy rằng không nhớ nổi về những tháng ngày thơ bé ấy, thế nhưng khi nhìn tờ giấy này như chợt nhớ ra những ký ức đứt đoạn đã qua.
Cô và anh đã từng là những đứa bé đáng yêu đến thế này sao?

Cô lật những tờ giấy tiếp theo, chỉ là những mẩu giấy nhỏ, có ghi từng mốc thời gian, nội dung đều giống nhau,

“Nhiên, hãy chờ anh nhé”

Cho đến bức thư, sau ba năm vụ án mạng xảy ra. Cô lục tìm rất nhiều, nhưng suốt thời gian ba năm đó anh dường như không viết bức thư nào cả, mà tận ba năm sau mới có bức thư rất dài

“Chào cô gái của anh.

Đã hơn mười hai năm trôi qua kể từ ngày anh đi nước ngoài xa em.
Khi đó chúng ta còn là những cô bé cậu bé chưa hiểu chuyện, vậy mà nhanh thật, giờ em đã thành thiếu nữ mười sáu tuổi rồi.
Ba năm trước, anh gặp em ở cánh rừng, đã suýt không nhận ra. Khi đó có lẽ em đã quên anh thật rồi nhỉ? Thậm chí đến khi anh hỏi tên của em, em cũng vẫn không nhận ra anh.
Chẳng phải hồi nhỏ, anh rất hay đùa, rằng tên em dài quá anh không nhớ nổi, thế nên nhất định nếu anh quên mà hỏi lại tên em, em phải đọc lại cho anh ba lần sao?
Mà cũng đúng thôi, chúng ta đã xa cách nhau quá lâu, khi còn rất nhỏ, lại gặp nhau trong hoàn cảnh đau thương như vậy, em không nhớ là điều đương nhiên.
Cô gái của anh, ba năm qua anh đã tìm em khắp nơi, anh sống trong nỗi đau mất mẹ và nỗi nhớ nhung em ở nơi đất khách quê người này,
Hôm nay, khi nhìn em đôi mắt vẫn trong veo đứng cùng đám trẻ ở làng trẻ em, anh đã ngỡ rằng mình có thể mà lao đến ôm em, mà nói những lời nhớ thương cất giấu bao lâu nay.
Nhưng anh hiểu, chúng ta cách nhau không chỉ là tuổi tác, mà còn là khoảng thời gian quá dài, có lẽ làm vậy em sẽ sợ hãi mà trốn anh mất.
Mấy năm nay tuy rằng ở Mỹ học, nhưng ba tháng hè về, đều chỉ đi khắp nơi tìm em.
Cuối cùng cũng tìm thấy em ở nơi này rồi.
Còn hai năm nữa thôi, em sẽ trưởng thành, anh sẽ chờ em bốn năm đại học nữa,
Nhiên, nhất định em cũng phải chờ anh đấy, chỉ còn hơn một năm nữa thôi anh cũng sẽ về Việt Nam rồi. Để anh bên em, yêu thương em, chăm sóc cho em, để anh lau cho em những đau thương em phải gánh chịu suốt thời gian qua.
Mẹ anh, và ba mẹ em nơi thiên đường, cũng dõi theo từng bước chân của anh và em.
Hôm nay, anh cũng đã ngồi vẽ lại bức tranh chân dung của em, ngày mai anh phải quay lại Mỹ để hoàn thanh nốt việc học rồi.
Thế nên chỉ có thể ngắm em qua bức hình này để vơi đi nỗi nhớ nhung.
Hôm nay, trời đêm không ánh sao, cũng giống trời đêm của ba năm trước.
Suốt ba năm nay anh dường như ngủ rất ít, mỗi lần ngủ là anh lại nhớ đến người mẹ đáng thương của anh và nhớ đến em.
Anh đã tự nhủ rằng, anh là đàn ông, mà đàn ông thì không được khóc.vậy mà về đốt cho mẹ nén hương, rồi ngồi đây viết những dòng này, khoé mắt anh lại cay xè.
Giá mà, ông trời đừng bất công đến vậy, có lẽ giờ cả hai chúng ta đã có một mái ấm hạnh phúc biết bao nhiêu?
Khi thấy em, đứng cô đơn giữa đám trẻ,đôi mắt lanh lợi có cả phần u ám anh đã xót xa đến nhường nào.
Anh không thể thay đổi được quá khứ, anh chỉ có thể từng giờ từng phút cố gắng vì tương lai, anh muốn học hành thật tốt, để trở về rồi nhanh chóng làm chỗ dựa cho em.
Anh không sợ phải chờ đợi, anh chỉ sợ rằng không phải để em thiệt thòi quá nhiều.
Anh sợ cô gái của anh phải khổ, nhất định sau này anh sẽ cố gắng, cố gắng bù đắp cho em để những ngày tháng sau này của em sẽ là những ngày tháng tươi đẹp nhất
Chờ anh nhé!”

Nhiên gấp bức thư lại, càng lúc, nỗi day dứt ân hận càng lớn trong cô.
Bao nhiêu lâu nay, cô cứ cho rằng mình là kẻ đáng thương nhất, cô dằn vặt anh, cô khiến anh bị tổn thương đến tột cùng mà đâu biết anh cũng mất mẹ như cô.
Vậy mà tại sao anh có thể sống tốt, sống đàng hoàng, còn cô lại tự biến mình thành kẻ ngu muội xốc nổi như thế này.
Cô thương anh đến xé gan xé ruột, lại càng hận mình đến tột cùng.
Người đàn ông cô yêu, đang nằm bất động trong kia, cô nhớ đến những tháng ngày tươi đẹp bên anh.
Cô nhớ mảnh vườn trồng đây rau cải xanh mướt, nhớ đến mỗi buổi sáng có sắp muộn giờ anh cũng dậy nấu cho cô từng bữa ăn sáng.
Cô nhớ chiếc áo của anh, Nga từng mặc, vì sợ cô buồn anh đã mang cho người đánh giày.
Cô nhớ anh, có kể mãi cũng không kể ra được hết những điều anh đã làm cho cô.
Càng nghĩ, chỉ càng thấy đau tận tâm can.
Gió ngoài kia thốc từng cơn, cô nhìn xuống dưới bụng đã to vừa khóc nức nở vừa nói

-Văn, nhất định phải tỉnh dậy. Còn Cua, con bé cần có anh mà…

Cô cứ lẩm bẩm đi, lẩm bẩm lại, rồi lại lặng lẽ ngồi nhìn phía bên trong cánh cửa vô hồn kia..

-Nhiên, bác sĩ vẫn chưa ra sao?

Tiếng ông Minh khiến cô như bừng tỉnh, cô vội gạt nước mắt rồi nói

-Thưa ba, chưa ạ.

Ông Minh ngồi xuống, thở dài hỏi lại

-Mấy tiếng rồi, sao vẫn chưa ra nhỉ?

Cô lắc đầu đáp

-Con cũng không biết vì sao, ba đã liên hệ được chưa ba?

-Thật ra liên hệ bác sĩ nước ngoài cũng đã liên hệ rồi, chỉ có điều bay về được đến Việt Nam cũng mất nhiều thời gian. Bác sĩ đang phẫu thuật cho thằng Văn cũng có tiếng, nhưng không hiểu sao ta thấy rất bất an

Nhiên ngồi cạnh ông, đạy chiếc hộp lại rồi nói

-Ba đừng bất an quá, con tin rằng anh Văn sẽ không sao đâu.

Ông Minh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Bỗng dưng Nhiên thấy có tiếng loẹt xoẹt phía hành lang liền nhìn sang, cuối hành lang vợ chồng bác sĩ Lai và bé An đang tiên lại.
Chưa kịp định thần, bác sĩ Lai đã nói

-Nhiên, cậu ấy sao rồi?

Bác sĩ Lai vừa cất lời, cả cô và chủ tịch Minh đều tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, cô lắp bắp hỏi lại

-Chú Lai, sao chú lại ở đây?

-Sáng chú gọi điện mãi không thấy cháu nghe máy, khi nãy thấy cậu Quân có nói cháu đang ở đây, và kể qua tình hình cho chú.

Ông Minh quay sang cô, ánh mắt dò xét hỏi

-Đây là?

Cô nhìn ông Minh đáp lại

-Thưa ba, đây là bác sĩ Lai, bác sĩ sản khoa thăm khám cho con, chú ấy cũng chính là người đã cưu mang giúp đỡ con suốt thời gian con mang bầu, còn đây là cô Lan vợ chú ấy, bé An cháu ngoại của bác sĩ Lai.

Rồi cô quay sang bác sĩ Lai nói

-Thưa chú, đây là…ba chồng cháu.

Bác sĩ Lai và bà Lan sáng được nghe Quân kể toàn bộ sự việc, nên không lấy gì làm ngạc nhiên. Ông Minh liền đứng dậy, cúi người đưa tay về phía trước

-Chào ông, tôi tên Minh, thật sự rất cảm ơn ông suốt thời gian qua đã cưu mang con bé.

Ông Lai lịch sự đưa tay ra bắt rồi nói

-Không có gì là ơn huệ ở đây cả, phải là tôi cảm ơn con bé đã giúp đỡ cháu ngoại tôi suốt thời gian qua thì đúng hơn.

Ngừng lại một chút, ông Lai lại nói tiếp

-Thôi, giờ không phải là để nói mấy chuyện này, chồng cô Nhiên là do ai trực tiếp phẫu thuật vậy ạ? Tôi tuy là bác sĩ sản khoa, nhưng cũng quen vài người bạn ở các khoa khác,

Ông Minh đáp lại

-Là giáo sư Jonatan,

Ông Lai gật gù đáp

-Giáo sư Jonatan rất có tiếng trong giới bác sĩ, ông ấy thật sự rất giỏi. Cậu ấy nằm trong đó lâu chưa? Phẫu thuật kéo dài bao lâu rồi?

-Thằng bé nằm đó cũng mấy tiếng đồng hồ, kể từ lúc bác sĩ vào cũng ba bốn tiếng rồi.

-Có lẽ ca phẫu thuật này phức tạp, mọi người cứ chờ xem thế nào, đừng lo lắng quá. Tôi sẽ ở đây chờ cùng mọi người

Ông Minh nhìn bác sĩ Lai rồi đáp

-Cảm ơn ông.

Ông Lai thở dài không đáp lại. Bà Lan và bé An đi về phía Nhiên ngồi xuống bên cạnh, còn ông Lai ngồi cạnh chủ tịch Minh.
Con bé An ngước đôi mắt to tròn, đôi môi cong cong bặm chặt nhìn cô không dám hỏi câu gì, chỉ khẽ đưa đôi tay bé nhỏ nắm lấy tay cô
Khuôn mặt cô vẫn lem nhem nước mắt, có quệt đi vẫn vương lại vài giọt, bàn tay cô lúc này cũng nắm chặt tay An, như chỗ dựa để cô có thể mạnh mẽ hơn.
Cả năm người lặng lẽ ngồi, không ai nói với ai câu nào, nếu như ở một hoàn cảnh khác, có lẽ sẽ có rất nhiều câu chuyện để hỏi. Thế nhưng ở hoàn cảnh này, mỗi người một suy nghĩ, không ai còn đủ dũng khí để phá tan bầu không khí im lặng này. Nhiên nhìn vào cánh cửa vô hồn, trong đầu cố trấn an, nhưng rốt cuộc đều nghĩ tới những điều sợ hãi
Phải mất rất lâu sau, phía trong cánh cửa mới từ từ mở ra. Vị bác sĩ cao lớn, với mái tóc vàng, đôi mắt xanh lam đi về phía họ.
Cả năm người liền bật dậy, chủ tịch Minh run rẩy hỏi

-Thưa bác sĩ, thằng bé sao rồi?

Người bác sĩ Việt Nam đứng bên cạnh đáp lại

-Cậu ta bị thương rất nặng, phần não có máu tụ đã được lấy ra, tuy không còn nguy kịch đến tính mạng, nhưng bình phục được hay không chúng tôi không dám nói gì. Nếu trong ba đến năm ngày nữa, cậu ta vẫn không tỉnh lại rất có thể sẽ sống cuộc sống thực vật cả đời. Chúng tôi đã gắng hết sức rồi, giờ tất cả chỉ còn phụ thuộc ở cậu ấy thôi.

Nhiên nghe bác sĩ nói, đôi chân như muốn khuỵ xuống, hai cánh tay gầy gò bám lên nguòi bác sĩ nói

-Bác sĩ, xin hãy gắng hết sức để anh ấy tỉnh dậy, chẳng lẽ không còn cách nào khác sao? Y học giờ phát triển mà bác sĩ,

Vị bác sĩ nhìn cô đáp lại

-Thưa cô, thật sự chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi. Vết thương của cậu ta rất nặng, qua được nguy kịch đã là quá may mắn rồi. Bác sĩ Jonatan là bác sĩ rất giỏi, ông ấy đích thân làm phẫu thuật, và ban đầu còn nghĩ cậu ta sẽ không qua khỏi được, thế nhưng giờ được như vậy là kỳ diệu rồi. Mọi chuyện thế nào giờ chỉ còn phụ thuộc vào cậu ấy thôi

Cô lắc đầu, cố chấp nói

-Không, tôi cầu xin anh, hãy bằng mọi cách để anh ấy tỉnh dậy được không? Tôi xin anh đấy, bằng giá nào cũng được

-Thưa cô, mong cô hiểu cho, chúng tôi là bác sĩ ai cũng dùng mọi cách để bệnh nhân mình được khoẻ mạnh thôi. Có điều cậu ta bị thương quá nặng, nên giờ đành chờ thôi. Tôi nói rồi, cậu ấy vẫn có thể tỉnh dậy mà

Ông Lai vội hỏi

-Khả năng tỉnh dậy bao nhiêu phần trăm?

-Cái này thật sự rất khó tiên lượng, còn chờ xem một hai ngày tới thế nào đã,giờ người nhà có thể vào rồi. Nên có một người hằng ngày trò chuyện với cậu ấy, khơi dậy ký ức, khả năng tỉnh lại sẽ cao hơn

Ông Lai cảm ơn vị bác sĩ, sau đó quay lại nói với chủ tịch Minh, nãy giờ vẫn chỉ lặng lẽ nghe

-Ông Minh, có lẽ vợ chồng tôi xin phép về trước, ông và cháu Nhiên vào thăm cậu ấy. Nghe lời bác sĩ trò chuyện với cậu ấy, tôi về sẽ liên hệ với những bác sĩ khác để tìm xem có cách nào khả thi hơn không? Trên thế giới này ghi nhận rất nhiều điều kỳ diệu, giờ nhiều bác sĩ có các phương pháp phục hồi rất tốt, hai người đừng quá lo lắng

Chủ tịch Minh nhìn ông Lai, đôi mắt đỏ hoe đáp lại

-Cảm ơn ông, thật sự cảm ơn ông.

-Không có gì, tôi coi Nhiên như con ruột tôi thôi. Tôi xin phép đi trước.

Bà Lan tiến về phía cô, dặn dò cô vài câu, rồi theo ông Lai dắt bé An đi ra ngoài. Con bé An không nói gì, vừa đi vừa ngoái lại phía sau nhìn Nhiên cho đến khi khuất hẳn tầm nhìn.
Cô và ông Minh bước vào phòng cấp cứu, chỉ còn ba bốn người y tá đang đứng, cô lúc này mới được nhìn gần anh, phía trên đầy, một phần tóc được cạo để phẫu thuật còn vương trên nền đất., anh mặc bộ quần áo bệnh nhân, cơ thể đã được cái y ta lau sạch sẽ, cả cánh tay, cánh chân và phần đầu từ trán hắt lên được băng kín
Nhìn anh nằm bất động ở trên chiếc giường sắt lạnh lẽo, ở nơi gần anh đến thế này cô gần như không còn kiểm soát được cảm xúc của mình, những giọt nước mắt lại lăn lã chã.
Người y tá xoay chiếc giường rồi nói

-Đưa bệnh nhân về phòng hồi sức, người nhà đi theo tôi.

Cô và ông Minh lê từng bước chân nặng nề theo chiếc giường lăn bánh đến phòng hồi sức cấp cứu.
Khi chiếc giường dừng lại, người y ta đặt những dụng cụ y tê lên bàn, chào ông Minh và cô rồi đi ra ngoài.
Hai người ngồi xuống hai chiếc ghế bên cạnh giường, lúc này cô mới để ý toàn thân chủ tịch Minh run lên bần bật,
Ông đưa tay, đặt khẽ lên bàn tay băng bó của Văn rồi nói trong nước mắt

-Văn, con tỉnh dậy đi. Nhiên nó về rồi đây, nó mang theo cả đứa bé đây rồi. Con mau tỉnh dậy, để còn gặp hai mẹ con nó, để còn đưa con bé đi sinh đẻ nữa chứ. Ba già rồi, chẳng lẽ con để ba phải thay con làm hết mọi việc sao?

Nhiên nghe ông Minh nói, từng lời như cứa vào lòng cô tiếng nấc bật ra khỏi cổ họng, phát ra đầy đay đớn.
Ông Minh đưa tay, vuốt nhẹ lên khuôn mặt anh đôi mắt nhắm nghiền lại.
Hai hàng lông mày rậm thi thoảng lại giật lên vài cái, trong khoé mắt, nhưng giọt long lanh chảy dài trên khuôn mặt già nua.
Ông không nói thêm câu gì, lau nước mắt rồi quay qua Nhiên nói

-Con ở đây, có lẽ người nó muốn được gặp nhất chính là con, ba về nhà gọi bác Thu qua tiện chăm sóc cho nó nữa.

Nói rồi ông Minh đứng dậy, bước ra ngoài cửa.
Nhiên nhìn theo bóng ông khuất dần, lại càng thấy xót xa. Lúc này đây, trong không gian này chỉ có cô và anh. Thế nhưng không giống những lần anh đay nghiến cô, hay những lần hai người nói chuyện tâm tình. Mà giây phút này, anh nằm trên giường, đến cái mở mắt nhìn cô cũng không có.
Cô đưa bàn tay gầy gò của mình, siết xuống đôi tay anh đặt lên má cô.
Dòng nước mắt chảy xuống, nóng hổi thế nhưng anh vẫn nằm không chút động tĩnh.
Cô khẽ kéo ghế sát lại, đặt tay anh lên bụng mình rồi nói

-Văn, anh giận em lắm đúng không? Thế nhưng chẳng phải anh nói cả đời này chỉ yêu em thôi sao? Tỉnh dậy đi mà, tỉnh dậy với em di, em về với anh rồi đây,

Không gian vẫn im lặng như tờ, nước mắt chảy vào miệng, chảy xuống cả cổ cô, cô cắn chặt môi nói tiếp

-Em sai rồi, em sai thật rồi. Vậy nên anh dậy đi, để còn hành hạ em, để em có thể bù đắp cho anh những lỗi lầm của mình chứ? Anh giận em cũng được, anh hận em cũng không sao? Nhưng còn con của chúng ta, chẳng phải anh rất mong có một đứa con gái sao? Cua của chúng ta là con gái đây rồi, anh hứa với em là anh sẽ đưa đi sinh, anh sẽ không giống nhiều ông chồng khác, anh sẽ vào phòng đẻ chờ em, cùng em vượt cạn mà.

Cô đưa đôi tay, chạm khẽ lên má anh lại độc thoại

-Văn, có phải anh nghe được hết những điều em nói không? Anh ngủ thêm chút thôi, một hai ngày cho đỡ mệt rồi tỉnh dậy đúng không?

-Văn, em biết hết rồi, biết hết mọi chuyện rồi, mai anh dậy nhé, em kể cho anh nghe suốt thời gian qua đã làm gì đi đâu, được không?

-Văn, em mệt mỏi lắm, suốt những ngày xa anh em mệt mỏi và đau đớn vô cùng. Lỗi là do em, nhưng em đã về với anh rồi mà, có cả Cua mà anh. Cua về với ba rồi đây, mấy tuần nữa thôi Cua ra đời rồi, anh tỉnh dậy trước khi con bé được sinh ra nhé, để còn cùng em chào đón nó. Em nghe nói quần áo anh vẫn chưa vứt, may quá lần này chúng ta lại đỡ tốn một khoản rồi phải không anh? Anh có biết không? Suốt thời gian yêu anh, tình cảm của em là thật, không hề dối trá.
Em không ngoại tình, mà là em hiểu nhầm, thế nên em đã làm anh đau, làm anh tổn thương rất nhiều phải không? Em xin lỗi, xin lỗi chồng của em, xin lỗi vì đã để anh chờ đợi vô vọng suốt mười mấy năm nay, xin lỗi vì không tin anh, xin lỗi vì bị thù hận che lấp mà làm cho chúng ta ra

Cô không kìm được, buông tay anh xuống, ôm mặt khóc nức nở, trên máy monito, nhịp tim của Văn bỗng khẽ nhanh hơn một chút, nhưng rồi lại về trạng thái bình thường,
Nhiên không để ý, khóc rất lâu, lâu lắm rồi cô không được nhìn thấy anh, vậy mà ngày gặp lại lại đau thương đến vậy.
Cô rất sợ, sợ rằng anh sẽ mãi nằm thế này, không bao giờ có thể mở mắt ra nhìn cô, càng nghĩ lại càng thấy trái tim như có ai đâm hàng ngàn mũi dao vào.
Hơi thở của anh vẫn đều đều, chỉ có điều chậm hơn bình thường, tay chân anh vẫn ấm áp, chỉ có điều không năm tay cô như những ngày tươi đẹp trước kia.
Hoá ra cô đã bỏ lỡ người đàn ông suốt thời gian dài như vậy, cô thương anh lại càng hận mình,
Đột nhiên cô thấy điện thoại rung lên, là của bác sĩ Lai vội vàng ấn nghe máy
Đầu dây bên kia nghe giọng cô lạc đi liền nói

-Nhiên, hôm nay chú quên mất không nhắc cháu, cháu sắp đến ngày sinh rồi, có chuyện gì cũng cố gắng vượt qua. Đừng khóc nhiều quá, cố gắng nghĩ tích cực lên, cậu ấy qua cơn nguy kịch là tốt rồi, cháu phải mạnh mẽ lên vì cả cậu ấy và đứa bé trong bụng nhé. Chút cô Lan sẽ qua đón cháu về nhà về ăn cơm tối

Cô nghe lời ông nói, vội đáp lại

-Dạ, vâng, cháu sẽ cố gắng. Tối cháu ở lại đây, cô chú không cần chờ cháu đâu

-Nhiên, đứa bé khoẻ mạnh chính là động lực cho cậu ấy tỉnh dậy, vậy nên cháu nghe lời chú về ăn cơm

Cô lễ phép nói

-Dạ, chau hiểu, nhưng tối nay cháu muốn ăn cùng ba chồng cháu, cháu sẽ ngủ lại ở nhà chồng cháu. Dù sao đó cũng là nhà của đứa bé này, cháu từng quen rồi. Chú yên tâm, cháu sẽ mạnh mẽ, vì đứa bé. Cháu cảm ơn chú.

Ông Lai thở phào đáp lại

-Được rồi, vậy thôi có gì cháu cứ gọi chú nhé.

-Dạ, vâng ạ.

Cô tắt máy, lau nước mắt lặng nhìn anh, tay cô nắm chặt tay anh khẽ thủ thỉ

-Văn, em và con sẽ chờ anh.

-Nhiên, đây là gà tần cháu ăn đi.

Tiếng bác Thu phía sau khiến cô có chút giật mình, lúc này cô mới phát hiện từ buổi trưa tới giờ đã gần tối mà cô chưa ăn gì. Cô nhìn bác Thu, bên cạnh bỗng dưng cúi gằm mặt đáp

-Cảm ơn bác

Bác Thu cười hiền từ nói

-Không có gì mà phải cảm ơn cả

Ông Minh liền nói

-Nhiên, ăn đi rồi ta đưa con về nghỉ ngơi.

Cô gật đầu, dù miệng đắng ngắt nhưng vẫn phải cố ăn hết bát gà tần, cô biết có lẽ chủ tịch Minh sợ cô về sẽ không ăn nên mới mang qua đây. Trong lòng cô càng thấy tội lỗi vô cùng.
Ăn xong, chủ tịch Minh nói với bác Thu

-Chút sẽ có y tá qua chăm sóc cho thằng Văn, chị ở đây trông tôi đưa con bé về rồi sẽ qua.

Bác Thu gật đầu thay cho câu trả lời, chủ tịch Minh quay sang cô nói

-Đi thôi, ta đưa con về nhà bác sĩ Lai, có gì sáng mai nếu con vào sau, về nghỉ ngơi cho khoẻ. Dù sao giờ cũng phải chờ thôi, nó qua được cơn nguy kịch là tốt rồi

Cô nuốt nước bọt nói

-Ba, ba đưa con về nhà anh Văn được không?

Chủ tịch Minh hơi sững người hỏi lại

-Sao lại về đó?

Cô gượng gạo đáp

-Ở đó, con sẽ ngủ ngon hơn, cảm giác thân thuộc hơn.

Ông Minh gật đầu đáp lại

-Được rồi, ta đưa con về đó

Cô ngoan ngoãn theo ông ra xe, trên đường đi, chỉ thi thoảng ông hỏi cô những chuyện đã qua, còn dường như không ai nói gì về chuyện của Văn. Có lẽ họ cũng không muốn nhắc lại hiện thực đau lòng này.
Ông Minh đưa chìa khoá nhà cho cô, dặn cô ngủ sớm rồi nhanh chóng quay lại bệnh viện.
Cô mở cửa, bước vào nhà, mùi hương quen thuộc thoảng thoảng bay trong gió.
Căn nhà vẫn sạch sẽ như ngày cô đến, chỉ có điều vắng anh lạnh lẽo vô cùng.
Nhiên bước từng bước vào trong phòng ngủ, với tay bật đèn, nhìn xung quanh vẫn thấy thân thuộc vô bờ.
Từ khi cô đi, anh vẫn không thay đổi thứ gì, chỉ có bức ảnh cưới treo trên tường đã bị dỡ xuống.
Cô nhìn chiếc giường, lại nhìn những đôi dép đi trong nhà, lại càng thương nhớ anh đến quặn lòng,
Trở lại nơi đây, cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày như thế này.
Mọi thứ đã qua giờ giống như bức tranh đẹp đẽ mà không biết bao giờ mới quay trở lại được.
Cô muốn ở lại bệnh viện cùng anh, thế nhưng cô biết ông Minh sẽ không đồng ý, vả lại ở bệnh viện không tốt cho đứa bé, dù sao thời điểm này cũng rất quan trọng, cô và đứa bé này phải mạnh mẽ vì anh.
Nhiên vào tủ, mở cánh tủ, đặt chiếc hộp trái tim vào một góc, sau đó định bụng mượn tạm bộ quần áo của anh tắm qua rồi mặc.
Chợt cô thấy bên dưới, sấp quần áo sơ sinh trước kia anh cùng cô mua được gấp gọn gàng.
Chuyện này cô biết từ sáng nay, vậy mà giờ đây tận mắt thấy, lại thấy hương thơm phát ra cô càng xúc động vô cùng.
Văn là người sống nặng tình cảm, tuy rằng vẻ ngoài lạnh lùng nhưng lại sống hướng nội.
Cô ngồi hẳn xuống, lấy mấy bộ quần áo ôm chặt, nhắm nghiền mắt xoa đôi tay xuống bụng khẽ thì thầm

-Cua, con xem này, quần áo của con ba mua cho con đấy. Ba còn tự tay giặt những bộ quần áo này cho con con biết không? Vậy nên giờ mẹ con mình sẽ chờ, chờ vài ngày nữa ba tỉnh lại, con sẽ ra đời khoẻ mạnh gặp ba nha Cua. Ba nhớ con lắm đấy, con cũng nhớ ba phải không con? Mai mẹ con mình lại vào với ba, mai mẹ sẽ kể chuyện Cua ngoan thế nào cho ba nghe nhé. Mẹ có lỗi với ba quá nhiều, Cua có thể thay mẹ làm ba hết giận mẹ được không con? Cua, ba yêu con biết bao nhiêu, tại mẹ, tại mẹ khiến con và ba xa cách mấy tháng nay. Cua đừng giận được không con? Mai mẹ sẽ kể ba nghe, Cua của mẹ đã cùng mẹ trải qua chuyện gì, để ba thương Cua mà tỉnh lại con nhỉ

Dường như, đứa bé trong bụng cũng hiêu được chuyện, cô khẽ thấy bàn chân nó đạp nhẹ lên thành bụng, liền bật cười nói tiếp

-Cua muốn nói Cua yêu ba, Cua nhớ ba phải không con? Vậy mai mẹ sẽ vào chuyển lời cho ba nha. Cua và mẹ hứa sẽ ngoan, ngoan để chờ ba tỉnh lại, hai mẹ con mình cùng chờ ba nha con.

Cô nói xong, cũng thấy trong lòng dễ chịu hơn chút, bỗng thấy phía dưới những món đồ kỷ niệm mà ngày trước cô dùng nó tống tiền anh được đặt ngay ngắn một chỗ.
Nhìn xung quanh đâu đây, cũng thấy bóng dáng anh đã từng yêu thương chiều chuộng cô đến thế nào, cả những món đồ này anh cũng trân trọng mà cho vào góc tủ
Cô chợt cảm thấy, không biết mình đã tu bao nhiêu kiếp mới có thể gặp được anh.
Có anh trong cuộc đời này, chính là may mắn lơn nhất của cô.
Cô cứ ngồi, ngẩn ngơ nhìn những vật vô tri vô giác, đôi khi còn bật cười, đôi lúc lại xot xa. Mãi một lúc lâu mới đứng dậy đi tắm.
Sau khi tăm xong, đồng hồ cũng báo giờ đi ngủ
Cô leo lên giường, ôm chiếc gối, tự dặn lòng rằng phải cố gắng, cố gắng giữ gìn để đứa bé và cô được khoẻ mạnh. Có khóc, có đau lòng, có buồn giây phút này cũng không giải quyết được vấn đề gì.
Có lẽ cũng một phần mệt mỏi, mà cô ngủ thiếp đi, thế nhưng, cô không hề biết rằnng, suốt đêm đó gối cô đã ướt đẫm.
Những ký ức hiện về, khiến ngay cả khi vô thức, cũng làm cô đau đớn đến vậy.
Cả một ngày, khi biết ra sự thật cô hiểu lầm chủ tịch Minh và anh, khiến cô day dứt đến không thở nổi.
Cô đáng trách, đáng hận, và hơn hết rằng đáng thương khi đã bỏ lỡ quãng thời gian tươi đẹp bên Văn.
Ở ngoài kia, đêm nay trời đầy sao,
Trong giấc ngủ chập chờn, cô đã thấy những tia nắng bắt đầu rọi lên