Em là sinh mệnh của anh – Chap 15

Về đến phòng, thấy Văn đang ngồi trong lòng cô bỗng thấy ấm ức. Cô vào ghế rồi quay sang hỏi Văn

-Anh có biết Nga bị sao không?

Văn lắc đầu đáp

-Tôi cũng không rõ lắm, nhưng cảm giác hôm nay cô ta trông không giống mọi ngày, có lẽ có chuyện gì đó buồn thì phải.

Cô cũng không thêm hỏi về chị ta, rốt cuộc cô cũng không thể ghét ai một cách triệt để trừ mấy người sát hại gia đình cô., ngược lại hôm nay thấy Nga khóc trong lòng cô lại thấy có chút xót thương.
Cô lấy tập tài liệu rồi quay Văn hỏi lại

-Chuyện điều tra về tên Thanh thế nào rồi hả giám đốc.

-Tôi đang điều tra đây, nhưng những sổ sách về năm ba cô mất không còn nhiều. Có lẽ mất một thời gian nữa

Cô gật đầu, thở dài. Chỉ cần hắn chết đi chắc chắn cô sẽ ăn ngon ngủ yên không còn vướng bận gì nữa.
Cô làm xong đống tài liệu xong cho Văn đứng dậy đi lại một chút liền mở cửa bươc ra ngoài.
Chợt cô thấy Nga đang nghe điện thoại, cô chép miệng đột nhiên thấy chị ta sụt sịt nói

-Em biết rồi, anh cố gắng mạnh mẽ vượt qua chuyện này nhé.

-Vâng, lúc nào anh bay thì báo em một tiếng

Cô nhíu mày, cuối cùng lại trở lại phòng. Trong lòng cô bỗng dưng rất nhiều ngoài nghi. Mấy ngày trước trong một khoảnh khắc cô đã thấy Quân, hôm nay lại thấy thái độ chị ta thế này khiến cô cảm thấy có gì đó bất ổn. Cô thở dài không muốn nghĩ tới những điều không hay, vả lại có chuyện gì cũng chẳng liên quan gì đến cô nữa rồi.
Giờ cô đã có chồng, cô không muốn quan tâm đến anh ta hay bất cứ người đàn ông nào khác.
Cô nhìn Văn, lại thấy có chút tội lỗi.
Buổi chiều sau khi hết giờ làm, cô lại cùng Văn trở về nhà.
Anh đưa cô ra phía sau nhà mở cửa rồi gọi cô

-Nhiên, ra đây

Cô có chút ngạc nhiên, liền chạy ra hỏi lại

-Có chuyện gì vậy giám đốc?

Anh xoay người, chống tay lên qua đầu cô rồi cúi xuống nói

-Từ nay đừng gọi tôi là giám đốc nếu có mỗi hay chúng ta.

Cô gật đầu, lý nhí hỏi lại

-Vâng, anh gọi tôi ra đây có chuyện gì vậy?

Văn chỉ ra một khoảng không phía trước, một mảnh vườn có vài cây đu đủ, bên dưới đất tơi xốp nhưng không có bất cứ loại cây gì khác. Cô há hốc mồm kinh ngạc cười nói

-Anh Văn, nhà anh có một mảnh vườn rộng thế này sao? Sao tôi không biết nhỉ?

Văn thấy cô vừa ngạc nhiên, lại vui vẻ liền cười nói

-Cô thích chứ?

-Tôi rất thích, thật sự rất thích.

Cô rối rít trả lời, ngày còn bé cô đã rất thích mảnh vườn sau nhà, đến khi từ sau bị thảm sát xảy ra cô không còn có điều kiện có một mảnh vườn thế này. Cô nhớ, có lần Quân từng nói với cô chờ sau này anh ta giàu, anh ta sẽ mua một ngôi nhà lớn, ở phía sau có một mảnh vườn. Cô cười nhạt trong lòng, cuối cùng người thực hiện tất cả những ước mơ trong lòng cô không phải Quân mà lại là Văn. Thấy cô bần thần, Văn liền lên tiếng

-Sao vậy lại đứng ngẩn người ra thế?

Cô lắc đầu, nhoẻn miệng cười đáp

-Thật sự, tôi rất bất ngờ, nhà anh khoá phần cửa này nên tôi không nghĩ đằng sau nó là mảnh vườn thế này.

Anh không trả lời, đi vào trong rồi một lúc lại đi ra đưa cho cô rất nhiều gói hạt giống rồi nói

-Trong đây có cả hạt giống cây cải, dâu tây, chanh leo, rau xà lách nhiều loại lắm cô muốn trồng không?

Cô quay sang nhận mấy gói hạt giống anh đưa cho, chỉ suýt nữa là gào lên ôm chặt anh vì sung sướng, cuối cùng lại kìm được cười to nói liên tục

-Thật sự cảm ơn anh, tôi bất ngờ quá,

Anh lắc đầu đáp

-Đừng nói cảm ơn tôi, cô trồng ra tôi cũng được hưởng mà, cô vui là được.

Cô cảm giác bản thân hạnh phúc không thở nổi, càng không nghĩ người chồng này của cô lại có thể tâm lý thế này, kể từ giây phút cô ký vào bản hợp đồng đó dương như cô thấy anh trở thành một con người khác. Hoặc ít nhất trong lòng cô, anh đã trở thành một người chồng thật sự. Dù không biết anh tốt với cô, chiều chuộng cô thế này là bởi vì hợp đồng hay vì thật tâm của anh nhưng cô hạnh phúc là thật, cô vui sướng là thật. Ở bên anh cô chưa phải buồn một ngày nào, chưa phải suy nghĩ bất cứ một vấn đề gì, cho dù không phải là tình yêu thì ít nhất cô cũng không hối hận vì quyết định của mình.

-Cô cứ mang ra gieo hạt đi, tôi đi giặt quần áo cho,

Cô thấy Văn nói vậy liền lắc đầu vội vàng đáp

-Không, anh đừng làm thế này, hằng ngày anh rửa bát tôi đã thấy áy náy lắm rồi. Anh là giám đốc…

-Tôi có là giám đốc thì cũng là chồng của cô. Vả lại chẳng qua bình thường tôi ở một mình lại chỉ biết cắm đầu vào công việc nên mới thuê giúp việc, rồi ăn lang thang bên ngoài. Giờ có gia đình rồi, tôi không muốn sống tạm bợ như vậy. Tôi muốn có một cuộc sống gia đình đúng nghĩa. Cả cô và tôi trước đến nay đều chưa có một gia đình thật sự, nếu được chúng ta có thể mở lòng cho nhau cơ hội để xây dựng hạnh phúc này chứ?

Cô ngước mắt nhìn anh, những lời này anh nói thật sự khiến cô cảm động, đúng vậy! Bao nhiêu năm nay cô chưa bao giờ sống đúng nghĩa một gia đình, cô nhớ lại khỏang thời gian sống chung với Quân. Hồi đó cả hai đều gặp khó khăn về kinh tế, cuộc sống xoay đi xoay lại cũng chỉ có cơm áo gạo tiền. Cho dù cô đã rất nhiều lần mơ đến chuyện Quân trở nên giàu có, cô và anh ta sẽ xây dựng một gia đình hạnh phúc. Nhưng mới sống đuoc một thời gian anh ta đã bỏ cô mà đi. Cô không hối hận vì đã từng yêu anh ta, chỉ là cô tiếc nuối. Nghĩ lại bản thân đã hy sinh thế nào cuối cùng cũng không có kết quả tốt đẹp. Cô không phải kẻ tham vàng bỏ ngãi, yêu Quân khi trong tay anh ta không có gì cô vẫn chấp nhận. Thế nhưng không phải cô cứ dốc hết tâm can để yêu một người là sẽ nhận được lại như vậy.

toi-da-thuc-tinh-khi-gap-tinh-cu-cua-vo

Cô không phủ nhận Văn rất giàu có, nhưng điều làm cô thật sự cảm thấy ấm áp chính là tính cách của anh. Không phải người đàn ông giàu có nào cũng như anh!
Người ngoài nếu như nhìn vào có thể cho rằng Văn có tiền, mà có tiền là có tất cả rồi. Có thể cho cô cái này, cái kia mà không cần đắn đo suy nghĩ. Nhưng điều làm cô cảm thấy anh thật sự là người đàn ông đáng là anh sẵn sàng làm việc nhà cùng cô, có thể kéo xe đẩy đựng đồ đi siêu thị cùng cô, có thể mua cho cô hạt giống để gieo trồng trên mảnh vườn này, từng chuyện nhỏ nhặt không phải người đàn ông nào cũng có thể làm được mặc dù anh là giám đốc! Kể cả mục đích của cô trong cuộc hôn nhân này là trả thù thì cô vẫn cảm thấy cùng người đàn ông này xây dựng một gia đình đúng nghĩa là đièu đương nhiên.
Cô gật đầu, nắm chặt mấy gói rau củ rồi nói

-Được! Tôi đồng ý

Anh nhìn cô tỏ ra vô cùng hài lòng, đột nhiên như nhớ ra chuyện gì liền hỏi lại

-Tôi có chuyện này muốn hỏi anh được chứ?

-Cô hỏi đi

-Cô gái hôm trước, Ngọc đấy! Tôi thấy cô ta cũng xinh xắn, lại giàu có tại sao anh lại không yêu?

Văn hơi ngạc nhiên hỏi lại

-Sao tự dưng cô lại hỏi điều này?

-Tôi tò mò thôi

-Tôi không thích cô ấy

-Anh cũng không thích tôi tại sao lại lấy tôi?

Văn nhìn cô bình thản trả lời

-Ai bảo tôi không thich cô?

Cô ngạc nhiên, đột nhiên cảm thấy có chút lúng túng khong dám hỏi thêm liền quay mặt đi.
Văn thấy mặt cô đã đỏ ửng, liền cười thầm trong lòng sau đó vào phòng mang quần als bẩn lên máy giặt.
Nhưng ngày tiếp theo, cuộc sống thường nhật của hai người vẫn diễn ra như vậy, bình yên giữa cái sự xô bồ của đất Thủ đô này.
Lại nói về Nga, kể từ ngày hôm đó chị ta không còn lảng vảng bên Văn như mọi lần. Dường như chị ta chỉ tập trung vào công việc, dù không còn vẻ mệt mỏi như lúc đầu nhưng cô thấy chị ta trở nên trầm lặng hơn.
Ngày thứ tám kể từ ngày cô chuyển về nhà Văn, buổi sáng trên đường đi làm đột nhiên Văn quay sang nói với cô

– chúng ta đến làng trẻ em Birla.

Cô liền hỏi lại

-Tại sao lại qua đó vậy?

-Cô không muốn đi sao?

-Không phải, chỉ là tự dưng anh nói đột ngột quá nên tôi hơi bất ngờ. Lâu lắm rồi tôi cũng không đi thăm lũ trẻ

Anh nhìn cô rồi nghiêm túc nói

-Chúng ta qua đó, nhờ vợ chồng bác Ngân đứng ra đại diện cho nhà gái. Vả lại tôi cũng muốn đến thăm lũ trẻ,

Cô há hốc mồm ngạc nhiên, đột nhiên nhiên nhớ lại lời cô nói dói lần trước rằng chồng bác Ngân bỏ bác ấy theo gái trong lòng bỗng thấy xấu hổ vô cùng liền lý nhí hỏi lại

– anh biết cả chồng bác ấy sao?

Anh mỉm cười nói

-Đúng thế, tôi thường xuyên đên đấy có gặp qua chồng bác Ngân vài lần rồi. Mà có vẻ bác ấy không phải tên Thanh, trông càng không giống giám đốc Thanh của tập đoàn X lắm.

Cô bị anh nói đểu, chỉ hận không có lỗ mà chui xuống, đành đánh trống lảng

-Bao giờ thì chúng ta cưới? Tôi phải chuẩn bị gì không?

-Ba tôi bảo cuối tuần sau ngày đẹp, lại hợp tuổi cô. Đám cưới thì ba tôi lo hết, tôi đưa danh sách khách mời của tôi cho ông rồi, còn cô có ai cần mời thì cứ bảo tôi.

Cô lắcđầu đáp

-Tôi không có bạn bè gì, anh không cần mời ai cả.

-Được, vậy chiều nay chúng ta đi thử đồ cưới luôn.

Cô không đáp lại, chỉ khẽ gật đầu cũng may cô đến ở nhà Văn đã quen, đám cưới cũng không quá vội vã nên cô vừa hay thích nghi kịp. Mấy hôm trước chủ tịch Minh cũng nói qua với cô về chọn ngày thế nên cô không lấy gì làm bất ngờ.
Chiếc xe đỗ lại ở cổng sắt, sau khi nghe Văn nói mục đích đến bây,bác Ngân tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, sau đó là mừng rỡ. Bác cứ cười nói suốt, lại nói với Nhiên không nghĩ cô và anh cuối cùng lại đến với nhau thế này. Tất nhiên bác không từ chối yêu cầu của hai người, ngược lại còn tỏ ra rất hào hứng sau đó lại gọi điện cho bác trai kể lể rất lâu.
Văn sau khi nói chuyện với bác Ngân, liền cần túi quà mua sẵn phát cho lũ trẻ rồi chơi đùa với chúng đến tận giờ ăn trưa.
Hôm nay hai người ở lại ăn cùng lũ trẻ và bác Ngân ở đây.
Buổi chiều, sau khi ăn xong Văn không đưa cô đến tiệm áo cưới mà chở cô về nhà,
Về đến nhà cô mới hỏi lại anh

-Sao anh bảo chiều chúng ta đi thử áo cưới mà?

Anh lắc đầu đáp

-Tôi định như vậy, nhưng nghĩ lại rồi, đám cưới của chúng ta còn hơn mười ngày nữa để chuẩn bị. Ba tôi nãy có gọi điện bộ đồ cô dâu chú rể sẽ được thiết kế chứ không đi thuê. Chút có người sẽ đến may đo cho chúng ta.

Cô bặm môi nói

-Đâu cần xa xỉ vậy đâu?

-Đây không phải là xa xỉ, mà ba tôi muốn ngày cưới được hoàn hảo nhất. Tôi thấy cô xứng đáng với những điều thế này,

Cô cảm thấy trái tim như rung lên với câu nói vừa rồi, cô xứng đáng! Thật sự chưa ai nói với cô câu này, chưa ai nói rằng cô xứng đáng với Văn, thậm chí chính bản thân cô còn không cảm thấy mình xứng đáng!
Anh lại nói tiếp

-Chúng ta trong tuần này sẽ đi chụp ảnh cưới, cô muốn chụp ở đâu? Tôi sẽ đưa cô đi tiện thể là đi du lịch luôn, vì sau đám cưới tôi e rằng công việc rất bận rộn.

-Tôi muốn đi biển, lâu lắm rồi tôi chưa được ra biển,

Cô đáp lại, anh tiến sát lại gần cô đáp

-Được, tôi biết một bãi biển rất đẹp ở Quảng Ninh, tôi sẽ đặt vé tàu, ngày kia chúng ta đi. Tôi sẽ liên hệ một studio chụp ảnh cưới đẹp, họ có người trang điềm và quần áo luôn.

Cô gật đầu, chỉ cần là sắp đặt của anh cô đều hoàn toàn tin tưởng.
Hai ngày sau, sau khi đã sắp xếp xong toàn bộ công việc ở công ty cô và anh cùng đoàn chụp ảnh cưới đi xuống Quảng Ninh.
Chiếc xe đỗ lại ở bến cảng Vân Đồn, cả đoàn lên tàu đi thẳng ra đảo Quan Lạn.
Anh đã đặt sẵn hai phòng nghỉ ngay bãi biển, một phòng dành cho ekip, một phòng dành cho anh và cô.
Cô không hề biết anh chỉ thuê một phòng chung cho cô và anh, cho đến khi nhận phòng cô mới nhận ra.
Cô liền vội vàng hỏi lại

-Chúng ta sao lại ở chung một phòng sao?

Anh không lấy làm ngạc nhiên trước câu hỏi của cô đáp lại

-Đúng thế? Không lẽ vợ chồng đi chụp ảnh cưới lại ở hai phòng khác nhau? Vừa tốn tiền lại bị người ta cười cho, vả lại cô ở cùng nhà với tôi rồi, sao còn phải ngại ngùng?

Cô biết bản thân không thể cãi lại anh, nên đành kéo valy vào phòng.
Buỏi trưa ăn xong, cô và anh tranh thủ trang điểmchụp hình luôn trong ngày hôm nay để mai bên chụp hình sẽ về trước.
Sau khi được trang điểm, mặc váy cô dâu, cô nhìn vào gương không còn nhận ra chính mình. Cô gái trong gương rõ ràng là một mỹ nhân, thật sự vô cùng xinh đẹp. Búi tóc cao để lộ chiếc cổ cao trắng nõn, khuôn mặt thanh tú chẳng khác gì một cô công chúa.
Văn sau khi thay quần áo, mặc bộ đồ vest liền đứng ngoài cửa chờ cô. Trên tay anh là bó hoa cưới do bên studio chuẩn bị, anh dưa lưng vào của nhìn ra bãi biển, sóng từng đợt cuộn trào, trong lòng anh lại thấy hạnh phúc vô cùng.
Cô từ trong bước ra, chiếc váy cưới trắng muốt ôm trọn tấm thân cô, đột nhiên anh cảm thấy vô cùng xúc động.
Người con gái này cuối cùng cũng ở bên anh.
Cô thấy anh đứng ngẩn người nhìn mình, liền xấu hổ nói

-Sao cứ nhìn tôi chằm chằm vậy?

Anh cúi xuống nâng cằm cô lên rồi đáp

-Cô đẹp quá.

Cô phì cười, quay mặt đi,
Sau khi chụp ảnh cưới, trơi cũng đã tối anh đưa một khoản tiền cho bên studio sau đó dặn dò họ đi ăn uống thoải mái bên ngoài rồi cùng cô trở về phòng tắm rửa.
Lúc cô tắm xong, ra đã không thấy anh bên ngoài, cô liền mở cửa, gió biển vì vù thổi vào khiến cô cảm thấy vô cùng dễ chịu.

thu-ma-dinh-menh-goi-la-tinh-yeu-phan-1.h

Cả buổi ngày hôm nay quá bận rộn, đến giây phút này cô mới cảm thấy biển ở đây đẹp vô cùng. Mấy ngọn đèn hải đăng le lói chiếu sáng cả một vùng trời, mấy tàu đánh cá lênh đênh trên biển. Tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền tạo ra âm thanh vừa bí ẩn, lại khiến người ta cảm thấy thư thái.
Cô đảo mắt nhìn xung quanh, chợt thấy phía xa xa có ánh đèn le lói. Một bóng dáng quen thuộc cao lớn đi về hương cô,

-Nhiên đi theo tôi

Giọng nói trầm ấm cất lên, cô ngạc nhiên hỏi lại

-Anh đi đau về vậy?

-Cứ đi theo tôi là biết, để dép ở đấy đi cát ở đây khó đi lắm.

Cô gật đầu, vứt đôi dép lại chân trần bước xuống dưới. Anh đưa tay cho cô rồi nói

-Bám vào tôi đi, đoạn cát này không giống cát buổi trưa chúng ta đi đâu.

Cô tự nhiên nắm lấy tay anh, từng bước đi trên cát. Mùi mấy cây muống biển thoang thoảng thơm, mùi biển mặn mòi, giữa khung cảnh thế này thật khiến người ta thích thú
Anh dắt cô về phía mấy anh đèn, đến gần cô mới phát hiện là những ngọn nến được cắm trên bàn tiệc. Một bàn thức ăn và rượu được bày ra ngay giữa biển,
Cô nhìn anh, chợt thấy sống mũi cay cay hỏi lại

-Hoá ra anh vưa đi chuẩn bị sao?

Anh gật đầu

-Đúng vậy, cô thích chứ?

Cô không nói gì, trong vô thức bàn tay liền siết chặt tay anh.
Anh dắt cô vào gần, buông tay cô rồi kéo ghế, cử chỉ lịch thiệp nói

-Cô ngồi đi

Sau đó liền kéo ghế đối diện ngồi vào, ngọn nến vàng rực, chiếu lên bàn tiệc, anh rót rượu vào ly rồi nói

-Những ngày qua được cô chăm sóc, nấu ăn cho thật sự tôi rất vui, tôi không nghĩ có vợ lại được nhiều lợi thế đến thế này đâu.

Cô nâng ly rượu, cười đáp

-Phải là tôi được anh tạo cho rất nhiều bất ngờ, chúng ta uống một ly này, từ này về sau còn nhiều khó khăn. Tôi mong dù có chuyện gì cũng sẽ cùng anh giải quyết.

Anh nhìn cô, không nghĩ rằng tâm tình cô lại vui vẻ thế này, cũng không nghĩ cô có thể nói ra mấy lời như vậy. Cảm giác suốt mấy ngày nay anh thấy cô đã dần mở lòng, gần gũi hơn với anh. Có lẽ dư âm chuyện cũ, lại thêm chuyện còn lạ lẫm nên cô chưa sẵn sàng yeu lại lần nữa, nhưng được đến thế này cũng là ngoài mong đợi của anh rồi.
Anh uống cạn ly rượu, rồi lấy con tôm trên đĩa bóc vào bát cho cô, cô hơi ngỡ ngàng liền áy náy đáp

-Anh không cần làm thế này đâu, tôi tự làm được mà

Anh lau tay rồi nói

-Tôi thích được bóc tôm cho vợ mình, cô đừng từ chối chứ.

Cô thờ dài, cảm thấy bản thân từ khi quen anh đến nay chưa làm gì được cho anh, chỉ toàn là anh làm cho cô.
Cô rót một chén rượu đầy rồi nói

-Ly này tôi mời anh, cảm ơn anh vì tất cả những gì đã làm cho tôi.

Anh lắc đầu từ chối

-Lý do như vậy tôi không uống đâu, tôi biết cô vẫn còn e dè, nhưng là vợ chồng tôi không muốn khách sáo như vậy, được chứ?

Cô hơi cúi mặt, đáp lại

-Được, vậy ly này là tôi muốn nói với anh rằng, tôi sẽ cố gắng làm một người vợ thật sự, cùng anh xây dựng một mái ấm thật sự.

Anh gật đấu trả lời

-Được, tôi biết cô vẫn còn lăn tăn về chuyện tên Thanh. Nhưng cô yên tâm, tin tưởng ở tôi, hắn ta khó thoát lắm. Giờ cô cứ vui vẻ sống bên tôi là được rồi,

Anh nói rồi tiếp tục uống cạn ly rượu. Cô và anh ăn uống xong cũng đến gần 9h liền đứng dậy gọi nhân viên đến dọn.
Cô định hóng gió một chút mới về, nhưng ngày hôm nay chụp hình cũng khiến cô hơi mệt mỏi nên cùng anh về phòng.
Phòng nghỉ nhà sàn nhưng rất tiện nghi, lại vô cùng mát mẻ, cô bật điện rửa qua chân tay rồi ra ngoài. Lúc này cô mới nhớ, căn phòng này chỉ có hai giường, đồng nghĩa với việc đêm nay hai người sẽ ngủ chung một giường.
Cô ngồi bên mép giường, chờ anh từ nhà vệ sinh bước ra rồi nói

-Tôi kéo chăn xuống đất nằm được chứ?

Anh cười đáp

-Tại sao cô phải nằm dưới đất, chúng ta ngủ trên này. Tôi đâu cưỡng hiếp cô được nếu cô không muốn?

Cô xấu hổ, định bụng trả lời gì đó thì đột nhiên ánh đèn tắt phụt. Cô sừng sốt hỏi

-Có chuyện gì vậy nhỉ?

Anh mở cửa nhìn ra ngoài rồi quay lại đáp

-Bị mất điện rồi,

Cô thở dài, vẫn không dám nằm lên, thấy thế anh liền tiến lại gần rồi nói

-Sao cô vãn còn ngại tôi như thế chứ?

Cô lúng túng đáp

-Tại tôi không biết ý anh thế nào, anh nghĩ gì, sợ anh lại cho là tôi thế này thế kia

Anh không bước lên giường, mà kéo cô đứng dậy, mấy ánh đèn tàu le lói thi thoảng lọt qua tấm gỗ chui vào phòng.
Cô đứng dậy, người chạm khẽ vào người anh, cô nghe được cả hơi thở của anh phả ra.

-Nhiên, đừng sợ tôi như vậy. Cô muốn làm gì cứ làm, cứ thể hiện con người thật của cô ra. Chúng ta sống với nhau một đời, không phải sống nhất thời.

Cô hít một hơi thật mạnh, gật đầu đáp

-Được, tôi sẽ cố gắng.

Anh hài lòng, kéo cô sát lại gần mình hơn, cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn.
Cô nhắm nghiền mắt, để mặc cho anh hôn mình. Anh bắt hôn sâu hơn, mùi rượu thơm nồng hoà quyện vào nhau, trong lòng anh bỗng cảm thấy vừa ngọt ngào lại đầy chua xót.
Mười một năm gặp lại, cuối cùng anh có được cô trong hoàn cảnh đau thương đến vậy, anh nhắm mắt hôn sau hơn, tất cả tâm tình mươi một năm qua như trỗi dậy trong lòng anh.
Bàn tay anh đặt lên vai cô, kéo chiếc váy xuống, rồi cúi xuống hôn lên cổ cô.
Cô khẽ rùng mình, vô thức đưa cánh tay lên ôm chặt anh. Anh hôn dần xuống dưới, rồi cúi cởi chiêc áo ngực của cô, đôi môi đặt lại ở đó. Cô vẫn bấu chặt vai anh, hơi thở trở nên gấp gáp, anh cắn nhẹ đầu ngực, một tay xoa bầu ngực còn lại, một tay mân mê bên dưới,
Cô cảm thấy phía dưới co thắt lại, bàn tay anh vuốt ve mơn trớn khiến cô cảm thấy có chút không chịu được,
Anh thở mạnh, bế cô lên giường, ôm chặt cô rồi trườn người lên trên thì thầm

-Tôi muốn cô

Cô không đáp lại, để mặc anh tiếp tục.
Anh lại cúi xuống, hôn lên bụng, bàn tay vẫn day nhẹ trên núm vú, tay còn lại lại bắt đầu khám phá bên dưới. Cô khẽ co mình lại, cảm thấy bên dưới đã ướt rất nhiều.
Đột nhiên anh dừng lại, hôn lên trán cô rồi nói

-Ngủ thôi, để dành đêm tân hôn

Cô mở to mắt, trong lòng khó hiểu vô cùng, cuối cùng đứng dậy mặc chiếc váy lại rồi vào nhà vệ sinh.
Cô xối nước vào mặt, rồi tát cho mình mấy cái, cô bị làm sao thế này? Tại sao lại bị anh kích thích đến mức này, phía dưới cô đã hoàn toàn ẩm ướt. Cô thở dài, không hiểu tại sao bản thân lại hụt hẫng, thầm chửi rủa vài câu. Chẳng phải người ta nói rằng phụ nữ sẽ không bao giờ bị kích thích bởi người đàn ông họ không yêu sao? Tại sao cô lại thành ra thế này cơ chứ?
Cô rửa mặt một hồi lâu, ra đã thấy anh ngủ say, liền nằm xuống bên cạnh vẫn còn cảm thấy xấu hổ bởi chuyện vừa rồi.
Cô nhắm mắt, mặc dù điện đã tắt nhưng vãn sợ anh thấy mặt cô đang đỏ lên
Đọt nhiên, anh quay sang cô, vòng tay lên vai kéo cô sát vào lòng, cánh tay bên dưới khẽ đặt xuống đầu cô,
Cô nằm gọn trong lòng anh, không dám thở mạnh, tư thế này thực sự rất khó nằm, hai tay cô co lại trước ngực, cuối cùng cô không còn chịu được vòng tay qua lưng anh ôm chặt, chân duỗi ra mới thấy dễ ngủ hơn một chút.
Ngày hôm sau cô và anh cùng đoàn chụp ảnh về luôn. Đáng ra theo dự định là cô và anh sẽ ở lại thêm một hôm, nhưng ba anh lại gọi vè để chuẩn bị cho lễ cưới tốt hơn.
Những ngày tiếp theo đó ai cũng vội vàng chuẩn bị cho đám cưới, cô cũng không có thời gian nghĩ nhiều đến buổi tối đầy xấu hổ hôm đó.
Đám cưới được chủ tịch Minh lo liệu gần hết, vợ chồng bác Ngân chỉ cần đến ngày cưới là có mặt nên cô và Văn đưa hai người họ đi mua đồ.
Chủ tịch Minh quá bận rộn nên gần như không sắp xếp gặp họ được, đành giao lại cho Văn.
Trước hôm đám cưới Văn về nhà chủ tịch Minh, còn cô đón bác Ngân về nhà anh. Cả đêm nói chuyện với vợ chồng bác Ngân đến quá nửa đêm.
Bác cũng có con gái đã lấy chồng, thế nên dặn dò cô rất nhiều
Cô cảm thays cuộc đời mình cũng còn may mắn, ít nhất cũng có người chỉ dạy cho mình trước khi lấy chồng khi không còn cha mẹ.
Ngày hôm sau trời còn sớm cô đã bị đánh thức dậy, mấy người thợ trang điểm đã có mặt tại nhà. Cô dậy rửa mặt, trang điểm cũng phải đến hơn một tiếng đồng hồ, sau đó được làm tóc rồi thay bộ váy cưới mà đã được thiết kế từ hôm trước khi đi du lịch. Ngày hôm qua quá bận rộn cô chẳng kịp thử, đến hôm nay mặc vào cô mới thấy chiewfs váy này thật quá lộng lẫy
Bên trên có đính rất nhiều viên ngọc trai nhỏ, xếp lại với vô cùng sang trọng.
Ngày hôm nay so với hôm chụp ảnh cưới, lại xinh đẹp hơn rất nhiều.
Cô nhìn ra ngoài ô cửa sổ, bầu trời hôm nay xanh ngắt, giữa mùa đông nhưng lại nắng to như mùa hè. Quân! Cuối cùng thì ngày cô cưới cũng đã đến rồi, chỉ có điều chú rể không phải là anh ta. Cô mỉm cười, trong lòng nhẹ bẫng, hoá ra quên một người không khó khăn đến vậy,. Chỉ cần bản thân đủ quyết tâm.
Hơn 8h sáng, Theo thông báo nhà trai sẽ đến đón cô, tiệc cưới của cô không phải ở nhà hàng mà ở nhà chủ tịch Minh. Bởi theo chủ tịch Minh, ông là con người rất truyền thống, vậy nên đám cưới của con trai ông cũng muốn làm theo văn hoá Việt Nam.
Cô và vợ chồng bác Ngân đứng dưới cổng, chiếc xe chú rể dừng lại, Văn mặc vest trên tay cầm bó hoa bước xuống.
Vẫn là bóng dánh như ngày chụp ảnh cưới, thế nhưng ngày hôm nay cô thấy anh khác vô cùng.
Đột nhiên cô thấy Tên Thanh cùng đoàn rước dâu bước xuống, trong lòng cô bỗng cảm thấy căm phẫn tột cùng. Thế nhưng cô hiêu, chủ tịch Minh không hề biết chuyện về hắn ta, mẹ Văn lại không còn chỉ còn lựa chọn duy nhất là để vợ chồng hắn ta đến rước dâu.
Chủ tịch Minh đi trước, hai vợ chồng hắn ga đi sau.
Cô quay sang bác Ngân, đột nhiên thấy bác lùi lại,
Ánh mắt bác hướng về đoàn người rước dâu rồi quay sang lắp bắp hỏi cô

-Người đàn ông đi trước là ba chồng cháu sao?

Cô gật đầu hỏi

-Vâng, sao vậy bác?

Bác Ngân nhanh chóng lấy lại bình thản rồi đáp

-Không sao, hai vợ chồng đi sau là thế nào?

-Là giám đốc nhân sự tập đoàn ba chồng cháu, có chuyện gì sao bác?

Bác Ngân nhìn chằm chằm vào tên Thanh, cuối cùng lắc đầu đáp

-Không! Là ta tò mò thôi,

Tên Thanh thấy bác Ngân, cũng vô cùng ngạc nhiên, hắn ta nhìn bác, đột nhiên mặt trở nên tái mét. Cô nhìn điệu bộ của hắn, trong lòng bỗng cảm thấy có lẽ quen biết bác Ngân. Có khi nào, hắn đến trại trẻ mồ côi tìm cô không?
Cô nhếch mép, nhìn Văn đang tới gần, bây giờ dù hắn có biết cô cũng không còn sợ.
Ít nhất hắn cũng không dám làm gì cô lúc

Văn tiến lại gần cô, xúc đông đưa tay cô rồi nói

-Đi thôi

Cô bám lấy tay anh, vẫn không quên liếc ánh mắt về tên Thanh. Hắn ta đã lấy lại bình thản, chợt cô thấy chủ tịch Minh tiến lại gần phía vợ chồng bác Ngân có lẽ dặn dò gì đó.
Nhưng ánh mắt của bác Ngân lại rất khác, cảm giác như bác và chủ tịch đã tưng quen biết hoặc ít nhất đã tưng gặp.
Bởi khi chủ tịch và bác Ngân nhìn nhau khuôn mặt của họ rất lúng túng.
Cô tặc lưỡi, có lẽ là cô nghĩ nhiều.
Đám cưới diễn ra ở biệt thự nhà chủ tịch Minh, khách khứa đã ra vào rất đông,
Văn và chủ tịch Minh bước lên sân khấu trươc.
Cô đứng bên cạnh đám người rước dâu, đột nhiên thấy tiếng nói phía sau

-Cô Nhiên, thật sự tôi khá bất ngờ vì thư ký giám đốc cuối cùng lại trở thành vợ giám đốc đấy

Cô quay mặt sang? Tên Thanh đã đứng cạnh từ lúc nào
Cô liền mỉm cười đáp

-Vâng, cũng là tôi may mắn thôi

Hắn ta nhìn cô chằm chằm đáp

-Trông cô thật sự rất quen đấy!

Cô cười trong lòng, chẳng lẽ hắn nhận ra cô rồi, cô liền cười đáp lại

-Thế sao giám đốc Thanh? Tôi lại không hề thấy ông quen gì cả

Hắn ta lắc đầu

-Không, cũng có thể là tôi nhầm thôi, nhưng cô cũng ở trại trẻ mồ côi sao!

Cô gật đầu, giả lả đáp

-Đúng vậy, tôi ở trại trẻ mồ côi ra, tên đầy đủ của tôi là Lưu Diệp An Nhiên!

Hắn ta mở to mắt nhìn cô rồi nói

-Lưu Diệp An Nhiên??

Cô bình thản đáp

-Đúng vậy, tôi nghe nói tên này không phải tên thật của tôi, mà đuoc đặt theo tên một người khác sao ông lại giật mình thế?

Hắn ta thở phào hỏi lại

-Cô năm nay bao nhiêu tuổi?

-Tôi 22 tuổi!

Hắn ta cười giả lả, nói vài câu rồi lủi lại phía sau, cô cô thở dài, nhìn Văn. Trước đây thấy hắn cô luôn run sợ, và căm phẫn
Thế nhưng bây giờ, trong lòng cô kiên định một điều
Dù hắn ta có thế nào, cô cũng cảm thấy an toàn