Em là sinh mệnh của anh – Chap 20

Nhưng ngày tiếp theo, cuộc sống của hai người diễn ra rất nhẹ nhàng đến nỗi cô đã ước rằng cuộc đời cô mãi về sau cũng bình an thế này.

Cuối tháng cũng là ngày cô tháo bột, anh xin nghỉ một ngày đưa cô đi tháo.
Sau khi trở về nhà, cô liền vội mở cửa ra mảnh vườn phía sau nhà. Những ngày cô ốm anh là người chăm sóc cho nó, mặc dù cô thi thoảng vẫn ngắm nhưng bản thân không được tự tay chăm sóc nên cô vẫn chưa thật sự hài lòng.
Cánh tay mới tháo bột vẫn còn hơi gượng gạo sờ mò lên mấy cây cải đã ăn được, mấy cây dâu tây cũng đã bắt đầu tàn hoa, nhú thành mấy quả nhỏ xíu xinh xinh.
Cô gọi vọng vào trong

-Anh Văn, cải ăn được rồi này, anh lấy cho tôi mượn một con dao con với

Văn thấy tiếng cô gọi, vừa mang dao ra vừa cằn nhằn

-Vừa về đã vội ra vườn, tay em còn chưa khỏi hoàn toàn đâu đấy.

Cô nhoẻn miệng cười đáp lại

-Khỏi thật rồi, hơi gượng gạo chút thôi, anh nhìn xem này, nhanh thật đấy chưa gì đã lớn thế này rồi.

Anh hờn dỗi đáp

-Còn quan tâm đến đám cây này hơn cả chồng

Cô nhìn anh, thấy điệu bộ giận dỗi của anh liền đứng dậy, bất ngờ hôn lên môi anh một cái, sau đó lại cúi xuống lúi húi tỉa mấy cây cải. Anh bật cười, cảm thấy cô càng ngày càng đáng yêu lại chẳng thể giận dỗi nổi.
Tỉa xong mấy cây cải, liền mang vào để Văn rửa sạch. Bác Thu vẫn phải đến nấu ăn giúp hai người vì tay cô vẫn chưa thể làm mấy việc nặng, chỉ có thể quanh quẩn làm mấy việc lặt vặt.
Buổi tối hôm đó, sau khi ăn xong, anh liền lấy quần áo rồi giục cô

-Nhiên, đi tắm thôi

Cô ngước mắt nhìn anh nói

-Tôi tháo bột rồi mà, tôi tự tắm được rồi.

Anh bỗng đưa tay gãi đầu rồi nói

-Tôi quên, nhưng mà, hay cứ để tôi tắm cho em đi. Tôi quen rồi

Cô lắc đầu đáp

-Tôi tự tắm được mà

Anh thấy trong lòng hơi hụt hẫng, cuối cùng kiên định nói

-Tôi muốn được tắm cho em, kể cả em không bị gãy tay.

Cô hơi bất ngờ, nhìn anh mỉm cười cuối cùng tự nhiên đáp

-Được thôi.

Anh nhìn cô, hơi sững người ngạc nhiên, không nghĩ cô lại dễ dàng đồng ý như vậy. Mấy ngày trước cô chủ động nói thích anh, tư ngày đó đến giờ anh cảm nhận cô không còn miễn cưỡng gượng gạo khi bên anh.
Tình cảm của cô anh nhận thấy đã tăng lên rất nhiều.
Lại nói đến Nga, kể từ ngày anh nói với giám đốc Linh chuyện về chị ta, chị ta đã thật sự không dám quấy rầy cô. Anh cảm thấy đối với loại đàn bà này phải thật thẳng tay. Chị ta giờ đi làm cũng rất giữ chừng mực, anh cảm thấy có chút an tâm hơn.

m71-1482481130058-crop-1482481161744

Kể ra từ hồi đi làm đến giờ, cũng đã 4 tháng rồi, chỉ còn mấy ngày nữa là kết thúc hợp đồng, Nga cũng sẽ đi khỏi công ty. Thật ra hợp đồng chỉ có 3 tháng nhưng do tiến độ chậm nên kéo dài tận 4 tháng
Anh nhìn cô, chỉ mong sau tất cả những sóng gió đã qua, anh và cô sẽ có thể có một cuộc sống bình yên mà thôi.
Anh cầm quần áo của cô trên tay, chờ cô bước vào nhà tắm trước, sau đó nghĩ thế nào anh lại ném bộ quần áo lên giường,
Cô thấy anh bước vào liền hỏi

-Quần áo đâu anh?

Anh không đáp, lặng lẽ cởi bỏ bộ quần áo trên người cô rồi xả nước.
Cô nhìn anh rồi hỏi lại

-Anh không mang quần áo vào sao?

Anh lắc đầu, cúi xuống hôn lên môi cô rồi nói

-Không cần quần áo đâu.

Anh nói xong, liền búi tóc cô cao lên, sau đó lại cởi bỏ luôn bộ quần áo trên người mình,
Cô nhìn tấm thân cường tráng của anh, cơ thể quả thật hoàn hảo. Anh không có cơ bắp theo kiểu của những người tập gym, nhưng lại mang dáng vẻ khoẻ mạnh săn chắc của những người có tập thể dục.
Mùi hương đàn ông trên người anh toả ra, cô hơi cúi mặt, bám tay vào vai anh bối rối hỏi

-Chúng ta tắm chung sao?

Anh gật đầu, xoay lưng cô lại, xối vào hoa sen xuống dưới.
Bàn tay anh vuốt ve tấm thân cô, những giọt nước chảy từ vai luồn qua khắp cơ thể rồi rơi xuống đất.
Bình thường anh tắm cho cô đều là khi anh mặc quần áo đàng hoàng, mặc dù cô cũng có kích thích nhưng cảm giác hôm nay rất lạ.
Cô không dám nhìn thẳng vào cơ thể anh, toàn thân đã nóng rực, anh cúi xuống thì thầm vào tai cô, nước trên môi anh chạm khẽ vào vành tai,

-Tay em tháo bột rồi mà, đừng để nó vô dụng vậy chứ? Tôi nhịn lâu lắm rồi

Cô cắn nhẹ môi, trong lòng thừa hiểu ý của anh, bàn tay khẽ vuốt lên bờ vai rộng lớn của anh, còn bàn tay trái lại chạm khẽ xuống nơi ấy. Kích thước này quả thật là đáng mơ ước, cô hơi xấu hổ, nghĩ bản thân thật tục tĩu, đôi tay vuốt ve nơi ấy lại thầm ước đoán xem khoảng bao nhiêu cm. Ngay từ lần đầu anh làm tình với cô, cô đã đoán ít nhất cũng phải 18, thế nhưng lâu lắm rồi cô không được chạm vào, hôm nay lại thấy nó lớn hơn rất nhiều.
Anh bị bàn tay cô làm cho đến đê mê,không còn thể chịu được, hôn cô rất sâu.
Cô cũng đáp lại vô cùng nồng nhiệt, cảm giác này thật sự đã rất lâu rồi cô chưa nhận được. Chính cô cũng thèm muốn biết bao.
Anh vừa hôn, đôi bàn tay bóp sữa tắm xoa khắp người cô vừa theo dòng nước vuốt từ trên cô cổ cô mà xuống, cô cũng thoa sữa tắm lên người anh, vòi nước làm bọt sữa tắm rớt đầy sàn nhà, đến khi không còn bọt trên người thì anh bắt đầu xoa nắn cặp núi đôi của cô, rồi cuối cùng khuỵu chân xuống, miệng ngậm vào một bên đầu ngực, chiếc lưỡi ướt át hôn lên núm vú, bàn tay vòng lại phía sau vỗ vài cái, một bàn tay còn lại vuốt nhẹ xuống dưới, chạm vào đúng chỗ kích thích nhất trên cơ thể
Cô bị anh kích thích, cố bặm môi để chặn lại tiếng rên trong lòng.
Cô đưa tay bám lên vai anh,thở rất mạnh, nơi ấy đã ướt nhoẹt
Anh liền kéo chân cô ra, cúi xuống hôn lên nơi ấy, cô không còn kìm chế được, rên khẽ
Anh bị tiếng rên của cô làm cho mê đắm, bất chợt đứng dậy bế cô thẳng vào giường
Cô nhắm nghiền mắt, hít hà mùi thơm trên cơ thể anh toát ra đầy dịu dàng,
Anh tách chân cô, đẩy người sâu vào trong trong,
Cả cô và anh đều cảm nhận rất rõ đối phương đều rất đê mê.
Anh vừa đẩy thân dưới, vừa cúi xuông hôn lên môi cô, cô buông tay nắm chặt, chưa bao giờ cô cảm thấy cơ thể bị kích thích tột độ đến thế này, không còn giữ ý tứ rên thành tiếng
Anh nhìn cô, cuối cùng sự chịu đựng của anh cũng được giải toả.
Sau khi làm tình, anh liền ôm cô, cúi xuống hôn lên mái tóc cô rồi hỏi

-Em thích không?

Cô đỏ mặt đáp

-Thích

Anh bật cười, càng ngày cô càng tự nhiên với anh hơn, cũng không còn lạ lùng xa cách như thuở ban đầu.

-Anh, tôi có chuyện này muốn hỏi anh được không?

Cô lên tiếng, anh nhìn cô gật đầu đáp

-Có chuyện gì em cứ nói

-Ngày trước anh biết tôi và Quân từng sống chung, thậm chí tôi có khoảng thời gian điên khùng như vậy, sao anh vẫn yêu và chấp nhận lấy tôi?

Anh ôm cô vào lòng, vuốt mấy sợi tóc đáp

-Thì sao? Có gì lạ ở đây sao?

-Thì đàn ông vốn dĩ rất ích kỉ mà, chuyện thế này tôi thấy nhiều người không chấp nhận.

Anh cười lắc đầu đáp

-Thời đại này rồi ít người không chấp nhận lắm, vả lại em biết đấy tôi từng có thời gian đi du học bên nước ngoài. Những chuyện thế này là điều rất bình thường. Tôi không để tâm đâu,

-Nhưng trong lòng tôi nhiều khi nghĩ đến cảm thấy rất áy náy, anh qua tốt với tôi, còn tôi lại không xứng…

Anh lấy ngón tay đặt lên mồm cô, ra hiệu đừng nói nữa rồi thì thầm

-đừng nói không xứng ở đây! Em rất xứng với tôi, chuyện này tôi đã nói nhiều lần rồi mà. Quá khứ của em thế nào tôi không quan tâm, huống hồ tôi thấy em không có gì là sai ở đây cả. Em cũng đâu biết tương lai thế nào đúng không? Tình dục nó cũng chỉ là một cách thể hiện yêu đương, giống như ôm hôn thôi mà, nó mất đi phần tử tế là bời người ta vô trách nhiệm với nó, với bản thân và đối phương thôi. Ở bên phương Tây, người ta không dạy con đừng quan hệ tình dục, mà chỉ dạy cách quan hệ tình dục sao cho an toàn thôi. Em đừng áy náy gì cả, chẳng lẽ quá khứ tôi cũng như em em cũng không chấp nhận tôi sao?

Cô khẽ vuốt vuốt hàng lông mi trên mắt anh rồi nói

-Anh đúng là người đàn ông hiếm có, vừa tài giỏi lại đẹp trai, không những vậy còn tốt bụng, nhân hậu, suy nghĩ thì tinh tế lịch sự, thấu đáo

Anh bật cười hỏi lại

-Đây có phải là nịnh chồng không vậy?

Cô chu môi đáp

-Vợ nịnh chồng có gì sai không?

-Không sai, thậm chí còn rất đúng,

Cô đấm anh một cái bĩu môi nói

-Hình như anh càng ngày càng lưu manh, không biết xấu hổ là gì,

Anh không đáp nữa, ôm chặt cô hơi thở bắt đầu đều đều.
Cô nhìn anh, đôi mắt đã nhắm nghiên, trong lòng cảm thấy rất dễ chịu, ngủ say đến tận sáng.
Ngày hôm sau khi đến cơ quan, cô nhận được thông báo hợp đồng của công ty Q và công ty anh đã thực hiện xong vô cùng thànhh công. Thế nhưng không hiểu vì lý do gì cả công ty Q và công ty X đều không tổ chức tiệc ăn mừng. Số tiền nhận được từ vụ đầu tư được chia đôi rất sòng phẳng, nghe Văn nói do bên Q quá bận nên tiệc ăn mừng để sau, cuộc họp cổ đông của hai công ty cũng sẽ diễn ra vào cuối tuần sau chứ không phải trong tuần này
Còn Nga từ sớm cô đến đã không còn thấy chị ta, mấy người nhân viên nói hôm qua giám đốc Linh từ buổi chiều đã đón chị ta về công ty.
Cô thở dài, trong lòng hiểu rõ rằng có lẽ chính Văn và giám đốc Linh là người sắp xếp chuyện này, trong lòng cô lại cảm thấy có chút thương hại Nga. Thật sự mà nói dù chị ta đã gây ra những chuyện rất kinh tởm với cô, nhưng nghĩ đến cảnh ngay cả buổi tiệc chia tay cũng không có.
Cô tự hiểu Văn là người công tư phân minh, nên chuyện này đến 80% là ý của giám đốc Linh. Có lẽ anh ta sợ cô em họ của mình lại gây ra chuyện gì xấu hổ nên đành để Nga về trong lặng lẽ như vậy.
Cô nhìn ra ngoài, cây cối đã bắt đầu đâm chồi, nhanh thật đấy chưa gì đã sắp tết rồi..

Cô bước vào định cầm đồ mang ra ngoài liền bị anh ngăn lại, cô ngạc nhiên hỏi

-Sao vậy giám đốc? Nga đi rồi tôi trở về bàn của tôi chưa được sao?

Anh lắc đầu nói

-Em ngồi đây làm việc đi, ngồi xa em tôi không quen

Cô bật cười, cảm thấy mấy lời nói của anh có chút trẻ con, mà lại đầy dựa dẫm liền ngồi xuống cạnh anh. Cô nhìn ra chiếc bàn bên ngoài, cảm thấy thiếu Nga cũng thật trống trải bèn quay sang hỏi Văn

-Tại sao chị ta lại đi trong lặng lẽ vậy? Sao anh không ít nhất tổ chức cho chị ta bữa tiệc chứ?

Anh bình thản đáp

-Là cô ta tự xin như vậy, nghe nói để làm thủ tục đi Canada sớm thì phải. Em nghĩ xem dù gì tôi cũng là giám đốc, chẳng lẽ vì mấy việc riêng lại làm thế với cô ta

Cô hơi sững người, phán đoán ban đầu của cô hoàn toàn sai! Chị ta đi Canada? Vậy là chị ta sang đó với Quân sao? Cô hơi nhếch mép, cuối cùng thì sau bao nhiêu chuyện họ cũnh về với nhau rồi.
Cô nhìn chiếc nhẫn đeo trên tay, rồi lại nhìn người đàn ông bên cạnh. Cuối cùng cô và Quân đều ở cạnh người khác. Vậy nhưng, cô không hề cảm thấy buồn, chỉ có chút xót xa trong lòng mà thôi

27 Tết công ty mới được nghỉ,
Tết năm nào cũng vậy, Văn đều về nhà chủ tịch Minh ăn Tết. Năm nay là Nhiên chủ động đề nghị anh về ăn tết sớm cùng chủ tịch, sau khi sắm sửa dọn dẹp xong ở nhà.
Cô ra vườn tưới chút nươc cho cây, sau đó cùng anh ra chợ mua cành đào, thêm một cây quất và mấy bộ đèn nháy về trang trí.
Cô còn mua thêm cả mấy chậu hoa ly cho thơm nhà rồi cùng anh về căn biệt thự của chủ tịch Minh.
Ông tỏ ra vô cùng bất ngờ, bỏi bình thường phải đến hôm giao thừa Văn mới về. Anh có quá nhiều công việc nên phải cố giải quyết trong dịp Tết.
Chủ tịch Minh cảm thấy sau khi lấy vợ, anh đã thay đổi theo chiều hướng tích cực nên tỏ ra vô cùng hài lòng.
Bữa cơm buổi tối đó diễn ra rất ấm áp, không khí này đối với cả ba người mà nói thật sự rất trọn vẹn.
Ăn cơm xong, cô và Văn lên tầng đốt cho mẹ anh một nén nhang. Mùi hương thơm nồng, không khí Tết cảm giác đến rất gần.
Cô bỗng cảm thấy nhớ gia đình nhớ ba mẹ đến nghẹn lòng.
Mấy năm còn nhỏ, năm nào đón Tết dù rất bận nhưng ba mẹ cô đều đặn cùng cô gói bánh chưng để có không khí Tết. Nhanh thật, cũng 11 năm rồi cô chưa được biết mùi ngồi trông nồi bánh chưng trong đêm thế nào.
Thấy cô sau khi đốt hương về phòng khuôn mặt trở nên bần thần anh liền hỏi

-Nhiên, có chuyện gì khiến em buồn sao? Nói tôi nghe đi nào

Cô bỗng ứa nước mắt, câu hỏi của anh quả thật khiến cô hoàn toàn không kìm nổi cảm xúc, bèn nói ra mấy lời nghĩ trong lòng,
Anh nhìn cô đang ngồi trên giường, cảm thấy người con gái này vô cùng đáng thương, liền tiến sát lại, kéo tay cô vòng qua người anh, tay anh lau mấy giọt nước mắt trên mắt cô rồi nói

-Để mai, tôi sẽ cho người lấy củi về, ở ngoài sân này làm một cái bếp nhỏ đủ để trưng bánh chưng. Mai cả tôi, em, ba và cả bác sẽ ngồi gói bánh chưng được không? Để tôi nhờ bác Thu mua gạo rồi mai dạy chúng ta gói.

Cô lắc đầu, áy náy nói

-Không, tôi chỉ nghĩ đến ba mẹ mà không kìm được nước mắt thôi. Anh không cần làm vậy đâu

Anh cười cúi người nhìn thẳng vào mắt cô đáp

-Cần chứ sao không? Tôi và ba tôi lâu rồi cũng chưa được đón cái Tết trọn vẹn. Tôi cũng chưa bao giờ được ngồi canh nồi bánh kể từ hồi mẹ tôi mất. Tôi cũng cô đơn như em nên giờ chúng ta hãy cùng nhau làm không khí gia đình này ấm áp hơn được chứ?

Cô gật đầu, cảm giác trong lòng vừa xúc động, lại vừa biết ơn anh, cô chưa kịp lên tiếng anh lại nói tiếp

-Mùng 1 tết hai chúng sẽ đến trại trẻ mồ côi thăm lũ trẻ, chúc tết rồi lì xì cho chúng nó được không?

Cô không giáu nổi niềm xúc động, ôm chặt anh thì thầm

-Văn, em cảm ơn anh!

Anh buông cô ra rồi nói

-Tôi đã nói rồi, đừng bao giờ cảm ơn tôi mà…mà khoan đã, em vừa xưng gì cơ?

Cô ngước mắt nhìn anh, nhoẻn miệng cười tự nhiên nói

-Em!

Anh liền bế cô dậy, hôn vào môi cô cười lớn

-Em xưng em với tôi sao? Nhiên? Em nói lại đi

Cô nhìn anh, nhấn mạnh từng chữ

-Văn, em thích anh. Em thích anh quá mất rồi.

Anh ôm chặt cô, nụ cười trên môi đầy mãn nguyện. Sau bao lâu chờ đợi, cô cũng thốt lên rất tụ nhiên rằng “Em thích anh”
Phải rồi, chờ 11 năm anh còn chờ được, huống hồ mới chỉ mới gần 5 tháng sau đám cưới cô đã mở lòng ra mà thích anh, ngày cô nói ra câu em yêu anh có lẽ chẳng còn xa nữa rồi.
Ngày hôm sau, sau khi ăn sáng bác Thu đã bày lên bàn rất nhiều lá dong, đỗ ngâm, gạo nếp ngâm và cả thịt lợn ba chỉ. Đêm qua anh đã thông báo cho cả chủ tịch Minh và bác Thu
Cô, Văn và chủ tịch Minh ngồi gói bánh chưng theo hướng dẫn của bác Thu.
Chủ tịch Minh là người gói cản thận và cũng là người gói đẹp nhất, không khí trong gia đình bỗng trở nên rộn ràng vô cùng. Cô nhìn chủ tịch Minh, quả thật đây đúng là mẫu ba chồng trong mơ của toàn bộ các cô gái, điềm đạm, tâm lý vô cùng. Ông sẵn sàng từ bỏ cái danh chủ tịch mà ngồi cùnh cả gia đình gói bánh chưng thế này đúng là không phải ai cũng làm được. Cô nhận thấy ông voi cùng vui vẻ hạnh phúc, thế nên trong lòng càng thấy ấm áp hơn
Buổi đêm hôm đó cô và anh được giao nhiệm vụ canh nồi banh chưng.
Trời đêm lạnh buốt, nhưng chỗ canh bánh lại được che bằng bạt nên cô không hề thấy lạnh, chiếc áo phao Văn mua cho cô cũng quá đủ ấm
Cô và anh nhìn đốm lửa nhỏ bập bùng trước mặt, không khỏi cảm thấy nhớ lại ký ức cũ,
Văn kéo tay cô năm chặt, không khí Tết này có lẽ hạnh phúc nhất cho đến giờ đối với cả cô anh và chủ tịch Minh sau 11 năm qua.
Cô dựa đầu vào vai anh, kể cho anh rất nhiều câu chuyện mà ngay cả khi yêu Quân cô cũng chưa từng nói ra.
Bầu trởi đêm nay lại không có sao, nhưng những ánh lửa này còn sáng hơn sao trời,
11 năm rồi mới có người vì cô mà làm những điều này, cô siết chặt tay anh hơn, trong tim rõ ràng đập rất lạc nhịp
Ba mươi Tết, bánh chưng được đặt lên bàn thờ, buổi tiệc tất niên cũng chỉ có mấy người trong gia đình và bác Thu,
Bác Thu theo gia đình anh từ khi anh còn rất nhỏ, bác lại không có gia đình nên Tết đêu đón Tết nhà anh.
Buổi đêm, sau khi giao thừa xong, cô và anh lì xì cho chủ tịch Minh và bác Thu, sau đó lại nhận lại lì xì của chủ tịch.
Trở về phòng, anh mở cửa kính, cùng cô ngắm những hạt pháo hoa đang nổ tung bên ngoài.
Cô ôm chặt anh từ phía sau, khoảnh khắc này thật sự thiêng liêng và hạnh phúc.
Anh quay lại, hôn lên môi cô rồi nói

-Anh mong rằng, Tết năm nay, và đến 80 năm nữa chúnh ta vẫn bên nhau thế này,

Cô gật đầu, ghé sát vai vào anh, cảnh tượng gia đình hạnh phúc thế này thật khiến người ta ghen tỵ.
Mấy ngày Tết trôi qua rất nhanh, sau khi đến thăm lũ trẻ về cô và anh đều cảm thấy rất hạnh phúc. Đám trẻ càng ngày càng lớn lại càng ngoan ngoãn, anh không quên gửi bác Ngân một khoản tiền lớn để quyên góp cho cô nhi viện này.

Mùng 6 Tết cô cùng anh đi khai xuân công ty, mấy ngày Tét cô rất vui, thế nhưng lại cảm giác trong người không được khoẻ. Buổi sáng đến công ty, cô cảm thấy rất uể oải, sau khi khai xuân xong, cô liền vào nhà vệ sinh để rửa mặt,
Đột nhiên cô cảm thấy rất nôn nao, mùi nước lau sàn xộc vào mũi khiến cô không kìm được mà nôn hết toàn bộ thức ăn sáng.
Cô nôn xong cảm thấy thoải mái hơn chút chút liền dội nước sau đó ra rửa mặt rồi đi về phòng!