Em là sinh mệnh đời anh – Chap 25

Nhiên vào trong thì phát hiện buổi tiệc đã bắt đầu tàn. Chủ tịch Minh tiến về phía cô dặn dò vài câu rồi đi về, cô nắm tay Văn theo anh ra xe sau đó trở về nhà.
Về đến nhà cô mới cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn một chút, cô tắm qua người rồi leo lên giường chờ Văn tắm,

Trong đầu cô lại nghĩ đến mấy lời Quân vừa nói, cô không biết nỗi khổ của anh ta là gì. Chỉ có điều cô hiểu rằng ngày ấy anh ta đi không hẳn là hết yêu cô. Thế nhưng có lẽ cô và anh ta duyên số chỉ đến thế, dù giờ có là lý do gì thì cũng chẳng còn thay đổi được điều gì nữa rồi. Cô nhìn bóng Văn qua khung cửa kính nhà tắm, lại cảm thấy bình yên. Sau bao giông bão thì cuối cùng cô cũng nhận ra rằng chỉ có Văn mới khiến cô có cảm giác là một gia đình thật sự như thế này. Không phải cô còn oán trách gì Quân, nhưng lần ấy khi anh ta nói bỏ đi đứa con trong bụng thì thật sự dù có là lý do gì cô cũng không thể chấp nhận được.
Cô bất giác lại xoa tay xuống bụng, ngày biết tin cô có thai, Văn đã hạnh phúc thế nào? Kể từ ngày ấy đến giờ anh đã chăm lo chiều chuộng cô thế nào? Cô không muốn so sánh, vì cô biết rằng Văn là người có tiền đồ, có sự nghiệp, lại đã gần ba mươi tuổi thế nhưng cô không thể nào ngừng nghĩ đến thái độ của cả hai người đàn ông đó khi nghe tin có thai khác nhau đến vậy.
Cô trước đây đến với Văn là vì lợi dụng, nhưng dần dà lại bị anh chinh phục vì những hành động của mình, nếu nói đến giờ cả hai người đàn ông này đều có sự nghiệp trong tay thì xét về thai độ tình cảm cô vẫn đánh giá cao Văn hơn. Ở anh có sự chín chắn của một người đàn ông trưởng thành, anh yêu cô, thương cô cô đều cảm nhận được, thậm chí anh có thể làm tổn thương tất cả những người phụ nữ khác chỉ để bảo vệ cô. Huống hồ thật lòng mà nói dù có biện minh thế nào thì cô cũng hiểu trái tim cô đã thật sự yêu Văn rồi. Là tình yêu thật sự chứ không bởi vì điều gì khác.
Nếu như Quân vì cô mà ra đi, hay vì lý do gì khác thì cũng không thể oán trách cô cũng càng không thể oán trách anh ta. Chỉ trách duyên số, thế nhưng cô lại phải cảm ơn duyên số đó đã đưa đến cho cô một người chồng tuyệt vời như Văn.

-Em nghĩ gì mà thừ người ra thế?

Tiếng Văn kéo cô khỏi dòng suy nghĩ, cô nhìn anh mỉm cười đáp lại

-Không có gì đâu

Anh leo lên giường, lại hôn lên mái tóc thơm mềm của cô rồi nói

-Nhiên, anh thật sự rất yêu em,

Cô nhìn anh, giọng nói của anh có chút gì đó run rẩy, cô vội xoay người ôm chặt anh đáp lại

-Em cũng yêu anh, yêu anh thật lòng…

Anh gật đầu, trườn người xuống hôn lên bụng cô rồi nói

-Cua của ba hôm nay có khoẻ không? Con có mệt không? Ở trong đó có buồn không con?

Cô bật cười nhìn anh hỏi

-Anh nói thế con cũng đâu nghe được

Anh giơ tay lên môi ra hiệu đừng nói như vậy rồi tiếp tục hôn lên bụng nói tiếp

-Cua ở trong đó phải ăn nhiều cho lớn nhanh, để đủ tháng đủ ngày còn ra với ba mẹ nhé, ba nhớ con lăm đấy. Ở đấy ngoan đừng làm mẹ mệt nữa nha, mai ba sẽ đi mua đồ chơi cho Cua, mua cho Cua cả một cái máy nghe nhạc nữa, Cua của ba có thích không nào?

soc-khi-chong-bat-luc-len-lut-voi-gai-gia-hon-10-tuoi-s-1477805138-width500height357

Anh vừa nói, lại vừa cười, trong lời nói chất chứa đầy yêu thương
Cô bỗng thấy có chút xúc động trong lòng, bất giác đưa tay xoa đầu anh. Anh rướn người lên, kéo cô vào lòng

-Em có biết hằng ngày nói chuyện với con, lại cho con nghe nhạc con sẽ phát triển thông minh không? Có cơ sở khoa học cả đấy, đứa bé trong bụng có thể cảm nhận hết được bên ngoài. Những câu nói của người lớn, hay tâm trạng của người mẹ.

Cô nhìn anh, lúc này mới biết hoá ra bản thân cô mù tịt những vẫn đề này. Cô mang thai lần đầu, lại không như người ta có ba mẹ chỉ dạy, cũng may có anh nếu không thật lòng cô cũng không biết phải làm thế nào. Cô đưa cánh tay vòng qua bụng anh hỏi lại

-Văn, em thật sự cảm thấy bản thân còn nhiều thiếu sót quá. Sao anh còn giỏi hơn cả em vậy?

Anh bật cười trả lời

-Nhà chỉ cần một người giỏi là được rồi

-Nhưng thế này em sẽ càng ngày càng dựa dẫm vào anh mất,

-Có sao đâu? Vợ dựa dâm vào chồng có gì sai? Em cứ dựa dẫm vào anh cả đời đi

Cô lắc đầu bất lực hỏi lại

-Em có ngốc quá không Văn? Em sắp làm mẹ mà chẳng biết gì cả, cái gì cũng là anh nói, anh làm

Anh hôn lên mắt cô chậm rãi đáp

-Sao lại ngốc? Em đã phải mang thai 9 tháng mười ngày, hằng ngày bị những cơn nghén hành hạ rất mệt mỏi. Mấy tháng nữa lại còn đi lại khó khăn, chỉ bấy nhiêu thôi còn chưa kể đẻ đau thế nào, khổ thế nào, những điều này anh thay em tìm hiểu là lẽ đương nhiên mà. Con của cả anh và em chứ đâu của riêng ai? Em đã mang nó trong bụng, nuôi nấng nó qua từng ngày thì anh cũng phải có nghĩa vụ và trách nhiệm cùng em thực hiện điều đó, anh phải tìm hiểu chứ. Huống hồ anh yêu em và con như vậy, nghĩ được làm mấy điều này cho con là hạnh phúc thế nào, có không phải nghĩa vụ trách nhiệm anh cũng sẽ làm thôi.

Cô cảm thấy mấy lời nói này của anh rất bình thương nhưng lại đầy chân tình, người đàn ông này suy nghĩ thực sự rất sâu sắc trong lòng càng lúc lại càng yêu anh hơn rất nhiều, những hành động lời nói của anh đến giờ đều khiến cô thấy bản thân được anh yêu thương chiều chuộng thế nào.

-Nhiên, anh có chuyện này muốn nói với em

Đột nhiên Văn lên tiếng, giọng rất nghiêm túc cô có chút lúng túng, nghĩ đến ban nãy vừa nói chuyện với Quân, chẳng lẽ anh muốn nói đến chuyện này? Cô đan hay tay vòng qua cổ anh rồi đáp

-Có chuyện gì vậy Văn?

Anh nhìn cô ánh mắt đầy suy tư nói

-Trước khi anh nói chuyện này anh muốn hỏi em một câu trước

Cô gật đầu trả lời

-Anh hỏi đi

-Em có yêu anh nhiều không? Anh không có ý nghi ngờ gì đâu, chỉ là anh muốn em khẳng định tình cảm của mình trước khi nói chuyện này với em thôi

Cô hơi sững người, Văn chưa bao giờ hỏi cô những câu thế này. Trước đến nay cô cũng tự cho rằng người hỏi ra những điều này là những người cảm thấy thiếu an toàn trong tình yêu. Đó cũng chính là cảm giác mà khi yêu Quân cô từng có, nhưng đến lúc yêu Văn ở bên anh cô lại hoàn toàn tin tưởng anh. Thế nên nghe anh hỏi, cô có chút lạ lẫm,thế nhưng cô không cần tự hỏi lòng mình cũng biết câu trả lời liền nhìn sâu vào mắt anh đáp rất thật lòng

-Em thật sự yêu anh rất nhiều

Văn gật đầu, vẻ mặt anh có chút giãn ra rồi nói

-Nhiên, khi nãy anh đã nghe hết em nói chuyện với Quân rồi. Anh cũng hiểu tình cảm em dành cho anh là thế nào, thật ra khi Quân về anh cũng rất lo sợ. Nhưng kể từ em năm tay anh trong cuộc họp, hay như hôm nay em khẳng định tình cảm của em dành cho anh trước mặt Quân anh đã rất vui. Thật ra anh cũng chẳng có chuyện gì quan trọng lắm đâu, anh chỉ muốn nói anh yêu hai mẹ con rất nhiều, cũng là muốn nói với em được chăm sóc em và con là điều hạnh phúc mà anh có được. Không phải anh không thấy tin em, chỉ là anh muốn một câu nói của em, để khẳng định lại tình cảm của cả hai, từ nay có bất cứ chuyện gì em không hiểu hay tò mò em cứ chia sẻ thẳng thắn với anh. Cả hai chúng ta cùng giải quyét mọi vấn đề, như vạy anh nghĩ rằng có sóng gió gì cũng dễ dàng vượt qua. Có nhiều điều em con giữ trong lòng em cứ nói với anh, được chứ?

Cô hơi bất ngờ, hoá ra đây không phải cảm giác thiếu an toàn mà là anh muốn chia sẻ với cô. Phải rồi người đàn ông thông minh như Văn đâu phải là người thiếu tự tin đến vậy? Cô cũng dám chắc một điều rằng những điều anh nói là hoàn toàn hợp lý, không phải chỉ đơn giản là tình yêu, mà cô và anh đa là một gia đình. Nếu như đến ngay cả việc nói thăng lòng mình cũng không làm được thì thật sự gia đình này có mà bền vững. Cô mỉm cười gật đầu đáp

-Em hiểu rồi, thật sự em yêu anh là thật. Anh tin không? Khi Quân trở về ngoại trừ việc sửng sốt em không có chút cảm giác gì cả, Văn này. Em yêu anh rất nhiều, giờ lại có con nữa trong lòng em giờ chỉ có duy nhất gia đình này thôi

Anh siết chặt cô hơn, hơi thở gấp gáp hôn lên cổ cô rồi nói

-Anh tin em, từ khi cậu ta trở về đến giờ anh đều tin em tuyệt đối

Cô bị hơi thở của anh phả vào tai, có chút rùng mình, cuối cùng anh lại hôn lên mắt cô rồi nói

-Nhiên, có điều gì em thắc mắc muốn nói với anh không? Hay có chỗ nào không tin anh?

Cô lắc đầu đáp

-Em rất tin anh, hoàn toàn tin tưởng ở anh,

Anh mỉm cười, bàn tay đặt khẽ lên bụng cô rồi nói

-Có Cua rồi, anh càng muốn đối xử với em thật tốt. Muốn cùng em chăm sóc cho Cua, cho gia đình này hơn, anh thật sự yêu em rất nhiều.

Anh ngừng lại một lúc rồi nói tiếp

-Cũng muộn rồi, chúng mình ngủ đi

Cô gật đầu, ôm chặt anh rồi chìm vào giấc ngủ an bình.
Những ngày tiếp theo cô không hề gặp lại Quân kể cả lúc ở công ty. Cô cũng không muốn hỏi vì cô biết anh ta cũng rất bận việc bên công ty Q chỉ thi thoảng mới sang bên này. Mà thực lòng cô cũng không muốn quan tâm đến anh ta.
Ngày thứ 4 kể từ sau buổi tiệc hôm ấy, buổi sáng cô và Văn vừa đến công ty bất chợt cô gặp một bóng dáng rất quen thuộc đứng ngay ở sảnh. Một cô gái xinh đẹp, mái tóc uốn xoăn sành điệu, mặc chiếc váy trắng xoè đến qua đầu gối, đôi mắt to tròn đầy tinh nghịch, cô có chút khinh bỉ trong lòng, lại là Ngọc.
Cô quay sang nhìn Văn rồi nói

-Cô ta đến đây có chuyện gì vậy?

Văn lắc đầu đáp

-Anh cũng không biết nữa.

Nói rồi anh cầm chiếc cặp cùng cô tiến thẳng vào phía sảnh
Thấy cô và anh bước vào, Ngọc nhanh chóng chạy ra vẻ mặt hớn hở nói

-Văn, em có chuyện muốn nói với anh

Văn nhìn cô ta, cơn giạn từ hôm trước đã nguôi chỉ có điều trong lòng anh không còn chút tôn trọng cô ta chút nào. Anh nhìn cô ta hờ hững nói

-Có chuyện gì cô nói mau đi

Cô ta chu môi liếc nhìn Nhiên rồi đáp

-Em xin lỗi chuyện lần trước, nhưng thật sự em không cố ý thật mà, em đến để xin lỗi chị Nhiên, và cũng là muốn chào tạm biệt anh.

Văn hơi ngạc nhiên nhìn vẻ mặt đầy chân thành của cô ta hỏi lại

-Đi đâu mà tạm biệt?

Cô ta thở dài đáp

-Em đi nước ngoài, định cư luôn bên đấy, anh hài lòng chưa? Đi cho khuất mắt anh đấy.

Nói rồi cô ta quay sang Nhiên nới

-Chị Nhiên, em chân thành xin lỗi chị, thật lòng hôm đó nói chuyện em không cố ý xô ngã chị, tại em có chút không biết kìm chế chị tha lỗi cho em nhé. Em thật sự không cố ý. Em biết chị giận em nhiều lắm, nhưng em là đứa hấp tấp hay vọii vàng nhiều tức giận làm liều. Hôm đó nói chuyện với chị do em bị kích động nên mới vậy chứ trong lòng em không nghĩ gì độc ác đâu. Em cũng sắp đi nước ngoài rồi, nên chị có thể tha lỗi cho em được không

Cô ta vừa nói, vừa cúi đầu vẻ mặt đầy ăn năn hối lỗii

Nhiên thấy điệu bộ cô ta thế này, lại cảm thấy có chút đáng thương. Ngày hôm đó cô ta ra tay với cô nhưng thực lòng mà nói cô cũng không xảy ra vấn đề gì, huống hồ hôm đó cô ta đã bị anh doạ cho một trận. Nghe nói cô ta và anh đã chơi với nhau trên dưới cả mười năm. Hai bên gia đình đều rất tốt, dù sao thì cô ta cũng đã nói thế này, cô cũng không muốn chấp gật đầu đáp

-Được rồi, tôi cũng không sao nên không trách cô

Cô ta thấy cô nói thế liền cười vui vẻ kéo tay Văn rồi nói

-Anh Văn, chị Nhiên đã không chấp em rồi anh cũng bỏ qua cho em nhé. Em cũng sắp đi rồi anh đừng thế này với em.. em đi lần này định cư hẳn nên có lẽ không còn cơ hội gặp anh đâu

Văn nhìn Nhiên, thấy vẻ mặt cô bình thản liền quay sang đáp lại

-Được rồi, vợ tôi không chấp tôi cũng không muốn chấp

Ngọc lắc đầu, môi trên cong lên nói

-Lại tôi với cô, trước em với anh thân nhau thế nào, vì chuyện này anh lại ghét em vậy sao? Xưng hô bình thường không được sao?

Văn thở dài bao nhiêu năm nay cô ta vẫn cố chấp như vậy, chưa kịp lên tiếng cô ta lại nói tiếp

-Tuần sau em bay rồi đấy, em muốn gặp anh một chút chào anh mà anh cũng phải khó khăn với em vậy? Tình cảm anh em bao lâu nay anh phũ dễ thế sao?

Anh nhìn cô ta, vẻ mặt hết sức đáng thương liền nói

-Được rồi, niệm tình chúng ta chơi với nhau bao lâu nay anh bỏ qua hết nhưng em cũng đừng làm thế với vợ anh nữa được chứ? Mà sao trước chú dì làm em không thèm đi, giờ lại thay đổi nhanh chóng vậy? Giấy tờ xong hết chưa?

Cô ta gật đầu đáp

-Rồi, em không làm gì chị ấy nữa, chuyện còn dài lắm chúng ta đi chỗ khác nói chuyện khoảng 20 phút thôi được không? Em còn điều này muốn nói với anh

Nói rồi cô ta quay sang Nhiên nói

-Chị Nhiên, em mượn chồng chị một lát nhé, tý em quay lại.

Nhiên nhìn Văn, trong lòng rõ ràng không muốn anh đi nhưng không muốn trước sảnh công ty cô ta lại gay chuyện vả lại dù sao cô ta cũng sắp biến khỏi đây nên đành đáp

-Được rồi hai người đi đi,

Văn gạt tay Ngọc rồi nói

-Anh không đi đâu

Cô ta nhìn anh hơi nhếch mép đáp

-Vợ anh cho phép rồi, em cucng chỉ nói một chút thôi. Em hôm nay cũng xin phép bác Minh rồi, chẳng lẽ anh không nể mặt em chút nào? Em thật sự có chuyện quan trọng cần nói, ra quán cafe tầng 15 trên kia, em nói một lúc rồi em sẽ đi. Nếu không từ nay đến mười năm nữa chúng ta không còn gặp được nhau đâu đấy, vả lại em có chuyện này về cô gái mười ba tuổi cần nói với anh

Văn hơi sững lại, liếc nhìn Nhiên, cô liền ra hiệu anh đi đi, anh thở dài nhìn cũng không muốn cô ta gay sự ở đây liền đưa chiếc cặp cho Nhiên rồi nói

-Cầm hộ anh lên phòng, anh đi một chút rồi về thôi nhé

Nhiên gật đầu mìm cười đáp

-Được rồi, anh đi đi,

Cô ta như vớ được vàng liền kéo tay anh ra khỏi sảnh.

Nhiên nhìn theo bóng hai người khuất dần cổng đi về phía nhà hàng đối diện rồi mới lên phòng. Trong lòng cô thật sự không hề thoải mái chút nào, nhưng lại không muốn sự ích kỷ của mình ảnh hưởng đến Văn nên đành chấp nhận để anh đi
Không phải cô không tin Văn, chỉ có điều dù có tin anh cỡ nào khi thấy anh đi cùng cô ta du là miễn cưỡng cô vẫn không cảm thấy vui vẻ chút nào, huống hồ câu nói cuối cùng của cô ta khiến cô thấy vô cùng hoài nghi.

chuyen-yeu-blogtamsuvn

Cô bé mười ba tuổi mà cô ta nhắc đến là ai mà anh lại có vẻ sững sờ như vậy? Cô luôn cảm thấy giữa hai người này có một bí mật gì đó mà cô không thể biết.
Cô thở dài, không muốn nghĩ nhưng trong lòng rõ ràng không bình thản chút nào
Càng nghĩ đến những lần cô ta và anh nói chuyện cô càng cảm thấy mông lung
Cô cầm chiếc cặp của anh, lững thững bước lên phòng, vừa đến nơi bât chợt cô thấy Quân đang dựa lưng vào cửa, khuôn mặt đẹp trai nhưng đầy vẻ sầu bi
Cô hít một hơi thật sâu tiến về phía anh ta nói

-Anh đến gặp giám đốc Văn sao? Anh ấy đi ra ngoài khoảng hai mươi phút nữa mới về.

Quân bị tiếng cô nói làm cho có chút giật mình, liền đứng thẳng dậy nói

-Vậy sao? Tôi chờ anh ta một lúc rồi mà chưa thấy,

Cô gật đầu thay cho câu trả lơi mở của bước vào, nhìn anh ta đang đứng ngoài cửa không biết phải làm thế nào đành nói

-Hay anh cứ xuống sảnh chờ đi, chút anh ấy về luôn

Anh ta nhìn cô lắc đầu đáp

-Không cần, tôi đứng đây cũng được

Cô không biết nói gì, xoay người bước vào trong

-Nhiên, tôi có chuyện này muốn hỏi em

Tiếng nói của anh ta phía sau khiến cô khựng lại, cô bặm môi không ngoảnh mặt hỏi lại

-Có chuyện gì?

-Anh ta có nói với em, tôi từng đến gặp anh ta trước khi tôi sang nước ngoài không?

Cô nắm chặt chiếc cặp trên tay, nhớ lại hồi mới đi làm ở công ty X, buổi tối cuối cùng khi Quân bỏ cô đi Văn đã đến tìm cô, và nói Quân có đến gặp anh. Nhưng lúc đó vì quá vội vàng cô cũng không hỏi rõ ngọn ngành, đến giờ lại cũng không muốn nghĩ lại chuyện đó cuối cùng quay sang Quân đáp

-Nói hay không giờ không còn quan trọng, thật sự thì anh muốn gì hả Quân?

Anh ta bỏ hai tay trong túi, tiến về phía cô đóng cảnh cửa lại rồi nó

-Tôi muốn gì cũng đã quá muộn rồi đúng không? Nhưng kể cả có muộn, tôi cũng không muốn em sống trong hoài nghi và hận tôi như vậy. Nhiên, cho tôi nói hết với em một lần cho nhẹ lòng được không? Sau đó tôi sẽ không làm phiền em nữa, em có hận có ghét gì tôi tôi cũng chấp nhận. Chúng ta còn điều gì có thể nói hết với nhau trong ngày hôm nay, từ sau cứ coi như đã chấm dứt hoàn toàn, cả tôi và em đều sẽ coi quá khứ đó giống một bức tranh bút chì đã bị tẩy hết được không?

Cô nhìn anh ta, cảm thấy có chút nực cười đáp lại

-Anh nghĩ rằng chỉ cần tẩy là hết được sao? Vả lại đã là không liên quan có cần thiết phải nói hết ra không? Nói ra có giúp tôi và anh thay đổi được gì không?

Quân lắc đầu vẻ mặt đầy xót xa

-Không thay đổi được gì cả, nhưng tôi không muốn e và tôi thành ra thế này. Tất cả là lỗi của tôi hết nhưng có thể để tôi nói vài điều được không? Kể cả không còn yêu nhưng tôi vẫn muốn giúp đỡ em khi em cần

Cô đặt chiếc cặp xuống bàn rồi nói

-Tôi có Văn rồi, một mình anh ấy đủ để tôi dựa dẫm, cũng giúp đỡ được tôi rồi,

Quân nhìn cô, vẻ bất lực hiện rõ trên mặt đáp

-Kể cả là như vậy chẳng lẽ em không quan tâm tôi đã trải qua những chuyện gì? Đã xảy ra gì với tôi sao?

Cô kiên đinh đáp

-Tôi không quan tâm

Quân nhắm nghiền mắt, cuối cùng mở đôi mắt sâu với hàng lông mi rậm nói với cô giọng đầy thống thiết

-Được rồi, em có thể không quan tâm, nhưng hãy nghe được không? Giờ em cũng yêu anh ta rồi, có cuộc sống riêng rồi, tôi cũng đâu thể làm gì được em? Tôi chỉ muốn nói vì sao ngày ấy tôi đi như vậy, sau đó từ nay tôi sẽ không bao giờ làm phiền đến em thêm nữa

Cô nhíu mày hỏi lại

-Tại sao vậy? Tại sao cứ phải bắt tôi nghe những điều tôi không muốn. Anh bảo chúng ta có cuộc sống riêng rồi vạy anh muốn tôi nghe những điều này để làm gì? Có cuộc sống riêng rồi quá khứ đó có thế nào cũng đau ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại? Tại sao lại phải nghe vậy? Cho tôi một lý do đi chứ? Nghe những điều ấy có làm cho cuộc sống của chúng ta tốt hơn không?

Quân đan chặt hai tay lại với nhau gật đầu nói

-Đúng vậy, không làm cho cuộc sống của chúng ta tốt lên nhưng có thể làm cho kế hoạch trả thù của em tốt hơn.

Cô tròn mắt nhìn anh ta ngạc nhiên tột cùng, kế hoạch trả thù hay chiếc cặp da ấy đều là bí mật cô chưa bao giờ nói với anh ta nhưng tại sao anh ta lại biết? Cô lắp bắp hỏi lại

-Ý anh là gì?

Quân nhìn cô rồi đap

-tôi biết hết kế hoạch của em, nếu tôi nói tôi ra đi để em có thể lợi dụng Văn để thưc hiện kế hoạch của mình có lẽ em không tin. Vả lại thật ra không chỉ đơn giản chỉ có lý do như vậy nhưng dù sao có biện minh thế nào cũng là lỗi của tôi chỉ có điều tôi muốn nói với em một chuyện. Thật ra tên Thanh đã điều tra em từ lâu rồi, chỉ có điều Văn là người đứng ra bảo vệ em từ khi em đến công ty nên ông ta không làm gì được. Nói thẳng ra tôi không có gì trong tay cũng không thể bảo vệ em. Nhưng đấy cũng là một phần thôi, lần ấy mẹ tôi bị ung thư, em biết đấy. Mối quan hệ giữa em và mẹ rất tệ, nên tôi không thể nói với em những điều này.

Cô không tin nổi những gì anh ta vừa nói, trong lòng cảm thấy như vừa nghe một tin sét đánh liền hỏi lại

-Anh nói tên Thanh điều tra tôi từ lâu? Là do Văn bảo vệ tôi sao? Tại sao anh biết những điều này?

Quân thở dài, hoá ra điều cô quan tâm vẫn là Văn và trả thù chứ không phải vế sau anh nhắc đến. Anh hơi cười, nụ cười chua xót đáp

-Tôi tình cờ biết được thôi,

Cô lắc đầu nói

-Không thể nào là tình cờ được, chuyện này không đơn giản như vậy.

-Đúng vậy, từ khi ở với em tôi đã phát hiện ra chiếc cặp da của em. Tôi cũng đã biết làng trẻ em em ở dù rằng yêu nhau hai năm em luôn giấu tôi. Tôi tình cờ biết tên Thanh điều tra em vì có lần tôi tìm đến làng trẻ em đó thấy hắn ta ở đấy, còn vì sao tôi biết hắn thic trong quyển cặp da ấy đều ghi rất rõ, có một hôm em đi làm về tôi còn thấy hắn thập thò bên dưới. Chỉ có điều Văn lại là nguòi đứng ra bảo vệ em nên hắn không làm gì được

-Tại sao anh biết anh Văn là người bảo vệ tôi?

-Chuyện này em có thể hỏi bác Ngân, nác ấy là người rõ nhất tôi là tình cờ biết được thôi

Cô càng lúc càng cảm thấy hoang mang, không thể nghĩ Văn lại là người bảo vệ cô từ trước đến giờ. Ngay cả khi cô vẫn đang yêu Quân, trong lòng cô trào lên nỗi xúc động vô bờ
Cô nuốt nuóc bọt hỏi lại Quân

-Anh có thể nói rõ tất cả mọi chuyện cho tôi được không?

Quân nhìn cô, gật đầu đáp

-Được, chúng ta có thể ra ngoài được không?

Đột nhiên điện thoại của cô vang lên, là số máy lạ, cô nhấc máy lên nghe, đầu dây bên kia một giọng nói quen thuộc mà ban nãy cô vừa gặp cất lên

-Alo, chị Nhiên hả? Chị đến ngay đay anh Văn có chuyện rồi

Cô ngạc nhiên hỏi lại

-Ngọc đúng không? Có chuyện gì vậy?

Đầu dây bên kia lanh lảnh đáp

-Anh Văn bị ngất trên tầng 15, chị mau sang đây đi,

Cô nắm chặt chiếc điện thoại lắp bắp hỏi lại

-Cô nói gì cơ?

Đầu dây bên kia gào lên, tiếng vang vọng như thể tiếng nói cất lên từ nhà vệ sinh,

-Anh Văn không hiểu bị sao ngất ở đây, chị mau sang đây đi, đi thang máy cho nhanh

Cô không nghĩ được gì vội vàng chạy ra cửa, Quân thấy điệu bộ cô như vậy liền hỏi

-Nhiên, có chuyện gì vậy? Em định đi đâu sao?

Cô nhìn anh ta đáp lại

-Mọi chuyện để sau anh hãy nói, giờ tôi có việc gấp đã

Nói rồi cô vội vàng chạy sang đường, trong lòng cô như có lửa đốt. Rõ ràng cách đay chỉ có khoảng 20p anh còn khoẻ mạnh đi cùng cô ta tại sao lại có thể ngất nhanh chóng như vậy. Cô thấy tim đập rất mạnh, cảm giác có thể nhảy khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào, chẳng biết cô đã chạy sang đó với tốc độ thế nào, nhưng đến khi sang đến tầng 1 của nhà hàng cô mới thấy đồng hồ chỉ thêm 2 phút.
Cô vội vàng nhấn của thang máy, thang máy từ tầng 8 xuống mà cô cứ có cảm giác như từ tầng 80 xuống. Cô nhìn thang bộ định đi lên nhưng cô hiểu với tốc độ của cô đi thang bộ còn chậm gấp mấy lần so với chờ thang máy
Cuối cùng cánh cửa thang máy cũng mở ra, cô vội bước vào, ấn tầng 15 trên tay vẫn đang nắm chặt chiếc điện thoại.
Thang máy đi từ tầng 1 lên tầng 2 tầng ba cảm giác lên mỗi tầng tim cô lại đập mạnh hơn rất nhiều. Đột nhiên thang máy dừng lại đột ngột tầng 11, ánh sáng phía trong bất chợt bị tắt tối đen, cô nhìn lên những ánh đỏ trong từng nút đã không còn. Phía trong chỉ còn một màu đen tối thui, cô cầm chiếc điện thoại, soi đèn pin vào mấy nút nhấn run rẩy ấn.
Nhưng chiếc thang máy vẫn tối thui trong vô vọng, chiếc máy điện thoại còn một vạch sóng cuối cùng
Cô nuốt nước bọt cuối cùng ấn nút gọi cho Văn như một thói quen
Đột nhiên đầu day bên kia nghe máy rất nhanh, cô run rẩy nói

-Văn, sao cô ta nói anh bị ngất, em đang trong thang máy, bị mất điện rồi

Đầu dây bên kia đầy hoảng hốt nói

-Nhiên, em có sao không? Thang máy nào ở đâu vậy em

Bỗng dưng chỉ còn những tiếng tút tút, cô sợ hãi, nhìn chiếc điện thọai đã mất hoàn toàn những vạch sóng trong lòng nỗi sợ hãi đã dâng lên tột cùng.
Cô run rẩy nhớ lại những gì đã đọc liền cố hít thở thật nhẹ nhàng ấn nút cứu hộ rồi nhanh chóng ngồi xuống
Cô lắc đầu không thể nghĩ nổi chuyện gì đang xảy ra, đến khi đã bình tĩnh lại mới chợt nhân ra đã bị Ngọc lừa. Hoá ra Văn không hề có chuyện gì, là cô ta làm ra tất cả chuyện này. Cô cảm thấy mình đã quá ngu ngốc, tại sao không thèm gọi Văn để xác minh, nghĩ đến dứa con trong bụng cô lại càng sợ hãi và thần trách mình.n
Đột nhiên bên ngoài có tiếng gọi

-Nhiên, em ở trong này sao?

Cô nhẹ nhàng đứng dậy, dựa lưng vào khung sắt, không phải tiếng của Văn mà là của Quân, cô nói vọng ra

-Quân, tôi đang trong này, anh có thể giúp tôi không?

-Nhiên, anh đây, em bình tĩnh, có người đang đến rồi, em đừng sợ có anh đây rồi

Lần này không phải giọng Quân mà là giọng Văn. Cô bỗng cảm thấy sống mũi cay xè, đáp lại

-Văn, em sợ lắm, trong này tối lắm

Anh đứng bên ngoai, hai tay chống vào tường, vẻ mặt đầy đau đớn nói lại

-Em đừng sợ, hít thở nhẹ nhàng, đừng nói gì để không khí không bị mất nhanh, người ta đang xử lý rồi, em đừng sợ nữa, lâu lâu em nói một cau để anh biết em vẫn bình an là được

Cô không nói gì nữa, cảm thấy khó thở dần, có tiếng đuc đẽo bên ngoài, mắt cô bắt đâu mờ dần, cô nói vọng ra ngoài

-Văn, em mệt lắm, em muốn ngủ

-Đừng, Nhiên, anh xin em đừng ngủ được không? Nhiên, anh cầu xin em, đừng ngủ mà,

Tiếng nói của Văn đầy đau thương, cô ngồi bệt xuống, xoa hai tay lên bụng, những ký ức bắt đầu hiện về. Trong bóng đêm một người phụ nữ dắt một đứa bé 13 tuổi chạy rất nhanh trong khu rừng vắng. Đôt nhiên một tiếng đoàng rất lớn, người phụ nữ bị bắn ngã gục xuống đất. Máu chảy lênh láng khắp khu rừng, cô sợ hãi, bỗng thấy mình ngã quỵ, một màu đen bao trum không thể nghe cũng chẳng thể nhìn thấy gì