Em là sinh mệnh của anh – Chap 30

Cô nằm bên cạnh anh, hai hàng nước mắt cứ lã chã rơi. Không dám khóc nấc lên, chỉ nghẹn ngào trong lòng. Giữa thế gian bộn bề chật chội này, cô sống cũng như đã chết rồi. Một cô bé không cha, không mẹ, không tiền tài, không sự nghiệp cố gắng đến mấy cũng không thắng nổi số phận nghiệt ngã. Một mình cô lẻ loi giữa cuộc đời nếu không bấu víu vào những người khác thử hỏi cô phải sống thế nào? Cô bước ra đời khi mới chỉ mười ba tuổi, sống lay lắt trong làng trẻ em rồi tự mình bươn trải đến khi gặp được anh. Thế nhưng oan trái thay, khi cô đã một lòng một dạ với anh lại phát hiện ra thứ sự thật đau thương thế này. Cô còn nhớ anh từng nói hãy cứ dựa dẫm vào anh cả đời, đến bây giờ khi cô hoàn toàn phụ thuộc vào anh thì mới biết mình đã ngốc nghếch thế nào.

Cô từng đọc bao nhiêu cuốn truyện, nữ chính mạnh mẽ kiên cường, cô cũng giống như vậy, như bông hoa dại sống được đến giờ phút này. Chỉ tiếc cô không có bản lĩnh như họ, có thể một tay thay đổi cả thế giới. Cô không biết nên trách bản thân không giỏi giang, hay trách phận cô sinh ra đã là một sai lầm chỉ biết càng nghĩ càng thấy đau đớn khôn nguôi.
Không biết cô đã khóc nhiều đến thế nào, trằn trọc bao lâu chỉ biết đến khi trời tờ mờ sáng cô mới chìm vào giấc ngủ.
Đến khi cô tỉnh dậy mặt trời đã chiếu rọi qua cửa kính, người nằm bên cạnh cô cũng đã không còn ở đó.
Cô uể oải đứng dậy, đi đánh răng rồi bước ra ngoài. Trên bàn thức ăn chín đã được đạy trong lồng bàn, cô ngồi xuống mở lồng bàn. Cốc sữa thuỷ tinh hằng ngày đã được thay bằng bình giữ nhiệt, trên thân có nét chữ của anh “Sữa bầu”
Cô bỗng cảm thấy nực cười trong lòng, bất giác xoa tay lên bụng
Cuối cùng cô không còn kìm được nữa, bật cười thành tiếng. Tiếng cười đau đớn chua xót vang vọng lại khắp cả không gian mênh mông
Phải rồi, anh và chủ tịch Minh mong chờ đứa bé này đến vậy. Nếu như cô bỏ nó ắt hẳn sẽ tạo lên sự tang thương trong lòng họ. Không chỉ đau, mà còn là đau đến tột cùng.
Hai lúm đồng tiền theo nụ cười tạo thành hai rãnh sâu, thế nhưng cô không biết được rằng nụ cười của cô nó méo mó khó coi đến mức nào, trên khuôn mặt cô nước mắt chảy dài.
Cô mở bình sữa, tu ực một hơi, bất chợt ngồi sụp xuống khóc thành tiếng
Hai tay cô buông thõng, từng mũi dao như cứa thẳng vào trái tim cô. Cô vừa khóc, vừa nấc lên

-Tại sao lại đối xử với tôi như thế? Tại sao lại hại cả gia đình tôi?

Tiếng khóc của cô mỗi lúc một lớn, cô cắn chặt môi mặc cho nước mắt rớt xuống mặn đắng. Nỗi hận thù bỗng giống như một ngọn lửa bùng lên, cô đập hai tay lên bụng đau đớn lại gào lên

-Tại sao mày lại xuất hiện lúc này? Tại sao lại xuất hiện lúc này?

Cô cứ vừa khóc, vừa lặp đi lặp lại những lời vừa rồi, bất chợt có tiếng cạch cửa, cánh cửa nhà mở ra từ từ.
Cô chưa kịp phản ứng, đã thấy Văn bước vào, anh ôm chặt cô rồi nói

-Nhiên, em sao thế? Có chuyện gì sao? Sao em lại khóc? Sao em lại ngồi đây?

Cô bỗng cảm thấy hoảng hốt vô cùng, không biết anh đã nghe được những gì. Cô lấy tay lau nước mắt vội vàng nói

-Văn, không có gì, em không hiểu sao tâm trạng em rất không tốt. Nước mắt cứ chực trào ra, em không nghĩ có bầu lại dễ xúc động thế này, chỉ nghĩ đến chuyện buồn là em có thể khóc được ngay.

Anh nhìn cô, trong lòng nén lại một tiếng thở dài kéo cô vào gần mình hơn rồi nói

-Nhiên, em có chuyện gì sao? Nói anh nghe được không? Có chuyện gì vậy em?

Cô nghe mấy lời này, bỗng muốn oà khóc thật to, thế nhưng cuối cùng cũng kìm được lại mà nói

-Văn, không có chuyện gì cả, thật sự không có chuyện gì cả. Là do em có bầu nên tâm trạng không tốt. Em thật sự không có gì cả. Anh không tin em sao?

Anh nhìn cô, ánh mắt có vài tia đau đớn,bất chợt cười đáp

-Anh tin em, em nói bất cứ điều gì anh cũng tin

Cô gật đầu

-Thật sự em cũng không muốn bản thân mình thành ra thế này, em rất sợ em cứ như vậy anh bỏ em quá

-Không, tại sao anh lại bỏ em chứ! Em có thế này cũng do mang bầu con của anh mà.

Nói rồi anh đứng dậy, quay mặt đi về phía bếp, trong lòng chua xót vô cùng. Hoá ra anh hèn nhát hơn anh nghĩ rất nhiều, hèn nhát đến mức sợ mất cô mà phải im lặng. Anh lấy bát cháo trên bàn đun lại cảm thấy trái tim như có ai bóp nghẹn. Bản thân anh cũng không thể ngờ rằng cô lại thay đổi như vậy, chỉ vì cậu ta trở về mà cô có thể thay lòng đổi dạ đến vậy sao? Anh không dám nghĩ thêm, chỉ sợ chút lý trí còn lại cũng không còn.

4f7135e048ad56f32bd5e3f1a6d7ed35

Anh đun xong cháo, quay sang cũng thấy cô đã ngồi lên ghế. Đặt bát cháo vào bàn, anh ngồi đối diện cô rồi nói

-Em ăn đi, anh biết tâm trạng em không tốt nhưng em có thể nghĩ đến con một chút mà ăn đi nhé. Anh cũng hỏi bác sĩ rồi, qua ba tháng là sẽ ổn định lại thôi, Cua cũng được ba tháng rồi đấy. Chắc đến tháng thứ tư là em lại bình thường. Anh thật sự rất thương em..

Anh dừng lại một lúc rồi nói tiếp

-Nhiên, anh không hiểu em nghĩ gì, nhưng anh thật sự rất yêu và lo cho em. Ngày trước anh chỉ nghĩ đơn giản có bầu là chỉ 9 tháng 10 ngày đứa bé lớn dần rồi ra đời. Không ngờ người mẹ lại phải chịu nhiều thứ thế này.

Cô thấy anh nói mấy lời này, trong lòng an tâm hơn, tự cho rằng anh không hề hay biết gì liền cười giả tạo nói

-Vâng, em đọc trên mạng có nhiều người bình thường rất hiền có bầu vào lại trở nên cáu kỉnh đanh đá. Em thấy em còn ở mức độ nhẹ đấy.

Anh buông hai tay xuống dưới, thở dài nói

-Hay anh đưa em đi khám thử xem thế nào được không? Có ảnh hưởng đến em bé không?

Cô lắc đầu rốt rít đáp

-Không, anh hâm à. Thay đổi nội tiết ai cũng vậy cả, anh không biết bà bầu mà đi bác sĩ nhiều ảnh hưởng rất không tốt đến em bé à? Sóng siêu âm, rồi những thứ khác nữa đều không tốt cho con đâu anh ạ

Anh gật đầu, nhẹ nhàng nói

-Được rồi, vậy từ mai em đi làm đi. Như thế anh mới có thể an tâm được. Nếu em cần anh sẽ ngăn phòng, anh ra ngoài làm, bên trong làm cửa xếp cho em ở trong đó nằm nghỉ ngơi. Anh vừa có thể trông em, em lại có thể thoải mái được không?

Cô nhìn anh, biết rằng nếu mình từ chối chắc chắn sẽ bị anh nghi ngờ, cuối cùng đáp lại

-Vâng, nhưng không cần ngăn phòng đâu anh, cứ để như thường ngày là được rồi.

Anh không nói thêm gì đợi cô ăn hết bát cháo rồi mới mang đi rửa.
Cô nhìn theo bóng lưng anh rồi bất chợt hỏi

-Văn, nãy giờ em không để ý, sao anh lại giờ về này?

Anh vừa rửa bát vừa nói

-Anh về lấy tập hồ sơ

Cô nhìn đồng hồ hỏi tiếp

-Anh không định đi làm tiếp sao?

Anh úp bát lên chạn rồi đáp

-Không, thấy em thế này anh thật sự không an tâm mà đi.

Cô cúi mặt nghĩ đến cuộc hẹn với Quân hôm nay liền nói

-Anh yên tâm đi làm đi, em không sao đây, thật đấy.

Anh tiến về phía cô lắc đầu

-Thật ra hôm nay anh có một cuộc họp, nhưng có lẽ anh sẽ huỷ. Anh không thể để em một mình được.

Cô ngước mắt lên nhìn anh kiên định nói

-Văn, em cùng anh đi đến công ty cho anh yên tâm nhé. Đừng huỷ cuộc họp, em không muốn vì em mà ảnh hưởng đến anh đâu.

Anh hơi khựng lại nhìn cô, cuối cùng gật đầu nói

-Vậy được, em vào thay quần áo đi rồi chúng ta đi

Cô gật đầu, vào phòng thay bộ quần áo sau đó nhắn cho Quân một tin rồi xỏ dép đi ra xe cùng anh đến công ty.
Anh vừa đến cũng đúng lúc cuộc họp bắt đầu.
Anh dặn dò cô ngồi ở phòng chờ anh sau đó đén thẳng phòng họp,
Cô gật đầu, chờ anh đi khuất liền gọi cho Quân.
Rất nhanh chóng anh ta bắt máy rồi kêu cô chờ ở cổng công ty.
Cô lấy túi xách, đi thang máy xuống, rồi ra gốc cây khuất bóng ở gần cổng, mặc chiếc áo chống nắng, bịt khẩu trang để tránh bị soi mói. Chỉ năm phút sau Quân có mặt, thấy cô dù đã bịt kín mít vẫn nhận được ra

-Sao lại hẹn tôi ở đây?

Cô không đáp, leo lên xe mới nói

-Đi đã

Quân không đi đến nhà hàng, hay bất cứ chỗ nào khác mà chở thẳng cô một mạch đến một chung cư cao cấp. Cô thấy anh ta dừng ở cổng liền ngạc nhiên hỏi

-Sao chúng ta lại đến đây?

Anh nhìn cô đáp

-Nhà tôi ở đây, đến đây nói chuyện có lẽ tiện hơn.

Cô quan sát toàn bộ toà nhà, quả thật là một khu rất sang trọng bỗng cảm thất trong lòng xấu hổ vô cùng. Người như Quân cũng giống cô chẳng có gì trong tay mà anh ta lại tự mình phấn đấu được thế này, còn cô chỉ biết dựa dẫm vào người khác mà sống, đến ngay cả vấn đề của mình cũng không tự giải quyết nổi.
Cô cười nhạt trong lòng, chính bản thân cô còn tự khinh bỉ mình đừng nói đến người khác. Thế nhưng cô không còn sự lựa chọn nào khác nữa rồi.

-Đi thôi

Tiếng Quân kéo cô khỏi dòng suy nghĩ, cô theo anh ta lên trên căn hộ, vừa nhìn đồng hồ vừa nói

-Quân, anh đã liên hệ bác sĩ giúp tôi chưa?

Anh ta mở khoá căn hộ chỉ vào bộ bàn ghế sofa giữa nhà rồi nói

-Em ngồi đi đã

Cô tháo khẩu trang, đi về giữa phòng ngồi xuống, trong đầu cô không còn tâm trạng để suy nghĩ những điều khác liền hỏi lại

-Anh liên hệ chưa vậy?

Quân rót cho cô cốc nước rồi nói

-Tôi đã liên hê được rồi, phòng khám tư nhân nổi tiếng nên em yên tâm. Em định lúc nào?

Cô vốn dĩ rất vội vàng, thế nhưng thấy anh hỏi câu này bỗng cảm thấy có chút sững người lại, cuối cùng nghĩ đến mối hận thù lại nói

-Chắc trong vòng tuần này thôi. Tôi muốn giải quyết sớm.

Quân không dám nhìn cô, trong lòng cũng vô cùng đau đớn. Anh thở dài chua xót nói

-Nhiên, có phải chủ tịch Minh có liên quan đến vụ sát hại ba mẹ em năm ấy không?

Cô mở to mắt nhìn anh, mất mấy giây mới định thần được lại lắp bắp hỏi

-Quân, anh nói sao cơ?

Anh hơi nghiêng mình né tránh cái nhìn của cô rồi đáp

-Sao em lại hỏi lại tôi? Tôi đang hỏi em cơ mà

Cô nuốt nước bọt ực một cái rồi nhíu mày nói

-Anh đã biết điều gì sao? Sao anh lại hỏi tôi như vậy?

Quân lắc đầu đáp

-Tôi không biết gì cả, tôi chỉ biết duy nhất một chuyện chủ tịch Minh từng làm ở công ty bố em, sau khi bố em mất được một thời gian ngắn ông ta đã thay vị trí đó. Cũng chính ông ta và Văn là người tìm đến làng trẻ em của bác Ngân để tìm ra em. Còn lại tôi không biết thêm gì, nhưng thấy tâm trạng em, lời nói hành động của em thì tôi suy đoán như vậy thôi. Tôi vẫn mong là không phải như vậy.

Cô run rẩy, từng lời Quân nói ra hoàn toàn đúng, không thể nghĩ anh ta lại biết những điều này, thế nhưng cuối cùng không hiểu cô nghĩ gì mà những điều cô cất giữ trong lòng định chia sẻ với anh ta lại không muốn nói ra nữa. Quân nhìn thái độ của cô, hiểu rằng anh đã đoán đúng. Anh bỗng cảm thấy cô gái này bất hạnh vô cùng, anh đã mong rằng điều anh nghĩ là sai, nhưng giờ phút này anh hiểu rằng cô đang phải chịu đau đớn như thế nào?
Càng nghĩ anh càng chỉ thấy thương cô vô bờ. Một cô gái từ tuổi thơ ấu đã phải chịu biết bao nỗi đau thương tang tóc, giờ lại phải chịu cảnh trái ngang thế này. Nếu là anh, có lẽ anh sẽ không đủ dũng khí mà vượt qua nổi chuyện này, nghĩ lại ngày ấy mẹ anh mất lại càng cảm thấy có lỗi day dứ với cô vô cùng. Giờ này bất kể cô có làm gì anh cũng không thể nào trách cô, hay cảm thấy cô vô lý. Bởi anh hiểu rằng nỗi đau này thực sự quá lớn vượt qua cả tầm chịu đựng của một con người

-Nhiên, em có cần tôi giúp gì thêm không?

Anh lên tiếng, cô lắc đầu đáp

-Không!

Anh gật đầu, không muốn hỏi cô thêm nữa, đưa cho cô tấm card visit rồi nói

-Đây là địa chỉ, em có thể lên mạng tìm thêm. Nhưng tôi muốn xin em một điều được chứ?

Cô nhận tâm card , cười nhạt đáp

-Tôi có điều gì để anh xin sao?

Anh thở dài nói

-Đúng vậy, tôi chỉ xin em một chuyện. Có chuyện gì em cũng đừng giải quyết một mình, nói với tôi tôi sẽ giúp em. Và còn điều này nữa, chuyện bỏ đứa bé để tôi đưa em đi. Tôi là người trực tiếp liên hệ bác sĩ, cũng quen biết anh ta nên đưa em đi sẽ dễ dàng hơn. Dù sao đây cũng là chuyện lớn, liên quan đến cả sức khoẻ của em nên em đừng liều mình. Tôi biết em ghét tôi, nhưng coi tôi như một người bạn bình thường thôi. Trước đến nay em cũng đâu có bạn bè nữa, được chứ?

Cô nhìn Quân, rõ ràng đêm qua cô đã không chịu được mà muốn nói với anh những đau thương trong lòng. Vậy mà giờ cô lại không thể nói ra bất cứ một lời nào, mấy câu nói này của anh cũng không khiến cô cảm thấy dễ chịu, càng không cảm thấy cô mệt mỏi vô cùng.
Thế nhưng cô không muốn nói thêm gì, nỗi uất hận cứ thế nuốt vào trong.
Anh thở dài nhìn cô lại nói

-Nhiên, có gì em cứ nói cho nhẹ lòng.

Cô bấu chặt hai tay vào nhau, có những thứ dù nói ra với cả thế giới này cô cũng không hề cảm thấy nhẹ hơn chút nào. Gánh nặng đè lên hai vai cô rất rõ ràng, thứ gánh nặng này không thể san sẻ cho bất cứ ai. Cô nhắm nghiền mắt đáp

-Quân, cảm ơn anh nhưng có lẽ nhờ anh đến vậy đã quá nhiều rồi, thế nên các chuyện khác tôi sẽ tự mình giải quyết. Còn chuyện phá thai..,

Hai từ phá thai phát ra từ miệng cô bỗng nhiên đầy cau đắng. Cô nắm chặt tay hít một hơi thật mạnh nói tiếp

-Chuyện đó cứ theo sắp xếp của anh đi.

Quân thở phào, thật lòng anh không muốn mọi chuyện thành ra thế này. Chỉ có điều cô đã kiên quyết thì thà rằng anh lựa chọn cho cô nơi an toàn nhất chứ không muốn cô tự mình đi lựa chọn. Anh không an tâm! Đêm hôm qua thấy cô khóc gọi cho mình, còn ngỡ hôm nay cô sẽ tự mình nói ra hết với anh, nhưng vẫn hoàn toàn là lặng im. Anh hiểu không phải cô không muốn nói, mà thực sự nỗi đau này không thể nào diễn tả bằng lời nói.
Tâm trạng cô rất bất ổn, chỉ nhìn thôi anh cũng thấy cô đang bất bình thường. Mọi lời nói, hành động của cô không còn là cô của trước kia mà nó giống như của một người bị dồn đến chân tường. Cô đang giống như một kẻ sau một đêm mà bỗng chốc hoá điên khùng nhưng sự điên khùng đó bị che lấp bên trong những biểu hiện cười nói bình thản của cô.
Cô ngồi ở đó, nhưng tâm trí thì như trên mây trên gió. Giữa căn hộ lạ lẫm, với người đàn ông cô từng yêu nhưng trong cô giờ đây lại chỉ có hận thù với người đàn ông khác. Có lẽ hận thù của cô rất lớn, đã che lấp đi toàn bộ yêu thương cô dành cho Văn. Vậy nhưng cô hoàn toàn không lý giải được vì sao đêm qua khi định đâm anh cô lại đau đến vậy.
Cô không dám nghĩ thêm điều gì, vốn dĩ cuộc gặp hôm nay của cô và Quân là dự tính khác chứ không chỉ đơn giản chuyện này thế nhưng giờ cô lại cầm nguyên tấm card đút vào túi rồi đứng dậy nói

-Quân, có lẽ tôi về đây, tôi sợ anh ta nghi ngờ

Quân không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu đứng dậy cùng cô. Cô lúc này mới sực nhớ liền hỏi

-Hôm nay anh không đi làm sao?

Anh ta lắc đầu nói

-Tôi đang thực hiện dự án của Văn nên chỉ ở nhà.

Cô thở dài nói

-xin lỗi đã làm phiền anh.

-Đừng nói những lời như vậy, thôi tôi đưa em về công ty

Cô từ chối

-Không, tôi bắt taxi đi. Anh ta hình như đang nghi ngờ tôi.

Quân không chèo kéo thêm, đưa cô xuống dưới bắt taxi rồi đi về phía chung cư lái xe đến thẳng công ty Q. Thật ra ngày hôm nay anh ta vẫn phải đi làm bình thường.
Cô lên taxi về đến cổng công ty liền cởi áo chống nắng khẩu trang nhét vào túi xách, sau đó đi thẳng lên văn phòng của Văn.
Cô mở cửa bỗng sững người thấy Văn đang đứng phía cửa sổ ở phòng làm việc cũ của cô nhìn ra ngoài đường. Cô không nghĩ cuộc họp của anh lại diễn ra nhanh chóng đến vậy,

-Nhiên, em đi đau về thế?

Anh vừa hay xoay người về phia cô, như có phản xạ cô nhoẻn miệng đáp

-Em đi ra ngoài định mua ít quần áo mặc nhưng không có cái nào hợp.

Anh gật đầu noi

-Phải rồi, mấy tháng nữa bụng em to lên rồi. Để chiều anh chở em qua mấy cửa hàng quần áo bầu để mua.

Cô không muốn từ chối vì sợ anh nghi ngờ đành miễn cưỡng đáp

-Vâng.

Nói rồi cô đi về phía trong, đặt túi xách xuống, tiện thể lấy chiếc card visit nhét vào túi quần.
Cô ngồi được một lúc anh mới vào, cô không muốn nói chuyện với anh, cảm giác đối mặt lúc này càng trở nên gương gạo giả tạo bèn nói

-Văn, cho em nằm ngủ một chút.

Anh gật đàu, ngồi lên ghế rồi kéo đầu cô nằm lên chân mình. Cô cảm nhận rõ mùi thơm của cơ thể quen thuộc. Hai tay cô buông xuống dưới, không dám thở mạnh, cũng không dám ngủ, chỉ nhắm nghiền mắt giả vờ ngủ,
Anh ngồi gõ máy tính, cô nằm lên đùi anh. Hình ảnh này đã từng quen thuộc đến thế nào, vậy mà hôm nay nó lại trở nên xa lạ vô cùng. Cả ngày hôm đó trừ buổi trưa ăn cơm, cô và anh nói chút chuyện, còn gần như cô đều lấy cớ ngủ để không tiếp chuyện cùng anh. Cô không biết anh có nghi ngờ gì mình hay không khi anh vẫn quan tâm, chiều chuộng cô như vậy. Anh vẫn nói nói cười cười, thậm chí còn có phần quan tâm cô hơn cả trước kia, nhưng đièu đó chỉ càng khiến cô cảm thấy bầu không khí giữa hai người càng thêm ngột ngạt.
Buổi chiều cô giả vờ lấy cớ mệt mỏi để không phải cùng anh đi mua sắm váy bầu, anh cũng không nói gì, lặng lẽ chở cô về nhà,
Về đến nhà, cô nằm vật ra giường, vứt chiếc cặp vào trong tủ sau đó chờ lúc anh ra ngoài liền lôi chiếc card visit ra chụp ảnh lại.
Sau khi chụp xong cô liền xé tan nát nó, rồi ném vào bồn cầu xả nước.
Anh đang lạch cạch ngoài bếp, có lẽ là nấu ăn. Cô mở cửa dựa lưng vào tường nhìn bóng lưng anh, nếu như anh không phải là con của ông ta có lẽ cô đã hạnh phúc nhất thế gian này. Người chồng có thể chiều cô như anh, thật sự không thể có nhiều. Cô nhìn anh, bất chợt nước mắt rơi ra. Bóng lưng anh cao lớn đang đeo chiếc tạp dề bóc lớp vỏ ngoài của con ghẹ có lẽ để sáng mai nấu cho cô bát bún. Trong lòng cô máu rỉ từng đợt, cô muốn chạy đến mà ôm chặt anh nhưng đôi tay cô buông thõng bất lực,
Nước mắt không tự chủ được, lăn dài thành hai hàng. Cô khẽ xoay người bước vào trong, khép cánh cửa ngồi sụp xuống nhìn ra ngoài.
Anh vẫn hoàn toàn không hay biết gì, bàn tay với năm ngón thon dài lại cầm miếnng thịt lợn lên băm vằm ở bếp.
Cô càng nhìn càng thấy tim gan đau thắt lại, càng hận lại càng thấy yêu anh đến cùng cực. Cô vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, xối nước rửa sạch mặt, vừa rửa vừa lẩm bẩm

-Nhiên, tỉnh táo lại đi, anh ta là con của kẻ giết ba mẹ mày đấy

Đến khi hơi nước lạnh làm cô tỉnh táo lại, cô mới lau mặt bước ra ngoài. Cô nhìn xuống dưới chân, một vết sẹo dài dưới mu bàn chân. Năm ấy trong lúc chạy trốn, cô đã bị ngã vào một mảnh thuỷ tinh để lại vết sẹo này.
Cô cúi xuống, bỗng cảm thấy nỗi oán hận bỗng chốc lại lấp đầy tâm can cô. Khoảng ký ức kinh hoàng chỉ có máu và nước mắt hiện về.
Cô bỗng nắm chặt tay, hình ảnh bi thương tang tóc lại hiện lên.
Cô còn nhớ năm ấy, đến ngay cả những người giúp đỡ cô cũng đều bị giết chết, đôi vợ chồng trong căn nhà ở bìa rừng cũng bị bắn chết không tha, cô còn nghe nói người phụ nữ ấy thậm chí đang có thai.
Cô bỗng cảm thấy rùng mình sợ hãi, những con người còn ác hơn cả loài cầm thú,
Nghĩ đến gương mặt chủ tịch Minh, tên Thanh cô lại càng cảm thấy tức giận. Khi cô phải sống chui rúc hai người họ lại sống trên nhung lụa, trên máu thịt của những người đã khuất.
Cơn uất ức khiến cô không còn chịu đựng được, cô lật đầu giường, cầm con dao nhọn mở cửa đi ra ngoài.
Văn vẫn đang băm thịt, không hề biết phía sau cô đang làm gì. Cô nhón chân, nhẹ nhàng đi về phía anh, khi cô tiến lại rất sát, liền giơ con dao cao lên phía cổ nhắm mắt dồn lực vào con dao. Cô biết giết anh ở tư thế này rất dễ, chỉ cần một lực anh sẽ chết ngay lập tức. Nghĩ đến ba mẹ, cô càng quyết tâm đâm chết anh.
Thế nhưng, tronh giấy phút cuối cùng, cô lại mở mắt, nhìn anh vẫn đang chăm chú băm thịt, cô bỗng trào nước mắt, từ từ hạ con dao xuống.
Đột nhiên anh quay lại thấy cô liền tiến sát lại, đúng lúc con dao chạm khẽ đến ngực anh, anh mở to mắt, một dòng máu đỏ từ từ chảy xuống.

You May Also Like