Em là sinh mệnh của anh – Chap 35

Sau khi ném chiếc điện thoại xuống dưới nền nhà, cơn tức giận của Văn dường như vẫn chưa thể nào nguôi ngoai.

. Anh không thể ngờ cô có thể trơ trẽn đến mức này, có thể lấy những kỷ vật anh tặng cô để biến thành thứ rẻ mạt như vậy.
Trong lòng anh lúc này chỉ có cơn lửa giận đang bùng cháy, như muốn nổ tung mà thiêu đốt hết xung quanh.
Anh đã phải mất bao nhiêu ngày để dần thích ứng với cuộc sống không có cô. Vậy mà gặp lại anh mới cảm nhận hoá ra từ trước đến nay, suốt mười một năm nay cho đến giờ anh vẫn bị cô khống chế.
Anh đâu ngờ sau khi mất cô, anh giống như một kẻ đã chết rồi, linh hồn anh đã bị đau thương gặm nhấm từng chút từng chút một đến chết chỉ còn cái xác không hồn. Suốt mười một năm khổ sở vì cô, và ngay cả đến khi cô gây ra với anh những chuyện này anh mới hiểu rằng bản thân ngu ngốc chừng nào.
Anh lắng nghe điện thoại của cô, tưởng rằng mình có thể lạnh lùng mà nghe cô tống tiền vậy mà đến giây phút này lại không thể kiểm soát nổi tình cảm của mình.
Anh không ngờ cô có thể làm như vậy, không thể nghĩ rằng lời nói đó phát ra từ miệng cô,
Cũng tốt, loại đàn bà này anh hiểu rất rõ, chẳng phải cô ta đã ném cho anh tờ giấy phá thai? Chẳng phải Quân đã nói cô ta tìm mọi cách đu bám cậu ta sao? Cô ta đã không có giới hạn thì không có giới hạn. Dù sao trong lòng anh cô ta cũng đã chết rồi.
Cô ta càng bỉ ổi, càng trơ trẽn, anh càng có lý do để quên cô ta.
Anh nắm chặt hai tay, đôi mắt từ lúc nào lại trở nên vô hồn trống rỗng. Anh chỉ tiếc rằng đã bỏ qua biết bao nhiêu người, suốt quãng thời gian dài đã yêu loại người như cô ta.
Chỉ là cô ta hành hạ anh, trên đời này chuyện tàn nhẫn nhất là gì anh có biết không? Là khiến người ta ngỡ rằng mình đã có tất cả hoá ra không phải. Cô ta chưa bao giờ yêu anh cả, tất cả đã chấm dứt rồi.
Anh hận cô ta một phần, hận chính bản thân đến tám chín phần.
Tại sao đến giây phút này vẫn đau đớn như vậy? Tại sao ngay cả khi biết cô ta là loại đàn bà thế nào vẫn tò mò về cuộc sống của cô ta? Ngay cả khi cô ta ngã gục dưới thang máy anh cũng đã không kìm chế được mà bế cô lên, lo lắng cho cô như thể sợ cô sẽ biến mất khỏi cuộc đời này.
Thà rằng cô ta chết đi cho rồi.
Anh cười khinh bỉ bản thân, nhìn xung quanh đâu đâu cũng thấy bóng dáng cô lại càng thêm căm hận chính mình.
Bất chợt anh thấy trái tim mình đau đớn vô cùng, đau đớn như khi nhận tờ giấy phá thai khi ấy. Cô đã bóp chết chút ký ức còn lại của hai người, đến giờ phút này anh mới thấy xót xa đến vô hạn.
Ngoài trời bất chợt mưa rất lớn, cả ngày hôm nay anh không dám trở về nhà, càng không dám về nhà ba anh. Anh rất sợ phải nhìn thấy những ký ức đau thương, đã từ rất lâu anh giả vờ xin phép về lại nhà nhưng thực chất chỉ toàn ở lại công ty.

ngu-cung-anh-1-dem-mac-moi-nguoi-day-nghien-song-chet-toi-cung-phai-huy-hon-1dem3-1482986278-width723height494

Dường như chỉ có ở lại nơi đây, lao đầu vào công việc mới giúp anh quen một chút với cuộc sống không có cô.
Hoá ra anh vẫn chưa đủ can đảm, chưa đủ can đảm để đối diện với sự thật này,
Thế nhưng giờ đây, cô đã hoàn toàn dội vào anh một gáo nước lạnh, để anh tỉnh ra rằng giờ đây cô và anh đến giờ thậm chí hận thù còn không chẳng còn muốn dành cho nhau.
Anh bất giác bật cười, cúi thụp xuống nhặt chiếc điện thoại vỡ tan tành ném vào sọt rác rồi bước ra khỏi công ty.
Trời mưa mỗi lúc một to, gió rít từng cơn qua tán lá. Anh cứ để mặc mưa tạt vào mặt rát buốt, những dòng nước lạnh chảy tong tong từ trên xuống dưới, ngấm vào da thịt nhưng không cũng chẳng thấm là gì so với nỗi tê tái trong lòng. Anh đưa tay lên mặt quệt đi dòng nước, nhưng dường như càng lau lại càng nhiều. Vị mặn đắng ngắt xen lẫn nước mưa rớt vào miệng anh khiến anh không kìm được mà chửi thề một câu “Mẹ kiếp”
Vốn dĩ là người đàn ông phong độ, lạnh lùng, lại trang nghiêm lịch sự mà giờ đây anh gần như mất kiểm soát hoàn toàn.
Anh tự chửi chính bản thân anh tại sao lại khóc vì người đàn bà ấy? Thế nhưng dù có tìm bao lý do thì anh cũng không thể nào thông cảm cho bản thân lúc này được. Nỗi đau đớn tận cùng khiến trái tim anh như bị xé nát. Cuối cùng, khi người anh đã ướt sũng, anh mới leo lên xe về lại căn nhà ấy.
Căn nhà đã được bác Thu dọn dẹp lại sạch sẽ kể từ ngày cô đi, anh chỉ dám về mỗi buổi chiều tắm táp rồi mang theo vài bộ quần áo sau đó lên công ty.
Anh nhìn những ánh đèn xung quanh, màu vàng ảm đạm càng khiến tâm trạng anh tồi tệ vô cùng.
Anh nhắm nghiền mắt, những giọt nước tong tong chảy xuống nền nhà, anh cố hít một hơi thật sâu, sau đó liền vội đi tắm cho sạch sẽ rồi lau qua lại vũng nước anh vừa đứng rồi đi vào căn phòng quen thuộc.
Trong lòng anh bỗng cảm thấy lạnh lẽo vô cùng, cái cảm giác ấm áp đã mất đi kể từ ngày cô rời khỏi nơi đây.
Anh khẽ mở tủ, mùi thơm của những bộ quần trẻ sơ sinh áo xộc vào mũi anh. Hôm đó bà Thu đã định mang những đồ này ném đi thế nhưng anh đã giữ lại.
Bà Thu nói ở dưới quê đống quần áo này phải mang đi đốt, nhưng thấy anh kiên quyết cũng không dám nói thêm gì. Anh giữ lại để nhắc nhở bản thân rằng đứa con bé bỏng của anh đã bị người đàn bà ấy tàn nhẫn ném bỏ không thương tiếc, và hơn thế giữ lại bởi trong lòng anh mãi mãi không thể quên bào thai còn chưa kịp chào đời ấy. Anh ngồi xuống, cầm chiếc áo lên, bỗng ôm vào lòng, từng giọt nước mắt lại rơi xuống lăn thấm cả vào những thớ vải. Vẻ ngoài anh lạnh lùng, đôi khi còn có vẻ tàn nhẫn nhưng thực ra anh lại là người rất yếu đuối, sống nặng về tình cảm.
Anh ôm chiếc áo rất lâu, không còn tiếng khóc nấc đầy đau đớn như trước kia, nhưng rõ ràng rất đau, như một vết thương còn chưa kịp lành miệng đã bị chém thêm vài nhát dao vào. Cuộc đời anh, cuối cùng lại thất bại thê thảm dưới tay một con đàn bà độc ác!

Sau khi nói chuyện với Văn, cô buông điện thoại xuống. Đôi mắt cô ráo hoảnh, vẻ mặt bình thản như thể cô vừa làm một chuyện rất bình thường. Thế nhưng trong lòng lại thấy bản thân vô liêm sỉ đến cực độ.
Cô còn tự chán ghét bản thân mình đừng nói đến người khác. Có lẽ anh khinh cô đến mức không còn gì để diễn tả nữa rồi. Cô cũng không hiểu mình lấy đâu ra thứ dũng khi ấy để đòi tiền anh. Dạo này dường như cô đã quên bớt đi hận thù để chăm lo cho đứa bé trong bụng, thế nhưng giờ đây cô lại bật cười. Cái giá một trăm triệu này không đáng so với việc gia đình cô đã bị tàn sát thế này. Kể cả nỗi đau anh đang chịu, hay nỗi đau ba anh chịu rốt cuộc so với cô cũng chẳng thấm thía gì.
Thế nhưng khi mở miệng ra tống tiền anh, quả thực trơ trẽn vô cùng. Cô dựa vào đâu để đòi tiền anh? Có chăng là thứ hận thù của ba mẹ cô và ba anh kia còn anh và cô dẫu sao cũng chỉ là những đứa trẻ ngây thơ năm ấy.
Huống hồ cô còn yêu anh nhiều đến thế này.
Nhưng lúc này cô thật sự không biết dựa dẫm vào ai nữa rồi, trong giây phút túng quẫn bí bách, cô chỉ còn anh là sợi dây cuối cùng để bám vào. Đứa con này cũng là giọt máu của anh, cô không còn biết làm cách nào khác để có tiền chữa trị cho nó.
Giá như nó khoẻ mạnh bình thường, có lẽ cô sẽ không phải nhục nhã đến vậy.
Đúng là anh đã đồng ý cho cô tiền, cô hiểu với tính cách và lòng tự trọng của anh anh rất muốn nhận lại những món đồ ấy. Vả lại cô biết dẫu có hận thù nhưng anh vẫn còn tình cảm ít nhiều với cô
Có lẽ đây cũng là sợi tơ nhện cuối cùng, mỏng manh của cô và anh sau đó cũng bị cô cắt đứt. Từ nay mối quan hệ của hai người sẽ thật sự hoàn toàn chấm dứt. Để anh hận cô đến mức này mà tống cổ cả quá khứ lẫn thực tại này khỏi cuộc đời của nhau
Cô làm như vậy không chỉ vì đứa bé, mà còn bởi cô sợ rơi vào cái bẫy tình ngọt ngào mà anh giăng ra. Cô sợ mình còn ôm mộng viển vông về mối tình đẹp đẽ ấy. Những năm tháng đó tuy chỉ ngắn ngủi nhưng lại hạnh phúc đến vô bờ.
Cô bỗng nhớ đến mảnh vườn xanh ngắt, bỗng dưng thèm cùng anh cắt cây cải vào làm món canh cho bữa cơm gia đình. Hoá ra cô đã từng có những hạnh phúc bình dị đến vậy.
Nhiên! Đừng mơ mộng hão huyền nữa
Cô thầm gọi tên mình, trong giây phút như bị dồn vào đường cùng cô lại nhớ đến ký ức bên anh. Thế nhưng cô hiểu rằng giữa cô và anh giờ đến cả hận thù cũng không còn muốn dành cho nhau nữa rồi. Thậm chí đến cái liếc mắt anh cũng không buồn dành cho cô.
Cô tốt nhất đừng tự ảo tưởng bản thân mình thêm nữa.
Cô cất đống đồ kỉ niệm, nhét vào trong ngăn kéo, bất giác một giọt nước mắt rơi xuông.
Đã từ lâu rồi cô không khóc, cho đến hôm nay nghe tin đứa bé trong bụng bị dị tật tim thai cô đã không kìm được mà khóc nấc lên. Giờ phút này lại nghĩ đến Văn, cô không kìm chế được nữa mà nước mắt cứ tuôn rơi.
Cô không biết rằng cô nợ anh hay anh nợ cô mới phải, chỉ biết rằng thực sự cô vẫn còn yêu anh rất nhiều.
Cô đã từng cho rằng anh là nơi cho cô dựa dẫm được cả đời, làm gì trên đời còn người chồng nào có thể tốt hơn anh.
Cho dù có ân oán hận thù cô cũng không phủ nhận rằng kể từ khi ba mẹ cô mất, quãng thời gian hạnh phúc nhất là khi ở bên anh chứ không phải bên Quân.
Văn dường như hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi đôi khi cô đã quên mất hận thù mà muốn bên anh cả đời.
Giá như anh đừng tốt với cô như vậy, cũng đừng yêu cô nhiều đến thế này có lẽ trong cô sẽ bớt cảm giác đau thương hơn rất nhiều.
Càng yêu anh, lại càng căm hận, đau đớn giằng xé tâm can cô kéo cô xuống vũng bùn lầy mãi mãi không thoát ra được.
Cô leo lên giường, lau khô mấy giọt nước mắt nằm co quắp lại.
Mười một năm nay trừ quãng thời gian lấy Văn, dường như lúc nào cô cũng trong tình trạng sợ hãi mệt mỏi. Đôi khi cô còn cảm tưởng mình không thể gồng lên được nữa mà buông xuôi hết tất cả.
Anh từng nói rằng không bên anh cuộc đời cô sẽ tồi tệ, quả thực đến giờ cô cảm nhận rất rõ không yêu anh nữa cuộc đời cô khốn khổ vô cùng.
Cô nhiều khi cũng không biết rằng nếu không có đứa bé này thì cô không biết mình còn tồn tại trên cõi đời này với mục đích gì nữa. Nếu như chết không vướng bận gì có lẽ cô cũng lựa chọn cái chết cho thanh thản.
Hai bàn tay cô xoa khẽ lên chiếc bụng đã có phần hơi nhô ra, đôi tay nõn nà trước kia giờ trở nên gân guốc xanh xao.
Cô có thể chết, nhưng nhất định đứa bé này phải sống khoẻ mạnh. Cho dù đổi có tính mạng để giữ lại cho đứa bé một cơ thể bình thường cô sẵn lòng chấp nhận.
Những thứ sĩ diện, lòng tự trọng kia suy cho cùng cũng chảng đổi lấy cơm ăn áo mặc cho cô. Đừng nói tống tiền Văn, ngay cả giây phút mày khi cô cảm thấy mình trơ trẽn, vô liêm sỉ thì dồn đến bước đường cùng thậm chí còn chấp nhận ra đường ngửa tay ăn xin.
Thế nhưng đứa bé có người bố giàu có như Văn, việc gì cô không lợi dụng?
Phải rồi, vô liêm sỉ thì vô liêm sỉ, trong mắt anh cô đã vô liêm sỉ từ rất lâu rồi.
Cô không muốn nghĩ đến những lời anh nói, đôi mắt to tròn nhắm nghiền lại khẽ thì thầm

-Cua của mẹ hôm nay thế nào rồi? Con đừng buồn, cũng đừng lo lắng cho bệnh tình của mình nhé. Có mẹ đây rồi, mẹ nhất định sẽ để Cua ra đời khoẻ mạnh. Cua ở trong này phải ngoan, phải lạc quan tin tưởng ở mẹ con nhé.

Cô bất giác cảm thấy chua xót trong lòng, giá mà giờ đây có một bờ vai cho cô dựa vào có lẽ cô sẽ oà lên mà khóc. Thế nhưng không, chỉ có cô và bào thai nhỏ bé này thôi, cô phải mạnh mẽ để là bờ vai cho con lúc này. Ngoài trời bất chợt mưa lớn, từng giọt mưa lộp độp rơi trên mái nhà, lâu rồi cô mới cảm nhận tiếng mưa rơi rõ ràng trong đêm thế này, kể từ ngày nghe tin sét đánh đó.
Cô nằm trên giường nhìn qua ô cửa kính, ánh đèn đường le lói chiếu lên nhưng giọt mưa rớt xuống dưới, nhiều giọt còn bị gió tạt lấm tấm bám lên lớp kính. Cô muốn bước ra ngoài, để mặc cho gió mưa dội thẳng vào mặt, thế nhưng cô hiểu rằng suy nghĩ của mình lúc này thật ngốc nghếch. Phải rồi, có nguỵ biện thế nào anh vẫn vĩnh viễn là con của chủ tịch Minh. Điều đó mãi mãi không thể thay đổi được, điều quan trọng nhất lúc này là thay đổi cho bệnh tình của đứa con trong bụng.
Cô nhắm mắt, mặc kệ mưa vẫn rơi ngoài kia, cảm thấy mệt mỏi đến tột độ.
Cô nằm ngủ thiếp đi lúc nào không biết, mái tóc rối bù còn chưa kịp chải, trông cô lúc này đáng thương vô cùng.
Sau những bộn bề của cuộc đời, nhưng vất vả lo toan và cả bệnh tình của đứa bé trong bụng cô dường như đã cạn kiệt sức lực.
Không biết cô đã thiếp đi lúc nào, chỉ đến khi tỉnh dậy đã thấy trời sáng.
Hôm qua cô xin nghỉ việc tại nhà hàng nên ngày hôm nay cũng chẳng biết phải làm gì liền lôi chăn gối ra giặt.
Sáng nay trời nắng to, sau trận mưa đêm qua bầu trời lại xanh ngắt tâm trạng cô cũng khá hơn hôm qua ít nhiều.
Cô không muốn ngồi không, bởi nếu ngồi không cô lại bắt đầu suy nghĩ linh tinh.
Cô không muốn tâm trạng mình không tốt, lại ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng.
Hôm qua bác sĩ Lai đã dặn cô, nhất định phải vui vẻ, cô vui vẻ bệnh tình của nó cũng sẽ khá lên.
Cô có thể tiếc với bản thân một vài nghìn, một vài nụ cười nhưng với con mình cô sẽ không tiếc giá nào.
Cuộc đời cô có thể khổ hạnh nhưng cô không muốn đứa bé chịu bất cứ thiệt thòi nào.
Sau khi tháo ga đệm, và chiếc vỏ gối cuối cùng, cô mang ra trước nhà xả một chậu nước to.
Trước kia mấy việc thế này Văn đều làm giúp cô, nhà có chiếc máy giặt lớn, toàn bộ đồ đều vứt vào đó mà quay vài vòng là sạch sẽ.
Cô cúi xuống, với lấy chiếc ghế ngồi lên xả bọt xà phòng vào chậu, bất chợt có tiếng chuông điện thoại reo lên,
Trong lòng bỗng cảm thấy có chút ngạc nhiên, giờ này ai có thể gọi cô được? Ngày hẹn lấy tiền của cô và Văn phải là ngày mai cơ, chẳng lẽ là Quân,
Cô lau hai bàn tay dính nước lên chiếc quần vải, nhặt điện thoại từ đầu giường mới phát hiện là một số rất lạ liền vội vàng nghe máy
Đầu dây bên kia cất lên một giọng đàn ông cảm tưởng như đã từng nghe ở đâu

-Alo, cô Nhiên đúng không ạ?

Cô cố nghĩ lại, thế nhưng không tài nào nhận ra giọng nói ấy liền hỏi lại

-Vâng, anh là…?

-Tôi là Lâm, giám đốc công ty M. Có phải vài ngày trước cô đã đến chỗ tôi xin việc và bị trưởng phòng nhân sự từ chối không?

Cô nắm chặt điện thoại đáp lại

-Dạ vâng, cho hỏi anh gọi tôi có gì muốn nhắn nhủ sao?

-Tôi muốn tuyển cô vào công ty tôi được chứ? Lần trước cậu trưởng phòng nhân sự của tôi nhầm vị trí khác. Giờ cô có đến làm được không?

Cô há hốc mồm ngạc nhiên hỏi lại

-Anh nói sao cơ? Tôi đến công ty anh làm sao?

-Đúng vậy? Được chứ?

Cô không thể tin nổi vào tai mình, lắp bắp nói

-Anh Lâm, anh có nhầm không ạ?

-Không, thật sự không nhầm, chuyên môn của cô khá, công ty tôi cần một người ở bộ phận nhân sự, công việc này khá nhàn nhã thôi.

Cô vẫn chưa tin được hẳn, đích thân giám đốc công ty mời cô đến làm việc quả thật là điều hiếm có. Thế nhưng cô nghĩ tới chẳng mấy chốc nữa là sinh em bé, lại thêm phần giờ có lẽ vài tuần lại phải đi khám một lần, rồi còn can thiệp gì đó như bác sĩ Lai nói. Càng nghĩ lại càng thấy mông lung, liền hít một hơi thật sâu đáp lại

-Anh có thể cho tôi suy nghĩ thêm một hai ngày được không?

Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng một vài giây, sau đó mới cười xã giao đáp lại

-Được! Cô cứ suy nghĩ đi.

Nói rồi người đàn ông bên kia tắt máy, trong lòng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. Rõ ràng công việc này cô rất cần, nhưng anh ta lại cảm nhận hình như cô đang phân vân.
Sáng hôm qua khi Văn gọi điện cho anh ta nói rằng nhận cô vào làm việc anh ta cũng đã sửng sốt, bởi mấy ngày trươc cũng chính Văn là người ra lệnh cho anh tuyệt đối không được nhận cô
Hôm trước khi cô đến xin việc, tên trưởng phòng nhân sự còn miêu tả cô gần như quỳ lạy hắn để được nhận vào làm vậy mà giờ nghe từng lời cô nói anh ta lại có cảm nhận rất khác.
Anh ta ấn nút số điện thoại của Văn rồi gọi. Đầu dây bên kia tắt máy, chỉ có tiếng của người con gái được cài đặt sẵn lặp đi lặp lại một câu nói.
Anh và Văn vốn là bạn cùng đi du học, thế nhưng anh lại về lập nghiệp sau Văn khá lâu. Công ty này thực ra cũng mới được thành lập vài tháng nên cần khá nhiều nhân viên.
Anh cảm thấy cô gái này dường như có mối quan hệ rất không bình thường với Văn, bởi không dễ gì một người như Văn có thể tức giận như vậy. Anh đã thử tò mò xem CV của cô gái nào thế nào, và cũng thật không ngờ lại gặp lại cô ở nhà hàng ngày hôm qua. Khi đó anh đã ngờ ngợ từng gặp cô ở đâu. Hoá ra chính là cô gái anh từng xem ảnh ở hồ sơ CV trên mạng mà cô đã gửi. Cái tên của cô thật sự quen, anh bỗng à lên một tiếng, xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc anh mới phát hiện cô chính là vợ cũ của Văn

m71-1482481130058-crop-1482481161744

Ngày cưới Văn anh không đến dự được nên không được chiêm ngưỡng nhan sắc của cô.
Dẫu rằng hôm ở nhà hàng không phủ nhận cô có vẻ xanh xao gầy gò, lại không ăn mặc đẹp đẽ, có điều trên mặt vẫn toát lên vẻ khí chất xinh xắn trong trẻo.
Không biết vì lý do gì Văn và cô lại chia tay, thế nhưng từng biểu hiện của cậu bạn mình anh cảm nhận rất rõ, trong ánh mắt đó ngoài căm ghét còn có cả yêu đến đau lòng. Sự mâu thuẫn của Văn không chỉ trong lòng, mà còn thể hiện ra cả bên ngoài.
Bằng chứng là việc ngay buổi sáng qua khi đưa cô đến bệnh viện về Văn liền gọi anh nhận cô vào làm việc.
Anh chỉ nghe mang máng Văn và vợ chia tay vì người vợ không tốt còn lại không hề biét thêm gì. Xưa nay có chơi thân với nhau cậu ta cũng rất kín tiếng, chỉ có đám cưới mời mấy người bạn nhưng đáng tiếc lần đó anh còn bên nước ngoài.
Anh nhìn ra ngoài trời, liền thở dài, hoá ra một người tưởng như lạnh nhạt chẳng cần thứ gì cuối cùng cũng có lúc như biến thành người khác thế này.

Tiếng chuông điện thoại kéo Lâm ra khỏi dòng suy nghĩ miên man, anh ta nhìn lên màn hình là số của Văn liền vội nghe máy, không quên quở trách

-Cậu làm gì mà tắt máy thế?

Đầu dây bên kia lạnh nhạt đáp

-Tôi bị mất máy, làm lại sim, có việc gì sao?

Lâm quá quen với kiểu nói chuyện của Văn liền nói tiếp

-Cô gái hôm trước, cô Nhiên..

-Đừng bao giờ nhắc đến tên cô ta trước mặt tôi.

Văn cắt ngang câu nói của anh ta, anh ta cười cợt đáp

-Chẳng phải sáng qua cậu bảo tôi nhận cô ta sao? Tôi gọi cho cô ta rồi nhưng có vẻ như cô ta không muốn đi làm, giờ cậu bảo tôi làm sao?

Văn nghiến chặt răng trả lời

-Cô ta thích làm thì làm, không làm thì thôi. Tốt nhất từ nay cậu đừng nhắc đến cô ta thêm một giây nào trước mặt tôi, chuyện của cậu cậu tự giải quyết, nhận hay không tôi cũng không muốn quan tâm.

Nói rồi Văn vội vàng tắt máy, bỏ mặc đầu dây bên kia chưng hửng vô cùng.
Lâm ngồi phịch xuống ghế, càng lúc càng thấy cô gái kia thật giỏi giang. Chỉ là cô gái nhỏ bé mà có thể khiến Văn tức giận được như vậy.
Xưa nay có căm ghét ai Văn đều cũng chỉ bình thản hờ hững như thể không có gì, quả thực cô gái này khiến anh ta càng lúc lại càng tò mò vô cùng.
Anh ta lấy máy, gọi lại cho Văn, đầu dây bên kia bắt máy giọng vẫn chưa nguôi cơn giận

-Lại chuyện gì nữa?

Lâm cười khề khà nói

-Cậu thật sự không quan tâm đến cô ta nữa đúng không? Vậy tôi có nhận cô ta hay không cậu cũng đừng quở trách được chứ? Tôi thấy hứng thú với cô gái này

Văn nắm chặt chiếc điện thoại mới mua, trong lòng dâng lên một nỗi đố kỵ vô hạn. Phải rồi ngay cả đến giờ Lâm cũng có thể đường hoàng mà quan tâm cô ta, còn anh đến ngay cả làm người dưng cũng không thể. Anh gằn giọng đáp

-Tuỳ cậu. Tôi nói rồi đừng bao giờ nhắc đến cô ta nữa. Nếu không đừng trách tôi.

-Được được, tôi không bao giờ nhắc nữa.

Nói rồi anh ta tắt máy. Văn nhìn chiếc điện thoại mới tinh, bỗng thấy ngứa mắt vô cùng. Thế nhưng anh hiểu suốt thời gian này anh đã mất bình tĩnh quá nhiều lần. Nhất là mỗi lần gặp Nhiên, dường như đầu óc anh trở nên lú lẫn không còn phân biệt được mọi việc.
Hôm qua khi nghe cô ta khóc trong nhà vệ sinh, anh bỗng trào lên nỗi cảm thông và rồi gọi cho Lâm để cậu ta có thể nhận cô vào làm việc. Hoá ra anh lại có thể ngu ngốc đến vậy, ngu đến nỗi chỉ vì thấy cô khổ sở một chút đã có thể thông cảm cho cô. Có lẽ cũng bởi vì sự khờ dại đó của bản thân mà anh khiến cô ta thành con người không có giới hạn đến vậy. Anh thậm chí còn đến nhà hàng bắt chủ hàng đuổi việc cô để cô có thể đi làm ở công ty kia một cách thuận tình thuận lý. Thật sự đến giờ này anh mới thấy hận bản thân mình đến thế nào, anh không thể ngờ rằng chính anh lại trở thành một loại người mà anh đã từng khinh bỉ. Đối với loại người như Nhiên, anh không còn cả muốn dành cho cô ta chút hận thù nào nữa. Còn với anh, thậm chí anh còn coi thường chính mình hơn cả Nhiên.
Tại sao anh có thể vì một chút khóc lóc của cô ta mà có thể yếu lòng đến thế này. Hai tay anh nắm chặt, anh chỉ ước mình chết luôn đi. Quả thực cô ta rất giỏi, biết điểm yếu của anh mà tống tiền anh một cách trơ trẽn như vậy.
Thế nhưng giây phút đó cũng đã khiến anh hiểu ra rằng giữa anh và cô mãi mãi giống như hai thế giới chẳng bao giờ có thể đứng chung được nữa. Mà không, phải là từ ngày cô ta phá thai thì hai người đã không còn ở cùng một thế giới nữa rồi.
“Cô ấy chưa bao giờ yêu anh cả”

Lời nói của Quân giống như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh. Còn gì tàn nhẫn hơn khi đã nghĩ rằng có hạnh phúc trọn vẹn lại có thể mất đi trong giây lát như vậy?
Ngày này của mười một năm trước anh trót thầm yêu một cô bé có đôi mắt to tròn chạy trốn trong rừng, còn ngày này của bay giờ anh lại ước rằng đừng bao giờ gặp lại cô
Cô gái ngây thơ năm ấy, lại có thể bị chính xã hội biến thành con người bỉ ổi đến vậy sao? Một người con gái có thể ra tay giét chính con mình thật sự ghê rợn vô cùng. Anh đến giờ đôi khi vẫn không thể tin vào sự thật ấy.
Anh nhìn ra bầu trời nắng ngoài kia, đêm qua trận mưa lớn như vậy mà trời có thể hửng nắng nhanh đến thế này. Thế nhưng tim anh lại u ám vô cùng.
Ngày hôm qua, trận mưa đó cũng đã giũ sạch toàn bộ những gì sót lại về cô trong anh.
Lá đơn ly hôn anh soạn sẵn từ lâu được đặt ngay ngắn trong ngăn kéo tủ. Tốt nhất đừng hận thù cô ta, bởi càng hận thù anh lại càng đau.
Từ nay về sau, sẽ là không còn bận tâm chút gì. Cô ta sống chết ra sao cũng không liên quan đến anh nữa.
Những lời nói độc địa khi trước, giờ có trước mặt cô ta anh cũng không buồn nói. Bởi anh đã sức cùng lực kiệt, đến ngay cả căm ghét cô ta anh cũng không còn muốn.
Phải rồi, như thế rất tốt, như thế chứng tỏ anh đã không còn một chút cảm xúc gì với cô nữa rồi.

Sau khi nói chuyện với người đàn ông tên Lâm kia, Nhiên chẳng biết nên vui hay nên buồn. Cô không hiểu lý do gì mà bên đó thẳng thừng từ chối cô giờ lại có thể đích thân giám đốc gọi để nhận cô vào làm việc.
Chẳng lẽ điều này có liên quan đến Văn?
Cô bỗng bật cười gạt đi, dường như cô đang tự ảo tưởng về mối quan hệ giữa hai người.
Thế nhưng quả thực cô không tìm được một lý do gì thích hợp hơn cả.
Cô lấy máy gọi cho Quân, đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh chóng, có lẽ lâu rồi cô chưa bao giờ chủ động gọi cho anh nên anh vô cùng ngạc nhiên hỏi

-Nhiên, sao em gọi cho tôi vậy?

Cô không để ý điệu bộ sửng sốt của anh liền nói

-Quân, anh có quen với giám đốc Lâm của công ty M không?

-Giám đốc Lâm, công ty M? Tôi chưa nghe đến bao giờ, có chuyện gì sao?

Cô bặm chặt môi, đúng vậy cô đã nghĩ không thể là Quân, chỉ có điều vẫn muốn xác minh lại nên mới gọi cho anh. Nghe câu trả lời cô hiểu suy đoán của mình là đúng

-Không có gì tôi hỏi vậy thôi

Nói ròi cô tắt máy để mặc cho đầu day bên kia định nói gì đó.
Cô cứ đứng trầm ngâm như thế rất lâu, trong lòng suuy nghĩ rất nhiều. Nếu cô không đi làm thật sự không biết lấy tiền đâu ra lo cho cuộc sống hằng ngày của hai mẹ con, nhưng lại không thể làm những việc nặng nhọc như trươc nữa. Công việc này cô nửa muốn lại nửa không. Muốn vì nó hợp với cô, lại nhàn nhã, chỉ ngồi văn phòng. Còn không muồn bởi vì cô đang mang bầu, sợ rằng làm nửa chừng lại phải nghỉ, huống hồ cô không hiểu vì lý do gì mà mình được nhận.
Cô cứ so đi tính lại rất lâu, cuối cùng lấy máy gọi cho số của Lâm.
Đầu dây bên kia thấy cô gọi liền hỏi

-Alo, cô Nhiên cô đã suy nghĩ xong chưa?

Cô nuốt nước bọt nói

-Anh có thể cho tôi biết lý do gì lại nhận tôi khi vài ngày trước vừa từ chối tôi không?

Đầu dây bên kia đáp lại

-Cô còn nhớ tôi là người làm đổ nước canh xuống chân cô không? Tôi có xem CV cô gửi trên mạng trước đó, và đến hôm đó thì tôi nhận ra cô về xem lại phần CV thì phát hiện cô rất phù hợp với vị trí của tôi.

Hoá ra anh ta là bạn của Văn, cô cười nói

-Vâng, tôi suy nghĩ rồi tôi sẽ không đến làm việc cho anh được rồi. Thành thực xin lỗi anh.

Nói rồi cô định tắt máy, thế nhưng đầu dây bên kia vội vàng giải thích

-Cô Nhiên, từ từ đã. Tôi chắc chắn sẽ không tiết lộ chuyện này với Văn đâu. Đây là bí mật của tôi và cô. Nếu không cô có thể làm hợp đồng với tôi trong đó có cả mục tôi hoàn toàn giữ bí mật về cô cho cô

Cô hơi ngạc nhiên nghe anh ta nói, liền nhíu mày hỏi lại

-Anh Lâm, anh biết tôi và anh Văn có mối quan hệ gì sao?

-Tôi chỉ biết chắc chắn hai người có mối quan hệ không bình thường, nhưng cô yên tâm dù mối quan hệ gì tôi cũng nhất định sẽ không tiết lộ ra ngoài và cũng không để cho Văn biết cô đến công ty tôi làm việc đâu.

Cô nuốt nước bọt, kiên quyết đáp lại

-Vâng, nhưng xin lỗi anh tôi thực sự không có hứng thú với công việc này. Cảm ơn anh.

Nói rồi cô vội vàng tắt máy như thể anh ta sẽ nói thêm câu gì. Cô đặt chiếc điện thoại xuống giường, những gì còn liên quan đến Văn cô thật sự không muốn dính líu đến nữa.
Trong mắt anh cô biến thành con người vô liêm sỉ rồi, có lẽ cô và anh giờ đều không muốn liên quan đến nhau.
Ngày hôm qua đã là giới hạn cuối cùng cho cuộc tình đẹp đẽ giữa hai người chấm dứt.
Không phải cô không muốn làm công việc này, thành thực mà nói đây là cơ hội rất tốt cho cô. Thế nhưng với hoàn cảnh như hiênn tại xét về được và mất cô thấy mất nhiều hơn.
Không nói chuyện vài tháng nữa cô sinh em bé, mà chỉ nói đến chuyện rất có thể mỗi tháng phải nghỉ rất nhiều ngày để can thiệp tim cho đứa con trong bụng cũng khiến cô phân vân.
Lại thêm phần người đàn ông này biết mối quan hệ của cô và Văn. Nghĩ thôi cô cũng không còn muốn làm.
Cô thở dài, cảm thấy cuộc đời chông chênh vô cùng, không biết rằng sau này đến khi đứa bé ra đời cô sẽ tiếp tục sống thế nào để chăm lo cho nó.
Thế nhưng cô liền gạt đi, giờ nghĩ nhiều cũng vô ích. Giờ quan trọng lấy được tiền để chữa bệnh cho Cua trước,
Cô thở dài, bước ra ngoài giặt nốt đống chăn màn sau đó phơi lên những chiếc dây được giăng ngay bên ngoài cửa.
Đột nhiên cô thấy tiếng lao xao bên ngoài, cô nhìn ra chợt thấy mấy người đang bên một chiếc tủ lạnh và một chiếc điều hoà nhiệt độ tiến vào.
Cô há hốc mồm ngạc nhiên vội vàng hỏi

-Có chuyện gì thế ạ?

-Nhiên,

Tiếng Quân mấy người đàn ông khiến cô hơi giật mình, cô mở to mắt nhìn anh rồi nói

-Quân, cái này là sao?

Anh cười đáp

-À, tôi mua chung cư được tặng đồ này nhưng mua xe cũng đã được tặng rồi cứ vứt xó trong phòng suốt. Sáng nay mới nhớ ra em chưa có tủ lạnh với điều hoà, lại đúng tôi đang thừa nên mang qua cho em.

Cô nhíu mày nói

-Quân, anh đừng làm thế này, tôi thật sự không dám nhận đồ của anh đâu. Chúng ta đâu là gì?

Quân nhìn cô kiên định nói

-Em đừng nói vậy, cũng đừng từ chối. Giờ không phải lúc em từ chối những điều này mà quan trọng em có thể có một môi trường sống tốt một chút để chăm lo cho đứa bé. Đồ này dù sao nhà tôi cũng có rồi, ở đây lại quen mỗi em, em cứ coi như chúng ta là bạn bè đâu có sao? Em đừng cô chấp nữa, nhận đi để còn mua thức ăn về cho vào tủ cho tươi lại sạch sẽ. Như vậy đứa bé cũng mới lớn khoẻ mạnh được chứ?

-Nhưng thật sự tôi không muốn lợi dụng anh, món quà này quá lớn rồi.

-Nhiên, sao em có thể nói lợi dụng tôi được? Tôi chưa cho em được gì, em cũng không đòi hỏi gì từ tôi, nói rằng lợi dụng khác gì nói tôi là một kẻ ngu ngốc. Đồ này nếu em không dùng tôi cũng chỉ để ở nhà lại phí ra, em không nhận tôi cũng đành mang đi cho người khác. Mà em thực sự cần nó mà Nhiên? Chẳng lẽ một người bạn không thể tặng quà cho nhau sao? Nếu em không tin tôi có thể cho em xem hợp dồng mua nhà và xe của tôi. Nhiên đừng nghĩ ngợi nữa, điều quan trọng nhất là làm sao để đứa bé có một cuộc sống đầy đủ nhất có thể

Cô cúi mặt, thật sự những lời nói này của Quân ở hoàn cảnh như vậy khiến cô cảm thấy không còn muốn từ chối. Phải rồi, cô đang sợ điều gì mà phải từ chối anh ta cơ chứ? Trước nay sau khi anh ta trở về cũng chưa có gì đi quá giới hạn với cô, coi Quân như một người bạn đâu có gì là tội lỗi. Huống hồ anh ta nói rồi, đây chỉ là đồ thừa, đúng là cô đang rất cần. Trời sắp sang hè, nắng nóng như vậy cô có thể chịu được nhưng chắc gì đứa bé chịu được.
Cô lý nhí đáp lại

-Quân, cảm ơn anh

Anh thấy cô đã không còn vẻ từ chối liền nói

-Đừng nói cảm ơn nghe khách sáo lắm

Nói rồi anh quay sang khoát tay mấy người thợ

-Các anh mang vào nhà lắp đi

Cô nhìn theo bóng Quân đi theo mấy người thợ chỉ đặt lắp chỗ này lắp chỗ kia lại càng cảm thấy áy náy vô cùng.
Cô cứ đứng tần ngần rất lâu, trong lòng đầy bộn bề suy nghĩ,
Ở cái đất thủ đô này cô thực sự không có lấy một người bạn. Mọi việc đều do cô tự mình gồng gánh, còn Quân, anh có lẽ cũng hiểu suy nghĩ của cô nên chưa bao giờ có hành động gì khiến cô khó xử. Kể cả chuyện giúp đỡ cô, nếu cô từ chối anh cũng không hề ép buộc
Cô bỗng thở dài, phải rồi coi Quân như một người bạn thôi có lẽ cũng không cần phải áh náy như vậy

Phần 3

Sau khi lắp xong điều hoà, mấy người thợ dọn dẹp sạch sẽ rồi mới về.
Cô nhìn chiếc tủ lạnh còn rất mới trong lòng vẫn chưa hết áy náy liền nói

-Quân, thật sự cảm ơn anh rất nhiều

Quân xua xua tay đáp

-Tôi nói rồi, đừng nói ơn huệ gì ở đây, coi như tôi là bạn thôi cho đỡ áy náy. Vả lại đống đồ này nếu không cho em tôi cũng không biết làm gì nên em đừng suy nghĩ nhiều.

Cô thở dài gật đầu đáp

-Được rồi, tôi không nghĩ nữa.

Anh nhìn bầu trời nắng rồi nói

-Hay hôm nay em đi ăn cùng tôi đi, đi ra ngoài cho thư thả đầu óc. Mời em ăn vì hôm nay là sinh nhật tôi nữa chắc em không từ chối chứ?

Cô chợt sững người, hôm nay là sinh nhật của Quân. Còn nhớ ngày này của gần hai năm trước, cô còn tự tay chuẩn bị cho anh bữa tiệc giản dị mà đầy yêu thương. Hoá ra việc đó cũng đã lâu lắm rồi, đến giờ cô còn chẳng còn nhớ nổi hôm nay là sinh nhật anh.
Cũng phải thôi, người trong lòng cô giờ không còn là anh nữa, vậy nên cô nhớ cũng chẳng để làm gì. Cô nhìn anh, chưa kịp từ chối anh đã lên tiếng

-Dù sao tôi cũng giống em, ở Hà Nội này cũng chẳng có nổi một người bạn tâm tình. Chúng ta giờ cũng đã có cuộc sống riêng, những chuyện trước kia có thể quên đi cho lòng thanh thản một chút không? Mở lòng ra cho nhau lại cơ hội làm những người bạn với nhau, nhất định tôi sẽ không ép em làm điều em không muốn đâu. Được chứ?

Đúng vậy. Dù sao cô và Quân cũng thật sự kết thúc rồi, cô còn đang sợ gì mà không thể làm bạn cùng anh? Ít nhất cô không lợi dụng anh cũng chẳng mắc nợ anh điều gì. Vả lại chẳng phải bác sĩ Lai cũng đã nói cô nên đi lại ra ngoài và bớt suy nghĩ sao? Cô gật đầu đáp lại

-Ừm.

Chỉ một câu trả lời ngắn gọn của cô cũng đủ khiến Quân như mở cờ trong lòng. Anh vui vẻ giục cô

-Vậy được em chuẩn bị đi rồi đi

Cô không đáp lại, đi vào phòng chải lại đầu cho gọn gàng,
Lâu nay cô ít khi để ý đến ngoại hình, mà thật ra bởi cô không còn có thời gian mà để ý nhiều. Khi nãy lúc chải đầu cô mới phát hiện tóc mình rất rối, chải xuống đất còn rụng lả tả. Cô ngồi xuống nhặt tóc vứt vào rọt rác, tiện tay bấm luôn những móng tay dài rồi vào nhà vệ sinh rửa cho thật sạch.
Cô nhìn mình trong gương, bản thân cô giờ nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân mình. Bởi chăm sóc tốt cho cô cũng chính là chăm sóc cho đứa con trong bụng.
Cô xối nước lên mặt, rửa cho sạch sẽ sau đó thay bộ váy hoa xuông chấm đến đầu gối.
Có lẽ cũng đã khá lâu rồi cô mới thấy trông mình dễ nhìn hơn một chút.
Cô bước ra ngoài, chẳng cần tô thêm son phấn cũng thấy khuôn mặt cô rạng rỡ vô cùng.
Quân nhìn cô, bất giác mỉm cười, dạo gần đây chỉ thấy cô buông bỏ không thèm để tâm đến bản thân anh có chút lo lắng. Giờ trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Anh bật chiếc ô rồi nói

-Đi thôi.

Cô gật đầu, theo anh ra xe. Không biết có phải do anh chuẩn bị trước hay không mà hôm nay anh lại đi xe ô tô thay bằng con xe máy cũ kỹ.
Cô ngồi lên xe, lâu lắm rồi mới có cảm giác ra khỏi đường lại thấy thoải mai như vậy.
Chiếc xe đi chầm chậm lăn bánh, cô nhìn ra hai bên đường, hàng cây dường như càng ngày càng xanh tốt, trong lòng cô cũng đã không còn khó chịu nữa.

-Nhiên, sao em lại đi rửa bát ở nhà hàng.

Quân lên tiếng kéo cô khỏi dòng suy nghĩ, cô cũng đã dự đoán được trước câu hỏi này liền đáp lại

-Vì đâu có chỗ nào nhận tôi nữa?

Anh thở dài đáp

-Vậy tại sao em không nói với tôi một câu? Hôm qua thực sự buổi sáng em gọi tôi rất bất ngờ đấy. Nhiên, thật ra tôi cũng chẳng có bạn nhiều, nhưng vài đối tác tôi quen biết đâu lại giúp được em tìm việc?

Cô lắc đầu nói

-Thật ra tôi cũng mới chỉ làm được vài ngày thôi. Còn lao động được cứ lao động thôi, mà hôm qua tôi cũng xin nghỉ rồi, tôi nghĩ từ nay đến lúc sinh con tôi sẽ không đi làm nữa.
Lên mạng tìm xem có việc gì làm tại nhà thì làm thôi,

Quân nhìn cô bỗng à lên một tiếng rồi nói

-Nhiên, chẳng phải em rất giỏi tiếng Anh sao? Bên đối tác công ty tôi đang cần một nguòi dịch các văn bản từ tiếng Anh thành tiếng Việt. Việc này có thể làm ở nhà. Công ty này liên nước ngoài nên em yên tâm hoàn toàn sẽ không bị người khác tác động vào được đâu, em lại có trình độ như vậy tôi thấy rất phù hợp. Công ty đó lương cũng khá cao, mỗi văn bản dịch đều được số tiền tương đối lớn đấy

Cô hơi nhíu mày, câu nói của anh có chút ám chỉ việc Văn nhúng tay vào việc các công ty khác không nhận cô liền thở dài nói

-Liệu tôi có làm được không? Công ty liên nước ngoài tôi sợ mình không đủ trình độ.

Quân lắc đầu đáp

-Tôi tin em làm được. Chiều tôi sẽ liên hệ thử, em đến phỏng vấn đạt là được thôi. Dù sao công việc này em không phải gặp nhiều người, chỉ phải ở nhà gửi mail qua lại cho bên đối tác. So với việc em đi rửa bát còn nhàn gấp bao nhiêu lần, chỉ có điều việc này tốn chút chất xám hơn thôi. Tôi chỉ móc nối thôi, còn phỏng vấn được hay không là ở em nữa nên em đừng nghĩ là mắc nợ tôi đấy nhé

Cô bặm môi trả lời

-Được vậy anh thử liên hệ giúp tôi.

-Được rồi. Tôi thấy em mang bầu thế này còn đi làm rửa bát thật sự là vất vả, cũng may em nói đến công việc ở nhà mà tôi nghĩ đến.

Quân vừa nói vừa liếc nhìn bàn tay cô, trong lòng anh bỗng xót xa vô cùng. Đôi tay gân guốc xanh xao có lẽ cô đã phải chịu rất nhiều vất vả.
Hồi cô còn ở với Văn, thực sự cô rất xinh đẹp, quan trọng hơn là vẻ mặt luôn tươi vui.
Kể từ ngày cô rời khỏi căn nhà đó, anh chỉ thấy trên mặt cô là sự u ám tối tăm.
Hôm qua nói những lời cô căn dặn, anh cảm thấy tội lỗi vô cùng. Cô gái này trong lòng anh không phải là loại người như lời hôm qua anh nói, anh đã muốn nói hết với Văn những điều cô phải gánh chịu thế nhưng anh hiểu nếu anh nói ra thì mọi chuyện sẽ thành một mớ bòng bong khác. Anh thực sự không muốn nhìn thấy cô phải chịu khổ, nhưng trách bản thân anh bất lực chỉ có thể giúp cô được đến vậy,
Trước kia khi thấy cô vui vẻ hạnh phúc bên Văn anh đã rất đố kỵ, tuy không nói ra mà lòng anh đau đớn vô cùng. Tất nhiên anh chẳng dám trách cô bởi lỗi là của anh. Thế nhưng giờ anh mới nhận ra thà rằng cô hạnh phúc bên anh ta còn hơn giờ đây cả cô, cả Văn và cả anh đều đau khổ thế này.
Anh không biết diễn tả cảm xúc của mình thế nào, nhưng khi nghe tin cô mang bầu lại phải đi làm nhà hàng anh thấy trái tim như rỉ máu.
Anh không biết rằng nếu anh là người đàn ông của bố đứa bé này anh sẽ đau khổ thế nào. Quả thực nếu là anh có lẽ anh sẽ dằn vặt đến chết đi sống lại không nguôi.

-Quân, cảm ơn anh

Anh cứ mải mê suy nghĩ mà không biết cô vừa lên tiếng, đến khi nhận ra mới giật mình nói

-Cảm ơn gì chứ?

-Cảm ơn anh đã giúp tôi nhiều như vậy.

Anh lắc đầu đáp

-Tôi nói rồi mà, đừng nói những lời khách sáo với tôi được chứ? Ngày hôm nay cảm ơn tôi mấy lần rồi đấy,

Cô nhìn anh, mỉm cười nói

-Được, vậy tôi không nói nữa.

Anh nhìn cô, nụ cười hiếm hoi trên gương mặt cô xuất hiện chợt giống như một tia nắng ấm áp vô cùng.
Anh dừng xe ở một nhà hàng, rồi mở cửa cho cô.
Cô bật chiếc ô che nắng, chầm chậm cùng Quân bước vào.
Quân đi đến một bàn, kéo ghế cho cô rồi nói

-Em ngồi đi

Cô ngước đôi mắt to tròn nhìn Quân, bỗng cảm thấy nhớ đến Văn vô hạn. Cô cắn chặt môi, rồi nói

-Anh ngồi trước đi tôi tự làm được.

Quân gật đầu đi về phía bên đối diện, gọi người phục vụ rồi đưa menu cho cô nói

-Em ăn gì thì gọi đi

Cô trả lại menu cho anh đáp

-Hôm nay sinh nhật anh mà,

Quân cười cười trả lời

-Được, vậy tôi gọi nhé

Vừa nói anh vừa nhìn tấm menu, sau đó gọi mấy món trong hình, cô ngước mắt nhìn Quân, các món anh ta gọi đều là món trước kia cô rất thích ăn. Bất chợt cô khựng lại, nụ cười trên môi chưa kịp hé đã vụt tắt. Phía ngoài cửa Văn đang từ từ bước vào, và hơn thế còn có một người phụ nữ đi cạnh anh.
Cô bặm chặt môi,không thể tin rằng Văn lại đi cùng Nga, tuy nhiên giờ cô không nghĩ được nhiều, chỉ cúi gằm mặt xuống. Thế nhưng có lẽ đã muộn, Nga vừa hay nhìn thấy cô liền kéo Văn tiến về phía cô và Quân đang ngồi. Cô bấu chặt hai tay lên đùi, chỉ cầu mong chị ta đừng lại đây mà không biết hai người họ đã đứng sát bàn của cô.

-Nhiên, cô cũng đi ăn ở đây sao?

Tiếng chị ta cất lên khiến cô không thể không ngẩng mặt, cô nhìn lên chị ta có chút xinh đẹp hơn trước kia, lại ăn mặc thời thương hơn rất nhiều. Cô không dám liếc nhìn Văn, nhưng đủ biết anh đang không hề bận tâm đến cô. Cô cố nhoẻn miệng cười nói

-Vâng, chị mới về sao?

-Đúng vậy, tôi mới về nước được vài ngày,

Nói rồi chị ta từ từ quay sang nhìn Quân, có lẽ ban nãy vì đi hướng đối diện cô nên chị ta không để ý. Cô chợt thấy trong mắt chị ta có chút thảng thốt, nhưng ngay lập tức lấy lại bình thản cúi đầu nhìn Quân nói

-Chào anh.

Quân lạnh nhạt đáp lại

-Chào cô. Giám đốc Văn hôm nay cũng đến đây ăn sao?

Lúc này cô mới dám nhìn Văn, anh nở nụ cười châm biếm đáp

-Đúng vậy, thôi có lẽ làm phiền hai người rồi, chúng tôi lên lầu trước đây.

Nói rồi anh đưa đôi tay xuống, nắm chặt tay Nga rồi bước về phía cầu thang rồi tiến lên.
Cô nhìn những ngón tay thon dài của anh đan chặt vào bàn tay trắng trẻo của Nga, chợt thấy chua xót vô cùng. Phải rồi người như Nga, hay Ngọc mới xứng đáng với anh, còn cô rốt cuộc cũng chỉ là người không cùng một thế giới với anh. Quân nhìn hết biểu hiện trên gương mặt cô, anh thở dài noi

-Tôi thật sự không hề biết cô ta đã trở về, thật bất ngờ

Cô cúi xuống, chợt thấy sống mũi cay xè, đừng nói là Quân chính cô cũng bất ngờ vô cùng. Thế nhưng cô hiểu cô và Văn đã không còn là gì của nhau. Anh có đi cùng ai đó cũng không còn liên quan đến cô, dẫu cho người đó cô đã từng rất căm ghét và anh cũng từng khinh bỉ vô cùng. Cô hít một hơi, phải rồi cô không có tư cách gì để ghen nữa cả, chỉ có điều thật sự cô không biết vì sao không phải là người khác mà lại là Nga.
Cô bật cười chính bản thân mình, tại sao cô còn quan tâm đến điều đó cơ chứ? Chẳng phải kết cục này là điều cô muốn hay sao?

Ở phía trên lầu, người đàn ông có đôi mắt tinh anh luôn hướng ánh mắt xuống bên dưới. Anh vừa lên đến trên đã vội vã buông tay người con gái bên cạnh, Nga nhìn thấy điệu bộ của anh liền nói

-Anh muốn làm cô ấy ghen nhưng hình như phản tác dụng rồi.

Anh không thèm đáp lại chỉ khẽ lấy giấy ăn lau lên tay cảm thấy dường như mình vừa phản bội điều gì đó. Bât chợt anh cười trong lòng, cô ta mới là người phản bội anh, tại sao giờ anh lại thấy cảm giác này len lói trong tim cơ chứ?
Chính cô ta mới phải là người cần có cảm giác này chứ không phải anh,
Anh đẩy menu lên trước mặt rồi nói

-Ăn gì thì cô gọi đi

Nga thấy thái độ lạnh nhạt của anh liền giận dỗi nói

-Giám đốc Văn, tôi dù sao cũng là đối tác của anh đấy, hợp đồng chúng ta còn chưa ký đâu,

Anh cười nhạt đáp lại

-Vậy chẳng phải việc hợp tác này đôi bên cùng có lợi, thậm chí công ty cô còn hưởng lợi nhiều hơn sao?

Cô ta không nói gì được, người đàn ông này rốt cuộc vẫn si tình đến như vậy. Nga gọi mấy món ăn mình thích, rồi nhìn xuống người đàn ông bên dưới kia. Quả thật trong lòng cô lúc này cũng giống như Văn, ghen với Nhiên đến phát điên. Thậm chí giờ đây đến cái liếc mắt Quân cũng chẳng dành cho mình.
Cô thở dài, Văn và cô cả việc tình cảm hay công việc thì cũng đều ngồi trên một chiếc thuyền. Khi nãy anh ta năm tay cô, cô thừa hiểu vì muốn người con gái kia tức đến phát điên mà thôi. Vậy nhưng cả hai con người kia đều hờ hững xem vở kịch này của cô và anh ta.
Nga liếc nhìn Văn, anh ta có cố bình thản thì sự tuyệt vọng cũng đã hiện lên trong ánh mắt. Người đàn ông này từng phũ phãng từ chối cô vì người phụ nữ dưới kia, thế nhưng chẳng ngờ cô ta lại có thể bỏ rơi Văn.
Cô bất giác mỉm cười, nghĩ lại khoảng thời gian đố kỵ với Nhiên mà gây ra bao nhiêu chuyện. Cuối cùng thì cô ta và người đàn ông cô yêu nhất lại trở về với nhau.
Cô rót chén rượu rồi nói

-Văn tôi mời anh

Văn nhìn chén rượu sóng sánh trên tay Nga đáp lại

-Tôi không uống rượu, cô uống đi

Cô ta chưng hửng nhấp ngụm rượu, người đàn ông này thực sự cố chấp.

Bên dưới lầu, Không khí của Quân và Nhiên cũng bị chùng xuống. Nhiên gắp thức ăn nhưng dường như trong miệng không cảm nhận được gì chỉ thấy đăng ngắt. Cô cũng không hiểu vì lý do gì mà đột nhiên lại thấy hụt hẫng đến vậy.
Cả buổi ăn, trừ vài câu chúc mừng sinh nhật Quân cô không nói thêm gì nhiều.
Đầu cô chỉ có hình ảnh Văn nắm tay Nga lặp đi lặp lại dù cô đã cố gạt bỏ.
Cô khẽ thở dài, không hiểu tại sao mình lại thành ra như vậy. Có lẽ Quân cũng hiểu tâm trạng cô nên không nói nhiều. Chính anh cũng không biết Nga trở về từ khi nào.
Sau khi ăn xong, Quân đứng dậy thanh toán rồi cùng cô ra ngoài.
Cô cầm chiếc ô, đứng ngoài cửa không dám ngước mắt nhìn lên phía lầu.
Sự bình thản của cô thực ra cũng chỉ để che đạy đi thứ sóng ngầm đang cuộn lên trong lòng.
Cô bặm chặt môi, trong đầu trống rỗng vô cùng.
Đã từng cho rằng bản thân có thể chấp nhận mọi chuyện, thậm chí nghe Văn mạt sát mình. Vậy mà khi anh đi cùng người con gái khác cô lại cảm thấy mất mát vô cùng.
Phải chăng con người ta luôn ích kỉ như vậy, dù rằng đã không là của mình cũng vẫn không muốn người khác cướp mất.

-Ngày mai, 8h sáng có mặt tại nhà tôi.

Tiếng nói phía sau khiến cô giật mình quay lại, Văn đút hai tay vào túi quần vẻ mặt bất cần vô cùng. Cô vội vàng hỏi lại

-Sao cơ?

Anh cười nhạt đáp

-Chẳng phải cô đòi 100 triệu sao? Sáng mai mang đồ đến tôi đưa cho, tiện thể ký giấy ly hôn.

Cô lúc này mới hiểu ra, liền hỏi lại

-Sao không phải chỗ khác mà là nhà anh?

-Vì tôi sẽ thuê luật sư đến giải quyết vụ ly hôn này cho nhanh chóng. Nếu cô không muốn nhận tiền thì thôi không cần đến

Cô liếc mắt lại phía sau xem Nga đang ở đây, nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng chị ta vội vàng đáp

-Được! Vậy sáng mai tôi đến.

Anh không nói thêm gì, bước thẳng xuống bậc dưới. Cô có chút ngạc nhiên, còn nghĩ rằng anh sẽ buông những lời cay độc như trước kia thế nhưng hoàn toàn không, đến một câu xúc phạm anh cũng thèm nói với cô.
Có lẽ sự khinh bỉ của anh dành cho cô đã đạt đến mức độ cao nhất.
Cô thở dài, chợt thấy như có ai lấy đi mất phần linh hồn của mình.

You May Also Like