Em là sinh mệnh của anh – Chap 7

Cô khóc chán chê liền cảm thấy bản thân thật ngốc nghếch. Từ lúc nào cô lại biến thành một người con gái yếu đuối ngu xuẩn đến thế này? Tại sao chỉ vì Nga trở về cô lại biến thành con người tự ti hèn nhát như vậy?

Cô không tin Quân? Hay cô đang không tin chính bản thân mình? Vì những lời nói của chị ta mà cô và anh cãi nhau liệu có đáng?
Cô đứng dậy, vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi lấy máy gọi cho Quân. Dạo này hai người đã đi quá xa mọi vấn đề, thật tâm cô không muốn mọi chuyện thành ra thế này.

Trái tim cô cảm thấy đau đớn vì ngay đến cả một lời giải thích Quân cũng không chịu nói, nhưng dẫu sao cũng là do cô nóng nảy bồng bột thiếu kiềm chế nên mọi chuyện mới thành ra thế này. Quân nói đúng, không chỉ cô cảm nhận thấy anh thay đổi mà cô còn tự thấy bản thân mình thay đổi thật rồi. Có lẽ hai người cần bình tĩnh ngồi lại để nói chuyện với nhau.

Đầu dây bên kia không nghe máy, cô gọi lại một cuộc nữa vẫn không nghe. Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để bản thân không bị kích động, trước kia chưa bao giờ anh không nghe máy của cô, chỉ cần cô gọi một cuộc anh đã nghe rất nhanh. Vậy mà dạo gần đây ngay cả khi thấy cuộc gọi nhỡ của cô anh cũng không thèm gọi lại.
Cô ấn tiếp nút gọi thêm đến cuộc thứ ba, thứ tư, thứ năm nhưng vẫn chỉ nhận lại tiếng chuông lạnh lùng.

Cô kiên nhẫn gọi tiếp, gọi đến mức đến khi tâm tình phát điên muốn ném điện thoại đi thì anh vẫn không hề nghe máy. Trước khi cãi nhau, thậm chí anh luôn là người làm lành trước dù cô sai chứ đừng nói bỏ đi khỏi nhà thế này. Trong lòng cô cảm thấy bất an sợ hãi, rốt cuộc do cô thay đổi hay do anh thay đổi cô còn không dám nghĩ.

Cô ngồi sụp xuống, chưa bao giờ cô cảm thấy tuyệt vọng và bế tắc như lúc này. Cô đọc đâu đó nếu cãi nhau đừng để người con gái của mình một mình vì cô ấy sẽ rơi vào trạng thái đau đớn nhất. Đúng vậy, cô cảm thấy thà hai người cãi nhau to nhưng ở cạnh nhau còn hơn anh bỏ đi như vậy. Cô không biết phải làm gì lúc này, nhìn bàn thức ăn cũng thấy không muốn ăn.

Cô vào giường nằm, nước mắt lại chảy ra. Hai năm nay cô và anh yêu nhau chưa bao giờ xảy ra xung đột thế này. Dù anh kiếm tièn chẳng được bao nhiêu nhưng cuộc sống của hai người rất êm đềm. Dù anh không hoàn hảo, đôi khi cũng vứt đồ bừa bãi nhưng lại rất yêu thương chiều chuộng cô. Cô cũng không phải loại con gái chỉ biết dựa dẫm vào anh, hằng ngày ngoài làm việc nhà nấu cơm cho anh cô còn phải đi làm thêm kiếm chút tiền về trang trai cuộc sống. Vậy mà lúc này cô lại cảm thấy cuộc sống khốn khó như vậy còn hạnh phúc hơn lúc này rất nhiều.

Cô cứ nằm, nghĩ đến những chuyện quá khứ mà tiếc nuối. Đến gần 9h tối anh vẫn không hề gọi lại cho cô, cũng chưa trở về nhà. Cô lau mấy giọt nước mắt tiếp tục gọi cho anh.
Cuối cùng đầu dây bên kia cũng nghe máy

-Alo, sao thế?

Thấy được giọng anh cô cũng vui vẻ trở lại liền nói

-Anh đang ở đâu vậy?

Bất chợt cô thấy những tiếng ồn ào vọng lại máy, có tiếng nhạc tiếng người nói xôn xao. Anh lạnh lùng trả lời

-Có chuyện gì không?

Cô cố ngăn cho nước mắt chảy ra, hỏi lại

-Có chuyện gì mới gọi cho anh được sao? Anh đang ở đâu vậy? Không về nhà sao?

Đầu dây bên kia vẫn lạnh lùng đáp

-Anh đi đâu, làm gì đó là quyền tự do của anh, sao em phải tra hỏi?

Cô nắm chặt tay, giọng lạc đi

-Em là người yêu anh không lẽ không được phép hỏi sao? Anh về đi được không? Về đi chúng ta nói chuyện

-Thôi, em cứ ở đó đi mai anh về?

-Mai!???

Cô chưa kịp nói tiếp đầu dây bên kia đã tắt phụt? Mai anh về? Vậy hôm nay anh ở đâu? Đêm nay anh đi đâu? Anh đi với ai? Cô không còn giữ được bình tĩnh, gọi lại cho anh. Nhưng anh không nghe máy, cô tiếp tục gọi, có lẽ đầu dây bên kia thật sự mất kiên nhẫn gọi đén cuộc thứ 9 thì chỉ còn tiếng của tổng đài báo số máy không liên lạc được.

ngu-cung-anh-1-dem-mac-moi-nguoi-day-nghien-song-chet-toi-cung-phai-huy-hon-1dem3-1482986278-width723height494

Cô ném điện thoại xuống dưới giường, thay quần áo rồi lại nhặt điện thoại lên mở cửa đi ra ngoài.
Gió thốc vào mặt cô từng cơn, cô cảm thấy trái tim mình như vỡ vụn.
Là cô sai, nhưng cô không nghĩ anh lại lạnh lùng đến vậy.

Điện thoại của cô chợt reo lên, cô đứng lại bên vệ đường vội vã rút điện thoại ra nhưng không phải số của Quân. Là một số điện thoại rất lạ, cô thở dài nhấn nút nghe
Phía đầu dây bên kia ồn ào vô cùng, cô khó chịu hỏi

-Alo ai vậy?

Mất vài giây mới có tiếng trả lời lại

-Cô Nhiên đúng không?

Cô sững người, là Nga, tiếng nhạc ồn ào…
Cô bấu chặt áo, đáp lại

-Đúng vậy, có chuyện gì?

-Cô đang muốn biết anh Quân ở đâu đúng không?

Cô thở mạnh, bình tĩnh! Nhất định phải bình tĩnh,

-Chị định nói gì?

Đầu dây bên kia cười hừ một tiếng

-Anh ấy đang ở quán bar uống rượu cùng tôi,

Cô nghiến chặt răng, hoá ra là anh ở cạnh chị ta thật. Anh thừa hiểu rõ cô ghét chị ta đến thế nào, cũng thừa hiểu rõ mối quan hệ giữa hai người họ là gì. Vậy nhưng anh trách cô thay đổi có bao giờ anh nghĩ anh mới là người thay đổi?
Anh xin nghỉ công ty cũ đến công ty mới làm việc khi chị ta vừa về nước và làm ở đó, vài ngày trước lại đi ăn cùng nhau. Nếu thông cảm ra thì cho là trùng hợp, nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, trên đời này vốn dĩ chẳng có nhiều sự trùng hợp như vậy có chăng cũng là sự trùng hợp được sắp đặt.
Có thể anh không còn yêu chị ta, nhưng với tình cảm sâu nặng như vậy chị ta đâu dễ dàng buông tha cho anh? Huống hồ lại còn làm cùng công ty, cô lại vừa cãi nhau với anh, chị ta lại ngọt ngào dịu dàng, liệu rằng trong lúc hai người thế này anh có cho chị ta cơ hội? Mới nghĩ thôi cô đã cảm thấy sợ hãi, bất giác rùng mình.

-Cô muốn biết quán bar ở đâu chứ?

Chị ta lại lên tiếng, cô cười nhạt đáp

-Tôi không cần

Chị ta cười ha ha nói tiếp

-Cô không cần tôi vẫn cho cô, địa chỉ *** Kim Mã..

Nói rồi chị ta tắt máy để lại bộ dạng thất bại thê thảm của cô. Cô đứng bất động một lúc, không biết phải làm thế nào, cuối cùng cô quyết định đi đến quán bar. Nếu chỉ vì lời nói của chị ta mà cô tin vội về trách anh thì chả thà rằng cô tự đến xem đúng như lời chị ta nói không.
Cô bắt một chiếc xe ôm đến thẳng địa chỉ trên phố Kim Mã, hôm nay không phải ngày nghỉ nhưng quán bar vẫn rất đông đúc. Cô xách chiếc túi đứng vào một góc đưa mắt quét một lượt, cuối cùng cô cũng nhìn thấy anh đang ngồi một bàn gần bàn trung tâm. Anh nâng ly rượu lắc lắc, điệu bộ rất thành thục như đã được tập luyện từ lâu giơ lên cụng ly đám người xung quanh. Cô bỗng cảm thấy anh trở nên xa lạ vô cùng, từ khi yêu cô anh chưa bao giờ đi bar, thậm chí ngay cả đi hát karaoke cũng gần như không có. Cô không hiểu tại sao anh có thể trở nên sành điệu đến vậy. Ngồi bên cạnh anh là Nga, nhưng không phải chỉ có mình chị ta mà còn mấy người khác trong đó có một người là trưởng phòng nhân sự mà vài hôm trước cô đã gặp. Nga ngồi bên cạnh anh, khuôn mặt tràn đầy vẻ xinh đẹp, tươi tắn. Trái tim cô lại một lần nữa vỡ vụn, buổi chiều chị ta ôm anh anh không đuổi ra, đến bây giờ anh lại ngồi cạnh chị ta như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Cô đứng lặng người, cảnh tượng này vốn dĩ không có gì chỉ có cô mới hiểu nó sát thương đến thế nào.

Chẳng phải anh từng nói với cô rằng,trừ cô ra anh sẽ lạnh lùng với tất cả những người phụ nữ khác sao? Là cô hoài niệm hay do anh đã thay đổi?
Cô muốn lao vào mà đánh, mà chửi cho cả hai người một trận, nhưng để làm gì? Để anh mất mặt, hay lại khiến cho Nga càng thêm đắc ý? Cô nhìn anh, vẻ mặt anh không có gì là như vừa cãi nhau, vủi vẻ cười nói càng khiến cô thêm tổn thương.
Cô lê chân bước ra khỏi quán bar bắt xe ôm về một quán rượu gần nhà.
Cô chưa bao giờ uống rượu, cô muốn thử cảm giác uống không còn biết trời đất là gì. Cô rót một ly rượu sóng sánh đổ ực vào miệng, cay nồng nhưng cô chợt cảm hiện ra chính nhờ cảm giác này mà cô bớt đi sự đau đớn trong lòng. Cô rót thêm một chén, lại thấy không khó uống như ly đầu tiên, rồi đến ly thứ ba thứ tư lại thêm muốn uống.
Cô nâng ly rượu lên trước mặt, bỗng dưng bật cười. Hoá ra là uống rượu lại vui đến như vậy.
Nhưng rồi cô lại nghĩ đến anh, bỗng dưng lại thấy nghẹn đắng. Đến chết cô cũng không thể nghĩ anh lại có thể lạnh lùng với cô như vậy. Người ta bảo rằng nỗi đau lớn nhất trong tình yêu chính là sự phản bội. Trước nay cô thường thấy nói phản bội ở đây chính là một trong hai người có người khác, cũng có người nói là phải lên giường ngủ với người khác mới là phản bội. Nhưng cô lại thấy cô đang chẳng khác gì bị phản bội, phải bội lại tất cả tình yêu trong quá khứ của hai người.
Cô cứ uống, rồi lại nhớ lại ký ức cũ, trong lòng vẫn không ngừng so sánh Quân của trước kia và Quân của bây giờ.
Uống chán chê cô vẫn không thể nào bớt đi nỗi cô đơn day dứt trong lòng, lại nhận ra tửu lượng của mình cũng không đến nỗi nào uống thêm chỉ tốn rượu liền đứng dậy trả tiền đi về. Dẫu sao thì mọi chuyện cũng đã thế này, cô có tự hành hạ thân xác cũng chẳng ai thương, cô có ngồi đây khóc lóc Quân cũng chẳng nhìn thấy. Thà rằng về nhà nằm ngủ một giấc, lúc nào anh về sẽ nói chuyện rõ ràng.
Ngoài trời lạnh dần, điện thoại của cô cũng vừa hay chỉ còn 1% pin. Anh cũng chưa gọi lại cho cô cuộc nào.
Cô lê chân lên bậc cầu thang của dãy trọ, mở ví lấy chìa khoá, đột nhiên cô phát hiện chìa khoá đã không còn. Cô day day trán, không thể nghĩ mình để nó ở đâu, lục tìm khắp túi quần áo đều không thể tìm thấy được.
Cô liền lấy máy gọi cho Quân, cuối cùng đầu dây bên kia cũng bắt máy.
Cô không còn nghĩ được gì, vội vàng nói trước khi điện thoại sập nguồn

-Anh, anh về nhà ngay được không, có việc gấp nhanh lên

Cô vừa nói xong câu điện thoại đã tối đen, cô thở dài, ngồi bệt xuống không biết liệu anh đã nghe được câu nói của cô hay chưa.
Cô nhìn ra ngoài, bầu trời tối đen không có nổi một ngôi sao. Cô bỗng thấy cuộc đời mình u ám như màu đen ngoài kia, năm ấy khi cô chạy trốn được bọn truy sát cô đã từng nghĩ rằng lớn lên bản thân sẽ thật giàu có, sẽ yêu một người sẵn sàng giúp cô mọi việc để cô có thể tìm ra đám người ấy tống từng tên một vào tù.
Nhưng rồi bây giờ đến ngay cả một người yêu được cô một cách chân thành nhất còn không có, đến ngay cả tiền trả tiền nhà nhiều lúc còn không đủ nói gì đến những chuyện kia. Cô yêu Quân cũng tự nghĩ rằng dù cho là anh không giàu có, nhưng dẫu sao anh cũng rất yêu chiều cô nên cô cũng nghĩ bản thân sẽ cố gắng vì anh, còn chuyện của ba mẹ cô sẽ tự mình trả thù. Vậy mà bây giờ cô chẳng còn chút động lực nào
Mải mê suy nghĩ cô không để ý có tiếng bước chân đang hướng về mình

-Nhiên, sao em ngồi ở đây?

Là Quân, anh thấy cô ngồi đó cũng không thèm đỡ cô dậy, đi thẳng về phía cửa mở cửa rồi hỏi lại

-Sao em lại ngồi đây?

Cô đứng dậy, đôi chân mỏi nhừ đáp

-Em làm mất chìa khoá,

Anh thở dài, không trả lời nữa mà mở cửa bước vào trong rồi nói

-Vào nhà đi

Cô lê đôi chân vào nhà, chưa kịp ngồi lên ghế anh đã hỏi

-Em uống rượu sao?

Cô nhìn anh, gật đầu đáp

-Đúng vậy!

Anh nhíu mày, lớn tiếng nói

-Tại sao em lại uống rượu? Em đi với ai? Uống ở đâu?

Cô nhếch mép, vốn nghĩ cô đã xuống nước nhẹ nhàng với anh nhưng không ngờ mới gặp anh đã lớn tiếng với cô,

-Em uống với ai anh hỏi làm gì? Anh được phép uống còn em thì không sao?

Quân cởi chiếc áo vest ném xuống đất tức giận nói

-Em là con gái, em uống rượu còn ra cái thể thống gì?

-Vậy anh là đàn ông, anh uống thì uống, anh làm gì thì làm? Thậm chí anh lên bar cũng được, anh để người con gái khác ôm anh cũng được còn em làm gì anh cũng chướng tai gai mắt?

Quân nhìn cô thở dài nói

-Anh lên bar để tiếp khách, không như em nghĩ đâu

Cô ngước đôi mắt ráo hoảnh nhìn anh rồi nói

-Tiếp khách? Tiếp khách trên bar? Nghe có giống bọn bán thân không?

Quân sững người nhìn cô giọng điệu vô cùng thất vọng

-Nhiên, em nói cái gì vậy? Em quá đáng lắm rồi đấy

Cô cười nhạt đáp lại

-Em quá đáng? Còn chị ta thì không quá đáng?

-Em đừng lôi Nga vào chuyện này, đừng vô lý như thế?

-Em vô lý còn chị ta có lý? Em vô lý chắc chị ta thấu tình đạt lý thế nên bao nhiêu năm qua rồi anh vãn không quên?

Quân thở dài không đáp, đi thẳng vào nhà vệ sinh xối nước tắm để lại cô vẫn đang ngồi trên ghế. Cô chợt cảm thấy càng lúc tình cảm của hai người càng đi quá xa, cơn giận của cô cũng nguôi dần, cô không muốn mất anh. Đợi anh tắm xong cô liền đứng ngoài cửa rồi nói

-Em muốn nói chuyện với anh, cũng là muốn xin lỗi anh

Nhìn thấy điệu bộ của cô, Quân cũng cảm thấy tâm tình dễ chịu hơn một chút liền gật đầu đồng ý. Anh ngồi xuống ghê, cô đi rót cho anh một cốc nước rồi nói

-Anh uống nước đi đã cho giải rượu đã

Quân nhận lấy cốc nước, dịu dàng nói

-Cảm ơn em

Nhiên gật đầu, trong lòng cô cũng thấy vui vẻ hơn, ngồi trước mặt anh rồi nói

-Em biết đối với anh em rất vô lý, nhưng em cũng là con gái nên em cũng có những yếu đuối trong lòng. Em ghen vì Nga trở về làm cùng công ty với anh, ghen vì chị ta ôm anh ngoài đường. Có thể anh thấy em không nên như vậy nhưng chứng kiến cảnh đó em thật sự không vui. Nhưng em cũng không nên cáu với anh, không chịu nghe anh, cũng nói những câu quá đáng. Em xin lỗi. Em chỉ muốn nói em thật sự yêu anh,

Quân thấy cô nói những lời này, lại thấy thái độ hối lỗi của cô, thầm trách mình cũng có lỗi trong chuyện này nên không còn giận cô nữa nắm tay cô rồi nói

-Anh không biết gần đây có những chuyện gì nhưng anh thật sự không còn tình cảm với Nga. Anh không biết giải thích thế nào với em nhưng em hãy tin ở anh.

Cô gật đầu, vui vẻ nói

-Vâng, em tin anh.

Quân đứng dậy ôm cô rồi nói

-Được rồi, muộn rồi đi ngủ thôi em.

Cô theo anh bước vào phòng, mọi chuyện lại trở lại như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Những ngày tiếp theo tình cảm của hai người thật sự đi lên. Mặc dù Quân vẫn đi sớm về muộn nhưng sáng nào anh cũng tranh thủ dậy để nấu cho cô bữa ăn sáng.
Sau cơn mưa trời lại sáng,
Ngày cuối cùng của tháng cũng là sinh nhật cô. Buổi sáng anh dậy nấu đồ ăn sáng rồi vội đi làm, cô cũng không nói gì vì bình thường sinh nhật cô anh thường tạo cho cô sự bất ngờ.
Cô đến công ty sớm hơn mọi ngày một chút, dạo gần đây tâm tình cô trở nên tốt hơn, phần vì tình cảm của cô và Quân đi lên phần vì Văn đi công tác ở HongKong đến hôm qua mới trở về, cô đến công ty chỉ soạn sẵn mấy tập tài liệu mà Văn dặn cô làm mỗi ngày.
Nói mới nhớ từ lúc anh ta đi cô đã tìm tài liệu công ty năm 2002-2005 nhưng không tài nào tìm nổi. Kể từ ngày gặp Thanh ở tập đoàn X cô không còn biết thêm chút thông tin gì.
Cô đặt chiếc túi sách lên bàn, định vào pha cho Văn cốc cafe thì đã thấy anh ta bước ra ngoài nói với cô

-Đi theo tôi

Cô ngạc nhiên hỏi lại

-Mới sáng sớm đã đi đâu vậy thưa giám đốc?

Anh qua quay lại nhìn cô cau mày nói

-Đi sang bên tập đoàn X, sáng tôi có một cuộc họp bên đó.

Cô có chút phấn khởi trog lòng, vội vàng lấy túi sách rồi theo anh ta ra xe
Đây là lần thứ hai kể từ lúc vào công ty cô đến đây mọi thứ vẫn chẳng có gì thay đổi.
Cô theo anh ta đến phòng họp nhưng chỉ được ngồi bên ngoài chờ đợi.
Vốn dĩ cô biết cô có theo Văn sang đây cũng chẳng kiếm được chút thông tin gì nhưng cô vẫn muốn đến, phần vì cô muốn nhìn lại tên đàn ông độc ác kia, phần vì cô muốn biết ngoài hắn ra còn ai vẫn đang ung dung ở đây. Hơn 11 giờ cuộc họp mới kết thúc, chủ tịch mời mọi người ở lại dùng bữa nhưng Văn nhanh chóng từ chối lấy lý do bận việc công ty rồi đi ngoài về phía cô nói

-Đi thôi

Nhiên chưa kịp nhìn lại mấy người trong cuộc họp đang đi ra đã bị anh ta gọi đi. Cô đứng dậy chạm rãi nhìn về phía sau liền bị anh ta giục

-Đi nhanh lên, cô làm gì thế?

Cô không còn cách nào khác thở dài đi theo anh ta, có điều anh ta không đi về công ty mà chở cô đến một nhà hàng sang trọng. Cô bước xuống xe theo anh ta ngạc nhiên hỏi

-Chúng ta đi đâu vậy?

Văn nhìn đồng hồ hờ hững đáp

-Tôi đói rồi không được đi ăn sao?

Cô lúng túng không nói gì. Vào đến nơi anh ta đưa menu cho cô rồi nói

-Cô muốn ăn gì gọi đi

Cô nhận menu, ngại ngùng nói

-Anh gọi đi,tôi không biết gọi gì

-Cô gọi món gì cô thích ăn nhất là được

Cô nhìn vào menu, chọn đại mấy món rồi ngập ngừng hỏi

-Sao hôm nay lại đưa tôi đến đây?

Anh ta liếc mắt về phía cô rồi nói

-Chẳng lẽ đi cùng cô mà tôi muốn ăn gì lại chỉ ăn một mình?

Cô cười gượng gạo không hỏi thêm nữa. Ăn xong anh ta lại đưa cô đến một trung tâm mua sắm. Cô mở to mắt hỏi lại

-Anh muốn mua gì sao?

Anh ta lắc đầu đáp

-Không, nhưng tôi thấy cô không có bộ quần áo nào nên hồn, lại là thư ký của tôi. Tôi không thích người ta bàn luận dị nghị sau lưng rằng tôi để nhân viên của mình không chỉn chu trong ăn mặc nên trích tiền ra mua cho cô vài bộ quần áo.

Cô xua tay rối rít đáp

-Không cần làm thế đâu thưa giám đốc, tôi..

-Cô đừng cãi lại lời tôi,nếu cô cảm thấy ngại mỗi tháng tôi sẽ trừ đi một chút tiền lương của cô. Cô phải mua ít nhất 5 bộ, nếu không tháng này tôi sẽ trừ toàn bộ tiền lương vì không hoàn thành nhiệm vụ

Cô thở dài, gật đầu theo anh ta lên mấy shop quần áo thầm nghĩ nếu đã như vậy chọn hẳn những bộ thật đẹp hợp với vóc dáng cô. Đi lòng vòng một lượt cô chọn đúng 5 bộ váy công sở rất đẹp. Cô mang ra quầy thanh toán thì không thấy Văn đâu thầm nghĩ có khi nào anh ta đang chơi mình?
Cô nhìn lên giá mấy bộ quần áo, thầm lắc đầu ngán ngẩm, một bộ này bằng gần một chục bộ quần áo cô đang mặc.

-Thanh toán giúp tôi thêm hai cái váy này nữa

Cô hơi giật mình quay sang, là Văn, anh ta đưa cho nhân viên hai chiếc váy rất sang trọng rồi rút thẻ thanh toán.

-Anh muốn cho chung hay cho riêng với 5 bộ này ạ?

Anh ta không thèm nhìn nói

-Cho chung vào!

Nhân viên gật đầu, cô ngạc nhiên hỏi

-Hai cái váy kia là sao vậy giám đốc?

Anh ta đứng dựa lưng vào bàn thanh toán, nhìn cô rồi nói

-Quà tôi tặng cô nhân ngày sinh nhật, à khoan vội đừng nói gì công ty có quy định sinh nhật nhân viên sếp sẽ tặng quà tôi không biết chọn quà gì nên chọn đại hai cái đó. Cũng đừng hỏi sao tôi biết sinh nhật cô, trong hồ sơ nhân viên đều ghi hết

Cô thầm nghĩ trong lòng, công ty này ưu đãi thật tử tế nhân viên nhiều khi vậy số tiền tặng quà chắc cũng hết không ít, dẫu sao anh ta cũng nói vậy rồi nên cô cũng vui vê nhận.

Buổi tối sau khi đi làm về Quân vẫn chưa trở về, cô mua một chai rượu vang, một ít thức ăn định bụng sẽ làm một bữa tiệc nhỏ ấm áp giữa hai người.
Cô bắt đầu lau dọn nhà cửa thật sạch sẽ, rồi nhìn đồng hồ, cũng đến gần 7 giờ thầm nghĩ nếu có tăng ca cũng chỉ đến 8 giờ là anh vè nên cô bắt tay vào nấu nướng. Nấu xong xuôi cô mang thức ăn ra bàn, cắm thêm mấy cây nến vào cho thêm rực rỡ rồi ngồi đợi. Nhưng đợi đến 8h30 vẫn chưa thấy anh về, cô sốt ruột lấy máy gọi thì đầu dây bên kia không bắt máy. Cô thở dài,là anh tạo bất ngờ cho anh hay anh thực sự quên hôm nay là sinh nhật cô?
Cô buồn chán,lấy chiếc váy hôm nay Văn tặng ra mặc thử. Chiếc váy trắng trễ vai ôm sát ngực để lộ vòng một đầy đặn trắng muốt, bên dưới xoè rộng cảm giác như một cô công chúa xinh đẹp nhưng đầy sexy.
Đột nhiên cô nghĩ đến lời Văn nói từ bữa ăn cùng công ty Quân tháng trước
Mối tình đầu của anh ta là một cô gái có đôi mắt to, thích mặc váy trắng. Cô nhìn vào gương bất giác thầm nghĩ hoá ra anh ta tặng cô chiếc váy này là bởi cô gái trong lòng anh ta thích mặc váy trắng. Cô mỉm cười, thật lòng cô cũng rất thích mặc váy trắng nhưng từ lâu cô chẳng còn có điều kiện để ý đến ngoại hình.
Cô nhìn đồng hồ đã 9h Quân vẫn chưa về mệt mỏi ra ghế nằm.
Cơn buồn ngủ ập đến, lâu rồi cô ít khi được ngủ trước 11h giờ. Cô đang ngủ thì thấy có tiếng tin nhắn đến, cô bật dậy định lấy điện thoại đọc thì thấy có tiếng cạch cửa liền ngồi dậy
Quân bước vào, thấy cô đang ngồi với mâm cơm lạnh ngắt liền nói

-Em chưa ăn sao?

Cô bặm môi, anh hỏi một câu tưởng như không có chuyện gì xảy ra trong ngày sinh nhật của cô. Cô cảm thấy nỗi tủi thân như đang trào lên, nhưng vẫn đứng dậy nói

-Anh ngồi xuống đi, em đi đun lại thức ăn cho nóng

-Anh ăn rồi.

Cô nhìn anh, không giữ được sự bình tĩnh ném chai rượu xuống đất vỡ tan tàng. Anh nhìn cô sửng sốt nói

-Em làm sao thế? Em bị điên à?

Cô nắm chặt tay nói,

-anh ăn rồi chai rượu này cũng chẳng để ai uống.

Anh tức giận ném chiếc cặp vào một góc rồi nói

-Em đừng có điên khùng thế này nữa được không? Em không bình thường được sao? Được mấy ngày em lại giở chứng thế à?

Cô cầm điện thoại, đã hơn 10 giờ, chợt thấy tin nhắn từ số máy Nga. Cô mở máy thấy chị ta gửi cho cô bức ảnh chị ta ngồi phía sau lưng Quân. Cô càng thêm điên tiết gào lên

-Đây là cái gì?

Quân nhìn vào màn hình điện thoại rồi nói

-Sao em phải gào lên như vây? Anh đi tiếp khách, được chưa?

Cô bật khóc, nghiến chặt răng nói

-Tiếp khách? Có ngày nào anh không đi tiếp khách? Tiếp khách ngày nào cũng có chị ta? Anh với chị ta rốt cuộc là thế nào? Anh vẫn còn tình cảm với chị ta sao?

Anh ngán ngẩm nói

-Tại sao em lúc nào cũng tra hỏi anh những câu vô nghĩa như vậy?

-Vậy tại sao anh không làm em tin anh đi? Anh bảo em phải tin anh kiểu gì khi sinh nhật em anh không nhớ, em về nhà sớm nấu cơm chờ anh về anh lại nói anh ăn rồi. Em gọi điện anh không nghe rốt cuộc anh coi em là gì? Anh đi đâu cũng có chị ta? Có bao giờ anh cáu gắt với chị ta như về cáu gắt với em? Có phải anh hết tình cảm với em rồi? Có phải anh đã bắt đầu thích lại chị ta rồi không?

Quân đi vào trong, lạnh lùng đáp

-Em nghĩ thế nào cứ cho là thế ấy.

Cô nắm chặt tay, hất văng mâm cơm rồi hét lên

-Anh đứng lại cho em, nói rõ ra cho em.

Anh lắc đầu nhìn cô, đi thẳng vào nhà vệ sinh tắm, tắm xong ra vẫn thấy cô đứng ngoài có vẻ như vẫn không muốn buông tha cho mình anh liền nói

-Em muốn gì

-Em muốn nói ra ra tất cả mọi chuyện

-Anh không có gì muốn nói với em cả nếu em không tin anh như thế?

Cô lau nước mắt nhìn anh rồi nói

-Muốn em tin anh phải nghe lời em một chuyện

-Em muốn anh nghe lời chuyện gì?

-Anh đổi công ty đi, với năng lực của anh thiếu gì công ty nhận anh? Anh giỏi như vậy, xuất sắc như vậy cơ mà, em không muốn anh làm cùng công ty với chị ta

Quân thở dài nhìn cô gái trước mặt đáp

-Em có biết vào công ty này khó khăn thế nào không? Anh đang được sếp tin tưởng bỏ thế nào?

-Vậy còn sự tin tưởng của em anh không cần?

-Anh mệt rồi, anh muốn đi ngủ

Cô bám lấy cánh tay anh rồi nói

-Nói đi rồi ngủ

Anh chán nản kéo tay cô rồi nói

-Được, em muốn nói rõ đúng không! Vậy anh nói rõ chúng ta chia tay đi. Anh mệt mỏi lắm rồi

Cô mở to mắt, từng lời nói của anh rõ ràng mạch lạc như xuyên thẳng vào tim cô! Chia tay? Lời chia tay của anh đến dễ dàng thế này sao?
Cô hỏi lại

-Anh nói sao cơ? Chúng ta chia tay?

Quân gật đầu nói

-Đúng vậy! Anh không còn chịu nổi em nữa, còn nữa công ty anh đang cần 1 người làm việc bên nên nước ngoài anh cũng đang rất muốn đi. Sếp cũng chỉ tin tưởng anh lúc này, và anh cũng đã quá mệt mỏi khi sống với em rồi.

Cô từ từ buông cánh tay anh, từng giọt nước mắt lăn xuống mặn chát.

-Anh suy nghĩ kỹ rồi chứ?

-Đúng vậy, mà chiếc váy này do Văn tặng đúng không?

Nói rồi anh chỉ vào bộ quần áo cô đang mặc
Cô đau đớn nhìn anh nhắm nghiền mắt nói

-Giờ này ai tặng có còn quan trọng hay không?

Quân cười nhạt đáp

-Từ lúc ban đầu gặp anh ta anh đã thấy anh ta có ánh mắt rất lạ nhìn em rồi. Hoá ra linh cảm của anh cũng đúng. Em không cần đau khổ vì anh đâu, anh còn có sự nghiệp, mẹ anh cũng không chấp nhận em, ở cạnh em anh cũng không còn hạnh phúc, chúng ta chia tay đi giải thoát cho nhau

Cô loạng choạng bám vào tường, chẳng lẽ mọi thứ lại kết thúc ở đây? Cô lau nước mắt hít một hơi rồi nói

-Em có thai rồi

Quân sững người lại một chút, rồi nhanh chóng lấy lại lạnh lùng đáp

-Vậy thì bỏ đi.

Nói rồi anh cầm cặp bước qua đống vỡ vụn mở cửa bước đi để lại cô với sự thất thần đến đáng thương
Cô ngồi bệt xuống, không kìm chế được khóc to. Tất cả mọi thứ vơ