Người phụ nữ có một đời chồng ấy chính là vợ tôi phần 13

– Sao mẹ tôi lại gọi cô qua đây ở vậy?
– Mẹ anh nói do ở có mình buồn nên muốn tôi qua khi nào bác ấy đi thì tôi sẽ đi, anh không phải lo.
Anh ta nhìn cô nghi ngờ, cô cũng chẳng buồn giải thích vì có nói gì thì anh ta cũng chắc gì tin. Mới biết mẹ anh ta chưa đến hai tuần mà mẹ anh ta đã kêu qua đây ở thì anh ta không nghi ngờ cũng không được.
– Nếu không có gì thì tôi vào nhà à.
Nói rồi cô bước vào nhà lên phòng sách tìm sách đọc. Thời gian ở đây cô sẽ tranh thủ đọc sách, đọc càng nhiều càng tốt. Vì sẽ chẳng có cơ hội tốt hơn để cô có thể đọc nhiều sách như vậy. Đang đọc thì cửa phòng mở, anh ta cũng ngạc nhiên nghĩ cô vào phòng ngủ chứ không nghĩ cô vào đây. Cô nở nụ cười, anh ta không nói gì đến kệ sách lấy một cuốn rồi đọc. Cả hai im lặng đọc, thỉnh thoảng cô có liếc nhìn, thấy anh ta tập trung nên cô quay lại đọc tiếp.
Ngày trước anh và cô cũng cùng đọc sách, nhưng vì tính cô hay nói huyên thuyên nên cứ đọc chút lại quay qua nói chuyện với anh. Anh nhéo má cô nói đọc mà nói nhiều quá sao tập trung. Cô cười rồi chọc lét anh, anh sợ nhất là chọc lét. Mỗi lần cô chọc là anh chạy bỏ trốn thôi mà càng chạy cô càng chọc. Nghĩ lại cô lại cười một mình.
Từ ngày qua đây ở cô đành kêu bé Thúy quản lý cửa hàng, vài ngày kêu nó chuyển tiền vào tài khoản cho cô, rồi gửi email báo cáo tình hình bán hàng. Cô rất tin tưởng Thúy vì nó làm việc rất có trách nhiệm. Việc cô qua đây ở cô không dám nói, chỉ nói là về quê có việc.

choang-vang-vi-sau-ngay-chia-tay-ban-trai-den-doi-260-trieu-tinh-phi

Sáng nào cô cũng dậy sớm tập thể dục với bác gái, rồi hai bác cháu chuẩn bị bữa sáng. Khi anh ta dậy chơi thể thao xong, tắm táp rồi chỉ việc ăn là đi làm. Bác nói cho cô anh thích món gì, sở thích của anh ra sao, cô không hỏi nhưng bác gái nói hết. Cô nghe gật đầu cười thôi chứ cô biết cũng chẳng để làm gì. Bác khen anh ta là đứa có hiếu, gia đình bác sống bên nước ngoài cũng thuộc khá giả. Nhưng Nguyên Bảo muốn về VN mở công ty, giúp quê hương phát triển. Về nó dẫn Nguyên Long theo, nghĩ để Nguyên Long học bên này và phụ giúp anh trai trong công việc. Vậy mà không ngờ về nó lại chơi bời như vậy. Có tháng nó xài hơn 100 triệu cũng không đủ. Nghe Nguyên Bảo nói nó bị mấy đứa con gái nó quen lấy biết bao nhiêu là tiền, nào là mua điện thoại, mua xe cho người ta nữa chứ. Bác với bác trai buồn lắm mà ai nói nó cũng không nghe.
Nguyên Long nói từ khi nó gặp con, nó thay đổi rất nhiều. Khen con là người dịu dàng, chân thật. Không như mấy đứa bạn của nó, suốt ngày chỉ biết đòi hỏi. Bác rất vui vì nó chịu thay đổi. Nó qua đây từ năm 18 tuổi, chơi bời 7 năm trời. Nguyên Bảo thì bận rộn không thể chăm lo cho nó được nhiều, cũng nhiều lần nói nó về bên kia nhưng nó không chịu. Bác và bác trai bận quản lý công ty cũng không có thời gian. Giờ gặp con nó thay đổi hai bác biết ơn con nhiều lắm.
Cô nghe mà xúc động, cô không biết mình lại ảnh hưởng đến Nguyên Long nhiều như vậy. Dù sao cô cũng thấy vui vì đã có thể giúp một người thay đổi để sống tốt hơn. Cô cũng không biết nói gì, chỉ an ủi bác thôi. Giờ thì cô hiểu lý do vì sao bác muốn nhận cô làm con nuôi. Nhưng đối với cô, được quen biết bác là điều cô thấy hạnh phúc lắm rồi, thời gian bên bác tuy không nhiều nhưng cô cảm thấy như quen thân từ lâu lắm. Nên cô biết mình cần phải dành thời gian cho bố mẹ cô nhiều hơn.
Rồi cũng đến ngày bác phải đi, bác nói trước khi đi muốn về quê cô chào hỏi bố mẹ cô. Cô rất lưỡng lự vì chuyện này, nhưng rồi cũng phải chở bác ấy về quê. Cô nói với bố mẹ bác là ai, vì sao lại quen và lý do bác muốn xuống quê. Bác nói với bố mẹ muốn nhận cô làm con nuôi. Bố mẹ cô chỉ nói tùy quyết định ở cô. Cô thấy trong mắt bố mẹ có một sự hãnh diện, họ biết con gái của họ đang sống rất tốt.
Đến ngày phải trở lại Sài Gòn, trước khi đi bố mẹ có dặn. Cô hãy chăm sóc bản thân, sống tốt với mọi người thì người ta mới quý mến mình. Còn chuyện con nuôi là tùy ở con, bố mẹ lúc nào cũng ủng hộ con. Cô biết bố mẹ luôn ủng hộ cô dù cô có quyết định như thế nào, vì từ trước đến giờ cô luôn là người suy nghĩ kỹ mới quyết định.
Trở lại Sài gòn, cô không nói gì đến chuyện con nuôi. Bác gái chắc cũng hiểu nên cũng không muốn làm cô khó xử, chỉ nói luôn xem cô là con cái trong gia đình. Hôm trước khi bác về lại bên kia, vô tình cô có nghe được câu chuyện giữa bác và anh ta.
– Mai mẹ đi rồi, con ở đây nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng vì công việc mà bỏ bê chuyện ăn uống.
– Dạ, con biết rồi.
– Con nên đối xử dịu dàng hơn với bé Linh, nó là người tốt, gia đình mình mang ơn nó rất nhiều.
– Dạ.
– Có phải con thích con bé không?
– Sao mẹ nói vậy? Không có đâu.
– Nếu thích con bé thì nói cho nó biết. Thích thì cứ nói thích, đừng để trong lòng. Sau này không có cơ hội để con nói đâu. Người tốt như nó thì trước sau gì cũng có người sẽ lấy, đừng để mất cơ hội nha con. Nếu con bé không làm con nuôi thì mẹ mong nó sẽ là con dâu của mẹ.
– Để tính sau đi mẹ, giờ con muốn cho Nguyên Long tập trung học hành sau khi nó ổn định cuộc sống con mới nghĩ đến chuyện kết hôn.
– Con thì không sao nhưng con bé cũng không còn nhỏ nữa, đừng quan tâm đến quá khứ của nó. Hiện tại mới là điều quan trọng. Ba mẹ cũng mong có cháu ẵm rồi, con năm nay cũng 32 rồi con gì.
– Thôi mà mẹ, để con tự lo chuyện này được không?
– Để con tự lo chắc ba mẹ xuống dưới gặp ông bà luôn mà vẫn không biết cảm giác có đứa cháu là như thế nào à? Mẹ nói rồi đó, có cơ hội thì nắm bắt. Giờ con bé còn độc thân, lỡ sau này nó có người khác thì con đừng có hối hận.
– Mẹ.
– Thôi về phòng đi cho mẹ nghỉ.
Cô đứng ngoài nghe hết, cô cũng không muốn nghe lén như vậy, nhưng nãy tính mang nước trái cây cho bác gái vô tình nghe thôi. Cô đành làm bộ gõ cửa như là mới lên. Cửa mở, anh ta nhìn cô không nói. Cô ấp úng:
– Tôi mang nước trái cây cho bác gái.
– Vào đi.
Cô vào anh ta cũng đi ra.
– Bác con mang nước trái cây cho bác.
– Bác cám ơn con. Ngồi xuống đây con.
– Dạ.
– Bác nhờ con chút việc được không?
– Dạ, bác cứ nói.
– Nguyên Bảo nó ham việc lắm, con bên này nhắc nhở nó ăn uống đều đặn giúp bác.
– Dạ.
– Nó là một đứa tốt, tính nó tự lập từ nhỏ nhưng đối với phụ nữ thì nó không biết cách dịu dàng. Khi mới về VN nó có quen một người, cô ta giúp nó rất nhiều trong công việc và cuộc sống. Rồi nảy sinh tình cảm, nó yêu cô ta nhiều lắm. Quen được 4 năm nó cũng tính đến chuyện cưới hỏi. Ai ngờ cô ấy nói quen nó chỉ vì tiền, sau khi chia tay cô ấy cũng lấy của nó hơn chục tỉ rồi đi. Nó bị sốc nên đến giờ nó chưa dám quen ai. Bác biết con sẽ giúp nó vượt qua được. Về gặp gia đình con bác biết bố mẹ con nuôi dạy con rất khéo. Bác rất yên tâm nếu con giúp bác chuyện này.
– Dạ, thật sự con không biết có giúp được không nhưng con sẽ cố gắng.
– Bác cám ơn con, bác biết con sẽ khó xử nhưng bác biết chỉ có con mới làm được thôi.
– Dạ thôi bác nghỉ cho sớm cho khỏe, con xin phép về phòng.
– Con về phòng đi.
– Dạ, bác ngủ ngon ạ.
– Con cũng ngủ ngon.
Về phòng cô mà lòng thấy hoang mang vô cùng, cô không biết phải làm sao. Cô thấy sợ, cô sợ cô sẽ dính vào chuyện tình cảm này. Anh ta thích cô sao? Đã vậy mẹ anh ta còn nhờ cô giúp anh ta nữa, cô không biết làm sao cho phải. Cả đêm cô cứ suy nghĩ về chuyện này mãi, rồi ngủ thiếp đi. Sáng dậy thì đã thấy bác gái nấu bữa sáng xong, cô xin lỗi vì thức dậy trễ, nhưng bác gái nói không sao. Ăn sáng xong cô lên phòng sắp xếp lại quần áo, khi nào bác gái đi cô cũng về lại cửa hàng. Trưa cô và anh ta tiễn bác ra sân bay. Xong anh ta chở cô về nhà anh ta. Cô lên phòng lấy balo xuống về lại cửa hàng.
– Hôm nay cô đi hả?
– Ừ. Có gì không?
– Không.
– Vậy thôi xin phép anh tôi đi trước.
Cô vào gara lấy xe đi, anh ta nhìn theo ánh mắt có chút gì đó buồn do cô nhìn thấy sau gương chiếu hậu. Cô không biết sau này phải giúp anh ta bằng cách nào nữa? Thật ra cô không muốn gần anh ta nhiều, cô sợ mình sẽ nảy sinh tình cảm. Mà bác gái nhờ cô không giúp cũng không được. Cô biết bác ấy rất tin tưởng cô mới nhờ. Thiệt là khó nghĩ. Chuẩn bị chạy ra ngoài cổng thì cô nghe anh ta gọi. Cô dừng xe, quay lại xem anh ta gọi gì. Anh ta tới, thấy mặt anh ta gượng gạo.
– Có chuyện gì vậy?
– Cô… Cô ở lại đây được không?
– Hả?
– Cô ở lại đây với tôi nhé?
– Anh sao vậy? Sao tôi có thể ở lại được chứ? Tôi còn cửa hàng phải trông coi nữa. Với lại… Mà thôi, nói chung tôi không thể ở lại được. Anh đi làm đi, hẹn gặp anh sau.

bua-com-truoc-gio-ly-hon-cua-co-vo-que-khien-chong-dua-ra-1-quyet-dinh-khong-ngo (1)

Nói rồi cô chạy xe đi, nhìn sau gương chiếu hậu cô có thể thấy anh ta buồn như thế nào. Chứ giờ cô biết phải làm sao, trai đơn gái chiếc ở cùng nhà sao coi được. Còn chuyện giúp anh ta, cô nghĩ từ từ sẽ có cách.
Về đến cửa hàng, cô đưa cho mấy bé nhân viên ít quà dưới quê. Rồi cô lên phòng xếp đồ đạc. Nghĩ đến chuyện hồi nãy khi anh ta đề nghị cô ở lại. Không lẽ anh ta thích cô thật sao? Chẳng phải anh ta rất ghét cô mà, hay còn nguyên nhân gì khác nữa? Mà dạo này cô thấy mình không còn sợ anh ta nữa, anh ta nói gì là cô quất lại câu đó. Thật ra cô cũng lo lắng cho anh ta lắm. Công việc thì nhiều mà giờ ở có một mình cũng buồn. Không có ai chăm sóc, lỡ ốm đau ai lo. Cô nghĩ đến lời hứa với bác gái. Sáng hôm sau cô gọi điện hỏi xem anh ta ăn uống như thế nào? Dù sao cũng hứa sẽ giúp nên cô phải có trách nhiệm với lời hứa của mình.
– Alo.
– Ừ. Gọi có việc gì không?
– Anh đã ăn uống gì chưa?
– Sáng có cuộc họp gấp nên chưa ăn.
– Bác gái có nhờ tôi nhắc anh chuyện ăn uống, vậy nên anh đừng bỏ bữa, cố gắng ăn uống đủ bữa. Anh làm nhiều mà không lo sức khỏe thì sao làm nổi.
– Tôi biết rồi, trưa tôi sẽ ăn.
– Cái gì? Giờ mà đợi đến trưa sao chịu nổi. Cho tôi địa chỉ công ty anh đi?
– Để làm gì?
– Còn hỏi. Lát tôi mang đồ ăn đến cho.
– Không sao đâu.
– Có cho địa chỉ không?
Chà, sao tự nhiên mình lại lớn giọng vậy cà. Cuối cùng anh ta cũng phải cho. Lát hơn 30 phút cô mua đồ ăn mang đến cho anh ta. Công ty anh ta trong tòa nhà ngay trung tâm Quận 1. Vào công ty ai cũng nhìn cô, cô thấy hơi ngại. Đến chỗ tiếp tân hỏi muốn gặp Nguyên Bảo. Cô ta hỏi có phải sếp Tony Lê không? Thì ra ở công ty anh ta là Tony Lê (giống như Tony buổi sáng ghê). Cũng đúng thôi, anh ta ở nước ngoài về mà. Mà anh ta cùng họ với cô.
Lát sau có cô thư ký xuống dẫn cô lên phòng anh ta. Vừa bước vào thấy anh ta ngồi ở ghế đang nghe điện thoại. Nhìn căn phòng rất đẹp, phòng Tổng giám đốc có khác. Cô biết anh ta đang bận nên nói với thư ký đưa cho anh ta hộp đồ ăn rồi xin phép về trước. Đang tính bước ra cửa thì nghe anh ta nói.
– Đợi tôi chút.
Anh ta ra hiệu cho thư ký ra ngoài, chỉ tay chỗ ghế ý nói cô ngồi đợi. Cô ra ghế ngồi chờ, lát sau anh ta mới nghe xong.
– Cô đến thật hả?
– Không lẽ giỡn. Đây ăn đi. Không biết lo cho sức khỏe gì hết, dù có làm gì thì cũng phải lo cho mình chứ.
Anh ta không nói gì nhìn cô cười rồi thôi.
– Anh ăn đi, tôi xin phép về trước.
– Cô không ở lại kiểm tra coi tôi có ăn không à? Không sợ cô đi tôi không ăn thì sao?
Cô lườm anh ta, đành ngồi xuống chờ anh ta ăn.
– Nếu muốn tôi ăn đầy đủ thì qua nhà nấu cơm cho tôi đi.
– Nằm mơ.
– Vậy tôi không hứa sẽ ăn uống đàng hoàng đâu, lỡ tôi bị suy nhược thì cô nói sao với mẹ tôi.
– Anh vừa phải thôi nha. Chính vì tôi hứa với bác gái nên mới mua đồ ăn cho anh ăn không là tôi bỏ đói anh rồi.
– Vậy cô về đi, tôi không ăn nữa.
– Anh quá đáng thiệt.
Mang đồ ăn cho ăn giờ còn phải năn nỉ ăn nữa hả trời, sao tui khổ vậy nè.
– Sao?
– Sao trăng gì?
– Mai dọn qua nhà tôi ở.
– Không, mỗi ngày tôi sẽ mang đồ ăn qua cho anh.
– Tùy cô.
– Giờ ăn lẹ dùm tui đi, tui còn có việc không rảnh ngồi đây chờ đâu.
Anh ta nhìn cô cười. Vậy là ngày nào cô cũng phải mang đồ ăn cho anh ta ngày ba bữa, đi lên công ty hoài ai cũng bàn tán cô thấy ngại. Có nhiều hôm đến anh ta đi họp hay đi công tác cô lại lết xác về. Cứ như anh ta hành cô vậy. Đâu được gần tháng cô chịu không nổi nên đành gặp anh ta nói chuyện.
– Có chuyện gì? Muốn bỏ cuộc rồi sao?
Cô lườm anh ta.
– Được rồi, tôi sẽ qua nhà anh với một điều kiện.
– Điều kiện gì?
– Tôi chỉ qua ban ngày thôi, tối tôi về cửa hàng.
– Tối tôi hay về trễ lắm, lúc đó không có ai nấu cho tôi ăn thì sao?
– Bộ anh không biết mua gì ăn hả? Có tay, có chân, có miệng để làm gì?
– Tôi không thích ăn đồ ăn ngoài.
– Anh cố tình gây khó dễ cho tôi mà?

You May Also Like