Người phụ nữ có một đời chồng ấy chính là vợ tôi phần 9

Đóng cửa hàng cô và cậu ta đi ăn. Đi nhưng lòng cô thật sự chẳng thoải mái lắm, cô lo cậu ta lại nói những điều cô không muốn nghe lần nữa, lo cô không biết phải từ chối sao. Đến tiệm mì, ngồi ăn mà cô cứ thấp thỏm. Cậu ta cũng im lặng không nói gì. Đột nhiên câu ta lên tiếng.
– Chị dạo này khỏe chứ?
– Ừ, nhìn chị là thấy khỏe như trâu rồi còn gì.
– Buôn bán được hả chị?
– Ừ, cũng ổn.
– Chị hình như ốm hơn thì phải? Phải giữ sức khỏe chứ, đừng tham việc quá. Ở một mình lỡ bệnh ai lo?
Cô cười, trời ơi cậu ta cứ như anh cô không bằng. Mà nghĩ lại thấy cậu ta nhìn chững chặc hơn nhiều. Chắc là chuyên tâm học hành lắm.
– Chị tự lo được mà, chẳng phải giờ chị vẫn khỏe re sao. Em qua đó học hành sao rồi?
– Em học cũng ổn, ngày đi học tối về tham khảo tài liệu công ty. Thời gian rảnh lên công ty phụ ba mẹ lấy kinh nghiệm luôn.
– Ừ, vậy thì tốt quá.
Ăn xong cậu ta nói đi uống nước, cô thật sự rất muốn về nhưng lại không nỡ từ chối, cô sợ cậu ta buồn nhưng đi thì cô không thoải mái (cái tính hay ngại vẫn chưa bỏ được). Miễn cưỡng rồi cô cũng gật đầu.

nguoi-phu-nu-co-mot-doi-chong-ay-chinh-la-vo-toi9

Đến quán nước cô gọi ly cacao nóng, cậu ta uống cà phê. Cậu ta nói:
– Chị nè?
– Sao?
– Chị làm chị gái em nha?
– Hả?
Cô bất ngờ thật sự, cô cứ lo cậu ta sẽ nói điều khác nhưng cô không nghĩ cậu ta lại nói điều này, không biết nên vui hay nên buồn nữa.
– Sao vậy?
– Em nghĩ kỹ rồi, chị làm chị gái em tốt hơn. Dù em có muốn phát triển nó theo hướng khác em biết chị sẽ không chịu đâu. Được không chị?
– Chị làm sao mà làm chị em được, có lo cho em được ngày nào đâu.
– Đâu cần lo mới làm chị được, nha chị?
Nhìn mặt cậu ta thấy cưng dễ sợ, cô sao nỡ từ chối được. Dù sao là chị cũng tốt mà, cô thấy điều này bây giờ là tốt nhất. Thêm một người em bớt một kẻ thù.
– Thôi cũng được, có em trai đẹp trai như em cũng hãnh diện lắm chứ bộ. Cố gắng học tốt về chị dẫn đi ăn ha.
– Dạ, chị không được nuốt lời đâu đó.
– Biết rồi mà, không lẽ làm chị mà lại nuốt lời như vậy coi sao được.
Cả hai chị em phá lên cười, cô cảm thấy thật sự sảng khoái. Lâu quá rồi không được thoải mái, đúng là chỉ khi ở bên cậu ta mới làm cho cô cảm thấy thoải mái như vậy. Cô chỉ thích cảm giác chị em như thế này, ôi ước gì thời gian ngừng lại cho cô được hưởng trọn vẹn cảm giác như vậy suốt.
Hai chị em nói chuyện suốt mấy tiếng, nói đủ thứ trên trời dưới đất. Cô cũng cảm nhận được trong ánh mắt cậu ta sự hạnh phúc, cô cảm thấy lòng nhẹ nhõm rất nhiều. Nỗi nhớ anh cũng vơi đi, nếu cuộc sống cứ vậy trôi đi thì cuộc đời cô sẽ chỉ là chuỗi ngày bình yên. Rồi cuối cùng cũng sắp đến ngày Nguyên Long phải đi, trước hôm Nguyên Long đi có mời cô về nhà chơi lần nữa. Cô thấy hơi lo, cô sợ gặp anh ta. Thấy cô chần chừ nên Nguyên Long nói:
– Sợ gặp anh em phải không?
Cô cười cười không trả lời.
– Không sao đâu, giờ chị là chị gái em mà. Nhà có hai anh em trai, ảnh thì bận hoài. Giờ em qua bên đó cũng ít tâm sự với ảnh. Em mong có chị gái lâu rồi, mà nhà có hai anh em trai thôi. Mong anh hai lấy vợ có chị dâu cũng được. Có chị gái chăm sóc thích hơn.
Nghe Nguyên Long nói thì cô không đành lòng từ chối.
– Mà sao em hay rủ chị về nhà chơi vậy? Chị thấy ra ngoài tiện hơn mà.
– Về nhà thì mới có cảm giác ấm cúng chứ chị. Về nhà chị gái nấu cho ăn không thích hơn sao. Giờ có chị gái mới được nhõng nhẽo, chứ em mà nhõng nhẽo với anh hai là bị đá mấy phát rồi.
Nghe Nguyên Long nói vừa mắc cười vừa có lý, ai cũng muốn có một gia đình để về mà. Có ba mẹ, anh chị em quây quần bên nhau hạnh phúc biết mấy. Vậy nên cô rất thương bố mẹ, cô biết thời gian sống cùng bố mẹ là quý giá nên có thời gian là cô về nhà chơi. Cô đang tích góp tiền để dành mua một căn nhà, lâu lâu đón bố mẹ xuống chơi. Cô không muốn bố mẹ xuống phải ở khách sạn hay nhà trọ. Mua được căn nhà do tiền của mình kiếm được, đó là điều cô muốn thực hiện từ lâu rồi. Nên đồng ý về nhà Nguyên Long chơi.
Tâm trạng thấy vui nhưng lòng cô vẫn lo lắng sợ gặp anh ta. Người gì mà khó chịu thấy ớn kiêm luôn khó ưa. Nghĩ đến mà rùng mình. Làm sao đây, phải làm sao đây cô nghĩ trong đầu. Đến nhà, vừa vác mặt vào đã thấy anh ta đang ở vườn hoa. Chẳng thấy anh ta ngước nhìn lên, cô thấy yên tâm chắc anh ta không nói gì đâu. Tự dưng Nguyên Long kéo cô ra chỗ anh ta. Cô hoảng hồn định rút tay nhưng Nguyên Long khỏe quá cô thì nhỏ thó đâu giằng lại nổi.
– Anh hai, đây là chị Linh anh đã gặp rồi. Hôm nay em dẫn chị về giới thiệu cho anh chị làm quen luôn.
Anh ta không nói gì, ngước lên nhìn cô rồi cúi xuống cắt gì đấy. Cô có hơi thất vọng xíu nhưng anh ta không xỉ vả cô là may mắn lắm rồi. Chỉ gật đầu cười coi như phép lịch sự. Cô nghĩ, quen gì với anh ta. Khó ưa, khó ở, khó chịu ai mà quen nổi. Anh ta vẫn không nói gì, người cũng có ăn có học, phép lịch sự tối thiểu là chào cũng không có. Không hiểu sao anh ta có thể điều hành cả một công ty được nhỉ? Thiệt không hiểu luôn. Nguyên Long thấy tình hình có vẻ không ổn nên nói:
– Em với chị Linh vào nhà trước nha. Đi chị.
Cô gật đầu không nói mà theo sau Nguyên Long vào nhà.
Vào nhà Nguyên Long dẫn cô vào phòng khách, rót cho cô ly nước cam. Đang khát với đang ấm ức uống một phát hết ly nước. Nguyên Long nhìn cô đắm đuối, mắt chớp lia lịa nhìn ngây thơ ghê người. Rồi rót cho cô thêm ly nữa chắc nghĩ cô là heo đây mà. Ha ha, khổ thân con bé thật.
– Chị thích đọc sách không? Lên phòng sách nha, lát xuống hai chị em mình nấu cơm. Đừng để ý đến anh hai, thấy ảnh vậy chứ dễ thương lắm. Đặc biệt là với con gái. Có lần em thấy ảnh chăm sóc bạn gái ảnh bệnh, nhìn ảnh đút từng muỗng cháo cho bạn ảnh luôn mà.

nguoi-phu-nu-co-mot-doi-chong-ay-chinh-la-vo-toi9

Cô cười muốn méo miệng luôn, anh ta dễ thương với con gái là đúng rồi còn cô là đàn bà mà nên bị phân biệt đối xử như trâu bò vậy. Mà cô thích đọc sách thật, lần nào có hội sách là cô và anh đều đi. Có lần vào hội sách, người thì đông, anh thì cầm điện thoại của cô đi một hồi lạc nhau. Anh chạy tìm cô hết cả hội sách mà không thấy, cô thì vô tư thấy sách là không biết trời trăng mây gió gì nữa. Đến nỗi được thông báo tìm “trẻ lạc” cô vẫn không biết. Lạc đâu cả tiếng tự nhiên cô thấy bạn anh đang ngồi nghỉ mới nhờ gọi điện dùm. Thấy cô anh vừa lo vừa mừng, lo sợ cô gặp chuyện gì, sợ cô có làm sao không. Nói chung đi với anh, cô như một đứa con nít vậy. Đối với anh cô luôn là một đứa bé mà anh cần bảo vệ và chăm sóc. Cô thích nhõng nhẽo khi ở bên anh, vì anh luôn chiều cô dù cô muốn gì đi nữa. Cô thấy hạnh phúc.
Lên đến nơi, trời ơi sao mà nhiều sách vậy. Cô vẫn mong có một phòng sách như vậy, muốn sách gì cũng có. Đọc sách với cô như là một người bạn tri kỉ vậy, nó mang lại nhiều điều mới mẻ và nhiều kiến thức bổ ích. Cô không thích đọc trên mạng, chỉ thích đọc sách giấy thôi. Thấy nó hay hay sao ấy.
– Nhiều sách quá, thích quá đi.
Cô vui mừng reo lên, mắt cô sáng rực, long lanh như một đứa trẻ thấy mẹ đi chợ về mua cho kẹo vậy.
– Chị thích đọc sách lắm hả? Không ngờ chị cũng giống như con nít quá, thấy sách mà mắt sáng rực luôn à.
Nguyên Long phá lên cười, cô lườm một cái.
– Em không thấy người ta càng già càng hồi teen sao? Chị cũng vậy thôi. Hứ.
– Sách này là anh hai em mua đó, chứ em cũng ít đọc sách. Từ khi qua bên đó tự nhiên giờ em lại thích đọc sách. Thấy nhiều kiến thức bổ ích lắm. Nghĩ lại hồi trước mê chơi, đầu óc suốt ngày chỉ nghĩ tối nay đi chơi đâu, giờ thấy hối hận quá.
Cô nhìn cậu ta với ánh mắt ngưỡng mộ.
– Chị thích người phải có trách nhiệm với bản thân và gia đình.
– Ai cũng có sai lầm mà, quan trọng là biết sửa sai không thôi. Nếu không gặp chị chắc giờ em vẫn là thằng phá hoại rồi.
Cô trợn mắt nhìn cậu ta.
– Cái gì có chị đây nữa, liên quan gì đến chị chứ. Cái đó là do ở bản thân em thôi, nếu em không muốn thay đổi thì có gặp chị hay không cũng vậy. Thà muộn còn hơn không. Nói chung chị hãnh diện vì có người em trai như em.
Cô vừa nói vừa đùa, không khí thật là vui vẻ, quen béng luôn anh ta.
– Chị thích sách nào thì cứ lấy về đọc đi, khi nào xong thì gửi lại.
– Mai em đi rồi sao gửi được, có thời gian chị sẽ tìm mua.
– Ở đây có nhiều sách chị tìm không thấy đâu. Anh em phải nhờ người mua dùm đó, ngày nào ảnh cũng đọc sách xong mới ngủ.
– Sách gì mà kiếm khó vậy?
– Dạ, mấy cuốn người ta bán nhà sách thì đại trà nên dễ mua. Còn cuốn nào hiếm thì hay lắm đó, giờ kiếm cũng không có chỗ bán.
– Vậy hả?
Cô tiếc rẻ, chỉ ước giờ có thêm thời gian cô sẽ đọc cho bằng hết mới thôi.
– Đợi khi nào em về thì chị mượn đọc cũng được.
– Em đi mấy năm nữa lận, đợi tới lúc đó chắc chị không muốn đọc nữa đâu. Giờ chị cứ lấy đọc, khi nào xong trả cho anh em cũng được. Chị không cần ngại đâu.
– Thôi, em về chị đọc vẫn được. Sách có chạy mất đâu, để càng lâu càng giá trị mà.
Cậu ta lôi ra một cuốn sách nhét vào tay cô.
– Chị cầm cuốn này về đọc đi. Anh em thích cuốn này nhất đó, em đọc rồi thấy hay lắm chị mà không đọc là hối hận ráng chịu.
Cô lưỡng lự nửa muốn nửa không. Nguyên Long lôi cô xuống nhà không cho cô kịp phản ứng. Xuống dưới cô thấy anh ta đang ngồi uống trà và đọc báo. Cô hơi chùn bước, vì thấy anh ta cô thấy không vui.
– Anh hai em cho chị Linh mượn cuốn sách, khi nào đọc xong chị trả lại.
Không thấy phản ứng gì, anh ta liếc nhìn cuốn sách rồi quay lại đọc báo.
– Hôm nay chị Linh ăn cơm ở nhà mình, em với chị xuống nấu cơm đây.
Cô hơi khó xử vì không biết phải làm sao. Nguyên Long thì vô tư quá, cô thấy anh ta có vẻ không vui nhưng không biết nói sao trong hoàn cảnh này. Thôi thì cứ theo xuống bếp cái, khuất mắt anh ta rồi tính. Hai chị em đang loay hoay nấu nướng, Nguyên Long có điện thoại. Nghe xong cậu ta nói cô nấu tiếp, nói phải ra ngoài vì có người bạn bị tai nạn muốn ghé thăm chút. Mai đi rồi sợ không thăm được. Tự nhiên có điện thoại, bỏ cô lại với thứ trời ơi này hả.
– Hay chở chị ra ngoài đón xe về đi?
– Em đi rồi về nhanh mà, xong rồi em chở chị về. Anh hai em ra ngoài có chút chuyện, anh phụ chị Linh nấu cơm giúp em nha.
Nói rồi cậu ta phóng đi không cho cô kịp nói lời trăn trối. Cô muốn xỉu luôn cho rồi. Không biết phải làm sao, đành lủi thủi nấu cơm tiếp. Chỉ mong anh ta đừng vào, cô muốn nấu thật nhanh xong cho rồi, được thì trốn lên phòng sách hay ra ngoài vườn. Đang nấu thấy anh ta xuống bếp, anh ta nói.
– Cuốn sách đó là cuốn tôi rất thích, giữ cẩn thận chút.
– Lát tôi sẽ trả lại, anh không phải lo đâu. Tôi cũng không có ý định sẽ mượn sách của anh.
Anh ta không nói gì, cô thấy áy náy vì câu nói vừa rồi. Cô cũng đâu có muốn nói ra những điều này, với anh ta thì cô chỉ muốn nói cho hết cục tức trong người thôi chứ không nghĩ gì hết. Muốn xin lỗi nhưng cái tôi lớn cô chọn cách im lặng. Anh ta lên tiếng.
– Dù sao tôi cũng muốn cảm ơn cô?
Cô ngạc nhiên nhìn anh ta, tưởng anh ta ghét cô lắm mà giờ tự nhiên nói cám ơn, mà thật ra cô cũng không biết cảm ơn vì điều gì nữa.
– Cám ơn tôi á? Cám ơn vì chuyện gì?
– Tôi nghe Nguyên Long nói nhờ cô khuyên nên nó mới chịu đi học.
– Trời, tôi đâu có làm gì đâu. Chuyện đi học là do Nguyên Long tự quyết định thôi, chứ tôi không giúp gì cho Nguyên Long đâu.
– Ngày trước gia đình nói gì nó cũng không nghe, chỉ biết ăn chơi. Giờ nó chịu đi học ba mẹ tôi thấy yên tâm rất nhiều.
– Thật ra tôi coi cậu ấy như em trai mình vậy nên chỉ khuyên chút. Chứ đi học là do quyết tâm của cậu ấy thôi, tôi thấy mình không giúp được gì hết.
Anh ta im lặng, định lại bếp nấu phụ cô. Cũng chỉ còn kho thịt thôi nên cô nói:
– Để tôi làm chút là xong thôi, đợi Nguyên Long về rồi ăn luôn. À? Anh tên gì vậy để tôi dễ xưng hô?
Hỏi xong cô thấy mình vô duyên, thấy người ta mới cám ơn là tưởng người ta thân với mình chắc, tự nhiên hỏi chi lỡ anh ta không trả lời thì nhục như con cá nục luôn.
– Nguyên Bảo.
Cô cũng bất ngờ khi thấy anh ta trả lời, tưởng phải chui lỗ chó lần nữa rồi chứ.
– Tên hai anh em đẹp nhỉ.
Cô muốn hỏi thêm về tuổi nữa nhưng ngại, đó là điều bất lịch sự khi hỏi về tuổi tác, tính mở miệng nhưng thôi. Nấu xong thấy rảnh rang, không lẽ đứng ở đây không. Hỏi thì không dám hỏi, đứng không cũng thấy kì. Thiệt khó xử quá.
– Tôi ra ngoài vườn chút.
Nói rồi cô rảo bước nhanh ra vườn, khu vườn hoa hồng thật đẹp. Cô không nghĩ anh ta là người bận bịu như vậy mà còn có thời gian chăm sóc hoa nữa. Cô ngồi ngoài ghế đá, ngồi ngắm hoa hít thở không khí trong lành thấy người nhẹ nhõm hơn. Không biết Nguyên Long khi nào mới về, có cậu ta ở đây cô thấy thoải mái hơn. Cậu ta là người rất dễ tiếp xúc, sống tình cảm, tính tình rất dễ thương. Ngồi đâu cả gần tiếng vẫn không thấy tăm hơi cậu ta đâu, ngồi hoài ngoài này cũng không ổn. Vào nhà càng không ổn luôn. Chỉ muốn về cho rồi. Đang suy nghĩ, thấy anh ta bước đến. Đừng có nói đến sỉ vả tui à nha.
– Nguyên Long nói nó về không kịp giờ ăn. Vào nhà ăn cơm đi.
Thấy anh ta chần chừ đợi cô, cô đứng dậy bước theo vào nhà.
– Nguyên Long có việc gì sao?

You May Also Like