Tuyết rơi rồi ! Anh có nhớ em không? – Chap 14

An Thy nghe Tuấn Kiệt nói xong cũng vô cùng bất ngờ ,hơi lúng túng,cô nhanh chóng cúi đầu nói
– Dạ cháu chào bác ạ

Mẹ anh nhìn cô thật kỹ rồi khẽ mỉm cười gật đầu
– ừ bác chào con
– Mẹ,mẹ về lúc nào vây? Sao không báo trước cho con biết
Tuấn Kiệt lên tiếng
– Mẹ muốn xem con trai của mẹ có chịu tập trung vào công việc hay không ??? Nên mẹ quyết định về trong im lặng đấy
– Thế mẹ thấy con trai của mẹ sao???trưởng thành chưa? Lấy vợ được chưa nè?
Bà nhìn anh một cách nhìn rất tình cảm và ấm áp roi quay qua An Thy nhẹ nhàng hỏi cô
– Cháu là đầu bếp mới sao???
– Dạ đúng rồi bác ạ
– Vậy hôm nay cháu cho ta thưởng thức tay nghề của cháu chứ
Có chút bối rối cô vội trả lời
– Dạ ,đây là hân hạnh của cháu ạ
– Vậy tốt lắm
Sau đó bà quay sang anh và lên tiếng
– Tuấn Kiệt à ,con ra ngoài cùng mẹ,mẹ có chuyện muốn bàn với con
– Dạ, vậy mình đi thôi mẹ
Anh cũng không quên quay sang cô dịu dàng cất tiếng
– Em cố gắng làm một mình nhé, anh có việc ,không cùng em làm được rồi
– Anh cứ đi ạ, em thích làm ,cứ để em làm,anh ra với bác gái lẹ lên
– vậy chút gặp lại em

Bước ra ngoài,tâm trang anh rất vui vẻ, anh đã cười rất nhiều và những điều khác lạ đó đã làm mẹ anh nhận thấy rõ ràng
– Con …đang yêu sao Kiệt???
– Sao mẹ lại hỏi con câu đó !??
– Con trả lời mẹ đi
– Da…con …con đang yêu, yêu rất nhiều một cô gái ạ
– Có phải là cô bé lúc nãy không ??
– Mẹ thích cô ấy ???
– Rất dễ thương
– Thật không mẹ…Người con yêu chính là cô ấy ,nhưng cô ấy chưa yêu con
– Là đàn ông phải ra dáng đàn ông, theo đuổi người ta một cách nghiêm túc và chân thành ,thì con sẽ đạt được ước nguyện
Anh ôm nhẹ bà rồi đáp lại
– Cám ơn mẹ đã ủng hộ con,mẹ thật là một người mẹ tuyệt vời nhất thế giới này
– Mẹ luôn ủng hộ con,chỉ cần con trai của mẹ hạnh phúc thì mẹ cũng sẽ an lòng ,chút nữa gọi cô bé ấy ra dùng bữa cùng chúng ta luôn nhé
– Dạ, à mẹ có việc gì sao mẹ lại đột ngột về Việt Nam
– Mẹ và ba con tính rồi, Hàn Quốc là một đất nước xinh đẹp và cực kỳ phong phú vè ẩm thực.Ba mẹ muốn con sang đấy học hỏi và thực hiện dự án mở chuỗi nhà hàng đồ ăn của nước mình tại nước bạn
– Qua Hàn Quốc sao mẹ??? Nếu như vậy có thể sẽ mất vài năm
– Đúng vậy,ít nhất là ba năm
– Nhưng,con ….
– Mẹ hiểu điều con đang phân vân,con phân vân về An Thy, người con đang thầm thương nhớ phải không ???
– Con thực sự không muốn rời xa cô ấy vào lúc này,bọn con đang tiến triển rất tốt ạ
– Kiệt à, đàn ông luôn đặt sự nghiệp làm trọng .Thời điểm này ba mẹ còn khỏe,còn quyền còn tiền,còn nhiều mối quan hệ .Nếu con không lăn xả để phát triển. Sau này e rằng cơ hội sẽ khó khăn hơn gấp bội.Mẹ không bao giờ ép buộc con,con hãy tự quyết định .Nếu đi thì đi ngay không chần chừ,mẹ đã liên hệ vs bạn bè bên đó, con okay thì 3 ngày nữa sẽ bay.Mọi thứ đã có trợ lý Kim Hạnh lo từ a – z
Tuấn Kiệt nhìn mẹ không tin vào tai mình hét lên
– 3 ngày ,cái gì mà 3 ngày ,có phải đi đánh trận đâu mà gấp vậy mẹ?
– Mẹ cần tranh thủ thời gian vì bên Mỹ mẹ còn rất nhiều việc đang dở dang. Con yên tâm,sau 1 năm ổn định ,nếu các con đã chính thức đến với nhau mẹ sẽ điều An Thy qua bên đó làm việc luôn,tránh cho hai con xa nhau lâu ngày sẽ dễ phôi phai tình cảm .Con cứ nghĩ cho kỹ rồi trả lời mẹ

1432032956-djevanh_1_iymw

Đúng lúc này An Thy vui vẻ tiến lại gần
– Dạ thưa bác,đồ ăn đã xong ,cháu có thể mang lên được chưa ạ
Bà niềm nở trả lời cô tạo cho cô một cảm giác thoải mái và vô cùng gần gũi
– Được..được rồi cháu, cho nhân viên mang lên nhé.Cháu ngồi xuống đây ,ngồi bên cạnh ta đây, cùng nhau ăn bữa cơm đầu tiên
Cô bất ngớ, há hốc miệng ,lắp bắp ….
– Dạ..cháu..thật không tiện.Bác cùng anh cứ ăn và tâm sự ,hai mẹ con lâu ngày rồi k gặp chắc sẽ còn nhiều chuyện để nói ạ, cháu không dám làm phiền ạ
– Không,An Thy à , gặp cháu lần đầu ta thật rất quý cháu, coi cháu như là con trong gia đình.Cháu cứ ngồi xuống đây,không ngại nhé
Tuấn Kiệt cũng ngay lập tức lên tiếng
– Em ,ngồi xuống đi ,chúng ta ăn cơm cùng mẹ

Lời anh nói ra ngọt tựa mật ong , cô đang tưởng tượng đây là một bữa ăn hạnh phúc cùng những thành viên trong một nhà.Mắt cô nhìn anh tỏa ra sự ôn nhu ,mắt anh nhìn cô toát ra sự che chở .Trong khoảnh khắc này chợt khiến cô thật ngại ngùng ….
Dùng cơm với mẹ Tuấn Kiệt khiến cô rụt rè hẳn .Bà tự động gắp cho cô rất nhiều món ngon vào chén ,quan tâm cô thật tỉ mỉ ,cô không nghĩ rằng một người phụ nữ trẻ đẹp,cao quý như bà lại có cách sống giản dị và tâm lý như vậy
– Con ăn nhiều vào ,con hơi gầy đấy .Kiệt à,con phải dành ra chút thời gian rãnh tự tay làm một số đồ bổ dưỡng cho bé Thy ăn mới khỏe được ,con biết chưa ?? Mai,mai làm luôn đi
– Dạ thôi bác ạ ,anh ấy bận nhiều việc lắm
– Bận cũng phải làm
Bà tuyên bố dứt khoát làm cô đỏ mặt
– Nếu có phúc phận làm mẹ chồng nàng dâu ,mẹ sẽ răn đe thằng con trai bưởng bỉnh của mẹ giúp con, không để nó ăn hiếp con đâu ….
An Thy chỉ cười ,ngoài ra cô không biết nói gì vào lúc này
Anh lại nhìn cô đầy ngọt ngào cất giọng
– Anh sẽ không ăn hiếp em đâu …. Chỉ cần em bị ức hiếp dù là ai anh cũng sẽ không bỏ qua ….
Bà nghe xong câu đó nhìn An Thy cười xòa ,tiếp lời
– Các con cứ như thế này chắc mẹ sớm có cháu nội ẵm bồng ,thật là tốt quá,tốt quá rồi

Xong xuôi ,mẹ anh trở về biệt thự riêng .An Thy vào trong ,thật sự cô mắc cỡ lắm, cô chọn trốn tránh anh .Tuấn Kiệt nhìn thấu tâm tư của cô ,rất kiên định nói
– Em không phải suy nghĩ tới lời mẹ anh nói, anh không muốn áp đặt em,hãy để mọi thứ thuận theo tự nhiên
– Dạ
– An Thy nè, nếu một ngày anh không ở bên cạnh em…em…em có nhớ anh một chút nào không ???
Ánh mắt cô mở to ,tràn đầy ngạc nhiên và tò mò
– Sao anh lại hỏi em như the? Anh sắp đi đâu hả???
– à. Bất chợt,bất chợt muốn hỏi thôi ,em trả lời anh đi, thật lòng nhé
Cô suy nghĩ vài phút rồi đáp lại rất gọn
– Nhớ
– Có nhớ là được rồi …bây giờ em ở đây nhé ,anh đi trước ,tối nay anh sẽ đón em về.Nhất định tối nay ,chờ anh ở đây
……………………………..
Anh rời đi rồi cô vẫn ngơ ngác trôi theo nhưng lời vừa rồi của anh ,tâm trạng cô bồn chồn lo lắng, có chút buồn man mác ở đâu đây

Đã hết giờ làm việc ,An Thy vì nhớ tới lời hẹn của anh nên cô ở lại nhà hàng dọn dẹp thêm moot lát trong lúc anh chưa ghé qua …
Tuấn Kiệt nhìn khung cảnh mình chuẩn bị cả ngày nay trong lòng bỗng hồi hộp khó tả , cầm điện thoại lên xem giờ và gọi một cuộc điện thoại cho mẹ của mình
– Mẹ đây con
– Mẹ à ,con sẽ đi ,con sẽ thực hiện lý tưởng của con cũng như thực hiện nguyện vọng của ba mẹ
– Đúng là con trai đã không làm mẹ thất vọng ,mẹ rất yêu và tu hào về con
Cúp máy ,anh bình thản lên xe và chạy tới Thuần Việt . An Thy thấy anh ,rất nhanh thấy thật vui vẻ, vẫy tay
– Anh
– Em chờ anh lâu chưa?
– cũng mới thôi à
– Nắm tay và đi theo anh,anh sẽ dẫn em tới một nơi được chứ?
Ngập ngừng một tí cô gật đầu
Xe chạy rất nhanh ,trên xe anh mở một ca khúc rất buồn và đầy tâm trạng
” đôi tay anh ôm xương rồng rất đau,đôi vai em mang nỗi buồn rất lâu,chân anh lang thang kiếm em ở khắp chốn ,nước mắt tràn biết em giờ ở nơi đâu …..”
– Sao. Anh buồn hả?
– Anh hơi buồn
– lý do ???
– Anh lo sợ….
– Anh sợ điều gì ???
– Sợ cảm giác phải xa người anh thương ,xa cô ấy là điều anh chưa bao giờ nghĩ tới
Không gian trở nên trầm lặng sau câu nói đó, cô cũng thấy buồn sau câu nói đó của anh ….

Tới nơi, anh dắt cô vào một sân khấu đầy ánh đèn màu tím, những chiếc bong bóng màu tím và kim tuyến xen lẫn nhau bay lơ lửng …một cô gái đi đến gần An Thy ,mang cho cô một bộ váy màu trắng muốt rồi dẫn cô vào thay trang phục .Tuấn Kiệt cũng bận một chiếc áo vest màu trắng thắt nơ màu hồng ….Cô bước ra lộng lẫy như một nàng công chúa ..Tiếng nhạc không lời vang lên, rất nhiều bong bóng đủ màu sắc lung linh huyền ảo bay khắp nơi ,anh khẽ nắm tay cô đi trên thảm nhung màu đỏ rải đầy cánh hồng …
Đứng trước một sân khấu lãng mạn như thế này,tim An Thy đập rất nhanh ….Tuấn Kiệt nghiêm túc lên tiếng ,giọng anh ấm áp nhìn thẳng vào mắt cô
– An Thy à, em có biết chúng ta đang mặc trên người những bộ đồ của ai không ???
Cô khẽ thì thầm
– Thật là giống công chúa quá
– Đúng vậy, nơi này anh chính là hoàng tử ,còn em chính là công chúa.Truyền thuyết kể rằng khi họ gặp nhau chắc chắn họ sẽ phải cùng nhau làm một điều
– Là điều gì ah!!!
– Đó là cùng nhau nhảy một điệu
Ngay bây giờ em có sẵn sàng cùng anh thực hiện điều đó không ???em yên tâm vì anh sẽ dìu em nhảy
– em…em rất sẵn sàng
Trên nền nhạc họ bước từng nhịp với nhau, hơi luống cuống nhưng đầy thấu hiểu …anh ôm cô rất nhẹ,nâng niu như ngọc quý ,sợ chạm mạnh sẽ làm viên ngọc đó tan vỡ … Sau khi kết thúc bản nhạc . Tuấn Kiệt nhìn An Thy và tươi cười hỏi
– Em thấy đẹp không ??
– rất đẹp ạ
– Bây giờ nhắm mắt lại và chờ anh
– An Thy à, em đã từng đọc truyện cố tích chưa ??? Và em có bao giờ tin vào phép thuật trong những câu chuyện cổ tích là có thật??
– em tin…lúc còn bé em đã tin ….
– Vậy bây giờ e mở mắt ra đi
Xuất hiện trước mặt cô là một ngôi sao được xếp rất đẹp mắt 5 cánh mang năm màu sắc khác nhau
– em hãy mở từng cánh sao và đọc nó
An Thy nhìn anh khó hiểu rồi rất tỉ mỉ cẩn thận tháo rời từng cánh sao …cô mở cánh sao đầu tiên – cánh sao màu xanh
” Chào em, cô gái của anh !!! Màu xanh là màu của hi vọng, anh hi vọng sẽ được cùng em ở trong một ngôi nhà , ngồi chung một chiếc xe, nắm tay nhau đi du lịch ,mùa hạ ngắm biển ,mùa đông ngắm tuyết rơi ,bước đến chân trời góc bế ”
Một sự xúc động ập đến làm cô hơi bối rối , cô dần mở cánh sao thứ hai – cánh sao màu vàng
” chào em ! Cô gái của anh ! Màu vàng là màu của sự ấm áp ! Ấm áp từ con tim của anh luôn để dành cho em, nếu như một ngày em thấy lạnh ,thấy cô đơn,thấy mình lẻ bóng,anh sẽ chạy đến, tình nguyện hiến dâng trọn vẹn con tim này cho em ”
Cô cảm thấy khóe mắt mình cay cay ,cầm cánh sao thứ 3 lên – cánh sao màu hồng
” chào em- cô gái của anh ! Màu hồng là màu của ngọt ngào , anh muốn cùng em viết lên một cuốn tiểu thuyết đầy lãng mạn, cuốn tiểu thuyết đó mang tên chúng ta ,anh và em ,anh sẽ đặt tên nó là ” hạnh phúc ”
Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên má ,tiếp tục mở cánh sao thứ 4 – cánh sao màu tím
” chào em ! Cô gái của anh ! Màu tím là màu của thủy chung ,cũng như tình yêu của anh dành cho em vaay,đời đời kiếp kiếp mãi không thay lòng đổi dạ ”
Tay cô run run mở cánh sao cuối cùng – cánh sao mang màu đỏ thắm
Vẫn là ” chào em ! Cô gái của anh ! Màu đó là màu của tình yêu ! Và khoảnh khắc thiêng liêng này anh không còn muốn chờ đợi nữa.Anh muốn nói vs em rằng ANH YÊU EM – TRẦN TUẤN KIỆT YÊU NGUYỄN AN THY “

Cô không thể diễn tả được cảm xúc của mình lúc này nữa , cô không nghĩ người Tuấn Kiệt yêu thương bao lâu nay lại chính là mình, cô không chắc chắn dc cái tình cảm mà cô dành cho anh liệu có phải là tình yêu hay không ??? Hoang mang ,cô đang rất hoang .Nhìn anh nước mắt cô thi nhau rơi xuống, anh nhẹ lau sạch những giọt nước mắt đó, tay anh nắm chặt tay cô ,một tay anh cầm chiếc vương miện nhỏ đội lên đầu cô ,anh nói
– An Thy à,có lẽ không cần nói nhiều nữa thì em cũng đã hiểu được hết chân tình của anh dành cho em .Em có đồng ý trở thành công chúa của riêng anh,để anh được yêu thương ,chiều chuộng và trân trọng em như bảo bối .có thể anh không xuất hiện trong quá khứ của em …nhưng anh muốn mình sẽ tồn tại trong tương lai của em…mãi mãi…em có đồng ý không ???
An Thy đau lòng khổ sở nhìn anh , đáy lòng dâng lên một niềm mất mát đến vô hạn,nếu cô nói không thích anh là không đúng ??? Nhưng để nói cô yêu anh thì chính cô cũng không thể trả lời câu hỏi này,cho nên cô chỉ có thể nói
– Tuấn Kiệt à, em xin lỗi
Em nhận thấy mình chưa xứng đáng với tình yêu của anh …và em cũng rất e sợ…rằng anh đến bên em cũng chỉ là thương hai vì những thứ đã xảy ra , em không còn tin vào tình yêu,em sợ bị đau hay đơn giản giờ phút này em chưa thể sẵn sàng với một tình cảm mới, vì em sợ mình ngộ nhận sẽ khiến cả hai phải tổn thương ….
– Tình yêu của anh dành cho em là chân thành và sâu sắc
– Em không đủ mạnh mẽ để tiếp nhận nó, em chưa đủ bản lĩnh để nắm giữ nó…Xin lỗi anh ,có thể sau này em sẽ phải hối hận nhưng hiện tại e cũng chua thể đồng ý
Cô khóc, cô sợ làm anh buồn ,và cô khóc vì cô buồn…
Tuấn Kiệt hiểu thấu những suy nghĩ của An Thy, anh không buồn vì bị cô từ chôi, vì anh luôn chờ đợi cô .ôm cô vào lòng anh lên tiếng
– đừng vì nỗi đau của một người để lại mà làm đau lòng người đến sau , đừng vì lỗi hẹn của người trước mà dập tắt mọi hi vọng của chính bản thân mình .Anh không cần em phải đồng ý ngay,anh chỉ cần nói hết nỗi lòng của mình cùng em…bởi vì neu bây giờ không nói sau này chắc gì đã có cơ hội để nói
An Thy ,anh không muốn em khó xử,anh sẽ kêu trợ lý của anh chở em về trước ……………………………………..
An Thy mang trong lòng bao hình ãnh vừa trải qua cùng anh, dù không tay trong tay ra về nhưng lòng cô lại tràn trề ánh sáng và ấm áp
Tuấn Kiệt đáy mắt chất chứa nỗi buồn nhìn bóng lưng cô đi khuất, anh không muốn cùng cô đối mắt vs hai từ tạm biệt.Anh không muốn cùng cô đối diện vs những chia xa ,anh chọn cách âm thầm rời đi ,anh vẫn sẽ mang trong mình lời hẹn tình yêu dành cho An Thy vào một ngày không xa ……

Hai ngày sau !!!
Hôm qua không thấy anh tới nhà hàng An Thy thấy mình chợt mong ngóng anh thật nhiều, thỉnh thoảng cô cũng nhìn ra đường chờ đợi tiếng bước chân của anh nhưng không thấy, lòng cô nặng trĩu …Hôm nay cũng là một ngày như vậy, anh cũng không tới ,đang ngồi thất thần suy nghĩ thì điện thoại chợt vang lên – là Mạc Lâm Dương
– em đây ạ
– An Thy,em đang ở đâu ???
– Dạ em đang ở nhà hàng
– Tuấn Kiệt chuẩn bị bay sang Hàn Quốc e biết không ?
– Sao ? Anh nói anh ấy đi Hàn quốc ?? Anh ấy đi du lịch hả anh ??
– Không, câu ấy đi vì công viec, rất lâu mới trở về .nếu em muốn tạm biệt bây giờ vẫn còn kịp .Anh cũng đang trên đương tới
– Vậy, em sẽ bắt taxi đi ngay ạ

Mọi thứ như chùng xuống, cô lao ngay ra đường và vẫy một chiếc xe, nhìn đồng hồ vẫn chưa quá muộn,cô nhanh chóng ghé vào quầy đồ lưu niệm đúng 5 phút lại nhanh chóng lên xe …
Vừa tới sân bay ,cô chạy thật nhanh vào trong, cô cứ chạy vì trong lòng cô thực sự rất nôn nóng .Cô không biết mình phải tìm anh ở đâu,cô cứ thế chạy, vừa chạy vừa đảo mắt kiếm tìm anh.Hình dáng đó cuối cùng cũng đọng lại trong mắt cô.An Thy mững rỡ kêu lên
– Tuấn Kiệt
Anh nghe thay giọng nói quen thuộc chợt quay lại ,bất ngờ, nhớ nhung bao nỗi niềm như dâng trào ,anh nói
– An Thy
– Sao anh đi mà không nói gì vs em ( bỗng cô khóc )
– anh…..
Cô chạy đến gần lấy chiếc khan choàng trong túi xách quàng lên cổ anh
– Em hi vọng nó sẽ sưởi ấm cho anh trong những ngày lạnh giá
Tuấn Kiệt lúc này không thể kìm lòng mình lại được ,anh bất ngờ hôn lên trán cô rồi kéo cô ôm vào lòng rất chặt ,khẽ thì thầm
– An Thy à,em có hiểu ý nghĩa của nụ hôn vừa rồi không ?
Cô khẽ lắc đầu
– Đó là sự bảo vệ…Dù ở đâu thì anh cũng sẽ bảo vệ trái tim này nguyên vẹn để chờ đợi em…..
Sau khi nói xong câu đó anh thật sự rất muốn khóc nhưng anh lại không thể khóc trc mặt cô.Anh sợ cô buồn.An Thy nước mắt giàn dụa ôm chặt anh nức nở
– và nụ hôn trán của anh ,em chính là người đầu tiên dành lấy nó dù anh đã trải qua rất nhiều mối tình …An Thy ,hứa vs anh phải biết tự chăm sóc bản thân, giữ sk ,ổn định anh sẽ vè bên em ngay …em ! Sẽ không quên anh ,phải không ????
Mắt anh nhìn đôi mắt đẫm nước của cô chan chưa tình nồng ý đậm .Điện thoại có tin nhắn tới ,An Thy vô tình bấm xem rất nhanh – Tuấn Khải
– Anh đã về rồi,mình gặp nhau nhé em ????