Tuyết rơi rồi ! Anh có nhớ em không? – Chap 15

Không hiểu sao cô lại nhanh tay xóa tin nhắn đó đi, cô không nghĩ được nhiều vào lúc này .Tất cả mọi thứ bây giờ đối với cô thật sự rất u ám,cô nhận ra bỗng nhiên mình không muốn rời xa Tuấn Kiệt, nhưng cô cũng không thể mở lời .Vì công việc vì tương lai của anh ,An Thy cố gắng hít một hơi thật sâu tươi cười

– Em sẽ không quên anh , sẽ không quên anh đâu
Ngăn cho dòng lệ đang chực trào nơi khóe mắt,thể hiên mình đang rất mạnh mẽ cô lại tiếp tục lên tiếng
– Anh vào trong đi,không trễ mất
Tuấn Kiệt đứng chôn chân tại chỗ như có một thứ vô hình nào đó níu giữ anh ,tiếng quản lý Kim Hạnh từ xa đi tới
– Cậu chủ , đã tới giờ
Anh đưa tay chạm lên tóc cô,kéo cô vào lòng ôm lần nữa …..dịu dàng bên tai cô
– Đợi anh về…sẽ nhanh thôi
Rồi lập tức quay mặt đi, anh sợ cảm giác này .Tiếng nói vang lên rất lớn giữa không gian đông đúc
– Cậu tính đi mà không chào tôi hả, cái thằng bạn này….
Mạc Dương Lâm vội vàng bước tới , choàng tay qua vai anh
– yên tâm nhé, mọi việc cần đã có tôi. Giữ gìn sức khỏe
– Nhờ cậu chăm sóc cho An Thy nhé
– Tôi sẽ không để ai tổn thương cô ấy . Vui vẻ lên
– Được ,chào nhé ,hẹn gặp laii
Anh nói xong rồi đưa mắt nhìn cô, ánh mắt của anh ấm áp lăm ,tình cảm lắm .An Thy không dám ngước lên nhìn anh, cô bắt đầu khóc …anh quay đi …. Trái tim bỗng đau nhói . Tuấn Kiệt đã đi khuất ,cô vẫn đứng đó ,nước mắt lúc này đã chảy ướt cả khuôn mặt .Mạc Lâm Dương nhìn thấy một màn này vội an ủi cô
– Vài tháng nữa cậu ta sẽ về ngay thôi ,anh đảm bảo luôn,nín đi .Anh đưa em về
– Dạ
Thực ra cô đâu biết rằng Tuấn Kiệt vẫn đứng một góc phía xa nhìn cô cho đến khi cô trở về .Bàn tay anh siết mạnh vào nhau , lòng anh thật buon , miệng anh khẽ thì thầm ….
” anh nhớ em …rất nhớ …anh xin lỗi vì đã bỏ em ở lại…An Thy chờ anh ”
Sau đó rất nhanh lên máy bay mang theo tình yêu dành cho cô
……………………………………..
Trên đường ,dù đang ngồi trong xe của anh Lâm Dương nhưng suy nghĩ của cô thì vẫn đang trôi theo Tuấn Kiệt ,đến bây giờ cô mới hiểu được hàm ý của màn tỏ tình ngày hôm đó , từng lời ,từng hành động, từng bước nhảy vụng về khi bên anh thấm đẫm vào tim cô , cả một trời thương nhớ dành cho anh ,phải chăng đây mới chính là tình yêu ,An Thy đang tự chất vấn bản thân mình.Mọi ngõ ngách trong tâm hồn cô đều đang hồi tưởng lại những kỷ niệm đẹp đẽ khi bên anh .Cô giật mình, hóa ra nó lại rất nhiều ,hóa ra anh vẫn luôn ở đây…trong tim cô
Mạc Lâm Dương nãy giờ im lặng bỗng cất giọng
– Em đang suy nghĩ gì ???
– Dạ ,em…em đang thực sự phân vân …
– Em phân vân điều gì ,hãy nói anh nghe đi ?
– Em phân vân ??? Phân vân….
– Em không rõ tình cảm của mình đúng không ???
– Hình như em thích Tuấn Kiệt , anh ấy luôn đến bên em khi em cần ,luôn cho em niềm vui mỗi khi em buồn .Em đã quen vs nhưng điều hiển nhiên đó, giây phút này em đang rất hụt hẫng và nhận ra rằng mình đã thiếu trân trọng…
– Đừng tự trách mình , bởi nếu không có chia tay sẽ không có hội ngộ, nếu không có xa cách sẽ không hiểu được cảm giác mỗi lần bên cạnh.Thời gian sẽ giúp em nhận ra ai mới là người ở trong trái tim của em và nắm giữ nó
– cám ơn anh ,Lâm Dương .Anh giống như là anh trai của em vậy, anh dạy cho em rất nhiều bài học trong cuộc sống
– Không cần cám ơn anh .Nếu một ngày ,em biết được người trong lòng bao lâu nay là ai ? Hãy nói vs anh, đúng duyên anh sẽ kể cho em nghe một bí mật
– bí mật ???
– Đúng vậy , đủ yêu thương cánh cửa đó sẽ tự mở ra,mọi bí mật em chưa biết sẽ tự tìm đến em
Cô khẽ gật gật đầu ,rồi bước xuống ,đã tới nhà rồi ,cô liền vẫy tay tạm biệt Lâm Dương , trong lòng cô không hề nhẹ nhõm như khuôn mặt và cử chỉ của cô .Nó đang cuộn sóng vì những gợi ý chưa dc giải mã của anh
Vào phòng ,căn phòng nhỏ bé và vắng lặng của cô.Một nốt trầm nhẹ vang lên trong đầu , nhìn xung quanh đây ,đều là những thứ liên quan tới anh , chong chóng gió ,do re mon, giày , khăn ,nón,áo….rõ nhất là chiếc váy và chiếc vương miện dành cho công chúa , cõi lòng lại không nhịn xuống được ,cô ngồi dựa vào tường khóc như một đứa trẻ ,một đứa trẻ con bị bỏ rơi…..
…………………………………………………
Những ngày tiếp theo !!!
An Thy vẫn tới nhà hàng làm việc một cách bình thường, cô vẫn cười ,vẫn nói chuyện ,vẫn hoàn thành công việc của mình thật tốt,tối về cô lại thẫn thờ lang thang trên phố ,nhớ anh ,lần này cô không thể phủ nhận trái tim mình nhớ anh dc nữa ..Cô từ chối mọi cuộc hẹn, mọi cuộc gặp gỡ ..
Hôm nay là ngày nghỉ , cô cũng không thể chui mình trong vỏ kén mãi được , cô không thể làm con tằm dệt vải trốn tránh cả thế giới này được , cô đồng ý cuộc hẹn cùng Tuấn Khải
Một quán cafe nhẹ nhàng và lãng mạn với khung cảnh thiên nhiên thơ mộng .An Thy đi tới , anh dã chờ sẵn ở đó .Tuấn Khải sau một thời gian không gặp vẫn không có gì thay đổi , vẫn là khuôn mặt lạnh lùng điềm tĩnh , nhìn thấy cô đáy mắt hiện lên vui vẻ ,giọng anh trầm thấp gọi tên cô
– An Thy , đã lâu không gặp
– Tuấn Khải, anh dạo này the nào ???
Giọng cô mềm mại đáp lại
– Anh vẫn vậy ,công việc anh bận rộn hơn rất nhiều
– Dạ
Cô không biết nói gì hơn nữa nhưng có một điều cô chợt nhận ra đó là khi đối diện vs anh thật gần như vậy mà cô đã không còn tồn đọng một chút cảm xúc nào nữa , lòng cô nhẹ nhàng và bình yên như gặp lại một người bạn cũ không hơn không kém
Tuấn Khải chợt lên tiếng phá vỡ không khí tĩnh lặng này
– Khi xa em ..anh ..thấy mình rất nhớ em ,còn em thì sao ??? Em có nghĩ vè anh dù chỉ là một chút ?
An Thy bối rối nhưng vẫn rất thành thật
– Em có nghĩ tới nhưng lại không thấy nhớ
– Anh …anh…ước gì mình có thể quay lại
– Tuấn Khải à ! Em hỏi anh , nhớ em nhưng anh đã quên Uyển Nhi hay chưa???
– Thật lòng là chưa, cô ấy là một người mà anh không thể quên
– Vậy thi lý do gì để chúng ta quay lại???
– Anh không hiểu được mình ,em là một điều gì đó rất đặc biệt trong anh …không giống vs những mối tình trước đây
– Em xin lỗi nhưng hiện tại em nhận ra mình đã không còn cảm giác gì với anh nữa , anh đúng là người đàn ông đầu tiên khiến con tim em rung động, anh cũng là người đầu tiên làm em biết cảm giác đau ,đau trong tình yêu là như thế nào .Nhưng có lẽ do tình cảm đó chỉ là thoáng quá , chỉ là cảm xúc nhất thời mãnh liệt r vụt mất,hôm nay gặp lại anh em mới biết rằng nó không hề sâu đậm như em nghĩ
– An Thy ….
– Anh à, đôi khi chúng ta cứ mãi chạy theo những thứ nhất thời đó mà quên mất rằng có những điều đã khắc cốt ghi tâm . Anh nhớ em nhưng em tin rằng nỗi nhớ đó đứng sau nỗi nhớ anh dành cho Uyển Nhi.Bởi vì cô ấy đã quay về, dã luôn đứng sau anh chờ đợi anh …nên anh mới quên mất cô ấy cũng như ngày đó em luôn đứng sau anh chờ đợi anh mà anh lại luôn lãng quên em

khong-muon-cuoi-vi-yeu-nhau-4-nam-anh-doi-hoi-duoc-chuc-lan

– Cuộc đời anh ,như một con thuyền ra khơi, anh đi qua rất nhiều nơi,nếm trải rất nhiều hương vị của cuộc sống và cũng gặp rất nhiều người ,có người cho anh một tình yêu của tuổi trẻ ,nhiệt huyết và cháy bỏng .Có người lại cho anh một tình yêu của tuổi trưởng thành êm đềm và bình yên .Mỗi khoảnh khắc đó đều khiến anh ghi nhớ và em cũng là một khoảnh khắc đáng nhớ của cuộc đời anh.
Tuấn Khải nhìn cô nói một cách đau lòng
– Nếu phải lựa chọn giữa em và Uyển Nhi một lầnữa anh sẽ lựa chọn ai ??
– Anh ….
– Anh không trả lời được ,lại tiếp tục là câu trả lời đó .Vốn dĩ khi bắt đầu anh đã không rõ ràng vs em ,và khi kết thúc anh cũng không dứt khoát được .Nếu giữa hai chúng ta ,anh và em đã tìm được một nửa khác của đời nhau thì những dấu yêu của mối tình ngắn ngủi trong quá khứ đó anh hãy quên đi ,em cũng không cần giữ .Bởi chúng ta chỉ sống một lần mà thôi,hãy sống cho hiện tại
An Thy nói được hết tất cả trái tim cũng nhẹ nhõm hơn biết bao , cuộc trò chuyện diễn ra không mấy vui vẻ ,cô đứng dậy định ra về thì Tuấn Khải nhẹ cầm lấy cánh tay cô , giọng anh chân thành
– Vậy chúng ta vẫn sẽ là bạn được không em ???
Cô mỉm cười
– Sẽ là bạn .Em hi vọng anh sẽ trân trọng những gì mình đang có ,một khi đánh mất sẽ rất khó để tìm lại
Anh hiểu ý của cô,cô nhìn anh thêm một chút rồi ra về trong an nhiên và bình thản .Qua rồi những nỗi đau , cô đã tìm lại được thứ mình ngỡ như không còn nữa đó là niềm tin vào tình yêu …
………………………………………………………..
Đi qua một cửa hàng , cửa hàng đó đang mở ca khúc, ca khúc mà anh và cô đã từng hát đôi cùng nhau – tuyết rơi mùa hè ….không ngăn được tim cô đang loạn nhip khi nghĩ về anh , cô thật sự nhớ anh da diết ,nhớ đến mức không làm nổi việc gì ,khuôn mặt anh hiện hữu trong tâm trí cô.Nhớ tới lúc anh cười cô bỗng bật cười, cô cứ đi trên đường vs bao nhiêu sắc thái ,lúc vui lúc buồn ,cô ngỡ mình như mot người điên,thầm nhủ có phải ta điên vì yêu hay không ??? Rồi bỗng chốc lại giận dỗi ,giạn vì sao anh không hề gọi cho cô, nhắn tin cho cô.Rồi lại lo sợ,sợ anh đã gặp người khác , dã quên đi cô. Vô hồn bước chân của cô cuối cùng lại dừng lại trước căn nhà của anh , nơi mà anh và cô đãtừng ái ân mật ngọt bên nhau hạnh phúc . Nhìn căn nhà yên ả , im lìm , tiếng lòng cô lại thổn thức gọi tên anh. An Thy đứng ngoài đường và nhìn vào trong thật lâu , cô đang đắm chìm vào khoảnh khắc này . Cô nhớ tiếng nói , nhớ vòng tay , nhớ mùi hương quen thuộc của anh … Tiếng nói của người phụ nữ trạc tuổi 50 vang lên làm cô giật mình
– Cháu tìm ai ?? Ta thấy cháu đứng ở đây rất lâu rồi
Hơi ấp úng cô nói
– Dạ.. Cháu… Cháu
– Tìm Tuấn Kiệt sao??

– dạ cháu.. Cháu có thể vào nhà một chút dc không bác ??
– Không được đâu, cậu chủ đi vắng rồi , cháu tên gì và có việc gì về ta nhắn lại vs cậu ấy giúp cho
– Dạ cháu là An Thy ạ
– An Thy… An Thy ??? ( bà hơi nhíu mày )
– Dạ vậy thôi xin phép bác cháu đi trước ạ
– Nè cháu , cháu là An Thy thật sao ???
– Dạ thật ạ
– Vậy cháu vào đi , vào đi cháu
An Thy không hiểu lam nhưng vẫn mừng rỡ đi vào
– Cháu cứ tự nhiên đi bất cứ đáu mà cháu muốn nhe, ta phải ra tưới cho mấy cây bông bên kia , cứ tự nhiên như nhà mình nhé
– Cháu cám ơn bác ạ
Nơi đây vẫn đọng lại trong cô rất nhiều thứ . An Thy lặng lẽ bước lên lầu , đôi chân cô không tự chủ được đi tới phòng anh . Mở cửa bước vào , căn phòng ngăn nắp và sạch sẽ , cách trang trí cũng rat đơn giản vs tông màu chủ đạo – đen và trắng .Chạm tay lên giường , lên gối lên chăn . Sau đó từ từ đi lại bàn làm việc , cô ngây ngô nhìn cuốn sổ nhỏ đặt ở đó, một cuốn sổ màu đỏ rất đặc biệt , không giấu nổi sự tò mò cô mở ra xem . Đập vào mắt cô là 5 chữ in đậm ” An Thy – cô gái của anh ” !
Bất ngờ cô đưa mắt xuống những dòng tiếp theo
” Gặp gỡ em chính là định mệnh đẹp đẽ, Yêu em trong thầm lặng cũng là một thứ tình cảm ngọt ngào. loại hạnh phúc này thật khó tả và anh sẽ gọi tắt hạnh phúc đó là em”
“Tôi không có thói quen viết nhật ký , đây là việc tôi chưa từng làm cho đến khi tôi gặp em ”
” Tôi muốn lưu giữ tất cả những hồi ức có liên quan tới em ”
” Ngày … Tháng… Năm : gặp em thật tình cờ , em đã để lại ấn tượng khó phai trong tôi , đây giống như là tiếng sét , tiếng sét của tình yêu ”
” Ngày …tháng … Năm : Tình cờ gặp lại em lần nữa , em lúc đó vô cùng chán ghét tôi, cách chán ghét này thật đáng yêu làm sao ”
” Ngày … Tháng … Năm : Hình như chúng ta có duyên từ kiếp trước, em chính thức là đồng nghiệp của tôi, đầu bếp của Thuần Việt ”
” Ngày … Tháng … Năm : Lần đầu tiên cùng em đi sở thú , tặng em một cây chong chóng màu hồng . Em thích thú khiến tôi vui sướng ”
” Ngày… Tháng … Năm : Thay em báo hiếu cho cha mẹ em , tôi an lòng . Lo lắng cho cuộc sống của em , tôi đã yên tâm hơn … ”
Là anh ?? Là anh .. Mọi thứ ba mẹ cô đã nhận là từ anh ???
Nước mắt lăn dài , cô không ngờ anh lại vì cô nhìu như thế…
” Ngày.. Tháng .. Năm : Tôi hiểu điều gì đã khiến em buồn , tôi đau lắm, cố tình lấy lý do dẫn em đi chơi , loay hoay mãi mới gắp dc thú bông mà em thích , em cười . Tôi cũng cười , em đặt tên nó là Mon”
” Ngày … Tháng… Năm : Em thích đôi giày đó, tôi có cơ hội tặng em , em mang nó , thật xinh ”
” Ngày … Tháng .. Năm : Châu Đốc chuyến đi đầu tiên của chúng tôi ”
” Ngày… Tháng … Năm : Đón sinh nhật cùng em, cùng em ngắm tuyết rơi.. Tôi đã ước cả đời này đều được cùng em trải qua ngày sinh nhật ”
” Ngày … Tháng… Năm : Hôm nay tôi say , tôi đã gọi em, suýt chút nữa tôi đã nói vs em tình cảm của mình , thật may.. Em không bắt máy ”
” Ngày … Tháng … Năm : Chúng tôi đã cùng nhau hát ca khúc mà em thích và hôm nay tôi được nhận món quà đầu tiên từ em . Tôi sẽ luôn mang nó bên mình cũng như trái tim tôi luôn nhớ em ”
“Ngày … Tháng.. Năm: Em đau tôi cũng đau, tôi muốn đau thay em nỗi đau đó .Toi cứ đi sau em , cho tới lúc chiếc xe đó lao tới .. Đẩy em ra trong giây phút đó tôi tưởng mình sẽ chết, tôi gọi tên em làn cuối cùng ”
” Ngày… Tháng .. Năm: Tỉnh lại ở bệnh viện và người đầu tiên tôi gặp là em, mọi đau đớn trong tôi ,, đều tan biến, em bình an với tôi vậy là đủ ”
An Thy vừa đọc , nước mắt chảy thành sông . Tuấn Kiệt em xin lỗi , em yêu anh !!!
” Ngày .. Tháng.. Năm : Về Vũng Tàu nơi em sinh ra , chúng tôi cùng đi dạo trên biển, tôi nói cho em điều ước của tôi nhưng em không hề biết rằng điều ước của tôi có em”
” Ngày .. Tháng… Năm : Một ngày tôi không bao giờ quên trong đời , ngày mà chúng tôi cùng nhau trải qua chuyện đó, lúc này tôi yêu em điên cuồng , chỉ muốn ôm trọn em vào lòng , che chở cho em mọi bão giông , chỉ cần ai ức hiếp em , tôi sẽ không bỏ qua cho kẻ đó ”
……….
Và cuối cùng
” Ngày … Tháng…. Năm : Công chua của tôi đã từ chối lời tỏ tình của tôi… Tôi rất buồn ! Ngày xa em cũng đã gần tới , tôi nhớ em lắm , một ngày có 24 h đủ 24h tôi nghĩ về em. Tôi yêu em !! Cả đời này trái tim tôi chỉ có một đáp án đó là yêu em. Xa em là điều tôi không đành lòng, em nhỏ bé, em mong manh lắm, tôi lo lắng cho em.. Khoảng cách k làm thay đổi dc tình yêu của toii dành cho em . tôi sẽ mãi chờ đợi em để viết tiếp cuốn nhật ký còn dang giở “

An Thy ôm cuốn sổ vào lòng và khóc nức nở .. Cô lắc đầu , cô không thể tin được lại có một người yeu cô như anh..
Hiện tại cô nhớ anh như điên dại, cô nhận ra trái tìm mình yêu anh , vô cùng yêu… Yêu đến mức không có một giây nào không thấy yêu ….
Hoang mang , cô chợt nhớ lại lời của Mạc Lâm Dương
Là bí mật , đây chính là bí mật???
Không chần chừ nữa cô gọi ngay cho anh
– alo
Trong phút xúc động cô nghẹn ngào nói
– Ạnh Lâm Dương, hãy nói cho em biết đi . Tuan Kiệt??? Mọi viec….
Tay cô run run , miệng lắp bắp
– Tuấn Kiệt yêu em, yêu từ cái nhìn đầu tiên . Mọi việc liên quan đến em đều là Tuấn Kiệt đứng đằng sau giúp em… Kể cả việc em đứng trong mưa khóc quên lối về cũng là cậu ấy gọi điện nhờ anh đưa em về , viec của gia đình em, việc của Phương Nghi tất cả đều là cậu ấy làm, anh chỉ ra mặt giúp cậu ấy thôi. Tuấn Kiệt có thể vì em mà làm tất cả mọi thứ kể cả hi sinh tính mạng của mình. Cuộc đời này sẽ không có người thứ hai như vậy
Cô bĩnh tĩnh hơn khi nghe anh nói , một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô . Cô vội lên tiếng
– Mạc Lâm Dương à, anh có thể giúp em một chuyện dc không , chuyện này chỉ có anh mới giúp được em thôi ???