Tuyết rơi rồi ! Anh có nhớ em không? – Chap 16

Mạc Lâm Dương nghe cô nói xong thì rất thoải mái trả lời

– Chuyện gì ? Em nói đi
– Em muốn qua Hàn Quốc , anh giúp em mua vé qua Hàn nhé
– Em muốn đi vào ngày nào???
An Thy vội vàng nói
– Càng sớm càng tốt ạ , ngày mai.. Ngày mai dc không anh ???
Lâm Dương cười cười , anh không ngờ cô là một cô gái mạnh mẽ đến như vậy…
Chờ một chút không thấy anh đáp lại, cô tiếp tục nhẹ nhàng năn nỉ
– Ngày mai được không anh ? Không thì mốt ??? Làm ơn giúp em đi mà, ngoai anh ra em không biết nhờ ai hết. Ơn này của anh em sẽ không quên đâu
– Không quên chứ em nhớ để làm gì ? ( Anh trêu chọc cô )
– Dạ để để…..
– Thôi được rồi, về nhà chuẩn bị hành lý đi, ngày mai lên đường
Cô sung sương hét lên
– Thật không anh , cám ơn anh Lâm Dương ..

Sau đó , chưa kịp nghe anh nói gì tiếp theo, cô cúp máy , chạy ngay xuống lầu, cô nhanh chóng chào bac giúp việc rồi trở về nhà
Cái cảm giác mong ngóng được gặp anh chợt làm cô bối rối , cô nghĩ khi gặp anh mình sẽ nói vs anh những điều gì ??? Anh có chạy lại và ôm cô vào lòng hay không . Một tay xếp quần áo tay kia khẽ chạm vào chiếc nón lông mà anh đã từng mua cho cô . Đầu cô nảy ra một ý tưởng. Loanh quanh hết các cửa hàng cuối cùng cô cũng đã mua được món đồ mình mong muốn

cc

Cố gắng ngủ một giấc thật say , để thời gian sẽ trôi thật nhanh … Nhưng nằm mãi mà cô không thể ngủ được . Giờ phút này cô mới hiểu nỗi nhớ dành cho người mình yêu nó bao la biết nhường nào . Ôm bạn mon vào lòng cô thì thầm
” Anh nhớ em chứ ??? Còn em thì rất nhớ anh !!! Sắp rồi, em sẽ qua đấy và mang tình yêu của anh trở về … Nhất định vậy … Đợi em ”
…………………………………
Ngày mai !
Mạc Lâm Dương đích thân mình ra đón cô và chở cô ra sân bay. Ở trên xe anh liên tục quay qua cô và dặn dò
– Qua bên đó , anh đã bố trí một người bạn của anh đón em , cô ấy sẽ dẫn em tới chỗ của Tuấn Kiệt
– Anh đừng nói gì nhé, em muốn tạo một sự bất ngờ
– Anh chưa nói
– Anh Lâm Dương , sao anh làm mọi thứ để em có thể sang Hàn Quốc được nhanh vậy. Em thật là khâm phục anh à
– Điều gì anh đã muốn chắc chắn anh sẽ phải làm được
– Gặp được anh chính là may mắn của em. Đời này em chỉ có duy nhất một tri kỷ mang tên Mạc Lâm Dương …
Anh nghe cô nói như vậy thì vui vẻ cười một cách vô cùng sảng khoái
– Cám ơn, cám ơn tấm chân tình của em
– Em đang nói thiệt đấy
– Anh cũng đang nói thiệt mà
– Chúng ta sẽ mãi mãi là bạn anh nhé
– Được , chỉ cần em muốn anh sẽ chấp nhận – mãi là bạn

An Thy xuống xe , cả hai cùng đi vào trong . Bỗng cô quay qua anh , ôm anh một cái rất nhẹ
– Ở lại giữ gìn sức khỏe anh nha
– Em làm như em đi cả năm trời luôn mà tạm biệt kiểu zậy , khi nào vè anh lại vẫn sẽ ra đón em , biết chưa ?
– Dạ , thôi em vào làm thủ tục đây
Lâm Dương nhìn theo bóng lưng cô , ánh mắt trở nên dịu dàng , tay anh nắm hờ , tiếng lòng anh tự lên tiếng
” Anh không thể coi em như một người bạn được , em luôn là mãnh ghép đặc biệt trong tim anh, lại gần không thể , buông ra lại càng không thể. Bất kể khi nào em cần anh sẽ tới bên em – cố gắng để trở thành một người bạn ”
……………………………….
An Thy đã lên máy bay , miệng cô mỉm cười , cô háo hức vì sắp đến được vùng đất mà mình mơ ước , vùng đất này lại đang có người cô yêu . Còn gì tuyệt vời hơn nữa. Mở một bài hát và nhắm mắt lại bắt đầu nghe , không biết được cô đã nghe qua bao nhiêu bài hát như thế, cuối cùng thì cô cũng đã đặt chân tại xứ sở kim chi .
An Thy nhìn qua trái , nhìn qua phải để kiếm tìm cô bạn của anh Lâm Dương . Một tấm biển có ghi tên của cô đang được giơ cao , nhìn xuống là một cô gái xinh xắn đang vẫy tay cười thật tươi cùng mình
Bước lại về phía ấy , cô niềm nở chào hỏi
– Dạ chào chị, em là An Thy ạ
– Rất vui được gặp em , chị là Vân Anh
– Bây giờ mình đi đâu vậy chị ?
– à chắc em cũng đã đói rồi để chị dẫn em đi ăn trước rồi tính tiếp
– Dạ em cám ơn chị
nói xong
Rồi cởi mở khoác tay chị Vân Anh và đi ra bãi đổ xe
Nhìn ra ngoài , cô thích thú vs khung cảnh tươi đẹp , lạ lẫm . Thời tiết bây giờ đang là mùa đông , rất lạnh , lại càng làm cô nghĩ tới anh nhiều hơn.. . Xe dừng lại ở một quán ăn , nơi đây cũng khá đông đúc . Chị Vân Anh đã đi vào trước và chọn món ăn cho cả hai người
– An Thy em ăn nhiều vào nhé
– Dạ chị
– Lạnh thế này em chịu được không ??
– Dạ em rất thích ạ, lạnh và có tuyết rơi
– Ở đây vào mua này , những người yêu nhau thường sẽ đi đến đảo Nami hòn đảo đẹp nhất của Hàn Quốc để cùng nhau ngắm tuyết rơi
Nghe đến đây thôi tim cô đã đập rất manh , An Thy tò mò hỏi
– Chị đã có người yêu chưa ạ ?
– Đã từng thôi , đã từng yêu, đã từng hạnh phúc và đã từng đau khổ . Hiện tại đang độc thân
Vân Anh nói xong cười xòa
– Anh chị yêu nhau lâu không ??? Tại sao lại không đến được vs nhau ạ
– Ở bên nhau , tay trong tay cùng 5 mùa tuyết rơi . Chia tay không phải vì hết yêu , mà vì còn yêu vẫn phải chia tay
– Sao ? Sao còn yêu nhau mà vẫn phải chia tay hả chị ? Nghe buồn quá
– Chuyện dài lắm em, suy cho cùng thì nghĩ đơn giản đó là hết duyên. Nghĩ sâu xa hơn thì là do hoàn cảnh . Không thể làm khác được
– Yêu nhau thì em nghĩ rằng phải cố gắng để giữ lấy nhau , đâu vì hoàn cảnh mà buông tay dẽ dàng như vậy chị
– Bất lực em ạ, trên đời này có những thứ em không muốn nhưng vãn phải làm đó thôi
Giọng chị Vân Anh có chút lạc đi , cô vội chuyển sang một đề tài khác vui vẻ hơn
– Thôi mọi chuyện đã qua rồi , chị đừng buồn , em tin rồi hạnh phúc sẽ đến vs chị thêm một lần nữa
– Chị không tin chị có thể hạnh phúc thêm lần nữa đâu em ạ
– Phải tin, chị phải tin nhé , à mà chị là bạn thế nào của anh Lâm Dương ???
– Thực ra chị không quen ai tên là Lâm Dương
– Ủa chuyện này nghĩa là sao ạ ?
– Tuyết Linh , cô ấy có việc đột xuat nên nhờ chị đi đón em , Tuyết Linh mới là bạn của Lâm Dương
– dạ em hiểu rồi
– Em ăn xong roii chúng ta đi nhé
– Chị biết nơi Tuấn Kiệt đang sống không ???
– Chị có địa chỉ đây rồi

Chiếc xe lại nhanh chóng rời đi , không bao lâu họ đã tới được địa chỉ ghi trong giấy , một căn nhà khá đẹp và rộng lớn . Cô nhấn chuông làn thứ hai thì có người ra mở cửa , là một bác người Việt Nam .
– Các cô tìm ai ?
– Dạ , cháu tìm Tuan Kiet ạ
– cậu ấy không có nhà
– Dạ bác cho cháu hỏi anh ấy đi đâu vậy ạ??.
– Hình như là đảo Nami
Vân Anh quay qua hỏi cô.
– Giờ sao An Thy ??? Em muốn ở đây đợi hay là ….
– Chị ơi , em phải đi .. Em muốn gặp anh ấy ở đó ..
– Chị hiểu ý em rồi , lên xe đi
– Em cám ơn chị nhiều lắm ạ
– Không có gì , chị quý em mà

Vội chào bác rồi rời đi. An Thy vô cùng hồi hộp , giây phút này cô chỉ mong sao thật nhanh gặp dc anh
Vì cách thủ đô Seoul không xa , nên không quá lâu cô đã tới nơi , khung cảnh ở đây thật thơ mộng, tuyết rơi bao phủ trắng xóa những hàng cây , một không gian vô cùng lãng mạn . mang theo túi xách cô đi vào , nhìn thấy từng cặp từng cặp đi bên nhauhạnh phúc
Trao cho nhau những cái ôm thật tình cảm . Cô chỉ mong sao thật nhanh nhìn thấy hình bóng anh . Nhìn xung quanh thật kỹ , bỗng đập vào mắt cô là dáng người cao cao quen thuộc . Anh đứng trước mắt cô , quay lưng lại vs cô, thật gần nhưng cũng rất xa. Cảm xúc này thật khó để diễn tả , mắt cô hơi cay , cô dùng hết sức mình để kêu một tiếng thật to
– TUẤN KIỆT
Ngay lập tức khuôn mặt đó vội vã quay trở lại, sự ngạc nhien hiện rõ trong mắt anh. Anh mặc chiếc áo dạ đen dài , khuôn mặt sắc sảo , càng nhìn càng thấy tuấn tú làm sao. Hai người đứng đối diên nhau , đôi mắt nhìn nhau thật đắm say . Anh có chút hoang mang gọi tên
– An Thy , là em thật sao ???
– Tuấn Kiệt , anh có nhớ lần đầu tiên mình cùng nhau ngắm tuyết rơi là ở đâu không ?
Chưa đợi anh kịp trả lời co lại tiếp
– Chính là vào ngày sinh nhật em, anh dã dành cho em một buổi tối thật bất ngờ . Anh còn chuẩn bị nón cho em, khăn cho em, rất nhiều thứ cho em… Vậy nên.. Hôm nay , em đến đây chính là để trả nợ cho anh
Nói xong , cô lấy hết dũng khĩ chạy lại thật nhanh bên anh . Cô nhón chân đội lên đầu anh chiếc nón len màu đen , cô đeo vào tay anh đôi bao tay bằng len
Anh xúc động nhìn cô thật ngọt ngào . Giọng Cô run run
” Những ngày xa anh đã cho em nhận ra được tình cảm của mình , khi anh đi rồi em rất buồn ,nhớ anh… Nhớ anh mỗi giây bây giờ đã trở thành sở thích của em.. Người ta nói rằng , cùng nhau ngắm tuyết rơi đầu mùa tại đảo Nami thì hai người yêu nhau sẽ được ở bên nhau mãi mãi..khoảnh khắc này anh có thể sẽ không bước về phía em … Nhưng trái tim của em đã thật sự bước về phía anh rồi .. Em muốn cùng anh làm một đứa trẻ vui vẻ không suy nghĩ tới ngày mai ra sao, muốn những ngày ít ỏi bên anh sẽ thật yên bình . Em yêu anh mất rồi , bây giờ nếu em nói đồng ý liệu có muộn ??? Lời tỏ tình của anh còn hiệu lực dành cho em không ???
An Thy nhìn anh thật chan thành ,đôi mắt cô long lanh , cô chờ đợi lời câu trả lời của anh . Tuấn Kiệt nghe tim mình lỗi nhịp . Anh cúi xuống bình thản đáp
– Anh xin lỗi… Nhưng… Hiệu lực của lời tỏ tình hôm đó vĩnh viễn không bao giờ mất đi… Cũng như anh vĩnh viễn sẽ không bao giờ ngừng yêu em …
Nước mắt lăn xuống từng giọt hổi hả , An Thy khóc. tay anh kéo cô ôm trọn vào lòng , những bông tuyết rơi nhẹ dính lên tóc cô , anh khẽ vuốt những bông tuyết đó thổn thức
– Anh không hối hận khi qua đây bởi vì chính nơi này đã mang em đến bên anh. An Thy , anh yêu em
– Cuối cùng thì em cũng đã thực hiện dc mơ ước của mình. Cùng anh ngắm tuyết rơi đầu mùa … Hi vọng chúng ta sẽ không
bao giờ rời xa nhau . Em yêu anh !!!
Tuán Kiệt đặt vào môi cô mọt nụ hôn thật lâu và thật sâu xóa tan nỗi nhớ kéo dài của những ngày xa cách
Cái ôm siết chặt, một vòng tay ấm nồng , hạnh phúc nhẹ tựa hoa hồng , trong đêm đông giá lạnh . Anh và cô đã thật sự thuộc về nhau !!!

You May Also Like