Tuyết rơi rồi ! Anh có nhớ em không? – Chap 17

Thời gian trôi thật nhanh, vậy là cô và anh cũng đã xa nhau được hai tuần rồi, mới hai tuần thôi mà An Thy cứ nghĩ dã là cả thế kỷ dài trôi qua . Cách yêu của anh khiên cô luôn thấy được ấm áp và chở che . Mỗi ngày anh đều nhắn tin nói những lời ngọt ngào cùng cô, anh luôn gọi điện để được nhìn thấy khuôn mặt cô mỗi khi rãnh rỗi

Hôm nay lại là một ngày như thế, đang ở Thuần Việt làm việc thì nhận được tin nhắn của anh
– Em đang làm gì ??
Khẽ mĩm cười cô lập tức nhắn lại
– Em đang nhớ anh !!
– Anh cũng thế, nhớ công chúa của anh lắm
– Vậy thì về đây với em nè hì hì
– Anh sắp về rồi , chờ anh vài tháng nữa thôi
– Em mong ngày đó quá ..
– Mùa đông lạnh lắm, ước gì có em ở đây
– Anh phải nhớ giữ ấm nhé
– Em .. Ôm anh đi
– Thì ôm nè , đàn ông mà nhõng nhẽo quá hà
– Anh hết lạnh rồi, yêu em- cô gái của anh .
– Em cũng yêu anh , hoàng tử à
– Hoàng tử lại bận rồi , nói chuyện với công chúa sau nhé . Hôn công chúa ngàn nụ hôn

An Thy đang đắm chìm trong cảm xúc đó, giây phút hạnh phúc nhất cũng là lúc cô gặp lại một người … Bà bước vào phòng bếp vẫn là nụ cười phúc hậu đó . Vô cùng ngạc nhiên cô vui mừng lên tiếng
– Bác.. Bác ạ , cháu chào bác
– Chào An Thy
– Dạ bác về lúc nào vậy ạ ???
– Cũng vừa xuống máy bay là tới đây ngay
– Dạ bác về có việc gì sao bác ???
– Ta có một việc quan trọng cần làm
– Dạ , bác uống nước gì để cháu làm cho bác nhé
– Không cần , chúng ta đi ra quán cafe đối diện nói chuyện một chút nhé An Thy
Cô cười tươi nhẹ gật đầu
– Dạ , ngay bây giờ hả bác?
– Đúng rồi , đi thôi
Cô nhanh chóng đi theo đằng sau bà , sự gần gũi và tình cảm ngày nào của bà dành cho vẫn luôn chất chứa trong cô. Cho đến ngày hôm nay khi cô và anh dã thật sự đến vs nhau thi cô cũng đã thật sự coi mẹ của anh giống như mẹ của mình
Ngồi vào ghế và gọi hai ly nước cam . Bà không chần chừ mà lên tiếng
– An Thy à, cháu có thắc mắc tại sao ta gọi cháu ra đây không ???
– Dạ.. Dạ không ạ
– Tính ta cũng không thích vòng vo nên ta sẽ đi vào chủ đề chính luôn
Mở túi xách , phong thái của bà rất nhẹ nhàng , bình thản , cầm một xấp những bức ảnh và đẩy ra trước mắt cô tiếp tục nói
– Cháu nhận ra ai đây không ???
An Thy kinh ngạc nhìn hình mình trong đó , những tấm hình cô và người đàn ông ngày đó ở trong quán rượu, ông ta ôm cô , tay còn đặt lên ngực cô. Ánh mắt cô thật sự hoảng sợ không biết tại sao bà lại có những bức ảnh này. Trong phút chốc giọng cô chợt run rẩy giải thích
– Dạ.. Dạ không phải như bác nghĩ đâu ạ
– Sự thật ngay trước mắt cháu còn tính chối bỏ nó sao???
– Cháu… Thạt ra .. Chuyên này rất dài , bác có thể nghe cháu nói dc không ạ ???
– Cháu định nói gì ? Đổ lỗi cho hoàn cảnh đẩy đưa ư??
– Đúng là như vậy mà bác,
Hoàn cảnh bắt buộc cháu không còn cách nào khác ạ
– An Thy à. Ta đã thật sự rất quý cháu, thậm chí còn muốn cháu trở thành con dâu của ta . Nhưng bây giờ thì không được rồi
– Cháu xin loi bác nhưng cháu khẳng định con người của cháu không giống như những gì bác đang suy nghĩ đâu ạ
– Ta không quan tâm tới những điều đó nữa, hoàn cảnh ? Cuộc đời này ai mà chẳng có hoàn cảnh của riêng mình . Điều quan trọng là cháu phải vượt lên số phận , cố gắng gấp đôi thay đổi nó . Chứ không phải là buông xuôi , đi làm cái nghề không thể chấp nhận dx như vây , đưa thân mình làm trò chơi cho bọn đàn ông đồi bại vui thú hoan lạc
Nghe từng lời của bà , cô chỉ biết khóc , cay đắng và tủi nhục , cô làm sao có thể trách bà đây???
– Vì vậy , An Thy à . Mong cháu hãy rời xa Tuấn Kiệt của ta , hai đua sẽ không có kết quả đâu , vì ta không thể dung túng cho những sai làm của cháu dc
An Thy nghẹn ngào nhìn bà nói trong nước mắt
– Cháu yêu Tuan Kiệt là thật , rất thạt. Cháu không thể xa anh ấy được. Cháu hua , cháu hứa vs bác sẽ hoàn thiện mình , để tốt hơn để xứng đáng vs anh ấy hơn mà . Xin bác bao dung cho cháu ạ
– Ta rất tiếc, chuyện gì thì có thể riêng chuyện này thì ko dc , ta chỉ có duy nhất một đứa con , ta không muốn mình phiêu lưu mạo hiểm . Khi cháu làm mẹ rồi cháu sẽ hiểu dc nỗi lòng của người mẹ . Ai rồi cũng sẽ hi vọng mang lại thứ tốt nhất cho con mình, ai rồi cũng muốn lựa chọn cho con mình những người tốt nhất . Cháu đã như vậy, làm sao ta dám tin. Chẳng may một ngày nào đó Tuấn Kiệt cũng rơi vào hoàn cảnh khó khăn cùng cực biết đâu cháu sẽ bỏ nó đi lại vết xe đổ của mình . Người ta nói có làn thứ nhất thì có thể sẽ có làn thứ hai. Cháu hãy hieu cho ta

m71-1482481130058-crop-1482481161744

An Thy khóc nức nở , nước mắt cô tuôn xuống như mưa khi nghe những lời nói chân thạt nhưng lạnh nhạt của bà . Cô lo sợ, sợ cái hạnh phúc vừa chớm nở đó sẽ lập tức vụt mất một cách dễ dàng
– Cháu … Cháu không thể dừng lại vs Tuấn Kiệt dc, xin lỗi bác, chắc… Chắc cháu phải đi trc thôi ạ .
Cô mạnh mẽ đứng dậy lấy hết dũng khí để bước đi nhưng những gì bà noi lại chạm vào trái timcua cô
– An Thy à, ta cũng rất khó xử, ta không hè ghét bỏ cháu , nhưng cháu phải nhận ra một điều rằng cháu và con trai của ta vốn dĩ không hề phù hợp , hai đứa là hai con người ở hai thế giới khác nhau. Tuấn Kiệt cần một cô gái giỏi giang hơn, xứng vs nó hơn đẻ cùng giúp nó phát triển sự nghiệp sau này . Con gái của bạn ta ở Hàn Quốc , đã đi du học về và rất thành công . Nếu Tuấn Kieet đến vs nó mọi thứ sẽ nở rộ , thăng hoa như vũ bão .
– Bác ….. ( giọng cô lạc đi )
– Còn nữa . Nếu cháu cứ quả quyết đến với nó , nếu nó cứ khăng khăng đến vs cháu thì ta xem như nó không có người con này. Cháu sẽ không nỡ lòng nào chia cắt tình cảm mẹ con ta chứ. hãy kết thúc khi còn có thể cháu ạ, đừng khiến tất cả người trong cuộc đều phải sống trong nỗi đau , nỗi mất mát ..
Bà nói đúng, tất cả lời bà nói đều đúng , nếu cô cố chấp đứng giữa mối tình này thì chắc chắn người khổ nhất sẽ là anh … Cô làm sao có thể nhìn thấy anh như vậy được cơ chứ? Cô yêu anh , yêu anh đến mức có thể chết đi vì anh thì hà cớ gì cô lại không thể hi sinh tình yêu
Cô nhìn bà đáp lại
– Được , cháu sẽ làm như bác muốn ….
Nói xong câu này trái tim cô hoàn toàn tan nát , có thể ai đó sẽ nói cô buông tay dễ dàng quá , nhưng càng cố ở bên nhau thì anh và cô sẽ càng đau mà thôi.
– An Thy , cháu cầm số tiền này và đi khỏi đây đi , trong vòng 5 năm đừng quay trở lại
Đáy mắt cô khô khốc, nụ cười nhạt nhẽo thì thầm
– Tiền. Lại là tiền … Cuộc sống này rồi thì cũng vì một chữ tiền
– Coi như ta van cầu cháu , đã giúp ta thì giúp cho trót . Một khi Tuấn Kieet và cháu còn gặp thì sẽ khó có thể tách ra nữa . Có thể cháu nghĩ ta độc ác nhưng vì con trai ta , ta sẵn sàng độc ác …. Số tiền này đủ cho cháu có một cuộc sống xa hoa phú quý , coi như ta và cháu hết nợ nhau
Bà đứng lên chuẩn bị rời đi . An Thy bỗng cất giọng bình tĩnh
– Cháu sẽ nhận số tiền đó, và sẽ âm thầm rời xa nơi này .. NHƯNG … Nếu 5 năm sau cháu quay về, vô tình ông trời lại cho chúng cháu gặp nhau thêm lần nữa.. nhất định cháu sẽ theo đuổi anh ấy tời cùng . Lúc đó mong bác tác hợp
– Được, nếu có một ngày như thế thì ta cũng sẽ không cản lại ông trời nữa
………………………………..
Vừa ra khỏi quán cafe , cô không trở về nhà hàng nữa , cô cứ đi vô định không có điểm dừng chân. Một người quen lâu ngày không gặp mang khuôn mặt giễu cợt bước tới
– Sao khóc đến sưng đỏ mắt thế này à? Trông thật tội nghiệp biết bao hahahha
Giọng Phương Nghi chua chát vang lên
– Tôi đã nói vs cô rồi, những thứ tôi không có được cô cũng đừng hòng có được
An Thy nhạt nhẽo nhìn lên
– Thì ra là cô…
– Không ai khác, chính là tôi. Chính tôi đã gửi những tấm hình đó cho mẹ Tuấn Kiệt đấy, cô thấy sao? Vui không ???
Cô ta liên tục khiêu khích
– Có khi nào cô lại muốn tát tôi thiệt mạnh , ôi tôi thiệt là sợ quá mà . An Thy cô bạn ngây thơ đáng yêu của tôi. Bây giờ thì cô đã dc nếm trải mùi vị chết tâm, cõi lòng tan nát ra sao rồi… Hahaha Tôi thiệt là mừng muốn chớt đây này … Đau không ??? Đau lắm đúng không ??? Haha
Cô nhìn Phương Nghi bình thản đáp lại
– Cô nói đúng , đau chứ… Rất đau… Nhưng cũng thật may , nhờ cô mà tôi dã nhận ra được nhiều thứ, nhan ra rằng cuộc sống này không hề đơn giản như tôi nghĩ.. Nhan ra rằng tôi cần phải thay đổi , cần phải bản lĩnh hơn, cần phải xuất sắc hơn để tự tin bước vè phía người tôi yêu . Thật cám ơn cô nhé , cám ơn cô ….
An Thy vừa đi vừa cười ngạo nghễ trước sự bat ngờ không thể đoán trc dc của Phương Nghi
– Ơ , con này điên rồi
Hai mắt cô ta mở to hốt hoảng
– Thực sự điên rồi sao
Sau đó cũng quay lưng và bước đi một cách ngớ ngẩn
……………………………………………………….
Trời đã tối, An Thy vẫn chưa thấy mình mỏi chân, khuôn mặt cô lúc này hiện rõ sự mệt mỏi . Cô không còn đủ sức để khóc nữa, tim cô nhớ anh vô hạn . Điện thoại lại vang lên , tin nhắn tin tới
– Em ơi
Hai chữ, chỉ hai chu thâm tình của anh thôi cũng đủ làm chân cô khuỵa xuống , lòng bàn tay bóp chặt vào nhau, cô cắn môi mình nhưng hoàn toàn mất cảm giác. Nhớ anh lắm nhưng lúc này cô không thể cho phép mình nhớ về anh … Nhanh chóng tắt điện thoại. Nếu không có lẽ cô sẽ không nhịn được mà hồi âm cho anh hai chữ ” em đây ” . Cô khóc , khóc trong ai oán , cô hận , hận chính mình, cô cứ thế khóc that to, thật bi ai . Có ai hieu được cô vào lúc này . Nhớ ai đó đến tâm tê phế liệt nhưng chẳng thể nào tự cứu chữa bản thân . Giọng một người phụ nữ trung niên vang lên
– Mua hoa đi em, mua hoa đi nhìn thấy nó em sẽ hết buồn
Ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía trước , suy nghi trong giay lát , cô nhẹ lên tiếng
” Xin lỗi , tôi không mua được .. Bởi vì ! Hoa hồng không dành cho tôi ”
………………………………………….

Ngày mai !!!
Sau khi đã chuẩn bị hành lý xong xuoi, cô sẽ về thăm ba mẹ mình một chuyến , cô đã có quyết định của mình rồi , sẽ đi đến một nơi thật xa lạ , nỗ lực quên đi tất cả, bắt đầu hành trình mới …
Trước khi lên đường cô rất muốn gặp một người , đơn giản vì muốn nói lời tạm biệt vs người đó .. Gọi một cuộc điện thoại cho Mạc Lâm Dương
– Anh đây
– Mình gặp nhau một chút anh nhé
– đươc thoii , tại quán cafe cũ
Đúng giờ luôn là tác phong của anh ấy, chỉ 15 phút sau đã có mặt …
– Chuyện gì gấp thế em???
– Chỉ muốn hẹn anh uống ly cafe sữa thoii
– Thiệt không , em không có chuyện gì chứ?
– Em thì có thể có chuyện gì ?mọi thứ đều rất tốt
– Vậy anh yên tâm rồi
An Thy nhìn anh thật kỹ roii lại nói
– Em nhớ kỹ khuôn mặt anh rồi hihi
– Nếu em quên anh sẽ chạy đến để em nhớ haha
– Anh Lâm Dương mình chơi trò chơi nói thật đi
– Nghĩa là sao ???
– Nghĩa là ” nếu như bây giờ chắc chắn sẽ phải nói vs em một điều chân thật, anh sẽ nói gì ? Không nói sau này sẽ không được nói à nha ”
Mắt cô giả vờ lém lỉnh
– Anh nói một câu em sẽ nối sau anh một câu , bắt đầu nhé
– Anh nói trước hả ???
– Dạ
– An Thy , anh thích em
– Em cũng thích anh, nhưng chúng ta chỉ có thể là bạn
– Vốn dĩ , anh hiểu được điều đó
– Vì sao???
– Anh và em quá giống nhau, từ quan điểm , sở thích , tất cả… Vậy nên chỉ có thể làm tri kỉ
– Anh nghĩ thấu đáo chưa?
– Có lẽ là rồi
– Vậy em quyết định từ nay về sau anh không được phép thích em nữa
– Ừ em cũng không được thích anh nữa
– Chúng ta mãi mãi là tri kỷ của nhau , dù là cách xa cũng không thay đoi
– Không thay đổi , mãi là try kỷ của em !!!
Cuộc trò chuyện kết thúc, tạm biệt anh cô bỗng nói
– Tri kỷ , anh ôm em một cái đi
– Nhõng nhẽo quá
Mạc Lâm Dương ôm cô vào lòng , anh không hề biết cái ôm này chính là chia ly
…………………………………….
Mang trong mình tình yêu , khát vọng, nỗ lực và nước mắt cô một mình ra sân bay . Có hai điều cô cần phải làm trước khi rời đi . Liền gửi một tin nhắn tới quản Lý Kim Linh báo xin thôi việc . Và một tin nhắn cuối cùng dành cho anh
” Tuấn Kiệt , em xin lỗi ! Mình chia tay nhé, anh và em vốn dĩ không thuộc vè nhau , chúng ta thật sự quá khác biệt. Anh xứng đáng vs những gì tốt hơn. Em cũng cần một cuộc sống ổn định cho những ngày sắp toi. Anh dã từng nói sẽ buông tay em nếu em muốn dừng lại ! Vậy mong anh hãy đồng ý và chúc em hạnh phúc anh nhé ! Đừng tìm em, vì em sẽ không quay đầu lại nữa ”
Một giọt nước mặt lặng lẽ rơi xuống … Nỗi đau này đến bao giờ mới có thể phôi phai . Tạm biệt Việt Nam !!!