Tuyết rơi rồi ! Anh có nhớ em không? – Chap 19

Đây không phải là chị vân Anh mà cô đã từng gặp ở chuyến đi Hàn Quốc đó sao ???Sao chị ấy lại xuất hiện ở đây ?Chị ấy có nhận ra mình không ???Đang mơ hồ với những thắc mắc trong đầu thì phía bên kia Chị Vân Anh cười rất tươi với cô và lên tiếng

-An Thy ???
-Chị Vân Anh
– ồ chị tưởng em quên mất chị rồi ???
-Dạ em không quên , chỉ là em đang hơi bất ngờ …..
– Qua đây chúng ta ngồi chung chứ ?
-Dạ được …
Cô rất nhanh chóng quay sang anh Lâm Dương và nói
– Chi ấy là Vân Anh , là người đi đón em lúc em bay sang Hàn , chị ấy là bạn của bạn anh ….
– à thì ra là vậy , rất vui được gặp em
Lâm Dương nhìn Vân Anh vui vẻ đáp
-Con đây là anh Lâm Dương ạ
Vân Anh không giấu được sự ngạc nhiên , cô niềm nở chào hỏi lại
-Nghe tên anh đã lâu bây giờ mới có dịp gặp mặt …
An Thy đang thật sự rất tò mò ,cô nhìn chị Vân Anh cất giọng
– Chị à , sao chị lại ở đây ạ ???
– đơn giản thôi em ,chị về Việt nam hai năm nay luôn rồi
-Em cứ nghĩ chị sẽ định cư tại Hàn Quốc luôn
-Chị cũng đã từng nghĩ như vậy mà ..sau khi vết thương của mối tình đầu để lại quá lớn , chị đã nghĩ mình sẽ chạy trốn thật xa ..thật xa …để trong cả hai không ai sẽ phải đau khổ khi vô tình nhìn thấy nhau ..Nhưng rồi …chị biết tin anh ấy đã kết hôn và sống rất hạnh phúc , chị nhận ra mình đã sai , chị phải sống cho bản thân mình nhiều hơn , chứ không phải là để quá khứ chôn vùi tương lai tươi đẹp được , vốn dĩ họ cũng đã lãng quên mình …
Giọng chị ấy trầm xuống , nghe thật là buồn ..Theo những gì chị ấy kể trước đây , cô hiểu rằng không dễ dàng như vậy , có thế chị ây đã suy nghĩ thông suốt nhưng chắc gì trái tim đã lành lặn , không còn yêu đuối nữa …Để phá tan bầu không khí ảm đạm này ,An Thy bỗng nâng ly rượu của mình lên háo hức
-Nào , nâng ly chúc mừng cho sự gặp gỡ và hội ngộ của ba chúng ta …chiaaaaaaaaa
Vì cũng đã uống khá nhiều rồi nên Vân Anh hơi không còn tỉnh táo lắm , cô ôm vai An Thy và nói to
-Hôm nay chúng ta không say không về nha, được không nè ?
-Không say không về (An Thy nói )
Họ cứ uống và kế cho nhau nghe rất nhiều câu chuyện trong thời gian đã qua .Mạc Lâm Dương thấy hai cô gái có vẻ đang uống hơi nhiều , anh thật nhẹ nhàng và tâm lý hỏi
-Hai em thấy mệt không ??còn uống nổi nữa không???nếu mệt rồi thì chúng ta dừng tại đây nhé
-Không , em chưa mệt mà , Mạc Lâm Dương – anh thật không có nghĩa khí chút nào , anh là đàn ông sao lại bỏ cuộc sớm hơn phụ nữ chứ
Vân Anh nhìn mặt anh nói xong câu đấy và cười như một đứa trẻ , Lâm Dương bỗng nhận ra cô gái này cũng khá thú vị .Còn An Thy sau khi đã hơi ngà ngà say trong đầu cũng chợt nảy ra một ý tưởng
-Ê , nhìn kỹ hai người có nét phu thê đấy nha
-Nghĩa là sao ?( Lâm dương cố tình hỏi câu đó )
-Nghĩa là gương mặt có nét giống nhau , nè..nè..mũi cao , mắt to ..nè .Oi anh chị mà cưới nhau về thì em bé có mà xinh phải biết hehehehe
Một tràng cừoi sảng khoái phát ra ….
– An Thy , em vừa nói gì ??? Chị không lấy chống , không bao giờ lấy chồng . Trên đòi này làm gì có thứ được gọi là tình yêu cơ chứ
-Chị không nên bi quan như vậy , tiếp xúc vs anh Lâm Dương thay đổi của chi sẽ khác ngay thôi , vì anh ấy vô cùng tốt , anh ấy lại còn đẹp trai , thành đạt …nữa , người đàn ông lý tưởng của mọi cô gái
-Anh ấy mà đẹp á ??Chị đau thấy anh ấy đẹp đâu nhỉ ???Chị ghét nhất là đàn ông có râu quai nón ..mà Mạc Lâm dương của em thì lại có râu quai nón đấy thôi
Hai người phụ nữ trong trạng thái say xỉn đang chất vấn nhau khiến anh không nhịn được cười
-Râu quai nón thi sao nào ? Oai phong lẫm liệt …
-Sai ..em sai quá sai rôi , bởi thế , em còn non và xanh lắm An Thy à , đàn ông râu quai nón đa số đều có máu dê trong người
An Thy khuôn mặt đỏ bừng liếc qua Lâm Dương nghiêm túc hỏi lại
-sao ..anh nói đi ..anh có “dê” không ???chứ anh mà như vậy thật thì em không dám làm mai đâu , mất mặt lắm …
Cô xua xua tay cừoi nhu không cười
Lâm Dương đang uống một chút rượu thì ho sặc sụa trước câu nói của cô , không biết nói gì hơn , vì anh biết không nên nói gì vào lúc này .An Thy lại ôm Vân Anh trấn an
-Chị à , ai thì không biết nhưng tri kỷ của em thì em khẳng định là không có , anh ấy là người đàng hoàng , nếu chị không tin thì thử xem …
-Hahaha thử thì thử thôi , Anh Lâm dương , anh dám hẹn hò vs một cô gái như em không ???
– Cô gái như em là như thế nào ???
-Thì là điên điên khùng khùng , sáng nắng chiều mưa trưa ẩm ướt
– Hahahaha trước gặp chị tưởng chị dịu dàng lắm ai dè chị lầy hơn em tưởng ( An Thy ôm bụng hét to )
Mạc Lâm Dương vì muốn nhanh kết thúc bữa tiệc rượu này đành lên tiếng
– Được chúng ta sẽ hẹn hò , bây giờ chúng ta về được chưa ???anh không muốn hai cô gái ngày mai lại bị cơn đau đầu hành hạ . Về nhà rồi ngày mai chúng ta sẽ uống tiếp , được chứ
An Thy giơ tay lên ra hiệu “Okay anh , mai tiếp ”
– Hôm nay thật vui , mai gặp nhé An Thy ( Vân Anh đáp lại )
– à , anh chở chị Vân anh về giúp em đi
-Vậy còn em thì sao ??anh sẽ chở hai người về luôn
-Không cần lo cho em , anh chở chị ấy về đi , em sẽ gọi trợ lý của em tới đón
– Em chắc không ???
-Chắc mà , giờ em gọi luôn nè
Nói xong cô nhanh chóng rút điện thoại và bấm số Như Lam , Lâm Dương thấy An Thy đã gọi xong cuôc điện thoại đó mới yên tâm dẫn Vân Anh ra về
………………………………………………………..

Sau một đêm uống quá nhiều thì hậu quả của nó để lại cũng không hề nhỏ , giữa trưa cô thức dậy vs một cơ thể mệt mỏi , cổ họng khô khốc và một cái đầu đau như búa bổ . An Thy tự nhắc nhở bản thân mình không được cho phép mình vui chơi quá chớn như vậy nữa, với tay lấy ly nược lọc trên chiếc bàn bên cạnh cô uống một hơi sau đó tiện tay cầm lấy chiếc điện thoại lên và xem, có tin nhắn của anh Lâm Dương

cc

– Dậy thì ăn sáng rồi nghỉ ngơi đi nhé. Lúc tối em uống nhiều lắm đó
Cô mĩm cười rồi trả lời lại anh
– Dạ em biết rồi ạ, anh có mệt không ?? Chị Vân Anh trên đường về có nói gì nữa không ạ
Vài phút sau nhận được tin nhắn tới của anh
– Cô ấy hết hát rồi khóc, hết khóc rồi lại hát . Nhưng không sao , sáng nay mới thấy cô ấy nhắn tin xin lỗi vì hôm qua chắc là nói linh tinh và mời anh toi nay đi ăn
An Thy bỗng thấy mừng , cô mong họ đến vs nhau , hai người rất hợp
– Anh , anh có thích chị ấy chút nào không ??
– Anh .. Thật ra thì cũng có ấn tượng
– Thế là tốt roi , tìm hiểu xem sao ?
– Anh chưa già mà em lo anh ế à???
– Tất nhiên là em phải lo cho anh vì đối với em anh chính là anh trai tốt nhất trên đời này
– Anh hiểu rồi , gặp em sau nhé
– Dạ , bye anh

Vừa buông điện thoại xuống chuẩn bị đi vào bếp làm một ít thức ăn thì chuông cửa reo lên . Là ai tới tìm cô vào giò này , voi vàng chạy ra mở cửa , một bó hồng vàng thật to đập ngay trước mắt cô . Là Jack
An Thy sung sướng reo lên
– Thật đẹp quá , anh về hồi nào vậy???
– Anh vừa xuống sân bay
– Ủa sao lại mua hoa tặng em ? Hôm này là ngày gì ??
– Tặng em không cần thiết phải là ngày gì cả , mỗi ngày anh đều muốn tặng hoa cho em
Sự ngại ngùng xuất hiên trong cô, lời nói của Jack làm cô thấy bối rối
– Anh.. Anh vào nhà đi
– Em uống rượu sao ???.
– Sao anh biết nè ???
– Bình thường khi ỏ bên Anh em sẽ không bao giờ nghỉ làm trừ khi em uống rượu
– Jack anh thật hiểu em ( cô cười trừ )
– Vậy em đã ăn gì chưa ??
– Em vừa ngủ dậy , đau đầu quá
– Trong tủ lạnh còn thức ăn gì không ???
– Chỉ còn một số rau củ và trứng
– Em đi tắm đi cho thoải mái , anh sẽ nấu cho em một chén súp
– Anh lại làm hư em nữa roi Jack à
– Nuông chiều em là thói quen của anh An Thy
Cô nhìn anh rồi miễn cưỡng nói
– Jack thật cám ơn anh

Sau khi tắm xong cô đã khỏe khoắn hơn đôi chút , ngồi vào bàn ăn và thưởng thức tô súp nóng hổi mà anh làm cho. Jack thì đang rất tỉ mỉ cắm hoa hồng vào lọ , thỉnh thoảng anh lại ngước nhìn An Thy
– Anh Jack à , anh thấy sao về viec hợp tác mở rộng khách hàng lần này của nhà hàng chúng ta
– Trước mắt anh thấy nó rất ổn , theo tính toán lâu dài của anh thì những lợi ích mình sẽ nhận được là không hề nhỏ
– Anh nói vậy thì em yên tâm roii. CINE không những là tâm huyết của em mà còn là công sức của anh đặt vào trong đó rất nhiều
– Em không cần suy nghĩ nhiều , mọi việc anh sẽ lo cho em, anh đã liên hệ với những tập đoàn , cơ sở và những mối quan hệ thân thiết , họ sẽ giới thiệu giúp chúng ta nhân rộng mạng lưới kinh doanh về sau này
– Dạ vậy thì tốt quá
– An Thy nè, em ở một mình hoài không buồn sao?
– Em… Em quen rồi ( cô ấp úng )
– Nếu em không khó chịu , cuối tuần anh sẽ qua đây nấu cho em những bữa ăn thật ngon, để em không còn cảm giác cô đơn nữa
Cô chỉ im lặng sau câu hỏi của anh , múc những muỗng sup cuối cùng cho vào miệng và bỗng nhiên chuyển qua một đề tài mới
– Ngày mai CiNe sẽ mời bên Khải Minh tới gặp mặt, thực ra em cũng chưa có cơ hội được gặp họ
– Được , tối ngày mai , chúng ta hẹn họ 7h
– Okay anh
Nói chuyện thêm một lúc , Jack cũng tạm biệt An Thy ra về. Anh muốn ghé qua nhà hàng thay cô kiểm soát công việc . Dù gì cô và anh cũng rất thân thiết, một mối quan hệ chẳng thể gọi tên
……………………………………………..
Tối ngày mai !!!
Tất cả mọi thứ đã xong xuôi, phòng vip yên tĩnh dc thiết kế theo phong cách hoàng gia và những món ăn hảo hạng cũng như đặc biệt nhất của CiNE cũng đã được mang lên , Như Lam khẽ hài lòng cất bước đi ra ngoài , Jack cũng đang tiến lại gần phía cô
– Như Lam , An Thy đâu ??!
– Dạ chị ấy vừa ở đây mà
– Khách đã tới và đang đi vào , em gọi An Thy ngay nhé
Tuấn Khải và Tuấn Kiệt lịch lãm, sắc sảo lạnh lùng bước vào , gây sự chú cho rất nhiều khách hàng đang có mặt tại đây . Jack tười cười giơ tay ra chào hỏi
– Hân hạnh được gặp anh
– Hân hạnh
Vừa lúc này cũng là lúc An Thy đi tới , cô bận một chiếc váy nhẹ nhàng tay dài , mang đôi guốc màu nude và cột tóc đuôi ngựa toát ra vẻ đẹp thanh thoát nhưng không kém phần kiêu sa . Từ xa cô chỉ nhìn thấy bóng lưng của người đối diện. Giọng nói của trẻ thơ vang lên trong trẻo , Kitty vội chạy thật nhanh lại và ôm chầm lấy cô
– Mẹ An Thyyyyy
Trong giây phút này cả ba người đàn ông đều bất ngờ quay mặt lại.An Thy đang ôm lấy Kitty và nhỏ giọng nói
– Con vào trong chơi ngoan nhé, xong việc mẹ sẽ vào chơi với con
Rồi từ từ ngẩng mặt lên , trước mắt cô là Tuấn Khải và Tuấn Kiệt .Ba người sững sờ nhìn nhau không nói nên lời ,Tuấn Kiệt nhìn cô chằm chằm trong đáy mắt như ẩn hiện bao câu hỏi ? Trái tim cô chợt chấn động lạ thường , nỗi nhớ bấy lâu nay kìm nén chợt vỡ òa khi nhìn thấy anh . Anh vẫn vậy, vẫn tỏa ra sự ấm áp khi đứng bên cạnh cô. Bàn tay nằm hờ , cô ôn nhu cất giọng dịu dàng
– Xin chào , tôi là An Thy
– Chúng ta vào trong chứ ( lời nói của Jack phá vỡ bầu không khí yên lặng này ? )
Tuấn Khải dùng một chút bình tĩnh còn sót lại trả lời
– Đúng rồi , chúng ta vào trong
Tuấn Kiệt nãy giờ vẫn không nói gì, trên gương mat anh không gợn một chút cảm xúc nào . An Thy đưa mắt liếc nhìn anh bắt gặp anh cũng đang nhìn cô .
Suốt buổi hai người giống như hai kẻ mất hồn , đa số công việc là do Jack và Tuấn Khải bàn bạc .
– Em ăn món này đi ( Jack gắp đồ ăn và quan tâm cô )
Tâm tư cô lúc này hoàn toàn đặt lên người của Tuấn Kiệt , giật mình cô gật gật đầu
– Dạ , mọi cũng dùng bữa vui vẻ nhé . Tôi xin phép đi nhà vệ sinh một chuyến

Bước ra ngoài , đáy mắt cô chợt long lanh đẫm lệ . Cô nhớ anh , cái cách anh nhìn cô làm cô thấy tim mình lỗi nhịp. Tuy anh không tỏ ra điều gì nhưng đâu đấy trong đáy mắt đó vẫn là sự ngọt ngào dành cho cô . An Thy đứng trong nhà vệ sinh rất lâu, cho đến khi thoải mái hơn , cô lau nhẹ những giọt nước mắt đó rồi nhanh chóng quay trở vào …
Đi được một đoạn ngắn , anh đang từ từ tiến lại gần cô hơn, Những bước chân không nhanh không chậm , hai người đứng đối diện với nhau . Mắt nhìn mắt, nỗi nhớ chợt kéo dài. Anh cất giọng trầm thấp
– An Thy …. Rốt cuộc anh đã tìm được em???Nhưng anh không thể lý giải được những chuyện đã và đang xảy ra . Ngay lúc này em hãy cho anh một câu trả lời ???Em có thể nói lời chia tay nhưng anh chưa chấp nhận lời chia tay đó ???

You May Also Like