Tuyết rơi rồi ! Anh có nhớ em không? – Chap 2

An Thy không hiểu người đối diện mình là có ý gì? hay là anh ta muốn tránh né và đây là câu từ chối khéo? Nhưng dù sao mình cũng đã cất công tới đây rồi , ít ra cũng phải tìm cách thuyết phục , biết đâu mọi việc sẽ được khởi sắc

Nghĩ tới đây , cô liền tiếp tục tươi cười nói rất tự nhiên
– à cứ cho anh là Kiệt không phải là Khải , cứ cho là tôi nhầm .Vậy thì dù sao chúng ta cũng đã có duyên gặp nhau , anh đang rãnh đúng không ?? còn tôi thì anh biết rồi đó , tôi cũng đang rất rãnh ,vậy tôi có thể trao đổi với anh một chút được không ạ ???
Tuấn Kiệt nhìn người trước mặt mình thao thao bất tuyệt không tránh khỏi sự mệt mỏi và chán ghét ….
-Tôi, tôi có thể ngồi được chưa anh (Khuôn mặt đáng thương nhìn anh chằm chằm )
Tuấn Kiệt vẫn chăm chú vào điện thoại và không trả lời ,An Thy trong lòng thầm chửi rủa ” người này thật sự rất là xấu xí lại còn kiêu căng mà , sao trên đời lại có người như anh ta nhỉ , bất lịch sự , xí”
– Anh , tôi ngồi nhé hì hì
Không cần biết anh ta có cho phép hay không cô vẫn ngồi , tự biết mình “mặt dày “một chút , nhưng nghĩ lại cũng tại anh ta trước mà , hẹn người ta đến đây rồi rốt cuộc mang con bỏ chợ . Cắn răng chịu đựng sự tức giận đang ngấm ngầm bốc cháy trong lồng ngực , cô lại nói
-Anh Tuấn Kiệt à , hôm nay tôi muốn tư vấn cho anh về giải pháp bảo vệ nguồn tài chính cho anh cũng như bên gia đình anh , thức chất việc này mang lại rất nhiều lợi ích tốt cho khách hàng , vừa bảo vệ được họ khỏi những rủi ro , và gia đình họ cũng sẽ được bảo vệ trước những rủi ro có thể xảy ra …..
An Thy cứ nhìn anh và nói…nói ..nói không nghỉ ngơi , cô nghĩ rằng cô nói nhiều như vậy anh ta không nghe được chữ này thì cũng sẽ nghe được chữ kia , không nghe được câu này thì cũng nghe được câu nọ và chắc chắn sẽ có lúc lời nói của cô lọt vào lỗ tai của anh ta dù là anh ta không muốn ….
Vẫn phong thái bình thản và kiên nhẫn An Thy qua chuyện
-Mời anh uống nước nha, rất vui vì lần đầu gặp mặt ….
Rồi cười tít mặt và đưa ly sinh tố lên miệng uống một ngụm thật ngon lành và sảng khoái .Tuấn Kiệt thở dài nhìn cô một cách ngớ ngẩn rồi lại tiếp tục làm việc của mình
An Thy đưa mắt mở to kèm theo giọng nói cũng rất to
-Nãy giờ tôi nói anh nghe rõ không , có chỗ nào anh không hiểu không ạ ?để tôi giải thích lại ?
Bên kia vẫn không phản ứng gì và coi cô giông như không hề tồn tại
“ôi điên mất , mình đang nói chuyện với một tên ngốc không hiểu tiếng người hay sao ?hoặc là anh ta quá chảnh nhưng dù sao mình cũng khá dễ thương mà , chẳng lẽ anh ta ko để ý được một chút ..á ?không lẽ anh ta không thích con gái , huhu một sự thật qua phũ phàng mà , nói chúng cũng đẹp trai hix , tiếc quá ..à mà thôi “, đi vào chủ đề chính của ngày hôm nay…
-Tôi nói lại lần nữa nhé …..đó là bên chúng tôi……
– Đủ rồi ? Cô có rãnh không ?không thấy mệt sao ?
– Anh hiểu rồi hả? tôi rãnh …tôi rãnh mà … hì hì không mệt , không mệt một chút nào
– Nhưng tôi thì đang rất mệt , nãy giờ cô đã nói cả chục lần một vấn đề rồi , và tôi nhắc lại tôi đang không hề rãnh để nghe cô nói mấy cái nhảm nhí này

1480865016-1480840625-14808378427883-cai-ket-dang-chong-lap-muu-bay-vo-2

Nuốt một ngụm khí khó chịu đang xông lên tới cuống họng , An Thy coi như không có gì xảy ra
– Nếu anh hiểu được sâu hơn thì nó không hề nhảm nhí đâu ạ ???mà nó rất cần thiết cho mỗi người nhu chúng ta .Anh cũng có gia đình , ba mẹ , và hơn hết anh đang tiết kiệm cho mình trong tương lai , tạm thời nghĩ như vậy cho dễ hiểu ……Anh yên tâm , tôi làm việc luôn đặt cái tâm lên hàng đầu và tư vấn những gì thiết thực phù hợp nhất cho khách hàng thôi ạ .Cái gì tốt tôi sẽ nói tốt , những điểm chưa tốt lắm tôi cung sẽ nói chưa tốt lắm …. tôi đảm bảo ạ
– Nói thẳng ra là cô đang muốn tôi mua bảo hiểm nhân thọ cho cô , và tôi cũng xin nói luôn là tôi rất dị ứng với mấy thể loại này , nên cô đừng tốn thới gian cho tôi , okay ???
Tuấn Kiệt nói xong bỗng nhiên cảm thấy mình thức sự mắc cười nên chủ động cừoi một nụ cười rất tươi …….
An Thy nhìn thấy nụ cười của anh như một gáo nước lạnh dội ngay lên đầu cô sự coi thường . Mặt cô thể hiện sự bực bội của minh, một tay đạp nhẹ vào bàn , giọng đanh đá
-Nè anh kia , thế nào là dị ừng , thế nào là vớ vẩn hả ?nghề nghiệp nào cũng cần được tôn trọng ….Tôi thấy anh mới là con người vớ vẩn và nhảm nhí nhất trên cái thế gian này đấy , và nói cho anh biết một bí mật nha …là nhìn thấy khuôn mặt anh , tôi dị ứng vô cùng luôn .đàn ông mà không khác gì đàn bà , vô duyên , nói nhiều nói không ra nói , hành xử thiếu tế nhị ..nói chúng nhìn anh tôi không nuốt trôi
Rồi đứng dậy cầm túi xách chuẩn bi ra về …Bước được vài bước ,An Thy quay lại lườm anh rồi tiếp
-Do tôi đã mất công đi xa đến đây nên ly nước tôi uống anh phải trả , coi như anh không mắc nợ tôi …và còn nữa ..Sau này nếu có con trai tôi sẽ không bao giờ đặt tên nó là TUẤN KIỆT . Okay , chào và không hẹn gặp lại…..
Cô nói một hơi , xả hết những thứ đang bùng nổ ở trong mình rồi đi thẳng
” Hôm nay đúng là một ngày xui xẻo , về tới phòng nhất định mình phải đốt vía anh ta ”
Còn Tuấn Kiệt , ngồi như pho tượng nghe cô gái đó chửi xa xả vào mặt mình , một lúc lâu cô đã rời khỏi ánh mắt anh vẫn không rời cái bóng lưng đõ .Khuôn mặt không phản ứng , anh không hiểu cảm giác này là gì , đúng là một sự điên rồ mà .Lần đầu tiên trong đời anh bị một cô gái chửi thẳng vào mặt mình như za … trong khoảnh khắc đó anh chỉ biết lắc đầu và cười……………..
…………………………………………………..
An Thy nói xong trong bụng vẫn còn mang theo vài phần ấm ức, dẫm giày cao gót một cách nặng nề , cô bước ra khỏi quán cafe , cô không biết rằng cô đã vô tình đi qua một người quen , hai người đều rất vội vàng , họ cứ thế đi lướt qua nhau ……
Tuấn Khải cười cười đi về chỗ Tuấn Kiệt đang ngồi , nở một nụ cười mang theo vài phần áy náy và xin lỗi .Tuấn Kiệt vẫn đang mơ hồ vs sự việc vừa xảy ra , nhìn thấy bóng dáng kia liền cao giọng
-Anh họ , anh vẫn như vậy không hề thay đổi được
– Anh có việc gấp cần giải quyết , đã cố gắng hết sức để tới không quá muộn , sao cơn gió nào mang em trở về Việt Nam
– Chưa hỏi thăm sức khỏe đã di vào vấn đề chính , anh bận như vậy hả
-Cậu vẫn trẻ con không chịu lớn , vâng , cậu em họ hay nhõng nhẽo của tôi nay đã ra dáng vẻ đàn ông rồi , cô nào bắt cóc được em về đây hả ??? bao nhiêu lần ba mẹ em kêu về em nhất định ko trở về mà
– không đùa nữa , em về Việt Nam là có dự định của riêng mình , và em hẹn anh hôm nay cũng là để nói về việc đó
-Cậu nói rõ xem
– Anh có nhớ nhà hàng Thuần Việt mà anh và em đã từng xây dựng , mặc dù nó phát triển rất tốt , nhưng em đang có ý đưa món ăn Việt nam vươn xa ra toàn thế giơi . Tại sao đồ tây lại rất được ưa chuộng ở nước ta , mà đồ ăn của chúng ta lại hoàn toàn dẫm chân tại chỗ ….
-Vậy cậu có kế hoạch gì ???
– Chúng ta sẽ đầu tư hơn về mảng trang trí , cũng như quy cách phục vụ và có thể kết hợp một chút giữa ấu và á , trước mắt đưa nó đứng đầu danh sách các nhà hàng số 1 tại Sài gòn .Sau đó sẽ có các phương án tiếp theo
-được
-Em cũng đã trau dồi một số kiến thức về ẩm thực , em cần tuyển thêm một vài đầu bếp trẻ , người trẻ có lối sống trẻ , các món ăn họ mang lại sẽ có tính sáng tạo rất cao và đặc biệt lôi cuốn
-Vậy cậu cần anh tìm thêm đầu bếp mới
– Anh rành về vấn đề này hơn em , anh hãy giúp em .Chính em sẽ tuyển chọn họ …
-Okay , còn việc gì nữa không ???Mà nhìn cậu như là vừa trải qua khủng hoảng gì vậy?
Tuấn Kiêt nhớ lại một màn sáng nay , lại bật cười lắc đầu
– Gặp phải một người kỳ lạ
– Nghĩa là sao ???
-Anh không hiểu đâu
-Ai bảo cậu tôi không hiểu , trên đời này không thiếu những chuyện kỳ lạ và những cuộc gặp gỡ kỳ lạ ….
Nói đến đây Tuấn Khải bỗng như đang suy nghĩ tới một điều gì đó , miệng anh khẽ nói ” Phải , giống như là một trang tiểu thuyết ” ……
– Anh họ , anh đọc ngôn tình nhiều quá hả ? không phải anh là con người của công việc sao haiza
Nói đến đây Tuấn Kiệt bỗng đứng dậy cười một tràng cười vô cùng sảng khoái , hai tay đút vào túi quần , nhìn Tuấn Khải cất tiếng
-Em đi trước đây , anh tới sau trả tiền 3 ly
Nói đoạn anh quay lưng đi rồi lại xoay lưng lại …
– Một người vô cùng kỳ lạ nhưng cũng thật đáng yêu hahhaha
Tuấn Khải ngơ ngác trước câu nói của cậu em trai , khuôn mặt nhìn Tuấn KIệt thật khó hiểu như không biết chuyện gì vừa xảy ra vs cậu ta …..
…………………………………………………………….
An Thy mệt mỏi mở cửa phòng , trời hôm nay khá nóng , lấy một ly nước suối uống hêt trong tích tắc , cô thở dài , tâm trạng chùng xuống , nghĩ tới cuộc điện thoại mà cô gọi cho mẹ cách đây hai hôm , đầu óc thật sự rối bời . Phải làm thế này để có được số tiền lớn như vậy ??? Bao hi vọng dành cho buổi hẹn hôm nay vs anh tổng giám đốc giàu khét tiếng đã tan thành mây khói .Bế tắc , bất lực , cô khóc . Cô không ngờ cuộc sống mà cô đã quyết tâm lựa chọn lại khó khăn đến như vậy , cô không ngờ nhưng gì cô đang phải đối mặt lại gian nan đến như vậy .
Nuốt một ngụm nước bọt xuống cổ họng khô khốc , đưa tay lau đi giọt nước mắt đó , tự nhủ lòng mình ” cố lên , không được chùng bước ” . Bụng cồn cào đói , An Thy vội đứng dậy thay một bộ quần áo ở nhà thoải mái rôi đi ra chợ , thầm nhủ “có thực mới vực được đạo” phải ăn trước đã ….
Gần chợ có một công viên cây xanh rất mát mẻ , cô ghé đi bộ một chút cho tinh thần phấn chấn hơn .Nhìn mọi người đều có cặp có đôi , có gia đình đi bên cạnh , cô khao khát được trở về nhà vô cùng . Nhìn các em bé được mẹ dắt tay đi rồi trò chuyện vui vẻ , lòng cô nhớ ba mẹ quặn thắt .
Rút điện thoại ra và gọi về, luc này cô chỉ mong sao được nghe giọng của mẹ …chuông đổ rất lâu đầu bên kia mới có người bắt máy , giọng nói khắc khổ vang lên
-Alo ….alo……
An Thy không kìm được xúc động , lấy tay che miệng khóc nức nở …
-Thy hả con ???Có phải con Không Thy ???
-Dạ ( mếu máo trả lời )
– Con khỏe không hả , sao lại khóc ?con ổn không ??/
-Dạ không có gì con khỏe lắm mẹ đừng lo , ba mẹ khỏe không ?mọi việc thế nào rồi ạ ???
– Mẹ khỏe , ba con dạo này lại đau thần kinh tọa , không đi làm được , chắc từ giờ ba con phải nghỉ làm việc nặng thôi . Oong ấy đau chịu không nổi
-Mẹ mua thuốc cho ba uống chưa ?
-Thuốc mẹ mua rồi nhưng chỉ đỡ tạm thời thôi , à thằng Minh từ khi con bỏ đi đến nay như phát điên , nghe nói ngày nào cũng đập phá đồ đạc trong nhà , rồi không ăn uống chỉ ở trong phòng ngồi ôm hình của con
-Con đã nói mà mẹ , anh ta không được bình thường hix
– Ông bà nhà ấy đã tới , mang theo giấy nợ và nói nếu con không về họ sẽ lấy lại nhà , lấy mọi thứ và đẩy chúng ta vào đường cùng . Họ nói là do chúng ta vô tình với họ trước , mẹ đã xin lỗi và xin thời giân nhưng họ không cho , nội trong hai ngày nữa không có tiền họ sẽ phá hủy tất cả
Nói đến đây bà khóc nghẹn …..
– Mẹ à , hay là…hay là con trở về nhé , con không muốn ba mẹ phải khổ vì con (cô khóc òa )
– An Thy à , con đã đi được khỏi nơi đó thì đừng bao giờ quay lại nữa , mẹ hối hận lắm , khi xưa đã cho con vào chỗ sống không bằng chết , dù có gì xảy ra thì con cũng đừng quay lại nới đây con nhớ chưa ???
– Còn ba mẹ thì sao ??? ( hai mẹ con cùng khóc )
– Ba mẹ có ra đường hay dù có mệnh hệ gì cũng sẽ bảo vệ cho con , con về đây thì cả đòi này con sẽ sống trong đau khổ , mẹ sai rôi…An Thy à , mẹ sai rồi …sai lầm ..sai lầm của mẹ đã bắt con phải đánh đổi ..mẹ xin lỗi ..mẹ xin lỗi con An Thy à ……
Nước mắt chảy xuống như mưa , cô vỗ về mẹ của mình
-Mẹ à , mẹ đừng nghĩ bậy nha , con sẽ có cách , hai ngày nữa con sẽ gửi tiền về cho ba mẹ ….nhất định vậy , mẹ hãy chờ con
Nói xong rồi , cô cúp máy , ôm điện thoai khóc nấc , cô phải làm gì bây giờ …..
An Thy không còn tâm trạng để làm việc nữa gì , cô mua đỡ một hộp xôi rồi ngồi nuốt từng chút một , đối với cô lúc này chỉ có duy nhất cảm giác đắng ……
Trời đã xẩm tối , cô không nhớ mình đã ngồi ở đó bao lâu , khóe mắt đã khô và sưng đỏ lên . Nhìn bầu trời lúc này nắng vàng đã mờ nhạt , hỗn độn với những lo toan …An Thy mang cả một bầu trời héo hắt . Đang loay hoay với mọi thứ , bỗng xuất hiện bên cạnh ghế đá của cô là một người phụ nữ khoảng 35 tuổi, rất xinh đẹp với nụ cười tỏa nắng
– Đang cần tiền ???
– Chị ..chị vừa hỏi em sao ??? ( ….)
– ở đây chỉ có hai chúng ta , chị không hỏi em thì hỏi ai
Ngạc nhiên , lắp bắp
-da..mà..mà..mà sao chị biết ..em cần tiền ?
– Gương mặt thất thần của em thể hiện điều đó , chị có cách giúp em kiếm tiền , muốn thử không
Bỗng nhiên người lạ đề cập tới việc đó làm cô cũng hơi rụt rè và e dè không dám lên tiếng
– Cuộc sông đôi khi cần hi sinh bản thân mình để đạt được những thứ lớn lao hơn , em hiểu không ?
– Y chị là sao ? chị có thể nói thẳng luôn ạ , em không thích vòng vo
– Em, còn trinh chứ?
– Trinh tiết có liên quan gì không ạ ???
-Có chứ , nếu còn trinh thì okay , còn đã mất rồi thì chị cũng không giúp được , trả lời đi
-dạ ..còn…còn ạ
– Tối mai , ngủ với ngưoi đàn ông kia một đêm , em sẽ đạt được thứ em cần , sao ?sắn sàng không ???
– Em không phải là con người như chị nghĩ , em không bán rẻ bản thân mình được , em không làm được .
Chi ta cười khẩy
– Có ai sinh ra đã là con người như vậy không em ???có ai sịnh ra đã phải làm cái nghề mà người ta gọi là làm gái đâu em ???chẳng ai muốn vậy cả , nhưng hoàn cảnh bắt buộc họ phải thế ….chưa chắc tất cả nhung người như vậy đều là rẻ rúng đâu em . Thôi không nói nhiều nữa , đây số điện thoại của chị đây , em suy nghĩ cho kỹ , tối nay 9h nhắn tin cho chị để chị còn sắp xếp ….Chị thấy em đáng thương , cũng dễ thương xinh xắn , phù hợp vs tiêu chuẩn nên mới giúp em , nói chung em đồng ý thì cả hai chúng ta đều có lợi . Đời này sẽ chẳng ai có thể chấp nhận nhận hết phần thiệt về mình đâu em ……Em không làm thì có nguười khác làm , vậy nhé….
Chị ta đặt vào tay cô một tấm name card , rồi đi ngay ,An Thy nhìn theo bóng lưng ấy , suy nghĩ lại những lời mẹ đã nói , suy nghĩ lại những lời chị ta nói .Đúng , nêu ko làm cái việc này thì liệu hai ngày nữa cô lấy đâu đủ số tiền lớn như vậy để gửi cho mẹ , cô đâu còn sự lựa chọn nào khác , cô giữ tấm thân mình trong sạch để làm gì khi ba mẹ cô sắp rơi vào hiểm nguy .Lấy hết dũng khí , hai lòng bàn tay đẫm mồ hôi , cô đứng dậy và nói to
– Tôi đồng ý
Trong khoảnh khăc này cô thấy bản thân mình thật yếu đuối và trơ trẽn , bất chợt cô muốn đi làm gái , cô mong muốn và chờ đợi tối ngày mai , lúc này cô chỉ cần TIỀN

………………………………………………………..
Ngày Mai !!!
8h tối , An Thy được chị ta dẫn đi make up và làm tóc , cô không ngờ mình thay đổi nhiều đến như vậy sau khi được làm đẹp , Bận một chiếc váy ôm sát khoe trọn ba vòng của cơ thể , son môi đỏ , tóc uốn bồng bềnh lọn to , thật vô cùng quyến rũ …..
-Chị ơi , có thể không mặc cái này được ko ạ ?
-Làm tình chứ đâu phải đi thi học sinh giỏi đâu mà cần trang nhã hả em , làm tình là càng gợi cảm càng tốt , càng làm cho khát vọng của người ta lên cao càng tốt , biết đâu em lại được sủng ái , lại có những lan sau …
-Em không cần , em chỉ cần lần này thôi , đủ tiền trả nợ cho ba mẹ rồi em sẽ kiếm một cái nghề bình thường để làm
-Tùy em thôi , chuyện đo tính sau còn đêm nay phải phục vụ khách cho tốt vào , đừng khiến họ không hài lòng , em sẽ mất tất cả , hiểu chưa
-Dạ
Nghe nhưng lời đó tâm trang An Thy bồn chồn và lo lắng , cô sợ ..cô chưa bao giờ tưởng tương được chuyện đó sẽ như thế nào . Chị ta dẫn cô lên phòng 101 của khách sạn X ,đẩy cô vào trong kèm một câu nói
– Anh ta đang chờ em ở phía trong, chúc em may mắn
An Thy khép nép đi tới,căn phòng này thực sự rất rộng, phía xa là moot chiếc giường trải ga màu trắng, bên cạnh là chiếc bàn cùng hai ly rượu có moot ly dã uống dở, người đàn ông ấy đang đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, anh ta raat cao . Không biết mình nên làm gì tiếp theo , cô đứng im một chỗ rất lâu , mặt cúi xuống đất nín thở …..
Giọng nói ấm và trầm nghe rât quen vang lên
– Còn đứng đó làm gì ?cởi đồ và lên giường
Cô vẫn thế đứng im bất động , cả sống lưng lạnh buốt . Người đàn ông đó bất ngờ quay người lại và đi về phía cô , đứng trước mặt cô
-Em nghĩ tôi có đủ kiên nhẫn vs em hay sao ???
Cô vẫn nắm chát hai tay ko dám ngước mắt lên
Anh chợt nhớ đến llời nói của Kathy
-” Có một cô gái tôi co cảm giác chắc chắn cậu sẽ thích , đủ yêu tố mà cậu cần . Và khác hẳn với những cô gái trước đây . Mặc dù tôi biết cậu chỉ muốn tình một đêm rồi chấm hết…nhưng cứ thử xem sao “”
Sự tò mò trong anh được kích thích , một chút xúc cảm liến nổi dậy , anh vòng tay qua eo cô , đặt tay nâng cằm cô lên kèm theo một câu nói
-Ngước mặt lên , tôi muốn nhin thấy mặt em
Khi hai ánh mắt chạm vào nhau , một giây bỡ ngỡ , hai giây bàng hoàng , ba giây hoang mang , có một điều gì đó không thể diễn tả được bằng lời , âm thanh cùng một lúc vang lên :
-TẠI SAO LẠI LÀ ANH ???
-TẠI SAO LẠI LÀ CÔ ???
-Tuần Khải ??
-An Thy ???
– Cô làm gì ở đây ? không lẽ ….
– đúng vậy , tôi đến để ở bên anh đêm nay ……………
An Thy ấp úng và thất vọng lên tiếng
– Cô …….
– Nhưng tôi muốn hỏi anh ? tại sao anh lại là con người như vậy , tôi không dám tin
-đó chỉ là nhu cầu của đàn ông …………….
– Chúng ta ……chúng ta không nên gặp lại nhau ….như vậy ??? Anh có hi vọng được gặp lại tôi không ??? Còn tôi thì CÓ

You May Also Like