Tuyết rơi rồi ! Anh có nhớ em không? – Chap 20

Khi nghe anh nói câu đó cô lại thấy tim mình thổn thức, những thứ đã được gói gọn lại bỗng nhiên khơi dậy trong đầu cô . Tuấn Kiệt ánh mắt kiên định và đầy chân thành đang chờ đợi câu trả lời đấy , mắt cô cụp xuống , cô suy nghĩ cô hi vọng vào một sự trở lại hay là một sự bắt đầu mới .Bắt đầu từ một kết thúc . Môi cô mấp máy , chuản bị nói ra những lời thật thà thì từ đâu xuất hiện một cô gái, cô ấy trong trẻo như những bông hoa sáng sớm, khuôn mặt trẻ con thien thần đầy thánh thiện , cô ấy mang một chiếc váy xòe màu trắng và mot đôi giày thể thao màu trắng , nhẹ khoác vào tay anh và mỉm cười

– Anh , anh đi đâu đây ???
Tuấn Kiệt cũng nhìn cô ấy cười tươi và nói giọng cưng chiều
– Anh có công việc ở đây , còn em?
– Dạ em đi ăn với bạn ở đây nè, nghe nói nhà hàng này rất ngon

An Thy thấy những cử chỉ tình cảm của họ, chợt hiểu ra đôi chút , vội quay mặt đi để cuộc đối thoại đó diễn ra tự nhiên hơn và quan trọng là để bản thân mình bớt đau hơn
– Vậy em ăn nhiều vào nhé
– à vậy lát nữa anh sẽ chở em về chứ???
Tuấn Kiệt liếc mắt nhìn qua cô , anh có những việc cần giải quyết rõ ràng trong buổi tối ngày hôm nay . Anh rất muốn biết dc lý do vì sao cô rời xa anh ?? Với cá tính của An Thy anh hiểu rõ nếu không có chuyện gì xảy ra vs cô thì cô se ko dễ dàng buông tay và biến mất như vậy
– Xin lỗi em , anh bận rồi
Phượng Vỹ cất giọng nhõng nhẽo
– Bận gì ? Anh bận gì nào ? Mà nỡ bỏ rơi em huhu
– Anh bận thật mà
– Thôi dc. Tha cho anh. Ngày mai anh phải bù lại cho em nhé , cho anh nợ đấy
– Con nít quá à
– Giờ anh có chịu không ??? Nếu không em sẽ đứng lì ở đây luôn
– Chịu … Anh chịu.. Được chưa??
– Em vui rồi , em vào trước dây, hẹn gặp lại anh
– Ừ bye em

Sau khi Phượng Vỹ rời đi , anh đi lại gần An Thy thêm vài bước , nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô nhẹ giọng
– Anh đang chờ câu trả lời của em
Nãy giờ chứng kiến anh thân mật bên người con gái khác dĩ nhiên cô phải thấy khó chịu, cô không phủ nhận rằng mình đang ghen, sự bướng bỉnh trong cô lại trỗi dậy , cô dứt khoát lên tiếng đáp lại anh
– Chuyện qua rồi , em nghĩ mình cũng không cần phải giải thích vs anh , cái gì đã qua thì nên cho qua đi , không nên nhắc lại làm gì … Anh cũng đã có cuộc sống mới và em cũng vậy. Liệu bây giờ nói ra có còn quan trọng nữa hay không ??? Hay lại thêm thừa thãi
– Em nói vậy là sao ??? Vậy là những gì anh suy nghĩ từ lúc gặp em tới bây giờ là đúng ??? Em đã quên tất cả rồi đúng không An Thy ???
– Em quên hay không chỉ mình em biết rõ
Tuan Kiệt không kìm nén được cảm xúc đang sôi trào hét lên
– Em đã có người mới , em đã có hạnh phúc mới rồi đúng không ??? Em đã thật sự quên anh rồi , tại sao vậy hả Thy ??? Vì vật chất ư ??? Vật chất của anh chưa đủ cho tham vọng của em sao?? Trong 5 năm qua anh tự hỏi em đã ở bên bao nhiêu người đàn ông rồi?? Cũng đúng thôi để khoác lên mình chỉ toàn hàng hiệu thì có lẽ em cũng đã đánh đổi rất nhiều??? Đánh đổi cả tình yêu của mình thì còn gì là em không dám đánh đổi nữa?? Tôi đã sai rồi An Thy à, tôi đã nhìn sai em
Anh nói những lời tàn nhẫn và độc ác, những lời khinh miệt và sỉ vả, anh biết cô sẽ đau nhưng anh vẫn nói. Thật ra anh có chút hận cô , thật ra anh đang cảm thấy mình oán cô. Oán cô phũ phàng vội thay lòng đổi dạ

An Thy nghe những lời đó thì nghẹn dắng cả cổ họng, ngăn cho giọt nước mặt chực trào ra , cô bình tĩnh nói
– Anh muốn nghĩ sao đó là việc của anh , đúng, tôi là kẻ không ra gì , anh đã nhìn lầm toi rồi , anh hỏi tôi dã ở bên bao nhiêu người đàn ông để có ngày hôm nay ư? Vậy để tôi nói cho anh biết , rất nhiều, nhiều đến mức toii không đếm được, họ giàu có , họ tốt hơn anh , họ cho tôi cả một tương lai hào nhoáng ở phía trước. Vậy đã đủ chưa??? Giải thích như vậy đã đủ vs anh chưa

1431947425-yazegai_nhay_des_psxz

Cô nhìn anh cái nhìn đầy thất vọng , giọng cô lạc đi. Lấy hết dũng khí cô vụt chạy , cô không muốn mình thảm hai trước mặt anh vào giây phút này. Mẹ anh nói đúng vốn dĩ cô và anh sẽ không lam nên kỳ tích .. Vốn dĩ đã ở hai thế giới khác xa nhau từ rất lâu rồi …
Bàn tay anh siết chặt giữ cánh tay cô lại.. Lạnh lùng nói
– Em có biết tôi đã như thế nào sau khi nhận được tin nhắn của em?? Em có biết tôi đã chạy đi tìm em khắp nơi trong vô vọng…. Tất cả những nơi em đi qua tôi đều đến … Nhưng mà… Tìm mãi không thấy em. Tôi đau khổ, tôi dằn vặt, tôi hoang mang và tôi lo sợ. Tôi sợ mất em vô cùng . Tôi đã khóc, khóc vì em.Cả đời này e cũng sẽ k bao giờ hiểu được tình yêu của tôi dành cho em nó nhiều bao nhiêu đâu .Tôi đã rất nhớ em, nhớ emđến da diết, đến kiệt quệ. Nhớ đến mức tôi đã viết lên mình hàng ngàn chữ nhớ . 5 năm qua đi tôi vẫn luôn đợi em … Nhưng những lời em nói, những việc em làm đã khiến tôi không còn muốn bên em nữa. Từ đây về sau , em đi đường em, tôi đi đường tôi. Công việc chính là công việc, ngoài công việc ra chúng ta không có bất kỳ liên hệ gì nữa. Quá khứ đó có lẽ nên khép lại tại đây rồi. Chúc em hạnh phúc bên những gì em đã lựa chọn và thuộc vè em… An Thy, tôi chấp nhận lời chia tay của em, không oán không hối….

Tuấn Kiệt buông từng chữ như con dao đâm vào tim cô, anh từ từ thả lỏng cánh tay của cô ra rồi buông xuống hẳn . Khoảnh khắc này cô nhận ra mình còn đau hơn cái khoảnh khắc cô lên máy bay rời xa anh và rời xa Việt Nam …
Anh đi rồi , bỏ lại cô với một khoảng trời đầy thương nhớ……
……………………………………………….

An Thy cứ đứng sững ở đó, cô không hiểu chính mình , đáng nhé cô nên nắm lấy tay anh níu anh ở lại, đáng nhẽ cô nên nói với anh sự thật vô tình kia nhưng cô lại không thể, không thể nói cũng như chẳng thể làm. Cô biết anh nghĩ sai về cô, cô thấy anh đang rất vui bên người con gái mang một cái tên rất đẹp Phượng Vỹ . Cô không đành lòng, không đành lòng làm anh phải phân vân. Bước từng bước vô hồn cô ra xe, lặng lẽ lái xe rời khỏi Cine , với trái tim tan nát. Mắt cô rất cay , cô không muốn mình yếu đuối, nhưng ly trí làm sao cản nổi trái tim, nước mắt của cô tuôn như mưa, trong xe chỉ có tiếng khóc và tiếng nấc, bi ai đến nghẹn ngào

Dừng lại trước một quán bar, cô không thể về nhà vs tâm trạng chưa dc giải tỏa nó sẽ dày vò hành hạ cô chết tâm. Cô thà ngược đãi vs thể xác , bằng không cô sẽ tìm đến anh mất .
Anh dã nói những lời cay nghiệt nhưng trái tim cô nhớ anh là có thật.. Rất nhớ.. Rất nhớ anh …
An Thy cầm ly rượu lên và uống cạn, cô uống tới mức không nhìn rõ đường để rót rượu nữa, một bàn tay khác giành lấy chai rượu trên tay cô và nói to
– Chị đừng uống nữa???
– Ai đây? Cô đang làm cái quái gì thế, mau đưa nó lại cho tôi
– Chị uống nhiều quá rồi, chị muốn chết sao
Giong cô cười nhạt
– Có khác gì nhau đâu, tôi cũng đang đau như chết đi đây
Như Lam nhìn cô đầy xót xa
– Chị đừng như vậy nữa, hãy đến vs người mang cho chị hạnh phúc đi, tại sao cứ phải chịu đựng như thế này
Cô ấy bỗng khóc một cách ấm ức. An Thy cười xòa
– Cô chẳng biết gì hết trơn. Hạnh phúc của tôi chính là anh ấy, chỉ cần nhìn thấy anh ấy hạnh phúc thì tôi cũng sẽ hạnh phúc
Nói xong nước mắt cô lại bất chợt trào ra .
– Chị xinh đẹp , chị giỏi giang sao lại cứ khiến mình khổ sở thế này, em không muốn nhìn chị như vậy
Cô lúc này khóc đến mức thật đáng thương
– Xinh đẹp để làm gì, giỏi giang để làm gì? Là để có thể hiên ngang sánh vai bên người tôi yêu nhưng giờ thì hết rồi, anh ấy dã có người khác… Đã mãi mãi xa tôi rồi
– Khung trời nào chẳng có bão giông, sau cơn mưa trời sẽ lại sáng, sẽ có người yêu thương chị hơn người đó, hãy quên đi và mở cửa đón nhận một mối quan hệ mới
Cô cười lớn , nhìn thẳng mặt Như Lam thì thầm …
– Cô nói đúng … Khung trời nào chẳng có bão giông.. Nhưng ! Người ta tìm dc chỗ trú còn tôi thì không …
…………………………………………….
Hai ngày sau !!!
Đau lòng cũng thế thôi, công viec thì vẫn là hàng đầu, ngày hôm qua cô dã suy nghĩ rất nhiều.. Nhưng bế tắc , cuối cũng đành tặc lưỡi ” mọi thú có ra sao thì ra , ngày mai vẫn sẽ tới ” , cô vẫn sẽ phải mỉm cười xinh đẹp và bước ra đường , xem như chưa trải qua điều gì …
– Chị à, sáng nay chúng ta sẽ đi qua nhà hàng của đối tác , cụ thể là Thuần Việt để phố biến thực đơn của Cine. Bên họ cũng đã cho đầu bếp qua bẻn mình . Jack thấy chị mệt nên chuẩn bị đi
Suy nghĩ một chút, cô liền nói
– Không cần tôi sẽ đích thân qua bên đó , dù sao trước đây tôi cũng đã có thời gian làm viec tại nhà hàng này, tôi hiểu rõ quy cách làm việc của họ
– Dạ vậy để em thông báo lại cho anh Jack
– Okay, tôi đi luôn bây giờ
Chay xe thẳng một mạch đến Thuần Việt, cô đẩy cửa bước vào trước sự ngỡ ngàng của quản lý Kim Linh
– An Thy.. An Thy hả em???
– Dạ , em đây chị
– Trời em đã đi đâu An Thy, em khác quá
– Không phải em dã trở về rồi sao??
– Phải rồi, em dùng gì để chị gọi đầu bep làm cho em
– Thức ra, em đến đây là để trao đổi công viec vs bên chị. Em là người của Cine
– Thật bất ngờ, vậy em vào trong đi, mọi người đang chờ em

Nhanh chóng tiến về phía nhà bếp, lại một sự đau lòng ấp đến một cách tự nhiên. Tuấn Kiet đang chăm chú làm đồ ăn cho Phượng Vỹ . Nhìn thấy cô anh rất lạnh nhạt nói
– Chào cô An Thy, cô có thể thoải mái triển khai thực đơn của mình
– Vâng ạ
An Thy bắt đầu hưỡng dẫn thật chi tiết và cụ thể về các món ăn của cine, phía bên kia có một cặp đôi ríu rít đang hạnh phúc khiến cô chạnh lòng
– Em ăn thấy vừa miệng không???
– Dạ em thích lắm ạ, thỉnh thoảng mới được anh nấu cho ăn mà
– Em thích là anh vui rồi, từ bây giờ khi nào em muốn anh đều nấu cho em ăn

Nói xong câu đó Tuấn Kiệt hướng mắt sang nhìn cô, cô bối rối khi mắt mình cũng đang nhìn qua anh . Rất nhanh anh đã vội dời tầm mắt về phía đối diện
– Phượng Vỹ à, em muốn uống nước gì ?? Anh sẽ tự tay làm cho em
– Trà trái cây nhé, em thích món đó
– đợi anh 15 phút có liền

An Thy thấy mình thực sự khó thở, cô không chịu nổi cảnh này, cô làm sao có thể chịu nổi khi nhìn anh chăm sóc cho cô bé kia, từng giờ từng khắc nỗi đau như cào xé tâm tư của cô . Nuốt đắng cay vào lòng, nuốt giọt nước mắt thấm sau vào tim cô lại tiếp tục cố gắng cấp tốc hoàn thành xong việc của mình. Trong lúc mông lung không để ý dao cắt vào tay cô chảy máu, vết thương hơi sâu làm cô la lên . Mọi người có mặt tại đó đều hốt hoảng kể cả Phượng Vỹ
– Chị có sao không ???
An Thy mắt long lanh khẽ lắc dâu, khuôn mặt cô nhăn lại vì đau . Tuấn Kiệt lúc này cũng lo lắng nhìn qua cô , tay anh nắm hờ, nhưng phút chốc lại tỏ ra không quan tâm roii tức khắc bỏ ra ngoài . Một mãnh ký ức đầy ngọt ngào hien vè rõ ràng trong đầu cô
– Để anh thổi cho nhé… Hết đau chưa??
Nước mắt cô lại chảy thành giọt, cô vội lấy tay quẹt bên má rồi nói
– Toi không sao, tôi xin phép đi băng vết thương lại .

Ra ngoài cô len lén khóc, nghĩ tới cách anh hờ hững quay đi, tim cô lại nhói lên. Chuông điện thoại vang ,cô bắt máy
– alo
– ……
– Trường mầm non Rose, Kitty cũng đang theo học tại đấy
.-…….

Cuộc điện thoại kết thúc cô trở vào tiếp tục những việc còn dở dang
………………………..
Cô không hề biết ở phía sau có một người đang âm thầm dõi theo cô …. Tuấn Kiệt nhìn thấy cô khóc chợt cảm thấy đau lòng, nhưng anh không cho phép bản thân mình đối xử với cô tốt như trước đây nữa
sự tò mò thì luôn hiện hữu trong lòng anh .

Anh muốn biết An Thy , người con gái mà anh yêu đã có cuộc sống như thế nào suốt những năm tháng qua.

Ngay lập tức anh lái xe rời khỏi Thuần Vieet và đi tới trường mầm non Rose .Không bao lâu anh dã dặt chân tại đây , vào từng lớp học và anh tìm cô bé tên là Kitty . Vì ấn tương khi cô bé đó gọi mẹ An Thy nên anh vẫn nhớ mang mang khuôn mặt . Anh nở nụ cười nhìn cô bé đó đang nhìn mình vs cặp mắt dò xét, cặp mắt trong và đáng yêu làm sao , anh nhẹ nhàng nói
– rốt cuộc đã tìm thấy con
– Chú, chú là ai ạ? Con không quen chú
– Chú là bạn của mẹ An Thy
– Thiệt sao?? Mẹ An Thy của con đâu rồi?
– mẹ con đang bận , chú cháu mình ngồi xuống nói chuyện một chút nhé
– Dạ vâng ạ
– Kitty nè, An Thy là mẹ con sao ??? Vậy ba con là ai ???.
Trong lòng xáo trộn, lúc này anh đang nghĩ về cô….

You May Also Like