Tuyết rơi rồi ! Anh có nhớ em không? – Chap 21

Cô bé nhanh nhẹn đáp lại Tuấn Kiệt ???
– Sao chú lại hỏi vậy ạ ???
– à Chú muốn biết chồng của mẹ cháu là ai thôi ???

Anh gãi đầu trước câu trả lời ngớ ngẩn của mình
– Sao chú lại muốn biết chồng của mẹ cháu ạ ???
Tuấn Kiet lúc này đang tự hỏi mình đi đến đây và hỏi những điều này để làm gì ??? Anh cố lấy hết sự thông minh vốn có của mình ra để trả lời một câu hợp lý nhất
– Vì chú là bạn của mẹ cháu nên chú cũng muốn làm bạn của ba cháu nữa
– Thì ra là vậy
Khuôn mặt đáng yêu nhìn anh mỉm cười khẽ gật gật đầu rồi nói
– Ba cháu tên là Văn , làm trưởng phòng công ty thiết bị máy tính ở quận 5 ạ
Ngạc nhiên quá đỗi anh không nhịn được sự nghi vấn của mình bèn hỏi tiếp
– Vậy ba Văn và mẹ An Thy của cháu cưới nhau lâu chưa ???
– Ơ mẹ An Thy đã kết hôn đâu mà cưới ba Văn chú ???
– Chứ không phải mẹ An Thy và ba Văn cháu ??? Nói sao nhỉ
Cô bé như hiểu ý anh khúc khích xua xua tay
– Ba Văn là của mẹ Như Lam. Còn mẹ An Thy là mẹ đỡ đầu của cháu
Sự mừng rỡ xuất hiện trên khuôn mặt anh , vội ôm vai Kitty mắt anh sáng lên cất giọng
– Cháu nói thật không ??? An Thy cô ấy, cô ấy vẫn còn độc thân sao ?
– Haiza cháu chỉ mong sao mẹ An Thy nhanh nhanh sinh em bé để cháu có bạn chơi cùng nhưng không được , mẹ nói mẹ chưa tìm ra chú rể . Nhưng cháu nói vs chú một điều bí mật nha
– Cháu nói đi
– Chú phải hứa không được kể vs ai cơ ?
– Chú hứa
Tuấn Kiệt giơ ngón tay của mình lên cùng Kitty móc nghéo roi hồi hộp lắng tai nghe , cô bé thì thầm thật là nhỏ , mắt còn nhìn dáo dác quan sát xung quanh
– Mẹ cháu nói rắng mẹ An Thy sẽ sớm có em bé thôi, nên cháu đừng lo . Mẹ cháu nói chú rể của mẹ An Thy là một người vô cùng tốt luôn
– Là ai?
Anh nhìn Kitty hơi bất ngờ
– Mẹ không nói tên nhưng cháu đã tìm hiểu ra rồi . Nên cháu mới kêu chú giữ bí mật đấy
– Kitty nhanh nói cho chú biết đi
– Đó là chú Jack
Nghe cái tên này chợt làm anh nhớ lại ngày đầu gặp mặt tại Cine , Jack thật sự rất quan tâm và săn sóc An Thy, từng cử chỉ chu đáo và nhẹ nhàng đến lạ.Bây giờ thì anh dã hiểu ra …
– Vậy cháu có thích chú Jack làm chú rể của mẹ An Thy không ???
– Dạ có ạ
Kitty đáp lại một các nhanh chóng và dưt khoát
– Tại sao???
– Dạ tại vì chú ấy đẹp trai , lại tài giỏi rất hợp vs mẹ An Thy ạ
Một nốt trầm rơi xuống tâm tư của anh , không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng .Anh cứ ngồi đấy nghĩ mãi về câu nói của bé Kitty , cô bé đã vào lợp học một lúc rất lâu rồi anh mới từ từ đứng dậy ra về ,cho xe di chuyển đến một địa điểm khác

m71-1482481130058-crop-1482481161744

…………………………………………………….
An Thy sau khi đã hoàn thành mọi việc tại Thuần Việt , cô lại lái xe quay lại Cine , Như Lam nhìn thấy cô đi vào , sắc mặt không mấy vui vẻ lại quan tâm hói han
-Chị mệt ở đâu sao ??
-Tôi…không ??/
-Chị , để em pha cho chị một ly sữa nhé ?
-Tôi chỉ muốn nghỉ ngơi một chút , không muón ăn uống gì
-Nhưng chị cố gắng uống chút sữa đi , tôi nay còn có hẹn đi gặp khách hàng cùng với bên Khải Minh ạ
Suy nghĩ trong chốc lát cô trả lời trong mệt mỏi
– ừ vậy cũng được
Vao phòng mình , cô tháo bỏ đôi giày cao gọt , hai chân chạm mặt sàn mát lạnh , đầu óc tỉnh táo hơn . Ngồi dựa vào ghế làm việc , mắt nhắm hờ , trong đầu cô cứ quanh quẩn những hình anh của Tuấn Kiệt cùng cô gái kia , cô không biết mình phải làm gì để trút bỏ bơt những muộn phiền này cả .Mấy ngày nay cô không thể tập trung để làm được việc gì .Tiếng gõ cửa vang lên , chăc là Như Lam
-Vào đi
– Em về rồi sao ??
Giọng Jack ấm áp và tình cảm , cô khẽ nhíu mày mở to mắt nhìn anh trả lời
-Em vừa về
– Em mệt ??
-Không có , em chỉ nhức đầu xíu thôi , nghỉ ngơi là khỏi
Tay cô đưa lên trán vuốt vuốt mấy sợi tóc lòa xòa kia , Jack tiến lại gần nhìn chằm chằm vào bàn tay ấy giọng không vui
-Em bị thương ???
– Vết cắt nhẹ thôi anh , chuyện bình thường của một đầu bếp
Cô gượng cười , Jack đứng bên canh đột nhiên cầm lấy bàn tay ấy , mắt đầy yêu thương hỏi
-Có đau không ???
Giaay phút bối rối cô rụt tay lại lắp bắp
-Không , không có mà
– đừng giấu anh . em có chuyện gì hả ???
– Em không giấu anh em đang nói thiệt mà
-Vậy bữa tiệc tối nay anh sẽ đi thay em
-Dạ không cần , em muốn tự mình trải nghiệm tất cả mọi việc , lỡ như lúc nào anh bận em còn biết mà ứng phó
– Lúc nào em cần sẽ luôn có anh , không phải lo nghĩ như vậy đâu cô gái à
– Em muốn mình trưởng thành hơn , em không muốn anh cứ mãi bao bọc em như vậy nữa
-Vậy được , tối nay hễ xong việc anh sẽ tới đón em về , để em về một mình anh không yên tâm
– Làm sao anh biết mấy giờ thì mới xong , em sợ mình quên gọi anh , bắt anh phải chờ , em sẽ chủ động bắt taxi, nhé
-Anh tự cớ cách của mình , miến sao em bước ra là nhìn thấy anh
Vừa dứt lời Như Lam bưng một ly sữa nóng bước tới
-Xin lỗi anh chị cửa phòng không đóng nên e vào luôn ạ
-Không sao ( An Thy vui vẻ đáp )
-Sữa của chị đây ạ , chị uống hết cho khỏe nhé , em xin phép ra ngoài
– A Như Lam hồi sang ba mẹ tôi có gọi điện thông báo lên đây chơi với Kitty đấy , ông bà nói vì tôi bận quá nên sẽ qua chỗ trường Kitty trước rồi mới về nhà . Với lại có người họ hàng xa muốn cho bé tới đó học , cô điện thoại và đi tới đó một chuyến sắp xếp ổn thỏa mọi thứ giùm tôi
-dạ em nhớ rồi ạ
-Cám ơn cô
Nói xong , như Lam đi ra ngoài trước ,An Thy nhìn qua Jack rồi mỉm cười
-Thật may là có cô ấy và có anh …
Jack bỗng nhìn cô dầy nồng ấm và thiết tha
– Anh vẫn luôn đứng ở đây và chờ đợi em ….
– Anh đừng như thế
– Vậy em muốn anh phải thế nào ???Anh yêu em An Thy , dù anh biết chỉ mình anh đơn phương hướng về em , nhưng anh tự nguyện làm điều đó , cho đến khi nào em nói , em đã tìm được người đàn ông của cuộc đời mình , lúc đó anh mới chịu khuất phục
– Jack à , đừng lãng phí thanh xuân của mình , tuổi của anh cũng đã đến lúc nên lập gia đình , kiếm tìm một người phụ nữ tốt cùng anh trải qua những giai đoạn hạnh phục của một đời người , sinh vài đứa trẻ xinh xắn …..
Cô đứng lên nhìn qua cửa sổ , giọng cô cứng rắn và lạnh lùng
– Chỉ khi nào em có hạnh phúc cho riêng mình , nếu đó không phải là anh thì lúc đó anh mới nghĩ tới chuyện đi tìm kiếm hạnh phúc khác
-Tại sao lại cứ hi sinh vì em nhiều như vậy ??? em không xứng đáng anh hiểu không ???
– Lần đàu gặp em , anh đã đi lạc trong trái tim em mất rồi , An Thy à , anh không có lối ra …vậy nên , em đừng nói mình không xứng đáng nữa , giữa người với người không có khái niệm xứng hay không xứng , giữa tình yêu cũng không có khái niệm kẻ thắng và người thua ..Đối với anh chỉ là hợp hay không hợp , yêu hay không yêu mà thôi ….
Cô quay mặt lại , cất tiếng
-jack ………………..
– Anh phải đi có việc rồi , tối gặp em sau
Jack né tránh câu nói tiếp theo của cô , cô hiểu lý do mà anh làm như vậy . Jạck trong cô có một ý nghĩa rất lớn . cô không biết diễn tả thứ tình cảm đó là gì , chỉ là cô chắc chắn đó không phải là tình yêu …Cô vẫn chưa thể nào khép cái quá khứ bên cạnh Tuấn Kiệt lại được …
…………………………………………………………………..
Buổi tối !!!
An Thy bận một chiêc váy màu đen làm nổi bật làn da trắng và ba vòng hoàn hảo của mình , cô tô son màu đỏ , tóc uốn bồng bềnh , cô đang chờ đại diện bên Khải MInh đi tới đón mình , dù sao Như Lam cũng đã nói rằng bên họ chủ động nói sẽ tới Cine để cùng đi . Chưa đầy 30 phút sau một chiêc xe sang trọng dừng lại ở phía trước .An Thy bước ra , nhưng điều khiến cô không thể ngờ , người bước xuống mở cửa cho cô không ai khác , chính là Tuấn Kiệt .Anh thật chỉn chu và lôi cuốn trong bộ vest lịch lãm , , khuôn mặt vẫn gợi lên sự lạnh lùng ,có lẽ do ngoại hình của cô hôm nay quá nổi bật khiến anh có phần chú ý hơn , mắt anh nhìn mắt cô lâu hơn một chút , cơ mặt giãn ra đôi phần mềm mại , nhẹ nhàng nói
-Em lên xe đi
– dạ ( cô ấp úng )
Trong xe chỉ có hai người khiến mọi thứ trở nên hơi ngại ngùng và ngột ngạt, Tuấn Kiệt từ lúc cô bước vào xe đã không nhìn cô thêm dù chỉ một chút , hai người không ai nói với nhau điều gì . Anh nhanh tay bật một ca khúc , họ chìm vào những giai điệu ngọt ngào và lãng mạn

Khi gặp em anh biết sẽ không còn ai hơn nữa.
Không còn ai thay thế em trong giấc mộng.
Mưa mù hay băng giá cũng không làm anh chùn bước.
Đừng hoài nghi tình anh em nhé…….

Ngày hôm qua đó tình đã trao em
Cho đến mãi hôm nay.
Ân tình vẫn đong đầy.
Và mai sau nữa.
Yêu người càng đắm say.
Có ai hơn tình em
Một tình yêu một trái tim cho em

An Thy quay sang nhìn anh , tiếng lòng cô thổn thức , mắt cô hơi cay , lời bài hát từng chữ từng chữ thấm đẫm vào tim cô .Thực sự cô rất muốn biết , anh còn yêu cô hay không ?? anh có còn giữ lại một chút tình cảm nào cho cô nữa hay không ???
Lấy hết can đảm , giọng nói chuẩn bị thốt ra giữa không trung bị anh chặn lại , Anh cũng nhìn cô lần này có âu yếm hơn một chút rồi bước ra ngoài , đi qua phía bên cửa nói
-Em xuống đi , đến nơi rồi
Nuốt xuống nhưng xúc cảm của bản thân mình cô đành nói
-Dạ
Đi vào , khách hàng của họ có mặt tại đây tất cả đều là đàn ông , thấy anh và cô một số ánh mắt chỉ tập trung vào cô , họ nói chuyện xã giao , chủ yêu là uống .Ai ai cũng đều muốn mời An Thy một ly , anh nhin cô cười ôn nhu và dịu dàng với những người đàn ông kia trong lòng trỗi dậy một chút ích kỷ , khó chịu . An Thy lúc này cũng đã uống rất nhiều rồi , cô cảm nhận được mình đã ngà ngà say , Tuấn Kiệt liên tục đưa mắt nhìn và lo lắng cho cô , nhưng cuối cùng một câu quan tâm cùng không nói ra được … Đến mưc cô sắp không chịu đựng nổi nữa , cô hiện tại không nuốt nổi ly bia kia vào bụng nữa rồi thì buổi gặp mặt đó cũng kết thúc trong sự thành công và tốt đẹp ,Từng người họ bắt tay chào nhau ra về .Cô cầm bản hợp đồng trong tay cười tươi vui sướng trước thái độ hơi bực mình của anh – anh đang ghen .Không nhịn được Tuấn Kiệt lên tiếng
-Không uống được thì đừng cố , bộ cô có thể dịu dàng vs tất cả đàn ông trên thế giới này hay sao
mắt An Thy ngơ ngac đến ngốc nghếch đáp lại anh
– Dịu dàng là bản chất của tôi mà , anh quên rồi sao ???
sau đó tiếp tục cười hì hì
– Vậy cứ ở đó tiếp tục làm những điều cô muốn đi
Anh không vui bỏ ra ngoài , An Thy vội chạy theo anh đi bên cạnh anh
– Anh đi đâu vậy ??? chờ tôi với ….
Anh vẫn im lặng không nói gì . Vì đi quá nhanh , giày cao gót lại quá cao , cô bị trẹo chân vấp té , bất ngờ cô la lên
-aaaaaaaaaaaaaaa đau quá huhu
Bước chân anh anh đột ngột dừng lại , anh đứng trân trân nhìn cô . Lòng anh xót xa nhưng không hiểu sao chân anh lại tiếp tục bước . An Thy lúc này đã say, cô tủi thân khóc rống lên như một đưá trẻ , nghẹn ngào lên tiếng
– Tuấn Kiệt ! Sao anh thấy em té ..lại không đỡ em dậy ?? Anh hết thương em rồi phải không ? đồi xấu xa , đồi nhỏ mọn , đồ ..đồ gì nữa ..đồ vô lương tâm ??/huhuhu