Tuyết rơi rồi ! Anh có nhớ em không? – Chap 22

Tuấn Kiệt nghe những lời nói đó chợt thấy đau lòng, tim anh như rơi mất một nhịp. Nhìn cô ngồi khóc ấm ức như thế khiến anh không kìm lòng mình được nữa,chuẩn bị bước tới thì từ đâu một giọng nói vang lên làm chân anh chợt chùn bước . Anh và cô cùng bất ngờ quay mặt về phía sau lưng mình , An Thy lẩm nhẩm trong miệng

– Là Jack ư??
– Sao không cẩn thận để té thành ra thế nay? Em đau lắm không ?
Nghe những lời quan tâm từ Jack cô càng cảm thấy chạnh lòng hơn . Ánh mắt cô nhìn như xoáy sâu vào đáy mắt của Tuấn Kiệt , cái nhìn thất vọng và đầy trách móc ?? Cô không nghĩ rằng anh lại hận cô đến mức như vậy . Đến mức dành cho cô một chút thương xót thôi cũng không có . Cô không trả lời Jack mà cứ nhìn trân trân vào anh , cô khóc, nước mắt từng giọt thi nhau rơi xuống , trong không gian chỉ có 3 người này đã cho Jack lờ mờ nhận ra được vấn đề , anh chỉ đứng im không nói gì , đưa tay đỡ cô đứng dậy. An Thy lập tức lau những giọt nước mắt cuối cùng sót lại trên gương mặt mình , Lại gần Tuấn Kiệt hơn một chút cất giọng lạnh lùng
– Xin lỗi đã phiền đến anh , bạn tôi tới rồi , tôi xin phép về trước

Tuấn Kiệt đưa đôi mắt thống khổ nhìn cô quay gót đi , một chút có lỗi đọng lại, anh biết qua đêm nay anh và cô rất khó để nói chuyện bình thường vs nhau thêm một lần nữa , trái tim thật thà của anh nói rằng nó chưa muốn buông tay cô ! Nhưng định mệnh là vậy, mỗi lúc anh muốn lại gần bên cô thì anh chợt nhận ra cả hai đã có một khoảng cách rất dài
…………………………………………………………..

Mạnh mẽ là vậy nhưng tận sâu tâm hồn cô vẫn là một cô gái cực kỳ mong manh và yếu đuối , ngồi lên xe của Jack, cô không cười , không nói chỉ nhìn ra xa , đèn đường hiu hắt , người qua lại cũng không còn quá tấp nập , mọi thứ yên tĩnh hơn cũng giống như cô đang muốn tự mình đối diện lại vs những việc đã xảy ra trong những ngày gần đây . Bình yên trong cô bị phá nát từ khoảnh khắc cô gặp lại dc anh, những tưởng hồi ức đẹp đẽ đó sẽ có cơ hội dc viết tiếp trên nhung trang nhật ký, cuối cùng thì sao , đau khổ lại nối tiep đau khổ , triền miên.. Cô đang tự chất vấn chính mình , rốt cuộc thì mày đang sống vì điều gì? Mày đang chờ đợi điều gì nữa đây … Mà cứ tàn nhẫn tự khiến trái tim phải liên tục nhỏ máu . Một câu nói của Jack làm An Thy bỗng giật mình bừng tỉnh
– Là người đó sao ???
– Anh nói gì em không hiểu
– Cậu ấy chính là người đàn ông mà em chẳng thể quên đi đó sao??? Là người đã khiến cho anh phải đặt tình cảm trong vô vọng, là người luôn khiến em nói lời từ chối để bắt đầu cùng anh ???
– Em không muốn nhắc tới nữa, anh cùng đừng bận tâm để làm gì !??
Jack đột ngột dừng xe lại, mặt anh nóng lên
– An Thy tại sao em lại trốn tránh, tại sao em không chịu chấp nhận, em và cậu ấy đã hoàn toàn kết thúc rồi, tại sao em lại tự nhốt mình vào thế giới cũ mà cắt đứt mọi cơ hội của chúng ta
Jack nói xong , tay anh kéo lấy cô vào lòng hôn một cách cuồng nhiệt. Cô không chống cự nụ hôn đó nhưng cảm giác thì thật sự cô không có. Nhẹ đẩy Jack ra khỏi mình , An Thy thầm nói

yeu-anh-den-quen-ca-em-di-phan-6-c3

– Xin lỗi anh nhưng hiện tại em không thể
Jack nhìn cô xót xa, cúi đầu xuống , bàn tay chạm nhẹ vào tóc cô
– Anh xin lỗi…
Sau đó chạy xe thật nhanh thẳng đường tới nhà . Vì An Thy đã uống quá nhiều , anh dìu cô lên đến cửa , bấm chuông ….
– An Thy về rồi sao con ???
Mẹ cô chạy ra đỡ lấy cô khuôn mặt tỏ rõ sự lo lắng . Jack vui vẻ chào hỏi
– Cháu chào bác
– Vào nha đi Jack
– Sao con bé lại nồng nặc mùi bia rượu thế này??
– Mẹ à con không sao???
Ba cô cũng ở tròng phòng chạy ra
-Con có mệt không ? Lại tiếp khách hả con ???
– Dạ có khách hàng quan trọng ba à
– Ừ , bà , bà mau pha ly nước giải rượu rồi nấu gì nhẹ nhẹ cho con nó ăn
– Được, tôi đi làm ngay
– Jack à , cháu ngồi chơi tí cháu
– Dạ thôi muộn rồi , cháu xin phép về để bác và em nghỉ ngơi ạ
– Ừ vậy cháu cũng về nghỉ sớm đi nhé , vất vả cho cháu rồi ( ông ôn tồn nói )
– Dạ không có gì đâu bác , cháu luôn cảm thấy mình may mắn khi được chăm sóc cho An Thy ạ. Chào hai bác cháu về
Rồi sau đó quay qua cô
– Anh về nhé, em nhớ ăn một chút r ngủ ngon
Cô gật gật , ba cô lại tiếp
– Jack à, hôm nào mời cháu về Vùng Tàu choi vs ta nhé
– Dạ được vậy cháu thật vui ạ
– Cháu cũng như con trong nhà nên không có gì phải ngại cả
Cô cũng đứng dậy tiễn anh ra tới cửa , mĩm cười dịu dàng nói
– Cám ơn anh đã đưa em về, anh đi cẩn thận nhé

Jack đi rồi , cô ngồi xuống bàn ăn nhanh chén canh mà mẹ đã chuận bị , ba mẹ cô cũng lại ngồi vào bàn nhẹ nhàng nói
– An Thy à, con cu như thế này thì ba mẹ lo lắm, không lo cho bản thân gì hết , cả ngày công việc , công viec
– Con biết tự chăm sóc cho mình, có làm việc con moi thấy cuộc sống mình có ý nghĩa được, ba mẹ đừng lo cho con
– Mẹ biết là vậy , nhưng tuổi của con cũng không phải nhỏ nua, mấy đứa dưới quê nó cũng dựng vợ gả chồng hết rồi. Con à , ba mẹ không mong ước gì cao xa, chỉ mong con dc một bến đỗ vững chắc và an toàn, lấy một người chồng đàng hoàng, sinh con đẻ cái là ba mẹ mãn nguyện rồi, cả cuộc đời ba mẹ chỉ chờ tới ngày đó thôi, ba mẹ có mình con à, ba mẹ không lo cho con thì lo cho ai giờ. tiền bạc vật chất bất cứ lúc nào cũng có thể làm ra miễn là minh có ý chí còn chuyện hôn nhân đại sự không lơ đãng dc đâu con
Mẹ cô vừa dứt lời ba cô lại tiếp
– Mẹ nói đúng rồi đó con, ba thấy cậu Jack có vẻ để ý con, quá tốt rồi. Con cần gì phải lựa chọn nữa
An Thy mệt mỏi đáp lại
– Ba mẹ à, chuyện này đâu phải con muốn là dc, ông trời se duyên se số cả rồi, chuyện gì tới nó sẽ tới
Mẹ cô ra vẻ mặt nghiêm khắc
– Chuyeen này con không nói hời hợt như vậy dc, ba mẹ thì cũng đã già rồi, không biết bệnh hoạn đau ốm thế nào. nhân lúc ba mẹ còn khỏe con nhanh chóng quyết định đi. Mẹ cung có ý như ba con , cậu Jack coi được à
– Ba mẹ cho con thêm chút thời gian đi
– Không hứa hẹn gì nữa, từ đây đến cuối năm. Con nhất định phải đưa con rể về cho chúng ta . Giờ thì đi ngủ
Mẹ cô giơ tay dứt khoát , ba cô cũng gật gù. Ông bà vào phòng đi ngủ để lại An Thy một mình trầm tư… Cuối năm ư ??? Không phải chỉ còn 4 tháng nữa sao??? Thiệt là đau đầu đến chết mất. Không muốn phải suy nghĩ nữa cô cũng nhanh chóng vào giường ngủ một giấc thật say …. Ngày mai sẽ lại tới
………………………………………………………..

Buổi sáng !!!
Vì hôm nay vẫn còn buổi thực hành nấu ăn tại Thuần Việt nên cô không thể ngủ nướng được. Dậy sớm thay quần áo và lên đường vs một cơ thể không mấy thoải mái
Đặt chân ở Thuần Việt khá sớm , mới chỉ gần 7h , cô đi vào phòng bếp để kiếm một ly nước lọc, cổ họng cô khô khốc thật khó chịu. Uống một ngụm đầu tiên thì bắt gặp anh cung đang bước vào, anh nhìn cô , lặng lẽ quan sát cô, sau đó đi lại tủ lạnh, lấy một ly nước đã pha chế sẵn mang tới trước mắt cô nhẹ giọng
– Uống cái này đi , nó sẽ giúp cô thư giãn hơn, trông vẻ mặt cô lúc này thật khó coi
Đứng trước sự quan tâm của anh , cô bỗng trở nên mơ hồ. Sự tàn nhẫn của anh lúc tối , sự vứt bỏ cô lại không một chút động lòng của anh như một thứ gì đó bóp nghẹn trái tim của cô. Tự trọng và bướng bỉnh của An Thy rất cao cô liền lạnh lùng nói
– Cám ơn anh nhưng tôi không uống
– Tại sao???
Cô nhìn anh … Đáp lại
– Tại vì, tôi không cần ai thương hại mình

Nói xong cô liền bỏ ra ngoài . Tuấn Kiệt nhìn theo bóng cô roii cầm ly nước mình đã cất công làm lẩm bẩm một câu
– Vẫn là bướng bỉnh như vậy
Giữa trưa thì công việc của cô cũng đã hoàn thành . An Thy cầm túi xách ra về , đi gần tới cửa đập vào mắt cô lại là hình ảnh thân mật vui vẻ của Tuấn Kiệt và cô gái kia. Phượng Vỹ thấy An Thy thì niểm nở vẫy tay
– Chị An Thy
– Chào em ( cô mĩm cười )
– Chị tính đi đâu vậy? Chị ăn trưa chưa? Ngồi xuống đây ăn vs em và anh Kiệt luôn nhé
– chị chưa ăn nhưng hiện tại chị nhớ ra mình vẫn còn việc để làm , chúc hai người buổi trưa ngon miệng nhé
Phượng Vỹ ánh mắt buồn rầu khẽ lay lay tay cô
– Chị ăn một chút thôi, em ngưỡng mộ chị lắm mà chưa có cơ hội được nói chuyện gần gũi với chị nè
An Thy đang tính từ chối thì bỗng nhiên thấy Jack bước vào . Anh đến gần và thật tình cảm nói
– Ăn một chút đã rồi hãy đi nhé, anh cũng chưa ăn gì, xong chúng ta sẽ đi cũng nhau
– Đúng. Đúng vậy . Hai anh chị ngồi đây luôn đi ạ hihi ( Phượng Vỹ vô tư nói )

An Thy miễn cưỡng ngồi xuống ghế , thỉnh thoảng mắt lại liếc qua nhìn Tuấn Kiệt, thật sự với bữa ăn này cô nuốt không vô
– Anh, em muốn ăn sườn ??? ( Phượng Vỹ nhõng nhẽo )
– Sườn đây, em ăn đi ( Tuấn Kiệt cũng rất chiều chuộng cô ấy )
– Em không ăn dc cà chua, anh ăn cho em nha
– ừ được
Thấy một màn này trong lòng cô không tránh khỏi sự ngột ngạt, bưng ly nước lên cô uống một ngụm. Jack đưa một vài miếng bò phô mai vào dĩa của cô kèm theo câu nói
– An Thy , em rất thích phô mai nên ăn nhiều một chút . Khẽ gật đầu, tiếng Phượng Vỹ lại lanh lảnh vang lên
– Ây da anh chị thật ý đượm tình nồng à , thaat là đẹp đôi , phải không anh ??
Cô ấy quay sang Tuấn Kiệt , anh nhìn An Thy rồi gượng cười . Jack hồ hởi đáp lại
– Em nói đúng , chúng tôi rất đẹp đôi. Chỉ cần cô ấy gật đầu , còn tôi đã sẵn sàng làm chú rể
Tuấn Kiệt nghe thấy câu nói này thì có vẻ không vui , An Thy cũng cảm thấy không khí đang bắt đầu có phần căng thẳng, cô nhìn Jack cất giọng
– Ăn xong rồi, mình đi thôi anh
Sau đó vội vã đứng dậy , như suy nghĩ điều gì , cô lại nhìn Tuấn Kiệt thêm lần nữa lên tiếng
– Thực ra còn một buổi thực hành nữa, nhưng tối nay tôi sẽ làm luôn vì những ngày tiếp theo tôi thật sự rất bận
– được
Cô biết cô đang biện lý do, cô có thể sắp xếp nhưng để tránh những sự gặp gỡ không hề mong muốn như thế này thì cô chỉ còn cách kết thúc mọi thứ nhanh hơn một chút .Ra ngoài cô lại có điều không hiểu đang cần được giải thích , liền lên tiếng
-Jack à , nói cho em biết , anh đến đây để làm gì ?
– Chỉ để gặp em thôi
– Anh sao vậy ???
-Anh không sao ?anh nói thật , anh chỉ muốn qua để gặp em thôi
-Vậy bây giờ anh tính di đâu
-Về Cine
– Còn em ???
-em cũng thế
-Vậy mình đi nhé

Chiếc xe lăn bánh , mỗi người mang trong mình một tâm trạng riêng , liêu đến bao giờ mới thấy được bình yên ….Nắng vàng vẫn chiếu xuống ….và mây vẫn trôi ..cuộc sống thì vẫn cứ phải tiếp diễn ..mỗi ngày..đều như thế ….
…………………………………………………………….

Đúng 6h tối An Thy lại tiếp tục có mặt tại Thuần việt và thực hiện các món ăn , đối với cô công việc là đam mê , cô rất nhiệt huyết theo đuổi con đường này , dù khó khăn thì cô vẫn sẽ đương đầu với nó tới cùng ,Thuần Việt hay Cine đều có những ý nghĩa riêng đối với cô , cô yêu cả hai nhà hàng này , cô muốn cả hai đều phát triển vượt bậc và ngày càng nhận rộng ra . Nhiệt tình của cô khiến cho tất cả mọi người đều phấn chấn theo , Mới đó mà đã tới 10h 30 phút ,Cuối cùng thì tất cả những gì cô muốn mang đến Thuần Việt cũng đã kết thúc trong êm đẹp , cô hài lòng với những gì mình đã làm được ..Ngoài trời lúc này lại đổ mưa , và cô không hề nhận ra là trời mưa …Tuấn Kiệt vẫn còn ớ đó , An Thy coi như không nhìn thấy anh , cô đi thẳng ra bãi đỗ xe , , nhưng vừa tới cửa chính của nhà hàng thì mưa ồ ạt trút xuống ,cô khẽ thì thầm “mưa sao ???”, xong chạy vào quây lễ tân và nói
-Tôi cần một cây dù , cô có không ???
Anh đứng phía sau nói rất khẽ
– Dù đây , em hãy cầm lấy …mưa rất to đừng để mình bị ướt
giọng anh ấm áp chợt làm tim cô lại một lần nữa nhảy múa khúc tình ca của quá khứ , lúc này cô lại thấy nhớ , tim cô lại thấy nhớ..nhớ đến anh ! nhớ tình yêu của anh . Đưa tay ra và nhận lấy , cô nói
-Thật cám ơn
Anh ngồi xuống chỗ cũ , cô bật dù đi về phía cơn mưa , tất nhiên là cô không bị ướt vì chiếc dù này rất chắc chắn và rộng rãi , nhưng những hạt mưa bay lại theo gió thổi vào người cô từng đợt lạnh buốt … Cái lạnh của mưa , không lạnh bằng cái lạnh khi không có anh …Ngồi vào xe , cô hoang mang khi phát hiện xe không khởi động được , hết lần này đến lần khác cô thử lại rất nhiều lần mà vẫn không được . Đành mở dù ra và vào lại nhà hàng , trời vừa khuya lại vừa mưa rất to , giờ này cô không muốn gọi người tới sửa , lại cũng không muốn làm phiền ai tới đón mình vào lúc này ,Suy nghĩ duy nhất đó là đi nhờ xe của anh .Nhanh chóng Đảy cửa bước vào Thuần Việt , anh ngạc nhiên đi tới hỏi thăm
-Tại sao chưa về ???
– Vì ..xe của em bị hư….
Chưa kịp nói dứt câu thì lúc này Phương Vỹ hớt hải chạy vào nắm cánh tay của anh
– Mưa quá , anh chờ em lâu chưa?
-Em hẹn anh từ lúc 9h , tất nhiên là phải lâu rồi , có việc gì vậy ???
-Anh quên hôm nay là sinh nhật của em sao ???đi thôi bạn em tới động đủ rồi , đúng 12h em muốn thổi nến , năm nay sẽ khác mọi năm .mà chị An Thy chưa về ư ? tới dự sinh nhật em luôn nhé
-Chúc em sinh nhật vui vẻ , muộn quá chị phải về thôi
– Vậy bọn em đi trước
Phượng Vỹ kéo anh đi một cách rất nhanh , Tuấn Kiệt nhìn sang cô lên tiếng
-xe hư như thế nào ???
– Đi thôi anh , xe chị ấy hư thì sẽ có anh Jack tới đón , không phải lo đâu …
Anh nhìn cô , cô nhìn anh ,chân anh đứng yên tại chỗ …..An Thy bât chợt hi vọng …hi vọng anh sẽ ở lại ….Nếu anh ở lại cô nhất định sẽ không buông tay anh nữa………………