Tuyết rơi rồi ! Anh có nhớ em không? – Chap 23

Tại bệnh viện !!

Suốt mấy tiếng đồng hồ trôi qua phòng cấp cứu vẫn sáng đèn .Tuấn Kiệt ôm đầu ngồi ngoài cửa phòng , mắt anh đỏ hoe vì khóc .Lúc này thật sự anh không thể bình tĩnh được , anh sợ mất cô …rất rất sợ..Đi kèm với nỗi sợ đó là nỗi đau.Đau đớn vô hạn khi phải chứng kiến người mình yêu thương nhất máu me đầm đìa không biết sống chết ra sao,giá như anh có thể thay cô chịu đựng những điều đó chắc tim anh sẽ thanh thản hơn biết bao nhiêu. Ba mẹ An Thy cũng vừa có mặt ,Jack và Như Lam cũng tới .Mọi người đều im lặng chờ đợi và cầu nguyện ,không ai nói gì với ai .Mẹ cô khóc nấc lên thành tiếng nghe thật xót xa..Họ đều rơi vào một trạng thái chung đó là bất an …..

Những lời nói của cô như vang vọng trong tâm trí anh khiến trái tim anh như vụn vỡ, rốt cuộc cô đã vì anh mà chịu bao nhiêu tổn thương để có thể nói ra những lời cay đắng như thế.Càng nghĩ lại càng run rẩy,đôi tay buông thõng xuống ,anh ôm đầu ngồi thụp xuống đất hoàn toàn đánh rơi lý trí ,ý nghĩ duy nhất lúc này chỉ mong sao cô bình an vô sự

Cuối cùng ,cánh cửa phòng cấp cứu đã mở ra, tất cả mọi người có mặt ở đó đều nhanh chóng lao về phía bác sĩ
– Bác sĩ à ,con tôi sao rồi ??? An Thy nó sao rồi ???
Mẹ cô nói mà giọng nghẹn ngào .Vị bác sĩ nhẹ nhàng lên tiếng
– Hiện tại đã qua cơn nguy kịch nhưng bệnh nhân đã rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh bởi vì chấn thặng đầu quá nặng
Bà đưa tay run run đặt lên tay bác sĩ
– Bây giờ phải làm sao??? Phải làm sao thì nó mới tỉnh lại??? Xin ông …xin ông hãy giúp con tôi
– Người nhà bênh nhân cần bình tĩnh, chúng tôi cần theo dõi và xét nghiệm thêm ,một vài thứ ,tỉnh lại sớm hay muộn là tùy vào ý chí của cô ấy nữa ,việc trước mắt là nhanh chóng đi làm thủ tục nhập viện
– Dạ..dạ được,cám ơn bác sĩ
Như Lam nhanh chóng đi làm thủ tục .Còn anh ,bỗng bị Jack kéo đi đến một góc khuất .bỗng nhiên Jack đấm một cú thật mạnh vào mặt anh,Tuấn Kiệt hơi bất ngờ và có phần choáng váng .Jack giận dữ nói
– Cậu cút ngay khỏi đây cho tôi , vì ai ? Vì ai mà An Thy phải bị như vậy??? Tốt nhất là cậu đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy nữa, cậu chỉ mang toàn là đau khổ đến cho An Thy mà thôi
Tuấn Kiệt lau vôi vệt máu đang rỉ ra nơi khóe miệng , cất giọng lạnh lùng
– Chuyện của tôi và cô ấy anh không hiểu và cũng không có quyền can thiệp .. tôi tuyên bố cho anh biết kể từ bây giờ tôi sẽ không rời xa An Thy thêm một lần nào nữa
Ánh mắt đó cương nghị và quyết đoán .Tuấn Kiệt bỏ đi để lại Jack đang ngơ ngác và thêm phần phẫn nộ,anh tự nói vs chính mình …”Lần này tôi sẽ không nhường nhịn cậu nữa…”
………………………………………………………………………..
Sáng ngày mai !

Jack đã rời đi rất sớm vì Cine cần anh và anh biết Cine quan trọng với cô đến mức nào .Tuấn Kiệt cả đêm không ngủ ,hiện tại vẫn là không hề chợp mắt, một mình cố chấp ngồi bên cạnh giường .Nhìn cô cứ như đang ngủ say,gương mặt tiều tụy và nhợt nhạt…tâm tư anh không một giây nào là nguôi ngoai cảm giác có lỗi.Anh không tự tha thứ cho bản thân mình được …cho đến khi nào cô nói tha thứ cho anh thì anh mới có thể cho lòng thôi dậy sóng

1431947425-yazegai_nhay_des_psxz

Khẽ thở dài anh quay sang nhìn hai bác khuôn mặt khá mệt mỏi ân cần nói
– Hai bác ngồi đây ,cháu đi mua chút đồ ăn sáng ,hai bác phải ráng ăn mới có sức chăm lo cho An Thy.Ăn sáng xong hai bác về nhà nghỉ ngơi đi ạ, cháu sẽ ở đây với cô ấy
– Cháu à,ta thấy cháu chưa hè ngủ một chút nào ,hay cháu tranh thủ về nhà tắm rửa ,nghỉ ngơi trc đi
Mẹ cô nghe ba cô nói vậy liền gật gật đầu
– Phải ,phải đấy cháu ,cháu giúp chúng ta như vậy là tốt quá rồi
– Dạ không có gì đâu ạ , cháu sẽ không đi đâu cả, cháu sẽ ở lại đây đến khi cô ấy tỉnh lại..Cháu muôn tự tay mình chăm sóc cho cô ấy
Ba me cô mở to mắt ngạc nhiên nhìn nhau ra vẻ tò mò

– Cháu là gì của con gái chúng ta ?
Tuấn Kiệt bối rối ,sau đó thật chân thành trả lời
– Cháu yêu cô ấy, cháu yêu An Thy ạ

Như hiểu được một phần ông bà không đáp lại chỉ khẽ nhìn nhau mĩm cười
Sau khi ăn sáng xong ,nghe lời anh,ba mẹ cô đành về nhà thay quần áo và lấy một vài đồ dùng cần thiết . Tuấn Kiệt ở lại ,lúc này trong phòng bệnh chỉ có anh và cô ,bàn tay anh nắm bàn tay cô thật chặt ,anh nói giọng ấm áp
– An Thy à , hôm nay trời đẹp và trong xanh lắm , em mau tỉnh dậy anh sẽ dẫn em đi picnic , làm cho em một món nước trái cây thật thơm ngon.Phải rồi ,chúng ta sẽ về Vũng Tàu cùng ngắm hoàng hôn trên biển nữa…
– Em còn giận anh không ??? Anh phải làm gì để em hết giận đây ???Hay để anh hát tặng em một bài nhé …Nhớ nghe xong chúng ta sẽ lại huề …em chịu hông ???

“” Nắm đôi tay của anh này,hãy theo anh đi khắp thế gian…Đón bình minh mùa xuân tại nơi gọi là JaPan, Ngắm hoàng hôn mùa đông tại nơi gọi là Luân Đôn ,đắm chìm trong tình yêu tại nơi gọi là Paris…đi cùng anh..đừng rời xa anh …”

Một giọt nước mắt rơi xuống ,anh hôn lên bàn tay nhỏ bé ấy nghẹn ngào nói
– Anh nhớ em…Nhớ nhiều lắm, càng ở bên em như vậy thì anh lại càng nhớ em..Sớm tỉnh lại em nhé, anh không muốn nhìn em như vậy đâu ???

Tiếng gõ cửa vang lên làm anh kiềm chế lại cái cảm xúc của mình ,nhẹ đứng dậy bước đến mở cửa ,là Phượng Vỹ ,cô ấy nhìn anh nói trong lo lắng
– Chị An Thy sao rồi anh ??? Anh..anh khóc hả ???
– Cô ấy vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại …
– Anh ..khóc hả ? Mắt anh đỏ ???
– An Thy ,chính là người con gái anh đã từng kể cho em nghe
Phượng Vỹ lúc này thật sự kinh ngạc mở to mắt đáp lại
– Là chị ấy sao??? Là người anh rất rất yêu đó sao??? Không thể tin được đi một vòng hai người lại tìm thấy nhau..Nhưng ,nhưng tại sao,tại sao hai người lại tỏ ra xa lạ đến thế ???
– Chuyện rất dài và anh không còn tâm trạng để nhắc lại nữa
– Sao… Sao anh không giải thích cho chị ấy hiểu ? Sao anh không noi suốt ngần ấy năm anh vẫn luôn chờ đợi chị An Thy quay về
Như thoáng nhớ lại chuyện gì, ánh mắt chị An Thy trong đêm mưa gió đó vô cùng khác lạ và mất mát, cô khẽ nhăn mặt đưa tay lên bịt miệng giọng hốt hoảng
– Hả ? Có khi nào chị ấy hiểu lầm chuyện giữa hai chúng ta
Nói xong cô vội vàng chạy lai đứng trước giường bệnh khuôn mặt mang theo vài phần áy náy lên tiếng
– Chị An Thy oi. Chị mau tỉnh lại nhé, em và Tuấn Kiệt thật sự là không có gì ngoài tình anh em cả , em coi anh ấy như anh trai , anh ấy cũng chỉ coi em như em gái, em xin thề , nếu em nói dối sẽ bị… Sẽ bị.. Bị gì bây giờ nhỉ???
Cô gãi gãi đầu
Anh đáp lại
– Thôi dc rồi , em không cần phải zậy đâu, thật ồn ào , khi nào An Thy tỉnh lại anh sẽ tự biết mình phải làm gì
– Cái gì mà ồn ào ? Là em lo cho anh, lo cho anh vì ko tới dc vs chị ấy sẽ ế tới già đấy . Nè , đồ của anh đây, ở lại giữ gìn sức khỏe , em sắp về lại Hàn Quốc một thời gian , em báo cho anh biết trước , để lỡ tìm em không thấy khỏi thắc mắc
Phượng Vỹ bướng bỉnh nói một tràng liên tục rồi ra về
………………………………………………….

Jack sau khi kết thúc công việc cũng tranh thủ chạy qua bệnh viện , vừa tới phòng nhìn thấy Tuấn Kiệt đang ngồi bên cạnh cầm khăn ấm lau mặt lau tay cho cô. Một chút khó chịu dâng lên , bực bội nói
– Tôi nghĩ cậu đang không biết việc gì nên làm và việc gì không nên làm
– Tôi cũng nghĩ anh đang không biết điều gì nên nói và điều gì không nên nói
– Cậu còn muốn gì ở đây nữa, vốn dĩ An Thy và cậu đã không còn chút quan hệ nào
– Tôi và cô ấy dĩ nhiên chưa bao giờ chấm dứt quan hệ , anh là gì của cô ấy ??? Mà có quyền xen ngang giữa chúng tôi
Jack không tự kiềm chế dc mình chạy lại túm lấy cổ áo Tuấn Kiệt
– cậu ….
– Anh …
Tiếng y tá vang lên một cách đầy nghiêm khắc
– Mời hai người ra ngoài , ở đây là phòng bệnh , không phải chỗ cho các anh gây lộn . Đã tới giờ bác sĩ khám bệnh rồi

Hai người không ai chịu xuống nước, mang khuôn mặt khó coi và bỏ đi
……………………………………

Những ngày tiếp theo , cô vẫn vậy, vần nằm yên ở đó , Jack vẫn sáng sớm sẽ có mặt tại Cine , còn anh , cương quyết không rời khỏi An Thy dù chỉ một giây . Mỗi ngày anh đều cắm một bình hoa hồng và đọc cho cô nghe một cuốn sách, anh kể cho cô những thứ đang xảy ra , anh kể cho cô về quá khứ và vẽ ra nhưng khoảnh khắc tươi đẹp ở tương lai … Mỗi ngày đều nói anh nhớ cô… Mỗi ngày anh đều nói anh yêu cô .. Và mỗi ngày qua đi anh đều cầu nguyện , cầu nguyện một phép màu sẽ đến bên cô ….. Mỗi đêm nước mắt anh lặng lẽ âm thầm rơi xuống , khi nhìn gương mặt đang ngủ say của cô tim anh như thắt lại… Anh không muốn tình trạng này kéo dài nữa.. Anh chỉ muốn thấy một An Thy vui vẻ, một An Thy tươi cười , hồn nhiên như trước đây ….

Cho đến một ngày … Đó là ngày thứ 10 kể từ khi cô gặp phải tai nạn …
May mắn cũng đã đến , Khi Tuấn Kiệt đang ngồi và đang đọc cho cô nghe một cuốn sách có tựa đề ” Hạnh phúc ngọt ngào ” , bất giác anh nhận ra ngón tay cô khẽ cử động , mừng rỡ đến tột độ , anh liền gọi
– An Thy .. An Thy….
Mắt cô chậm rãi mở ra và nhìn anh…..

You May Also Like