Tuyết rơi rồi ! Anh có nhớ em không? – Chap 25

Tuấn Kiệt ôm lấy cô vào lòng , An Thy ngây ngốc khẽ lên tiếng
– Anh là ai ???
Một màn chấn động , tim anh đập rất nhanh , anh nhìn cô như chưa hiểu chuyện gì vừa mới xảy ra . Cùng lúc đó ba mẹ cô và Jack ở ngoài đi vào thấy cảnh tưởng này thì thật nhanh chạy lại , mẹ cô giọng run run
– An Thy , con tỉnh rồi sao???
– Mẹ… Mẹ… Ba…
– Mẹ đây , ba đây con
Jack cũng nhìn cô nói giọng mừng rỡ
– Rốt cuộc em đã tỉnh rồi
– Anh là ai???
Trong phòng ai ai cũng đều ngạc nhiên và lo lắng … Mỗi người mang trong mình một suy nghĩ , chờ đến khi bác sĩ kiểm tra cho cô xong liền nhanh chóng vào hỏi lý do
– Bác sĩ, con tôi sao lại như vậy ??
– Đúng , cô ấy sao vậy bác sĩ ( Tuấn Kiệt ôn tồn cất giọng )
– Do hôn mê sâu nên cô ấy đã bị mất trí nhớ tạm thời , có chuyện nhớ được có chuyện không , có người nhớ được có người không , hiện khoảng ký ức về sau này cô ấy đã hoàn toàn quên hết
– Cụ thể là như thế nào vậy bác sĩ?
– Việc này có thể là hiện tượng não bị chấn động do hộp sọ bị rạn nứt cũng có the là nghẽn mạch máu do não bị thiếu máu dẫn tới tổn thương, não là một bộ phận rất nhạy cảm trên cơ thể con người nếu không cung cấp đủ máu trong thời gian ngắn sẽ khiến não chết. Theo như biểu đồ này thì thời gian phẫu thuật kéo dài khá lâu , trong lúc phẫu thuật cũng xảy ra hiện tượng mất nhiều máu, rất may mắn là năng lương trong cơ thể đều ổn cả , theo tôi phán đoán thì hiện tượng này chỉ là tạm thời thôi, khả năng bệnh nhân hồi phục lại trạng thái bình thường là rất cao , tuy nhiên bệnh nhân hiện nay không ý thức được việc mình bị mất trí nhớ nên người nhà cần tránh gợi nhớ để khiến bệnh nhân thấy bất an. nếu kể ra ký ức sẽ không trở lại một cách có trật tự khiến bệnh nhân rơi vào trạng thái hỗn loạn , cần kiên nhẫn đợi bệnh nhân tự lấy lại dc ký ức của mình

– Dạ chúng toii hiểu rồi bác sĩ, vậy việc bây giờ chúng toii cần làm nhất cho cô ấy là gì ạ???
– Chú ý cho bệnh nhân ăn các món ăn đầy đủ dinh dưỡng để mau lấy lại sức lực, cơ thể khỏe trí não cũng sẽ hồi phục nhanh hơn

Sau khi nghe sự dặn dò của bác sĩ, mọi người trở lại phòng bệnh , cô lúc này đang ngủ say . Jack nhìn ba mẹ cô và nói
– An Thy như vậy là tốt rồi, hai bác hãy vui vẻ lên ạ . Việc quên đi một số thứ đôi khi lại là việc may mắn , bởi vì có những đau khổ sẽ mãi mãi được xóa nhòa

Anh nói xong liếc nhìn Tuấn Kiệt một cái , bản thân Tuấn Kiệt coi những lời nói đó như vô tri vô giác , không cần để ý và quan tâm . Sau 30 phút , cô khẽ mở mắt nhìn mọi thứ xung quanh , anh vội chay tới đỡ cô ngồi dậy, ánh mắt An Thy có chút ngại ngùng e thẹn , nhỏ giọng
– Cám ơn anh
– À không có gì
– Ba mẹ tôi đâu rồi
– Họ đang về nhà hàng mang một chút đồ ăn vào cho em
Hơi gật đầu, cô lại tò mò hỏi thêm anh
– Mà anh là ai vậy ??? Tôi có quen anh sao??? Sao tôi không nhớ gì vậy
– Em đừng ép mình phải nhớ, anh là bạn của em
– Bạn ư ??? Thì ra tôi có một người bạn đẹp trai như vậy
Anh và cô đều cười trước câu nói đó . Tim anh dần ấm hơn , chỉ cần cô cứ hồn nhiên như thế này, việc cô có nhớ lại anh hay không không còn quan trong nữa
Ba mẹ An Thy và Jack đã trở lại với rất nhiều đồ ăn và trái cây . Mẹ lại gần vuốt tóc cô khẽ nói
– Con gái ngoan, ráng ăn nhiều vào cho nhanh khỏe nha con
Ba cô cũng nhìn cô đầy cưng chiều
– Con gái à, con thèm gì cứ nói nhé. Ăn uống nghỉ ngơi moi mau chóng hồi phục
– Dạ , con đã làm ba mẹ phải vất vả rồi
– Em ăn một chút cháo nhé , để anh đút cho em ăn ( Jack ân cần )
Cô nhìn anh thật lạ lẫm , sau đó nhìn lên mẹ của mình ý nói không muốn , nhưng mẹ cô lại niềm nở thêm vào

bat-ngo-khi-chong-dai-dot-thue-nguoi-tan-vo-de-duoc-ly-hon-hoihanvibovo-1478515348-width500height313

– Jack là người thân là người nhà , cứ để Jack đút cho con ăn
Cô miễn cưỡng chấp nhận , nuốt từng miếng cháo nhỏ , thỉnh thoảng lại mĩm cười , Tuấn Kiệt trong lòng cũng hơi chút khó chịu . An Thy cũng hỏi Jack câu hỏi giống như vừa hỏi anh
– Anh là ai??? Tôi quen anh sao ???
– Tất nhiên là em phải quen anh rồi. Anh là bạn đồng hành của em trên mọi nẻo đường
– Vậy không phải chúng ta rất thân sao???
– Đúng, đúng, cực kỳ thân
– Vậy tại sao tôi lại quên mất anh hix
– Em vừa trải qua một cuộc phẫu thuật lớn, chỉ là tạm thời không nhớ ra thôi
– Vậy Jack anh biết tất cả về tôi chứ?? Khi nào anh nói cho tôi nghe nhé
– Anh rất sẵn lòng
– Hi cám ơn anh ….

Ngồi một lúc ba mẹ cô tranh thủ đi ngủ , chỉ còn cô và hai người đàn ông . Jack vẫn nhẹ nhàng chăm sóc cô
– Anh gọt trái cây cho em ăn nhé, em thích táo anh sẽ gọt táo
– Dạ em chưa muốn ăn
– Ừ vậy để lúc khác . An Thy à, bây giờ anh phải chạy qua nhà hàng rồi , xong việc anh sẽ lại về với em
Câu nói đó chứa đựng rất nhiều tình cảm , cô chỉ khẽ gật đầu . Jack đi rồi , cô quay sang nhìn anh và chỉ vào quả táo
– Anh gọt cho tôi ăn …
Bất ngờ , anh trầm giọng hỏi lại
– em muốn ăn !??
– Đúng rồi, tôi muốn anh gọt cho tôi ăn
– Anh sẽ làm ngay
– Anh tên gì nhỉ ??
– Tuấn Kiệt
Khuôn mặt cô hơi nhăn lại
– Cái tên này hình như rất có ấn tượng vs tôi .. Mà sao tôi lại nghĩ đến nó với ấn tượng không tốt nhỉ
– Bởi vì ngay lần đầu gặp nhau em đã không thích anh ( Tuấn Kiệt thật thà đáp lại )
– Không thích ư ? Không thích sao làm bạn ??
– Sau này thấy anh đẹp quá nên em nói ” vì anh đẹp quá nên hãy làm bạn với em đi ” … Đi bên cạnh anh em tự hào lắm
Nói chưa dứt lời anh đã tự không nhịn được cười, An Thy cũng cười ngặt nghẽo trc câu nói đó
– Anh xạo quá
– Nhưng nó khiến em vui mà đúng không ???
Cô vẫn cười cầm một miếng táo bỏ vào miệng, sau đó cầm một miếng khác đút vào miệng anh
– Anh ăn đi
Sự ngọt ngào này khiến anh tan chảy , nó giống như là lần đầu , lần đầu dc hẹn hò , được trải nghiệm những cảm giác yêu đương cùng cô
………………………………………………………….

Những ngày tiếp theo cũng là những chuỗi ngày đầy thú vị đối với An Thy .. Mỗi ngày ở bệnh viện nhưng đối với cô nó không hề nhàm chán , Tuấn Kiệt và Jack đều cho cô những kỷ niệm thật tuyệt vời
Ngày đầu tiên : Jack mang đến cho cô những hình ãnh lúc họ ở bên trời tây, kể cho cô vè những câu chuyện hài hước và tặng cho một chú gấu bông
Ngày đầu tiên : Anh dẫn cô đi dạo một vòng quanh bệnh viện , ngồi ghế đá , không nói nhiều mà chỉ cùng nhau im lặng ngắm người qua lại ồn ào xung quanh , thỉnh thoảng mắt lại nhìn nhau một cái nhìn đầy ấm áp
Ngày thứ hai : Jack cắm một bình hoa rực rỡ đầy sắc màu , làm cho cô một chiếc bánh ngọt và mở cho cô nghe một ca khúc đầy lãng mạn
Ngày thứ hai : Tuấn Kiệt cùng cô chơi một trò chơi , trò chơi mang tên là chuppy bunny khiến cả hai cười sặc sụa, cũng ngày thứ hai này anh chợt nắm tay của cô
Ngày thứ 3 : Jack cùng cô nói chuyện vè công việc , về Cine cô nở một nụ cười thật man nguyện
Ngày thứ 3 : Anh nấu cho cô một món ăn thật ngon , nhưng không chỉ mình cô ăn mà họ đã ăn chung với nhau
Ngày thứ 4 : Jack mua cho cô một bộ truyện tranh để cô đọc những lúc rãnh rỗi kèm theo đó là bì kẹo ngậm có mùi vị mà cô thích
Ngày thứ 4 : Tuấn Kiệt không đẩy xe nữa mà lần này anh bế cô ra ngoài , bởi vì cô cũng bị chấn thương ở chân . Vẫn là nơi ghế đá quen thuộc đó anh hát cho cô nghe bài ” yêu không cần nói ” , và thổi thật nhiều bong bóng lấp lánh cho cô xem
Ngày thứ 5 : Jack đã nói rằng Jack vẫn đang chờ đợi cô
Ngày thứ 5 : Anh đã kể cho cô nghe về cuộc sống của anh , anh kể về người con gái mà anh yêu nhất ,có một chút buồn len lõi vào tim cô, cô không hiểu rõ cảm giác này,chỉ thấy thật buồn
Ngày thứ 6 : Jack vẫn thế, chỉ cần một chút rãnh sẽ vội chạy qua và ở cạnh chăm sóc cô
Ngày thứ 6 : Tuấn Kiệt vẫn thể ,vẫn tỉ mỉ quan tâm cô từ miếng ăn giấc ngủ
Ngày thứ 7 : Trên tay Jack là một bức tranh nhỏ có hình loài hoa của sự hi vọng mang tên hoa hướng dương
Ngày thứ 7: Trên tay anh là môt đôi máy bay giấy ,ah tự gấp và nói : Em hãy viết điều ước của mình vào đây và thả nó từ trên cao xuống ,chắc chắn điều ước sẽ trở thành sự thật,chúng ta cùng thả…

cứ như vậy gần cả tháng trôi qua trong hạnh phúc,một loại hạnh phúc nhẹ nhàng và đầy bình yên.Mỗi người đem đến cho cô một hạnh phúc hoàn toàn khác biệt và một cảm nhận thật riêng biệt .Cô nghĩ rằng đôi khi chẳng nhớ gì lại hay hơn.Bức tranh cuộc sống mới của cô được tô vẽ chỉ toàn là màu hồng ,màu của niềm vui ,màu của nụ cười ….

Cho tới một ngày , đó là một tuần trước khi cô được xuất viện thì Tuấn Kiệt cũng đã không còn tới thăm cô nữa
An Thy cứ mong ngóng anh từ ngày này đến ngày khác nhưng không thấy , một sự mất mát đến vô hạn ngập trong mắt cô
Cô nhớ lại buổi gặp gỡ anh gần nhất ,khi những bông tuyết đẹp đẽ kia rơi xuống cũng là lúc anh không còn xuất hiện trước mắt của cô nữa….

You May Also Like