Tuyết rơi rồi ! Anh có nhớ em không? – Chap 27

An Thy ngạc nhiên nhìn anh rồi đưa tay nhận lấy cuốn sổ kèm theo một câu hỏi

– Đây là gì ??? Sao anh lại đưa nó cho tôi
– Anh nghĩ em cần phải đọc những gì được viết trong đó
– Tuấn Khải,ngoài công việc ra ,trước đây anh và tôi có từng quen biết nhau không sao tôi cứ có cái cảm giác rất lạ mỗi khi gặp anh
– Cảm giác lạ đó là như thế nào ???
– là…là..là một cảm giác buồn !
– Có , chúng ta đã từng quen nhau , đó là một đoạn ký ức đẹp
– Vậy trong này viết về chúng ta sao ???
Một chút tò mò thôi thúc cô nói ra câu đó
– Không ,đó là câu chuyện giữa em và một người khác, nói đúng ra là giữa em và em họ của tôi
– Sao anh lại có nó ???
– Thật ra ,một món đồ quý giá và mang nhiều ý nghĩa với Tuấn Kiệt đến như vậy thì chắc chắn không phải là cậu ấy để quên hay để mất …mà là tôi cố tình ” ăn cắp ” nó cho em
– Anh ” ăn cắp ” nó cho tôi ???
An Thy hốt hoảng nói to
– Vì tôi nghĩ em cần phải biết lý do vì sao Tuấn Kiệt lại không còn xuất hiện trước mắt em nữa…Và hơn hết là tôi muốn em hạnh phúc !!!
Anh nhìn cô một cái nhìn ấm áp và chứa đựng rất nhiều tình cảm trong đó rồi lại tiếp tục cất giọng
– Em đã từng nói vs tôi rằng em sẽ không vì xúc động mà nắm một bàn tay khác ,em không muốn chôn vùi cuộc đời của mình với một người mà em không yêu .Tình yêu đối với em cần sự rung động ,rung động đến từ trái tim.Tôi chỉ muốn em được sống cuộc đời còn lại với người mà em yêu và thực sự yêu em mà thôi
– Tôi…tôi vẫn chưa hiểu lắm
Cô nhận ra đầu mình hơi đau,nó lờ mờ xuất hiện những hình ãnh không hề rõ ràng
– Em hãy suy nghĩ thật kỹ,vì em đã đồng ý lời cầu hôn của Jack .Nếu em quyết định mở cuốn sổ này ra đọc có thể mọi thứ sẽ đảo lộn , tôi không ép em,tôi chỉ muốn mở ra cho em một con đường ,con đường vốn dĩ đã quen thuộc bỗng chốc trở nên xa lạ ….vì tôi đã từng nhìn thấy em cười rất nhieu trên con đường đó
Tuấn Khải nói xong, trầm ngâm một chút , khẽ đặt tay lên cánh tay của cô
” An Thy à, tuổi mới vui vẻ em nhé ” sau đó lặng lẽ rời đi để lại cô với những suy tư còn bỏ ngỏ
……………………………………………………….

Sau khi bũa tiệc kết thúc ,Jack chở cô về nhà ,xe dừng trước cổng .Anh nhẹ hôn vào má cô thì thầm
– Anh sẽ nhớ mãi ngày hom nay,nhớ mãi giây phút này,chúc em ngủ ngon”
Bước vào nhà,thay quần áo,tẩy trang và lên giường ,cô không thể nào chợp mắt được.Những lời của Tuấn Khải nói ? Tuấn Kiệt? Anh ấy ,anh ấy có liên quan gì trong chuyện này ?? Cô vẫn luôn tự hỏi chính mình rằng chỉ gặp anh trong một thời gian ngắn mà anh để lại một dấu ấn rất đặc biệt trong cô,nó khác hẳn so với những người xung quanh .Rồi cô lại suy nghĩ đến những hành động những lời nói của Jack đêm nay, cô không muốn làm tổn thương đến Jack .Trằn trọc mãi cô mạnh mẽ đặt cuốn sổ lên bàn nhỏ cạnh giường và cố gắng nhắm mắt lại .Cô sẽ không mở nó ra nếu nó là thứ sẽ làm thay đổi hiện tại.Cô sẽ không làm điều đó

m71-1482481130058-crop-1482481161744

Khi tiếng chuông báo thức bắt đầu kêu thì cũng là lúc mặt trời đã lên cao. An Thy uể oải lăn qua lăn lại mấy vòng trên giường mới có thể lồm cồm bò dậy .Cô với tay lấy điện thoại đang reo inh ỏi vô tình làm rơi một vật .Cúi xuống đập vào mắt cô là 6 chữ ” An Thy ! Cô gái của anh ” . Tim cô lúc này đột ngột run rẩy,nó như ngừng lại một nhịp. Đây có lẽ nào chính là định mệnh ,là sự sắp đặt của số phận,có lẽ nào ông trời không cho phép cô được lãng quên nó. Bồi hồi cô vội vàng nhặt cuốn sổ đó lên ,hóa ra đây là một cuốn nhật ký .Mở vài trang đầu cô hiểu ra đây là cuốn nhật ký của Tuấn Kiệt…Và nó viết về người con gái anh yêu ! Người con gái đó mang cái tên An Thy ! Người đó không ai khác mà chính là cô
Đầu đau…tim cũng đau .Cô bắt đầu đọc …Từng dòng ,từng chữ xiết vào tim cô. Đó là những ngày mà anh đã gặp gỡ cô ,đó là những ngày mà anh quan tâm cô,đó là những ngày cô chán ghét anh , đó là những ngày cô không nhận ra tình cảm của anh …Đó là những điều tuyệt vời anh đã dành cho cô , đó là yêu thương dc thể hiện trong thầm lặng, đó là những quan sát để tâm từ phía sau .Mắt cô chợt nhỏ lệ ,càng đọc đầu cô càng đau,nó đau lắm. Những khuôn mặt ,những hình ãnh cứ vụt qua vụt lại mờ mờ ảo ảo rồi dần dần xuất hiện và vụt tắt ….
Cô khóc, nước mắt chảy thành dòng …
Cho đến những trang lãng mạn và đầy hạnh phúc
– Ngày …tháng …năm : Hôm nay sẽ là ngày mà tôi không thể nào quên ,đó là ngày chúng tôi đã cùng nhau ngắm tuyết rơi đầu mùa và nguyện ước ở bên nhau mãi mãi .Cũng chính hôm nay em đã nói em yêu tôi

Ngày…tháng …năm : Chúng tôi đã cùng khắc tên nhau len ổ khóa tình yêu đồng nghĩa là khắc tên nhau vào sâu tâm khảm .Em đã ném đi chiếc chìa khóa bởi vì em không cho phép một trong hai chúng tôi – ai có quyền mở nó ra cả .Mùa đông ở hàn quốc lạnh lắm nhưng tôi không hề lạnh vì có em

Ngày …tháng…năm : Em trở lại Việt Nam , chúng tôi lại xa nhau .Khoảnh khắc nhìn em kéo va ly vào trong tim tôi thắt lại.Tôi nhớ em nhiều …nỗi nhớ mênh mông lắm .Tôi chỉ muốn chạy đến ôm em và nói em đừng đi……

Ngày tháng năm : Mới xa em một tuần mà tôi đã ngỡ là rất rất lâu.Mỗi ngày tôi đều nhắn tin và gọi điện cho em…Nhưng tôi chưa bao giờ thấy đủ

Ngày …tháng…năm : Đi làm về tôi như chết lặng khi nhận được ” lời chia tay ” từ em. Cái cảm giác muốn phát điên ,muốn lập tức được gặp em quay cuồng trong tôi

Ngày…tháng …năm : Tôi đã về Việt Nam ,tôi đã đi tìm em khắp nơi.Mọi ngõ ngách của Sài Gòn tôi đều đi qua…nhưng không thấy em …Vô vọng ….

Ngày …tháng…năm….và rất nhiều ngày…tháng …năm sau đó : Tôi đã say , từ ngày này qua tháng nọ tôi đều phải dùng đến rượu để cố kiềm chế nỗi nhớ em ..Nhưng tôi nào biết tôi đã say đắm ánh mắt ấy đến mức tưởng chừng say lại càng nhìn rõ em, em lại càng xuất hiện rõ ràng trong tim tôi .Tôi đã khóc ! Vì nhớ em
………
An Thy đọc tới đây nước mắt như một cơn mưa tuôn xuống hối hả, cô ôm đầu ,ôm cả cuốn nhật ký ngồi thụp xuống khóc đến thương tâm đến thật đau lòng .Ký ức dần quay về trong đầu cô, cái nắm tay siết chặt,nụ cười của anh…Những nụ hôn nhẹ nhàng và nồng nàn.Những vòng tay và cả những nỗi đau ấy đã quay trở lại.Cô nhớ ….cô nhớ anh ,giọng nghẹn ngào
” Tuấn Kiệt “

Cô lại tiếp tục đọc ….
Ngày …tháng…năm : sau 5 năm trời ,tôi đã tìm thấy em .Tôi đã oán hận em phản bội , chạy theo tình mới kiếm tìm vật chất xa hoa …Nhưng tôi phát hiện mình lại càng chưa quên được em

Ngày…tháng…năm : Làm việc cùng em, tôi đã rất muốn quan tâm em nhưng tôi lại chọn cách quan tâm người khác…Nhưng tôi đau
………
Và ….
Ngày…tháng…năm : Khi em khóc vì tôi,khi nói em tủi thân vì tôi,khi em nói em tổn thương vì tôi…và khi em gặp phải tai nạn .Tôi thật sự hối hận rồi,tôi bất lực, tôi ước người nằm trong phòng phẫu thuật là tôi chứ không phải là em…

An Thy đọc đến đây ,cô ngước mắt lên,mắt cô cay xè,nhớ lại thời gian ở bệnh viện.Tuấn Kiệt đã làm cho cô rất nhiều thứ…Sao cô lại có thể quên đi anh ???
Cô lại úp mặt và khóc nức nở , nước mắt cô ướt nhòe cả trang giấy …Cho tới trang cuối cùng

Ngày…tháng…năm : Tôi sẽ rời xa em thêm một lần nữa , không phải vì tôi hết yêu em..mà là tôi không đủ tư cách để yêu em nữa. Mang những bông tuyết mà em thích đến với em chỉ mong xóa đi những tê buốt mà tôi đã gây ra cho em những ngày đã qua.Xin lỗi em !!! Tôi xin được ban phát chút ân huệ nhỏ nhoi cho mình ,đó là sẽ sống tại đất nước mà chúng tôi đã cho nhau rất nhiều nụ hôn hạnh phúc !!! Đất nước Hàn Quốc xinh đẹp trong em !!! Tạm biệt em, người con gái tôi yêu !!!

An Thy ôm ngực và liên tục lắc đầu …” Không,em không muốn tạm biệt anh ,không muốn ” ….. Cô đứng dậy đặt cuốn nhật ký vào túi xách ,vội vàng thay đồ và chuẩn bị ra ngoài .Cô cần đi tới một nơi …. Khẽ đưa tay lau đi những vệt màu của nước mắt .Cô lái xe tới bệnh viện .Cô chạy rất nhanh , rất nhanh .Cô đang tìm kiếm một thứ , đó là chiếc máy bay giấy họ đã cùng nhau thả xuống ,nó vướng trên một cành cây,khó khăn lắm cô mới lấy được nó,tay cô run rẩy mở ra xem – Đây chính là điều ước của anh

” Tôi không ước em sẽ nhớ lại tôi, nhớ lại quá khứ bi thương đó .Mà tôi ước tương lai sẽ được bù đắp những mất mát đã gây ra cho em ….”

Dù đã dặn lòng không được khóc thêm nữa, nhưng giọt lệ vẫn trượt dài xuống khóe mắt của cô
……………………………………………

Lấy hết Dũng khí cuối cùng .Cô đi tới Cine ,ngay lúc này cô muốn gặp Jack. Khuôn mặt cô thất thần,mệt mỏi bước vào nhà hàng . Phòng của Jack nằm đối diện với phòng của cô , cửa khép hờ ,cô khẽ nhìn vào trong thấy anh đang chăm chú đọc tài liệu .An Thy không biết nên mở lời như thế nào để không khiến anh hụt hẫng . Một tiếng động phát ra do túi xách của cô chạm vào nắm cửa ,Jack lại gàn hơi bất ngờ và có phần lo lắng nhìn cô lên tiếng
– Em tìm anh sao??? Em mệt à ,sao trông em tiều tụy quá
– Dạ..em ..em tìm anh ( miệng cô lắp bắp,tim đập nhanh )
Có một chút bất an anh nhẹ giọng
– Vào phòng rồi nói
An Thy nghe theo lời anh đi vào , Jack vẫn luôn chăm sóc cô chu đáo ,anh mở tủ lạnh rót một ly nước cam đưa cho cô
– Trước hết em uống đi đã
– Cám ơn anh
Cô nhấp một ngụm nhỏ rồi lại liếc lên nhìn anh , cô đang rất rối
– Chuyện gì vạy??? Em nói đi đừng im lặng nữa
– Em…em…
– Giữa anh và em không có gì phải khó nói cả,anh đang sẵn sàng nghe
– Jack à, em xin lỗi .Nhưng em không thể nào đến với anh được ,em không thể quên đi người đàn ông đó và không thể quên đi mối tình đó
Trán anh nhăn lại, dường như anh vẫn chưa hiểu rõ,mơ hồ trả lời cô
– Em nhớ lại rồi sao???
Cô gật đầu, giọng cô lạc đi
– Em nhớ lại tất cả rồi. Anh là một người đàn ông tốt , anh thật sự rất rât tốt với em,em cảm nhạn sâu sắc điều đó và em cũng rất biết ơn anh .E không phủ nhận rằng anh đối với em cũng rất quan trọng , anh có một ý nghĩa lớn lao trong cuộc đời em chỉ tiếc rằng đó không phải là tình yêu .Miễn cưỡng đến với nhau đó không phải là hạnh phúc ,em muốn cái hạnh phúc của anh ,thuộc về anh nó sẽ đến đúng nghĩa và trọn vẹn nhat vì em chắc chắn rằng mình sẽ không làm được điều đó
– An Thy ??? ( anh hoang mang…)
– Em không muốn anh sẽ la người lâp chỗ trống cho em, tình yêu của em phải tự em nắm giữ nó , lấy trái tim của anh làm sự thay thế đó chẳng phải qa ích kỷ và tàn nhẫn sao.Cho dù anh châp nhận em cũng không đành lòng.Huống chi em còn yêu Tuấn Kiệt nhiều lắm, em không muốn bỏ lỡ anh ay một lần nữa.Sau tất cả ,em nhận ra rằng ngoài kia thế giới bao la đến nhường nào nhưng trong em thế giới chỉ gói gọn trong hai chữ ” Tuấn Kiet ” mà thôi .

Cô biết mình thật độc ác khi nói ra cau đó , cô biết những lời của cô đã xé nát trái tim của Jack .Nhưng cô không còn cách nào khác ,cô muốn Jack vĩnh viễn không hi vọng gì vao tình yêu dành cho cô nữa.Cô muốn Jack đủ đau để có thể bước qa được nỗi đau này

Jack nhìn An Thy một ánh nhìn đấy tuyệt vọng , đáy mắt anh khô khốc không màu nhưng lại gợn những xót xa khiến cô cảm thây mình thật có lỗi …Anh không nói gì , chỉ đứng trân một chỗ , mắt anh cụp xuống trông thật buồn. Một lúc sau Jack bỗng bước tới nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng , đưa tay chạm vào tóc cô nâng niu thầm thì
-Anh hiểu rồi …em đừng khóc nữa.Từ giờ phải sông một cuộc sống đầy niềm vui ….
-Hãy tha lỗi cho em , anh nhé ??
An Thy không kìm được lòng mình khóc thành tiếng
– Em không có lỗi …Tình yêu cũng không có lỗi em ạ . Chẳng một ai là có lỗi với ai cả , chỉ trách mình có duyên nhưng không phận
-Jack ….. Cám ơn anh . Cám ơn những gì anh đã làm cho em ….hứa với em không được suy sụp , sau này dù ở bất cứ nơi đâu cũng phải hạnh phúc anh nhé ( cô nghẹn ngào )
– Uừ anh hứa mà … chúng ta vẫn sẽ đi bên nhau ..vẫn chung đường chung lối , vẫn đón đưa gần gũi chỉ là không chung nhà mà thôi
An Thy chợt cười , cô vừa khóc vừa cười như môt đứa trẻ nhõng nhẽo
-Em muốn chung nhà với anh ..mình sẽ là anh trai và em gái …mãi mãi …
– được ..được em muốn sao anh cũng chiều em .Bây giờ thì về nhà nghỉ ngơi đi nào
An Thy nhìn anh một chút rồi mĩm cười quay đi , cô đã thấy nhẹ lòng hơn ..thanh thản hơn . Nhưng cô không biết rằng đắng sau nụ cười đó là giọt nước mắt của Jack .Anh yêu cô cũng như cô yêu anh ấy , thật sâu đậm và chân tình .
“An Thy à ! Anh chúc phúc cho em ! ừ thì là em gái ! em gái của anh ”
…………………………………………………………………..
Không còn gì để đắn đo nữa , cô gọi điện cho Như Lam và dặn dò
– Đặt ngay cho chị một vé bay qua Hàn Quốc vào ngày mai
-Gấp vậy chị ??em sợ không đặt được quá
-mọi cách phải có
Dứt khoat , cô cúp máy .Viêc cần làm bây giờ là ngủ một giấc để bù lại năng lượng đã mất vào hôm qua , sau đó dậy tắm rửa thật sạch sẽ , dưỡng da cấp tốc ,Soạn hành lý cho vào va ly đợi giờ lên đường
…………………………………………..
Ngày mai !!!

Sân bay hôm nay vẫn như mọi ngày , đông đúc ồn ào người qua lại , nhưng sâu trong cô lại thật bình yên . Nghĩ tới cảnh mình sẽ gặp anh và nói với anh lời yêu thương bao lâu nay đánh mất môi cô chợt cười rất tươi .

Máy bay đã cất cánh , một khoảng thời gian không quá ngắn nhưng đối với sự rạo rực trong cô thì nó trôi qua thật nhanh ,không bao lâu cô đã đặt chân tới miền đất kỷ niệm . An Thy hít sâu ngước mắt lên nhìn bầu trơi xanh thẳm . Bắt một chiếc taxi cô di đến địa chỉ nhà của anh , chính cô muốn tạo cho anh một bất ngờ
Căn nhà ấy vẫn vậy không khác xưa là mấy , chỉ khác xung quanh có những cây leo màu đỏ rất xinh đẹp ,Cô bấm chuông rất nhiều lần nhưng chờ mãi không thấy ai mở cửa ….Vẫn kiên nhẫn ngồi chờ thật lâu …Không biết anh đi đâu ?sao lại không có ở nhà .Cô bắt đầu tự đi tơi những nơi mà anh đã từng dẫn cô đi qua tại Hàn Quốc nhưng sao vẫn không tìm được anh .mấy tiếng đồng hồ trôi qua người cũng đã thấm mệt , một chút thất vọng và lo sợ le lói trong đầu cô .Lúc này cô bỗng nhiên muốn khóc , có khi nào cô sẽ không tìm được anh ???có khi nào anh đã đi đến một nơi khác mà cô không biết ……

Chỉ còn một nơi cuối cùng , Cô lên một chiếc taxi và đi đến đảo Nami …. lúc này trong cô trống rỗng , cô chỉ đi để nhặt lại cái ký ức mà mình đã rơi rớt quanh đây . Có lẽ anh và cô đã lạc nhau …lạc mãi , không có một cơ hội nào nữa cho cả hai ……
Những cặp tình nhân vẫn nắm tay đi bên nhau ….khung cảnh vẫn vậy , vẫn là con đường vẫn là những hàng cây …Vẫn là tuyết trắng xóa …..Nhưng đã không có anh
An Thy đứng ngây ngốc , tim chợt đau , mắt chợt cay ….cô độc lẻ bòng , cô khóc …từng giọt …từng giọt lăn xuống rất khẽ . Cô nhớ anh !!! rất nhớ …rất nhớ …cô ước có anh ở đây ? cô sẽ rúc đầu mình vào tim anh …để nhưng lạnh giá giây phút này tan biến hết
cô vừa khóc vừa nấc ..cô khóc rất nhiều …nước mắt cô rơi không bao nhiêu mà đếm xuể …hòa vào cùng tuyết , thấm đẫm thành nỗi đau ….
Giơ tay lên hứng những bông tuyết mỏng manh rơi vỡ đó , tan vào lòng bàn tay cô tê buôt …miệng cô khẽ dịu dàng tự hỏi :
“TUYẾT RƠI RỒI !! ANH CÓ NHỚ EM KHÔNG ???”
Càng nói nước mắt càng rơi …………………
Bỗng ..từ đâu ….một chiếc áo khoác dạ được choàng lên vai cô mang mùi hương thât quen thuộc , một vòng tay ấm áp ôm trọn cô vào lòng rất chặt từ phía sau .Anh yêu thương đáp lại :
ANH CÓ THỂ QUÊN CẢ THẾ GIỚI NÀY ….NGOẠI TRỪ EM !!!
An Thy vội vã quay đầu lại , tim cô đập rộn rã , chính là Tuấn Kiệt của cô rồi .Cô lao vào lòng anh thật nhanh , cô khóc ,tay ôm anh siết chặt cho thõa mọi nhớ nhung của bao ngày xa cách …
– Tuấn Kiệt ……rốt cuộc anh cũng xuất hiện rồi !!! Em yêu anh !!!
– An Thy , anh yêu em …làm cô dâu của anh nhé ???
– Không làm cô dâu của anh ..thì đời này em cũng sẽ không cho phép ai làm chú rể ……
nói xong họ trao cho nhau một nụ hôn rất dài và rất sâu …một nụ hôn đầy ngọt ngào và đầy say mê . Tuấn Kiệt khẽ thì thầm vào tai cô
– Anh chưa chuẩn bị được nhẫn cầu hôn , bởi vì anh không nghĩ mình sẽ một lần nữa được gặp em tại đây cũng em ngắm tuyết rơi đầu mùa .Nhưng anh có một món quà muốn tặng em , em có sắn sáng nhận nó không
-Em sắn sàng
-Vậy em nhắm mắt lại đi
An Thy nghe xong lập tức nhắm mắt chờ đợi , anh dịu dàng lên tiếng
-Em xòe tay mình ra
-Rồi nè
Bàn tay anh to lớn nhẹ đan chặt bàn tay cô nhỏ nhắn …cô mở to mắt nhìn và mim cười đầy hạnh phúc trước sự chân thành này
“bất kể khi nào em thấy mệt mỏi , hãy nhìn xuống khoảng trống giữa các ngón tay mình…và nhớ rằng ..những ngón tay anh luôn vừa vặn ở đó …hand in hand – follow me ( tay trong tay – đi cùng anh )”

Nắm tay anh thật chặt, giữ tay anh thật lâu
Hứa với anh một câu sẽ đi trọn tới cuối con đường
Đến khi tim ngừng đập và đôi chân ngừng đi
Vì em yêu ơi xin em hãy cứ tin…….

Nắm tay nhau thật chặt, giữ tay nhau thật lâu
Để hứa với nhau một câu sẽ đi trọn tới cuối con đường
Đến khi tim ngừng đập và đôi chân ngừng đi
Thì đôi ta cũng sẽ không xa rời………

THE END

You May Also Like