Tuyết rơi rồi ! Anh có nhớ em không? – Chap 6

Do ngày hôm qua xảy ra quá nhiều sự việc ,vui có buồn có làm cô lại tiếp tục có một đêm không ngủ được.Sáng nay cơ thể mệt mỏi vô cùng và tâm trạng cũng vì thế mà cáu gắt hơn.An Thy lững thững bước xuống xe buýt và đi về phía nhà hàng,đang miên man suy nghĩ thì một chiếc xe hơi dừng lại bên cô ,kèm theo giọng nói ấm áp mà quen thuộc vang lên

– An Thy,lên xe nói chuyện với anh một chút
Tuấn Khải nắm nhẹ lấy tay cô, nhìn cô một cách đầy dịu dàng khiến trái tim cô lại thấy nhói lên
– Em tới giờ làm rồi,em không có thời gian để nói chuyện với anh
– Em lên xe đi, việc em di trễ anh sẽ chịu trách nhiệm
– Em không cần
Trong câu nói vẫn kèm sự khó chịu của viec lỡ hẹn hôm qua
– Em..còn giận anh sao??? Anh xin lỗi ,là anh có cuộc họp đột xuất , anh quên gọi thông báo lại cho em
An Thy cười buồn nhìn anh cất tiếng
– Em không giận anh, thậm chí em chẳng có quyền gì để giận anh cả???mình là gì của nhau??? Ai cho em được câu trả lời??? Đúng vậy, công việc của anh mới thực sự quan trọng.Em chẳng có một ví trí nào để anh lưu tâm,để anh nhớ tới….
– Không phải như vậy đâu
– Là như vậy….. Không cần nói nữa.
Cô gạt tay Tuấn Khải ra và đi rất nhanh đến nhà hàng .Cô không dám quay mặt lại vì cô sợ, sợ mình yếu lòng …. Cô thích anh nhưng cô không muốn mình cứ mãi đuổi theo anh ,ép buộc anh ….Cô không muốn anh thương hại cô ,càng không muốn anh vì sợ cô đau lòng mà ở bên cô…
Tuấn Khải đứng yên nhìn An Thy rời đi,anh quay lại xe và chạy về công ty
Trong lòng họ đều tràn ngập những hình ãnh của nhau……
……………………………………………………………..
Tuấn Kiệt đang ngồi tại nhà hàng, nhấm nháp một ly cafe sữa, thấy An Thy bước vào , ánh mắt u sầu , khuôn mặt không mấy vui vẻ.
Anh liền đứng dậy nhìn cô nhẹ giọng
– Hôm nay chúng ta ra ngoài làm việc nhé
– ra ngoài ??? Đi đâu ạ
– Tôi sẽ dẫn cô tới trung tâm thương mại của Nhật, chúng ta đi ăn một số món ở đấy
– đi ăn???
– Đúng vậy,làm nghề này thì cô phải thử thật nhiều món ăn để cảm nhận hương vị dc tốt hơn
– Dạ ( khuôn mặt cô van ủ rũ như vậy)
– Xuất phát thôi
Cô gật đầu rồi đi phía sau anh,Tuấn Kiệt vui vẻ mở cửa xe
– Vào đi
Bất chợt anh lấy tay đặt lên đầu cô, anh sợ cô không để ý đụng đầu khi ngồi vào.Hành động này khiến An Thy thật ngạc nhiên,cô hơi dừng lại một chút ,liếc nhìn anh ..rồi thì thầm nói
– Cám ơn anh
Không bao lâu họ đã tới nơi, chỗ này đông đúc và sầm uất, người qua lại tấp nập,người Việt Nam rồi cả người nước ngoài, đây cũng là lần đầu tiên cô được ghé vào nên phút chốc đã thấy phấn chấn và hào hứng hẳn.Tuấn Kiệt mua cho cô rất nhiều đồ ăn và nước uống.Hai người cùng nhau trò chuyện rất thoải mái

dau-kho-vi-di-qua-xa-voi-thay-giao-day-piano

– ăn nhiều vào , tôi nghe nói khi mình có chuyện buồn thì tốt nhất nên đi ăn,ăn xong rồi mọi nỗi buồn sẽ tan biến hết
An Thy nghe anh nói khuôn mặt lộ ra ý cười rạng rỡ
– Thật sao, vậy tôi phải ăn hết chỗ này mới được
– Cô có chuyện gì???
– Chỉ là chuyện cá nhân thôi, buồn vu vơ ….
– ăn xong tôi dẫn cô đi chơi trò chơi,đảm bảo cô sẽ quên hết mọi thứ
– Trò chơi gì mà nguy hiểm tới vậy ( cô tròn mắt nhìn anh đắn đo )
– Cảm giác mạnh , cô dám thử không
– Tôi ,tôi không dám đâu, tôi nhát cáy lắm, mẹ tôi bảo sinh tôi ra là con người nhưng gan là của thỏ đế hihi
– hahaha
Tuấn kiet bật cười thật to trước câu trả lời đó
– Vậy đi nhanh , để tôi xem con thỏ này sẽ làm được gì
– Tôi. Tôi không đi…tôi sợ mà ( An Thy nhăn mặt và liên tục lắc đầu )
Anh nắm tay cô,kéo cô đứng dậy,tay cô vẫn nắm vào thành bàn không buông
– Bây giờ là em tự nguyện hay muốn tôi cưỡng chế ???
– Có chết tôi cũng không đi đâu,anh tha cho tôi đi,tôi hết buồn rồi
– Tôi lấy mệnh lệnh của cấp trên lệnh cho cô phải đi
Một….hai….ba
– Thôi được rồi,tôi đi nè
An Thy vừa đi vừa nhìn xung quanh các gian hàng, thật đẹp,thật lộng lẫy ,cô thầm nghĩ.Đi qua một cửa hàng bán giày, cô tò mò đi lại gần hơn, đôi giày búp bê màu đỏ được đính đá hình chiếc lá trông thật mềm mại và đáng yêu ,mắt cô cứ nhìn vào đó chẳng rời,anh nhìn cô nói to
– An Thy ,làm gì ở đó lâu vậy??
– Tôi, tôi coi đồ ,chờ tôi một xíu
– Cô thích cái đó???
– Anh thấy đẹp không ??? Thật đẹp đúng không ,tôi sẽ để dành tiền mua nó
– đừng ngắm nữa , nhanh lên sắp tơi nơi rồi
Tuấn Kiệt bá đạo nắm lấy tay cô dắt đi,An Thy bực bội kêu lên
– Bỏ toii ra, tôi chưa muốn đi mà.
Mắt anh liếc nhìn về phía đôi giày và nói
– không muốn cũng phải đi
– Sao anh lại nắm tay tôi, người ta hiểu nhầm bây giờ
– Chứ cô nghĩ tôi muốn nắm tay cô chắc, tôi cũng sợ bị hiểu nhầm đây, nhưng cô vừa đi chậm vừa ngơ ngác thế này,lỡ cô bị lạc sẽ mất thời gian của tôi
Đến trước quầy gắp thú nhồi bông ,anh liền đứng lại quay sang nhìn An Thy và cười nham hiểm
– đâu ,đâu, cái gì….mà cảm giác mạnh ở đâu???
– đây nè, anh chỉ tay vào những con thú
– đây,là đây,anh cho tôi chơi trò này hả ??? Yeahhhhhh thiệt là sung sướng quá đi.
– Thấy sao,mạnh vs cô đúng không ???.
– Tuấn Kieet,anh thật là hiểu tôi
– Chờ tôi ,tôi đi đổi tiền xu đã
An Thy tập trung cao độ , cô quyết tâm phải gắp được con mèo doremon , nhưng gắp mãi cô vẫn không thành công .Khẽ nhăn nhó cô nói nhỏ cùng Tuấn Kiệt
– Cái này đúng là đồ lừa đảo mà, không chơi nữa
– Để tôi lấy nó về cho em nha
Anh nhìn cô dịu dàng nói, giọng anh ấm áp như có moot vị ngọt rót vào tim cô
Cố gắng mãi thì anh cũng đã làm được .Cô nhảy lên vỗ tay ầm ĩ
– Aaaaaa bắt được mày rồi nha
– Tặng em
– Cám ơn anh nha
– Nhớ…ôm nó ngủ…mỗi khi sợ,mỗi khi buồn,mỗi khi trời đổ mưa…nó sẽ là bạn của em,luôn bên em
– tôi nhớ rồi, từ nay tôi không còn cô đơn nữa rồi vì đã có Mon, cám ơn mày đã đến bên tao mon nhé
– Giờ thì về được chưa???.
– Dạ
………………………………………………………..
Vừa vào tới phòng bếp, cô lễ phép chào chú Nam bếp trưởng.Phương Nghi từ đâu chạy ra kéo cô vào một góc
– An thy ,tớ có chuyện này muốn tâm sự vs cậu
– Chuyện gì thế
– Có phải cậu rất thân vs cậu chủ Kiệt ko???
– Tớ…tớ….
– Cậu suốt ngày dc tiếp xúc vs anh ấy
– Ừ , cũng có ..
– Vậy tớ nhờ cậu việc này nhé
– Cậu nói tớ nghe thử?
– Nhưng cậu phải hứa , giúp tớ nha?năn nỉ cậu luôn đó
– Nhưng mà chuyện gì moi dc, cậu phải nói thì tớ mới biết mình có đủ khả năng giúp cậu không
– Chúng ta là bạn thân đúng không ?
– ừ
– mà bạn thân thì phải luôn mong cho nhau hanhh phúc
– ừ ,đúng
– tơ…tớ thích cậu chủ Kiệt
Mắt An Thy tròn to kinh ngạc nhìn Phương Nghi
– Cậu thích Tuấn Kiêt
– Tớ thích anh ấy, thích ngay từ cái nhìn đầu tiên
– rồi sao???
– Mỗi khi đi vs cậu chủ cậu có thể nhắc về tớ,nói tốt về tớ dc ko ??? cậu có thể giúp tớ có cơ hội dc ở bên anh ấy dù chỉ là một làn
– Tớ…tớ sẽ cố gắng hết sức để giúp câu

Vừa dứt lời thì tiếng Kim Linh quản lý lại vang lên
– Đi đâu hết cả rồi
– Dạ, dạ đây chị ( An Thy chợt lắp bắp )
– Có người tìm em, đề nghị em nấu món ăn cho anh ta
– Dạ ai vậy chị?
– Nổi tiếng lẫy lừng , người đứng đầu công ty truyền thông C.O.O T
– C.O.O.T , Mac Lâm Duong sao??? Anh ấy, anh ấy tới đây
– Anh ấy là khách quen ở đây cũng là bạn thân của cậu chủ Kiệt.Mau làm đi e , đừng để sai sót
Đúng là hữu duyên mà, anh ấy lại là bạn thân của Tuấn Kiệt, khẽ mỉm cười cô bắt tay vào ngay viec của mình.Anh ấy tuy rất giàu và quyền lực nhưng cách ăn nói lại vô cùng giản dị và chừng mực.Chứng tỏ anh là một con người rat tình cảm. Chắc anh sẽ thiên về các món ăn Việt Nam.Anh lại đến từ miền bắc hay là mình sẽ nấu một món ăn mang đậm hương vị của miền bắc, trời hôm nay khá nóng nực, ăn đồ nước sẽ dễ dàng hơn.Nói đoạn cô quyết định nấu bún thang,các nguyên liệu được cắt xe thật tinh tế, hành lá cũng được cắt thật nhỏ.Màu sắc hài hòa
,một chút màu vàng của trứng,một chút màu đỏ của tôm,một chút màu trắng của thịt gà ,một chút vị đặc trưng của rau răm thêm vài lát ớt. Thầm hài lòng , An Thy hồi hộp k biết anh sẽ phản ứng ra sao.
Một lúc sau cô được nhan viên tới và gọi ra ngoài vì có người muốn gặp .Lễ phép chào hỏi , cô nói
– Chào anh Lâm Dương , rất vui vì dc gặp lại anh
– Tôi không ngờ bé nấu ngon đến như vậy, đây đúng là mùi vị của quê nhà,bé làm tôi nhớ Hà Nội da diết
– cám ơn anh đã khen tặng , cũng rất cám ơn anh đã giúp đỡ tôi ngày hôm qa
Tuấn Kiệt từ đằng xa đi tới vỗ vai Lâm Dương
– ê, về hồi nào ???
– Vừa tới hôm qua
Chỉ tay về phia An Thy Lâm Dương cất tiếng
– Thuần Việt kiếm đâu ra tài năng trẻ như vậy, thật sự xuất sắc à
Cô ngại ngùng đỏ mặt cúi đầu xuống.anh ấy lại tiếp
– Vừa xinh đẹp ,lại có một tâm hồn đẹp
Tuấn Kiệt nhìn anh cười
– Cậu có vẻ quan tâm thái quá tới nhân viên của tôi đấy
– cô ấy cung là bạn của tôi
Bất ngờ , Tuấn Kiệt nhìn cô rồi nhìn Lâm Dương tỏ vẻ không hiểu chuyện gì . An Thy mấp máy giải thích
– Là ,một sự trùng hợp ngẫu nhiên
– Vậy hôm nào cậu phải mời tôi một chầu ,nếu không cấm cậu gặp cô ấy
– Hahaha , vô tư thôi
Nói xong ,Lâm Dương đứng dậy ra về không quên nhìn cô
– An Thy , hôm nào chúng ta đi uống cafe nói chuyện tiếp nhe ,tôi về trước ,hẹn gặp lại
– dạ, gặp anh sau
…………………………………………………………………….
8h tối,một ngày làm việc nữa cũng đã trôi qua.An Thy lấy túi xách, thay quần áo bình thường và ra về.Tới trạm xe buýt vừa ngồi xuống dc vài phút bỗng dưng một người áo đen xuất hiện và trịnh trọng nói
– Mời cô chủ đi theo tôi ạ
– Cô chủ??? Anh nhầm người rồi
– Cậu chủ Tuấn Khải đang chờ cô
Ngạc nhiên xen lẫn tò mò cô trả lời
– Tôi phải về , anh nói lại vs anh ấy tôi không tới được
– Cô chủ, xin cô hợp tác giúp tôi ,nếu không ……
An Thy nhìn thấu được vấn đề đành gật đầu chấp nhận
Họ chở cô tới một rạp chiếu phim lớn, dẫn cô vào trong phòng chiếu.Nhìn thấy anh , bao nhiêu sự ấm ức trong cô lại tràn về , cô quay măt ra phía khác.Tuấn Khải tới gần nắm lấy tay cô
– Em, qua đây ngồi
– Em không muốn mà ,anh bỏ em ra, cần gì nói lẹ .Em mệt lắm
– Giận dữ vs anh sao ???
Cách anh nói, cách anh cười vãn hết sức kiên nhẫn vs cô,hơi dịu lại An Thy trả lời
– Em mệt thật, chỉ muốn nghỉ ngơi
– Ngồi xuống đây , cùng xem một bộ phim nhé
Ở nơi này chỉ có hai người ,những gì anh nói đi sâu vào lòng cô
– Anh xin lỗi ,từ giờ anh sẽ không thế nữa, anh sai rồi , tha lỗi cho anh
– Em..em chỉ là có chút bực mình và có chút giận dỗi
-anh biết mà
– Em có chút quê nữa
– Lý do
– Vì anh không trả lời tin nhắn của em ….
Bật điện thoại lên, Tuấn Khải bận tới mức còn chưa đọc tin nhắn của An Thy ….5 chữ hiện to trên màn hình
” Bất chợt …em nhớ anh !!!

Anh nhìn cô ,không nói gi, rất nhanh anh kéo cô ôm vào lòng, mùi hương của anh xộc vào mũi cô mang theo hương vị lưu luyến và nồng đậm, anh khẽ nói
” Bật chơt…anh cũng thấy …trái tim mình ..nhớ em !! ”
– đừng giạn anh nữa nhé
Cái ôm ấy,vòng tay ấy thật ngọt ngào và làm cô say mê,cô nghe tim mình như dừng lại một nhịp, khoảnh khắc này ,không gian này như ngừng lại
Nơi đây.Tuấn Khải đưa tay lên vuốt tóc cô
– Xem phim với anh
– Dạ
Một bộ phim lãng mạn kéo dài gần hai tiếng.Kết thúc bằng một câu nói ” đi, anh sẽ dẫn em đi khắp thế gian…không cần biết là đi đâu..chỉ cần chúng ta đi cùng nhau ” .An Thy khóc vì xúc động , sau bao sóng gió họ cũng đã về bên nhau.Tuấn Khải nhìn cô cất tiếng
– Đừng khóc nữa, giống con nít quá à
An Thy xấu hổ nói
– Con nít thì có sao?? Em thua anh có 10 tuổi chứ mấy
– con nít thì phải ngoan,còn em thì không ngoan
– Ai bảo em không ngoan ???
– Lúc sáng ai dỗi bỏ đi luôn vaay
– Cái đó là do anh, tự anh làm cho em không muốn ngoan nữa chứ thực ra bình thương e rất ngoan à
Cô quay sang lí lắc , chu chu môi nhỏ giọng nhõng nhẽo anh.Tuấn Khải nắm chặt tay cô, nhìn cô thật sâu ôn nhu nói
– An Thy, lúc sáng, em hỏi mình là gì của nhau?Bây giờ anh trả lời cho em biết, mình là người yêu của nhau.Anh không hứa sẽ không làm e buồn, anh không chắc sẽ luôn làm em vui.Nhưng chắc chắn có một điều là sau này, anh sẽ dẫn em đi đén những nơi mà em thích , sau này anh sẽ dẫn em đi đến những nơi có tuyết rơi.nơi nào có tuyết rơi chúng ta sẽ tay trong tay đi đến nơi đó, em có đồng ý đi cùng anh không ???
– Những lời anh nói là thật
– Hoàn toàn là sự thật ,anh thích em !
An Thy hạnh phúc tươi cười gật đầu trả lời
– Em đồng ý
Tuấn Khải, chúng ta chơi một trò chơi đi,một trò chơi thật điên rồ .
– Là trò chơi gì em?
– Anh có tin vào duyên phận hay không ?
– Anh tin vì duyên phận đã cho anh gặp em
– Vậy anh có tin giữa con đường ngược lối chúng ta vẫn có thể chạm vào nhau thêm một lần nữa hay khoong?
– Ngược đường , ngược hướng nhưng không ngược yêu thương.Chỉ cần luôn nghĩ vè nhau anh chắc chắn sẽ vẫn tìm dc em
– Vậy chúng ta chơi thôi
Anh và em chúng ta sẽ quay lưng về phía nhau , trong vòng hai cây số qua những ngã rẽ ,những hẻm quanh co,nhưng đường tắt để xem chúng ta có lại tìm thay nhauhaykhoong
– Em muốn chơi sao, em chắc chưa?
– E muốn….rất muốn
– Vạy bắt đầu
Bước ra khỏi rạp chiếu phim anh và cô quay mặt về hai phía, cô đếm ….một,hai ,ba đi …
+
H
– không ai được quay đầu lại nha, anh phải tìm dươc e đấy
– được
Tuấn Khải cu thế bước từng bước rat vội vã, đi dc một đoạn ,anh chợt rẽ vào một hẻm nhỏ, quanh co hết hẻm nhỏ anh lại rẽ sang bên phải, đi hét con đường bên phải anh quyết định rẽ vào con đường tắt bên trái.Đi gần 30 phút anh vãn không tìm thay An Thy ,mồ hôi đổ ra như tắm, hoang mang vô định.Anh dừng lại thở dốc .Bỗng một giọng nói thán quen cất lên.
– Tuấn Khải ,anh nhìn sang bên phải đi
Chỉ là những dòng xe đông đúc
– Tuấn Khải , anh nhìn sang bên trái đi
Chỉ là những dòng người tấp nập
– Tuấn Khải ,anh nhìn về phía sau đi
Ngay tức khắc anh chợt quay lại và nhìn thấy cô.Như đã cách xa nhau thật lâu ,anh chạy lại ôm chầm lấy cô .An thy thì thầm bên tai anh
– Khi anh mệt mỏi,hãy nhìn về phía sau…vì em sẽ luôn ở phía sau chờ đợi anh
– An Thy. Em không làm theo luật,em sai luật
– Vì anh, em tình nguyện phá vỡ những nguyên tắc
– An Thy, hình như…anh yêu em…đã bắt đầu yêu em
Nhắm mắt, bờ môi trao nụ hôn …một nụ hôn cho những khởi đầu mới .

Đưa An Thy về nhà, họ tạm biệt nhau trong nhung nhớ.Tuấn Khải bước lên xe , chuẩn bị rời đi thì chuông điện thoại kêu lên, là Thủy Tiên , tại sao cô ấy lại gọi anh vào giờ này …vội bắt máy …

Đôi mắt anh gợi lên nỗi buồn xa xăm
– Cô ấy….trở về……