Tuyết rơi rồi ! Anh có nhớ em không? – Chap 7

Uyển Nhi ngồi vào bàn, chiếc bàn ngay cạnh sát cửa sổ ,mang theo một bó hoa cẩm chướng màu đỏ.Tay cô bưng ly sữa lên uống từng ngụm nhỏ,thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra xa như đang ngóng chờ ai….

Một lúc sau Tuấn Khải đi tới,vẫn phong thái tôn nghiêm lạnh lùng, vẫn khuôn mặt hút hồn và tinh xảo, nhưng hôm nay gợn vài tâm sự kèm theo đó là vài nét căng thẳng hiện rõ trên trán
Uyển Nhi nhìn thấy anh đôi mắt chợt long lanh ,cô đứng dậy,nhẹ nhàng và mong manh cất giọng nhỏ bé
– Anh, em ở đây
Anh nhìn cô, hai ánh mắt lâu ngày chạm vào nhau thật sâu như phá tan mọi khoảng cách về thời gian.Tuấn Khải đứng yên bất động chợt khong biết mình phải làm gì
– Anh định cứ đứng mãi ở đó hay sao???
– Anh, anh hơi bất ngờ
– Bất ngờ vì em đã trở về???
– Thực ra khi Thủy Tiên thư ký của anh thông báo, anh đã không tin đươc ,anh không tin một ngày em lại có thể lựa chọn quay về
Uyển Nhi bối rối, hít thật sâu rồi chan chứa tình cảm dành cho anh
– Em về…là vì anh !!!
– vì anh ??!
– Đúng vậy, em đã suy nghĩ kỹ rồi, 7 năm không quá dài nhưng lại chẳng hề ngắn ngủi.Khoảng thời gian đó đã cho em hiểu một điều rằng ” không có gì quan trọng hơn là hạnh phúc…và không có sự hạnh phúc nào ấm áp hơn khi được ở bên anh
Tuấn Khải nhìn cô trầm ngâm không lên tiếng, những lời đó đến vs anh vào thời điểm này thật không hề thích hợp.Trong lòng như một tảng đá đè nặng.Anh không thể tự cho mình một câu trả lời vào lúc này…
– Anh đừng suy nghĩ gì cả, phía trước còn rất dài, chúng ta còn rất nhiều thứ để thực hiện, chỉ cần…anh cho em một cơ hội
Tay cô đặt nhẹ lên tay anh ,Ánh mắt cô yếu đuối làm động lòng anh .Tuấn Khải nhìn Uyển Nhi quan tâm hỏi
– Em ăn sáng chưa???
– Em chưa,nhưng để chút nữa, em muốn ngắm anh trước đã hì hì
– Anh ở đây, em muốn ngắm lúc nào chẳng được,em phải ăn mới khỏe , bữa nay em gầy hơn đó
– Nhớ anh ,em không ngủ được nên gầy…còn anh, 7 năm qua có lúc nào anh nhớ em không ???
Hồi hộp chờ đợi câu trả lời của anh, tay cô níu chặt vào phía dưới tấm khăn trải bàn khiến nó hơi nhăn nheo lại….
Đang mơ hồ trong những câu hỏi tình cảm dồn dập của Uyển Nhi , phía xa Tuấn Khải vô tình thấy một người đang đi vào, ánh mắt anh nhìn chăm chú vào hình bóng đó , cô lay lay tay anh
– Anh nhìn gì vậy??? Sao không trả lời người ta
– à ,không có gì đâu em

Nhanh chóng rút tay mình ra khỏi tay cô.Anh hờ hững đáp lại cho qua chuyện
Vào cửa nhà hàng ,đập vào mắt An Thy là hình ãnh anh và một người con gái khác,nhìn kỹ cô ấy hơn, cô tưởng tượng ra được những tiểu thư khuê các nhã nhặn , duyên dáng trong các bộ phim ngày xưa của Trung Quốc, cô ấy mang một vẻ đẹp hoài cổ rất riêng,cái cách của cô ấy khiến cho tất cả đàn ông đều muốn bảo vệ,mái tóc ngang vai màu đen tuyền dc uốn xoăn lọn to cổ điển, một bộ váy ren trắng, tay dày bồng vs độ dài qua gối , trang sức ngọc trai tinh xảo khiến vẻ đẹp đó lại càng ảo diệu hơn,khép nép e lẹ không khác gì đóa hoa tường vi vừa chớm nở.Cô cu ngắm nhìn mãi sắc vóc đó quên hết mọi thứ xung quanh .Tiếng gọi bên tai kêu to khiến cô trở về vs thực tại

1480341899-1480149098-ban-than-1

– An Thy,An Thy à ,nghe chị nói không .
– Dạ, dạ…( cô ấp úng )
– Chú Nam bận nên chưa tới ,em vào làm bữa sáng cho cậu chủ Khải và bạn cậu ấy đi
Kim Linh quản lý thúc giục cô
– Dạ em biết rồi, em làm ngay đây ạ

Lật đật chạy vào bếp, chưa kịp bắt tay vào việc thì Phương Nghi qua nhanh nhảu
– Ê con kia,biết chuyện gì ko nè? .
– Chuyện gì à???
– Chuyện động trời mà cậu ko biết hả
– Tớ,không
– Cậu chủ Khải mang bạn gái tới đó??? Cô gái kia thật đẹp ,đẹp xuất sắc luôn
– Bạn gái??? Sao cậu biết là bạn gái của anh ấy???
Phương Nghi sát tai nói nhỏ vs cô
– Cậu phải giữ bí mật nhé, lúc nãy tớ thấy họ nắm tay nhau đầy tình tứ đó
Chạnh lòng, hoang mang cô lắp bắp :
– Cậu chắc không??? Chuyện này không nói tầm bậy được đâu
– Con quỷ nhỏ này không tin tớ sao, tớ chắc chắn 100% luôn, tớ còn chụp lại được ảnh mà
Tò mò dâng tràn,lý trí thúc đẩy An Thy vội nói
– Đâu,đâu cho tớ xem thử
– Đây nè

Phương Nghi lấy tay phóng to bức ảnh lên lại càng làm nó như rõ ràng hơn
– Cậu thấy không? Cử chỉ này,ánh mắt này chỉ có những người đã từng hoặc đang yêu nhau mới vẽ lên được,cậu đã nghe câu ” tình yêu ẩn chứa sau màu mắt hay chưa???
Một mãnh vỡ vơ nhẹ trong tim cô rớt xuống tan tành.Vừa hứa hẹn hạnh phúc ngày hôm qua cùng cô,ngày hôm nay anh lại êm đềm dắt tay một người phụ nữ khác , chơi vơi giữa dòng suy nghĩ…..An Thy thất thần nhớ mình chua trả lời lại Phương Nghi , cô bỗng
– Ừ,tớ nấu ăn cho họ đã
– Làm tốt vào nha, không lại bị trách cứ bây giờ, khách vip à
Phương Nghi còn to giọng nhắc nhở cô

Cảm giác ngột ngạt làm An Thy không thể tập trung tâm trí để làm món ăn được.Cô vừa nấu cứ vừa suy nghĩ về mọi thứ, đặc biệt là về những gì Phương Nghi vừa kể,có chút chua xót dâng lên lồng ngực.
Bày biện trang trí một chút món ăn cũng đã xong, phục vụ đưa ra để hai người thưởng thức.Tuấn Khải ân cần nói vs Uyển Nhi
– Em ăn nhiều vào
– Anh cũng vậy
Đưa miieng đầu tiên lên môi Uyển Nhi ngay lập tức bị sặc ,nó quá cay và mặn .Cô liên tục ho một tràng dài
– Sao vậy
Tuấn Khải đưa ly nước về phía cô lo lắng
– Anh đừng ăn,sẽ sặc đó,mặn và cay lắm
– đồ ăn sao???Gọi đầu bếp ra đây cho tôi
An Thy nghe cậu phục vụ nam nói xong trong lòng hoảng hốt, liên tục trách mình hậu đậu.Cô bước về phía bàn anh ngồi ,ấp úng
-_Xin lỗi chị, tôi sẽ làm món khác thay thế ngay ạ
Tuấn Khải khẽ nhỏ giọng
– Là em sao
– dạ ( ủ rũ)
– Em mệt hả??? sao lại nấu ăn như vậy??? Nếu em mệt thì hôm nay về nghỉ ngơi đi

Uyển Nhi lúc này vô cùng ngạc nhiên trc thái độ của Tuấn Khải dành cho cô đầu bếp kia,bình thường anh rất nghiêm khắc, nhưng đây lại nhẹ nhàng và đầy lo lắng ,có chút thắc mắc không thể lý giải nổi,cô liếc mắt nhìn An Thy kỹ hơn ….
– Em, em không mệt đau ạ, chỉ là bất cản sai sót,mong hai người bỏ qua.Em đi làm món khác ngay ,thật xin lỗi
Tuấn Kiệt nãy giờ chứng kiến một màn này chợt tiến lại gần hơn
– Uyển Nhi,em về từ lúc nào???.
– a, anh Kiệt,lâu quá rồi không gặp,em vừa về dc mấy ngày thôi ạ
-Em về chơi hay về luôn.
Uyển Nhi khẽ đưa mắt nhìn Tuấn Khải rồi ngại ngùng nói
– Em về luôn ạ, có dịp anh em mình uống cafe nha
– Okay em
Nói xong anh nhìn An Thy lên tiếng
– Đồ ăn này tôi sẽ nấu,tôi đang có hứng thú vs một món ăn mới, em vào trong nghỉ ngơi chút đi
– dạ
Cô nhìn mọi người cúi đầu xin phép sau đó theo Tuấn Kiệt đi vào

Chọn mộtt góc yên tĩnh,cô buồn bã cầm điện thoại lên và nhìn không chớp mắt vào màn hình, không biết để làm gì,một tin nhắn bất chợt tới.Cô mở ra
– Em có chuyện gì sao???
Là của Tuấn Khải
– Em không ạ
– Anh thấy em không được vui, đừng hiểu nhầm, anh và cô ấy chỉ là bạn cũ
– Chỉ là bạn thôi sao???
– Ừ chỉ là bạn , không tin anh à???
– Em..tin anh !!!
– Được rồi , anh tới công ty nhé, mình gặp nhau sau
Chỉ vài tin nhắn ngắn gọn và vỏn vẹn đó thôi đã làm tinh thần cô phấn chấn hẳn.Cô đọc đi đọc lại cả chục lần rồi tự nhủ thầm ” mày suy nghĩ qa nhiều rồi Thy , ai mà chẳng có quá khứ, quan trọng là hiện tại và tương lai ,anh ấy có mày ”
Đứng dậy, nở một nụ cười tươi, gạt mọi chuyện vớ vẩn sang một bên cô quay lại phòng bếp.Trùng hợp Tuấn Kiệt cũng đang đi tìm cô
– An Thy nè, Tuần sau sẽ có đoàn người nước ngoài qua đây làm việc,họ dã chọn nhà hàng chúng ta để ăn uống và gặp gỡ đối tác,tôi muốn nhân chuyên này , đưa các món ăn Việt Nam giới thiệu rộng rãi hơn,tạo một dấu ấn cho bạn bè quốc tế nhớ tới .Tôi hi vọng những lần sau họ sẽ nhắc tới ” Thuần Việt ” chúng ta như một nơi để họ tìm về mỗi khi đến đây…. Vậy nên, tôi muốn về miền tây tìm hiểu thêm một vài món ăn đặc biệt ở đó, các món ăn miền tây tuy dân giã nhưng lại khó quên, chúng ta sẽ đi hai ngày ba đêm. Cô sẽ đi cùng tôi
– Tôi,tôi sao???
– Nhà hàng cần chú Nam ở lại,ngoài cô ra thì không ai đi dc
– Dạ,tôi cũng thích đi khám phá như vậy,thật thú vị
An Thy reo lên sung sướng
– Điểm đến là Châu Đốc An Giang , ở đó nổi tiếng vs các thể loại mắm , chiều nay sẽ xuất phát .Bây giờ cô về nhà chuẩn bị quần áo r tranh thủ nghỉ một chút. Đúng giờ, tài xế sẽ qa đón cô
– Dạ được ạ
– À , cầm lấy cái này ,về nhà rồi hãy mở ra
– đây là gì ,cô tròn mắt nhìn anh
– đừng hỏi, về nhà cô sẽ biết
– Dù không biết gì trong này nhưng cám ơn anh trước

An Thy mang giỏ xách lững thững ra về, xe buýt chật chội khiến cô loay hoay mãi mới tìm được chỗ ngồi.Mơ mơ màng màng ,cô ngủ quên và mơ một giấc mơ , trên xe đầu óc cô quay cuồng , giật mình tỉnh giấc cô ôm đầu thở hổn hển,mồ hoi đổ ra ướt tóc cô.Không chần chừ gì nua ,cô rút điện thoại gọi về nhà
– Mẹ ,mẹ vs ba vẫn khỏe chu ( giọng cô vội vã lo sợ )
– mọi việc đều ổn hết con nha ,có một khách sạn vừa mở ra ở đây, ba con may mắn xin dc vào làm, làm giám sát mà nhàn rỗi lắm,nên rất khỏe
– Vậy sao mẹ, vậy con yên tâm rồi
Cúp máy. Cô nhủ thầm, chỉ là giấc mơ thôi mà??? Vừa lúc tới trạm dừng ,cô bước xuống và vào nhà.Viec đầu tiên cô liền mở chiếc hộp Tuấn Kiệt đưa cho mình ra .kinh ngạc khi nhìn thay đôi giày mình đã thích, cô cười rồi mang thử vào ngay, vừa y thật mềm.Cô khẽ cười ” sao anh ấy biết size giày của mình??? ” mà sao anh ấy lại tặng giày cho mình ??? Nhìn kỹ vào trong chiếc hộp là một tấm thiệp rất nhỏ có ghi
” Tặng giày không phải để rời xa nhau mà là để luon đi cùng nhau ”
” Hãy mang đôi giày này đi tới những nơi mà em muốn ,cám ơn em đã làm việc rất tốt cho nhà hàng trong những ngày qua”
Xúc động,cầm tấm thiệp nhỏ đó cất vào mọt chiếc hộp nhỏ .An Thy vui vẻ nghĩ vè những chuyện đã xảy ra …..
……………………………………………..
Buổi chiều đúng giờ hẹn , cô ra công viên gần nhà và đứng đợi anh.Cô mang đôi giày của Tuấn Kiệt tặng cho mình, trong lòng bỗng ngập tràn sự vui vẻ, không bao lâu xe anh đã tới, vì đi vài ngày nên An Thy cũng mang rất ít đồ, chỉ bỏ gọn vào một ba lô mang trên người.Xe dừng lại Tuấn Kiệt bước xuống xách đồ bỏ ra phía sau giùm cô.An Thy giơ một chân mình lẻn và cười tươi rồi hỏi anh
– Xinh không nè, cám ơn anh nha
Tuấn Kiệt ko chần chừ đáp lại ngay
– xinh lắm,không có gì đó là phần thưởng cho cô về sự nỗ lực
– Tôi có sao??? Tôi chẳng làm gì ra hồn lúc sáng còn mắc lỗi
– Nhưng cô cũng đã nhận được rất nhiều lời khen rồi, kể cả Mạc Lâm Dương một người nổi tiếng tài ba và khó tính cũng khen cô thì không phải chuyện dễ dàng
An Thy nhìn anh lẩm bẩm
– Dù sao tôi cũng rat thích.Nhưng nó có giá trị cao khiến tôi e ngại
– Thôi ,lên xe
Vì di chuyển khá xa nên cô cũng khá mệt .Sau vài tiếng cô dã thiếp đi lúc nào không hay, anh ngắm nhìn cô say sưa trong giấc ngủ.Khẽ cười vuốt sợi tóc đang dính trên gương mặt cô.Nhìn cô ngủ thật đáng yêu làm sao …Do mất ngủ nhiều ngày nên An Thy cứ thế ngủ rất bình yên, lúc này đầu cô đã dựa hẳn vào vai anh, Tuấn Kiệt sợ cô thức giấc vội lấy tay ôm qua vai cô ,để cô yên tâm ngủ ngon hơn ….
Cuối cùng cũng đã tới nơi.Họ dừng chân tại một khách sạn lớn , An Thy cũng đã tỉnh dậy, cô nhìn anh nhỏ giọng
– Bây giờ chúng ta làm gì ???
– Nghỉ ngơi, đi ăn ,ngày mai tính tiếp

Nhận phòng và cất hành lý, An Thy liền đi tắm để cơ thể sảng khoái và đỡ mệt mỏi hơn. Điện thoại kêu lên cô ngay lập tức
– Alo
– Anh đây
– Tuấn Khải ,em đang định gọi cho anh , em đi miền tây ngày kia mới về
– Anh biết rồi, Kim Linh đã nói vs anh ,lúc nãy anh qua tìm em thì gặp cô aay
– Dạ
– An Thy nè, lúc em về cũng là lúc anh đi công tác
– công tác sao??? Mấy ngày ạ ???
– Hai tuần
– Trời ,lâu thế hix
– Anh…sẽ nhớ em !
– Em cũng vậy, sẽ nhớ anh
– Ngày anh về ,mình lập tức gặp nhau
– Là ngày bao nhiu anh?
– Ngày 10
– Ngày 10, ngày 10 sao? Như chợt nhớ ra điều gì , cô vội nói
– Ngày đó ,nhất định phải gặp nhau
– Ừ, vậy nhé
– bye anh

Cúp máy cũng vừa lúc Tuấn Kiệt tới gọi cô đi ăn, sau đó họ đi dạo một chút quanh thành phố và về nghỉ ngơi giữ sức cho ngày mai vs những kế hoạch đã đặt ra
…………………………………
Ngày đầu tiên ở Châu Đốc !!!
Hôm nay anh dẫn cô đi tham qua chợ Châu Đốc, nơi đây bán rất nhiều các loại mắm ,mắm cá linh, cá lóc…An Thy chợt nảy ra một ý tưởng
– Hay là chúng ta sẽ nấu lẩu mắm cho ngày hôm đó ? Bánh tráng cuốn thịt chấm mắm ,anh thấy sao???
– Tôi cũng nghĩ như zậy, hương vị của mắm là hương vị đặc trưng của đất nước chúng ta
– Tôi sẽ đảm nhiệm món đó
– Cô tự tin
– Tôi tự tin
Sau khi đi tham quan hết các sạp ,mua những món cần thiết.Anh nói
-bây giờ tôi sẽ dẫn cô đi ăn những món mà khi đến đây nhất định cô sẽ phải thử
– Là món gì ???
-Cá lóc nướng trui, lẩu mắm châu đốc ,bún cá Châu Đốc, canh chua cá linh nấu bông điên điển ….và nhìu món khác nữa
– Vậy chúng ta bắt đầu thôi hihihi
Sau khi ăn uống no nê thì cả hai cũng đã thực sự thấm mệt vì lang thang ngoài đường cả ngày .Lựa một quán nước thích hợp họ ngồi nghỉ một chút .Do nằm ở phía đối diện Tuấn Kiệt liền đưa tay ra và nói
– Đi,tôi dẫn cô qua đường
Hơi ngần ngại cô đưa tay ra và đi theo anh, anh cho cô một sự an toàn và vững chải nhất định.Ngồi xuống ghế bên cạnh An Thy liền nói
– Anhchu đáo và tâm lý lam, cô gái nào yêu được anh chắc chắn sẽ rất hạnh phúc
– tôi mong cô ay sẽ nhận ra tình cảm của tôi
– Anh yêu rồi sao???
– Chỉ đơn phương mình tôi biết ,nhưng tôi sẽ luôn âm thầm bên người tôi yêu
– Như vậy có được coi là đau khổ hay không ???
– Em đã nghe một câu nói ” phụ nữ thường sẽ chọn người làm cho họ cười ,cho họ vui vẻ…Còn đàn ông lại yêu sâu sắc người khiến họ phải khóc …” , tôi thà đau khổ để ở bên người mình yêu , còn hơn là ở bên người mình không yêu trong yên ả
Cả hai đều trầm tư im lặng sau câu trả lời của Tuấn Kiệt.Mỗi người đều đang theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình
……………………………………….
Ngày thứ hai ở Châu Đốc !!!
An Thy đã dậy từ rất sớm , cô hào hứng với địa điểm mình sắp được tới, đó chính là làng nổi Châu Đốc , sinh ra và lớn lên ở miên biển nên được đi tới những vùng sông nước khiến cô có một cảm giấc thật gần gũi. Tuấn Kiệt nhìn An Thy cất giọng
-Em , biết chèo xuồng không ???
-Em không nè
– Lên đây tôi sẽ dẫn em đi
-Anh biết chèo thiệt sao ???
-Không những biết chèo xuồng mà còn biết bơi nữa , yên tâm đi
anh nắm nhẹ tay đỡ cô ngồi yên vào vị trí của mình , chiếc xuồng nhẹ nhàng lướt trên mặt sông ra xa , phong cảnh thật hữu tình , nhà nhà nổi trên mặt nước nằm san sát cạnh nhau . Bầu trời trong lành vs mấy bay và gió thổi ,Không khỏi khiến An Thy thích thú
– Tuân kiệt , khi nào có dịp tôi hi vọng mọi người trong nhà hàng sẽ được đi chơi cùng nhau một chuyến ở nơi đây
-Tôi sẽ sắp xép
– Có cả Phương Nghĩ nữa nhé hihi
-Phương Nghi , Phương nghi là ai ??
-Là phụ bếp gần chú Nam đấy , cô ấy rất tốt bụng và dễ thương
– à thì ra cô ấy tên là Phương Nghi , cô ấy thân với em sao ???
– Đúng vậy , cô ấy là người bạn duy nhất của tôi ở đây , đặc biệt cô ấy rất ngưỡng mộ anh . Tôi cũng vậy , tôi không ngờ anh giỏi như thế
-Giỏi ?em khen tôi ư ???
-Anh là công tử con nhà giàu nhung cách sống của khiên tôi thấy thật gần gũi , giản dị .Anh sống hòa mình với thiên nhiên vs những người dân lao động nghèo khổ như chúng tôi ,Anh lại biết làm rất nhiều việc mà tôi nghxi những người như chúng tôi mới phải làm ….Anh không cho tôi cảm giác chúng ta ở hai thế giới khác biệt nhau ,nói chung suy nghĩ của tôi về anh đã thay đổi rất nhiều , thậm chí là tất cả .Tôi đang phân vân , những người như anh thì có ươc mơ hay không bởi khi anh quá đầy đủ rồi thì ước mơ cũng là điều đơn giản ….
– Ai sinh ra mà không có ước mơ , có hoài bão , có lý tưởng của mình . tôi cũng vậy . Khi thời gian trôi qua , khi tôi lớn hơn một chút , tôi mong sẽ cùng cô ấy – người tôi yêu , xây một căn nhà trước biển và sống những ngày tháng thật êm đềm – cùng nắm tay nhau già đi !!!
– Anh , thật lãng mạn , vậy anh có muốn nghe ước mơ của tôi hay không ???
-Rất muốn
– Tôi là một cô gái đa sầu đa cảm , tôi thích những thứ mà người ta thường gọi là ngôn tình .Tôi thích những nơi có tuyết rơi , vì khi nhìn những bông tuyết đó tôi cảm thấy mọi thứ thật đẹp đẽ .Tôi mong sẽ được ở bên người tôi yêu cùng ngắm tuyết rơi …cùng sưởi ấm cho nhau trong những ngày giá lạnh ……
– Ngày đó sẽ tới mà
-Sẽ nhanh thôi , đúng không ….hi vọng vậy
………………………………………..
Kết thúc chuyến đi miền tay đầy kỷ niệm …An Thy sâu sắc nhìn Tuấn Kiệt nhẹ nhàng nói “cám ơn anh đã cho tôi những trải nghiệm thật tuyêt vời , tôi sẽ không quên những giây phút đó , những giây phút bên một người bạn – người đồng nghiệp như anh ! Cám ơn anh đã cho tôi những ngày thật yên bình , đó là những ngày thật bình yên ”
………………………………………..
Trở về Sài Gòn với cuộc sống thường ngày , với những thói quen trong công việc , đi sớm về muộn …Những chuỗi ngày liên tiếp qua đi rất lặng lẽ..Thật nhanh đã tới ngày 10 , vậy là hai tuần công tác của Tuấn Khải cũng đã hết .An Thy nhìn điện thoại và mong chờ vì hôm nay sẽ được găp lại anh , những ngày qua cô thực sự rất nhớ anh .
Thay một chiếc váy màu xanh ngọc thật lung linh , có lẽ vì hôm nay là một ngày đặc biệt đối với cô ,khẽ thoa son môi màu hồng dịu ngọt , tóc xõa mềm ,vẫn là 8h tối cô ra chỗ mà cô và anh đã rất nhiều lần đợi nhau …..
Tuấn Khải tới sớm , vừa thấy An Thy anh ngay lập tức bước lại nhìn cô thật âu yếm , khẽ vuốt tóc cô và nói
– Em làm việc có mệt không ???
-Em không , em quen rồi
-Lên xe đi
-Dạ
Vào trong xe vì không che giấu được nỗi khao khát mong chờ khi phải xa nhau , anh nhẹ ôm lấy cô , bất ngờ trao cho cô một nụ hôn cháy bỏng
-Anh, em …..
-Anh nhớ em lắm …….thật không nhớ anh sao ???
-Nhưng em hơi ngại …..
-được rồi , em muốn đi đâu nè
– đi công viên , ăn quán cóc và nghe những bản nhạc nhẹ nha…nha anh ….
– Vậy anh sẽ mở tặng em một bài hát ………..chờ anh …..
nhạc khẽ vang lên…….

Ngày không em không lung linh nắng trên con đường.
Dòng người lướt qua riêng anh ngẩn ngơ miên man.
Và em hỡi có biết tim anh vấn vương bóng hình đợi mong.
Nhưng anh nín lặng không dám chạy đến bên em.
Vì ngại em hững hờ hay vì sợ làm em xốn xang. ….
Vì nếu em cần một bờ vai êm.
Nếu em cần những phút bình yên.
Anh sẽ đến ngồi kề bên em.
Khi em khóc giọt nước mắt chứa chan.
Dẫu phong ba anh sẽ đến với em.
Cho dù không làm em cười.
Anh sẽ đến để được khóc cùng em.
Vì nếu em cười nụ cười long lanh.
Con tim anh hạnh phúc rạng ngời.
Anh sẽ đến như bao lần.
Để mình cùng tựa vào vai nhau……….
-Em thấy sao ???? Em sẽ luôn dựa vào vai anh như thế này chứ ???
– Em sẽ không buông tay anh …trừ khi anh buông tay em ra………….
Vào công viên , anh nắm tay cô đi dạo , anh kể cho cô nghe những ngày xa cách nhau …An Thy cũng vui vẻ kể cho anh nghe những ngày trôi qua vừa rồi …., mua một vài món ăn vặt mà cô thích , ngồi vào một gọc ghế đá cô đút cho anh ăn thử những món ngon đó rồi khẽ cười ….Bỗng nhiên An Thy nhõng nhẽo …
– Tuấn Khải , anh cõng em đi …
-Cõng em ….
– Dạ
-Em sẽ là người đầu tiên anh cõng …..lên đây…..
Cô sung sướng nhảy lên lưng anh , hai tay ôm lấy cổ anh …va nói
-và Sẽ là người cuối cùng chứ ???
Rồi lại bất chợt đi xuống …..Cô nhìn anh …..thì thầm
-Tuấn Khải – Em yêu anh !!!
Chuong điện thoại vang lên …Tuấn Khải nhìn vào màn hình , mắt bỗng trầm xuống lạ thường .Anh suy nghĩ trong giây lát , bước vài bước về phía trước , phút chốc bấm nghe
– Anh nghe đây
– Anh có thể đến đây một chút không , em bị sốt và đang ở nhà một mình …em chợt nhớ hôm nay anh về………
Uyển Nhi với giọng nói thều thào và đầy mệt mói , khuôn mặt anh bỗng trở nên lo lắng
-Em sốt như thế nào ???
– Em rất mệt ……..
Quay mặt nhìn về phía An Thy …. trong lòng anh bộn bề những cơn sóng …..tra lời
– được , chờ anh …..
Bước về gần cô , anh cất tiếng
– Anh xin lỗi , anh có việc gấp phải đi
-Là việc gì ???
-Anh sẽ nói sau …..lên xe anhc hở em trở về
-Nhưng em chưa muốn về …..
-Thất sự anh rất gấp ….
-Vậy anh đi trước đi , em sẽ tự về sau ( cô nói giọng giận dỗi )
– Nhưng …..
-Anh không cần lo cho em ( mặt cô trở nên thật buồn )
– Vậy , em nhớ cẩn thận ….
Tuấn Khải không do dự đi thẳng ra bãi đậu xe …được một đoạn ngắn , An Thy không nhịn được chạy theo , ôm anh từ đằng sau, rất chặt ….tim cô đập từng nhịp đập mạnh mẽ ……giọng run run
– Đừng đi , hôm nay là sinh nhật của em …..em muốn được ở bên anh…đừng đi nhé ………….

You May Also Like