Yêu anh trai nuôi – Chap 2

Từ lúc em đi làm con nuôi, bố mẹ nuôi ba tháng một lần đều chở em về nhà thăm bố. Bố gầy đi nhiều nhưng có vẻ cũng có tiền. Bố không còn say rượu mà đi làm bảo vệ cho một quán ăn. Có lẽ vì em đi làm con nuôi nên ông không còn chửi bới em nữa. Mỗi lần về, ông đều nói chuyện rất nhẹ nhàng với em. Lần nào về thăm ông, bố mẹ nuôi cũng cho ông tiền.

Năm em mười bảy tuổi, ông bị ốm và đưa vào viện. Người ta bảo ông bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối vì uống quá nhiều rượu. Lúc đó bố mẹ nuôi và anh đều đến bệnh viện. Họ còn thuê một người giúp việc đến chăm ông, nhưng ông không qua khỏi. Một tháng tháng sau thì ông mất. Lúc ông mất, ông đưa cho em một bức thư. Em đọc xong mà khóc như điên. Ông bảo ông không phải bố ruột em. Mẹ em ngày xưa có thai với một người, nhưng người đó bỏ đi. Ông thương mẹ em bụng mang dạ chửa nên đón về. Mẹ em lúc đó không có tiền. Hằng ngày ông đều đi làm phụ hồ để về nuôi mẹ.

Hồi bé, ông rất tốt với em. Có gì cũng mang về cho em. Nhưng rồi lâu dần, mẹ em chẳng thể đẻ cho ông đứa con nào, với chuyện em không phải con ruột làm ông buồn sinh ra rượu chè như vậy. Lúc ông không say thì không sao, say vào là lại đánh em và mẹ. Đó là nỗi ân hận lớn nhất của cuộc đời ông. Lúc em đi, ông thương em, nhưng ông nghĩ cho em đi như vậy có lẽ sẽ tốt hơn cho em. Em đọc xong khóc nấc. Đúng là ông nhiều lúc đánh em, nhưng thực sự ông đã chăm sóc em từ bé. Từ lúc em đi làm con nuôi, ông cũng đối xử khác với em. Nhất là em còn không phải con đẻ ông. Sau đó bố mẹ nuôi em lo mọi thủ tục cho ông, kể cả đám tang.

4f7135e048ad56f32bd5e3f1a6d7ed35

Tối sau khi đám tang, em về nhà ngủ nhưng không ngủ được. Cứ ngồi một góc nước mắt lại chảy ra, em nhớ bố, nhớ cả mẹ. Em đang khóc thì anh sang. Anh thấy em như vậy liền ôm em, bế em lên giường rồi an ủi em rất nhiều. Được một lúc, em không khóc nữa. Anh nằm kể cho cho em nghe rất nhiều chuyện. Lúc sau, anh dậy định đi về phòng nhưng em kéo tay anh lại, bảo anh nằm với em, em sợ lắm. Thế là anh ngủ với em. Em gối đầu lên tay anh, nghe được cả nhịp thở của anh. Lúc đó tim em đập mạnh, như lần đầu tiên rung động.

Anh cứ vuốt vuốt tóc rồi hôn lên trán em, dỗ dành em ngủ. Bình thường có lẽ em chỉ coi như anh trai hôn em gái, nhưng lúc đó, em lại ước anh là người yêu em. Nhưng chỉ là trong ý nghĩ rồi em gạt bỏ đi.

Sáng hôm sau dậy, bố mẹ đã đi làm cả. Anh dậy nấu ăn sáng rồi gọi em dậy ăn. Anh bảo anh xin nghỉ học cho em rồi, hôm nay muốn đưa em đi chơi. Thứ bảy nên anh cũng được nghỉ. Em cũng chán nên đi chơi với anh. Anh đưa em đi biển ở Bãi Cháy. Sáng hôm ấy mát trời nên cả hai định đi bơi. Anh hỏi em mặc gì đi, em bảo mặc áo phông quần đùi nhưng anh bảo đi bơi thì phải mặc đồ bơi và mua cho em một bộ bikini. Mặc dù không hở hang quá, nhưng cũng đủ thấy đường cong của em. Lúc mặc ra, anh nhìn em rõ lâu rồi bảo em lớn thật rồi, mới ngày nào còn phẳng lì hai lưng, bây giờ ra dáng thiếu nữ. Em xấu hổ quá đánh anh mấy cái.

Buổi trưa về anh chở em về nhà rồi nấu cơm cho em, anh bảo hôm nay đặc cách em không cần nấu cơm. Những ngày sau anh vẫn chăm sóc em như vậy, rồi mọi chuyện cũng qua. Nỗi đau thương cũng vơi dần. Em với anh ngày càng thân thiết, và em luôn cảm giác rất lạ khi ở bên anh. Nhiều khi em hoài nghi chính bản thân, rằng đó có thật sự tình cảm của cô em gái dành cho anh trai mình không nữa.

Năm em mười tám tuổi, vào đúng sinh nhật em bố mẹ nuôi tổ chức đi Sing một tuần. Mọi công việc nhà giao lại hết cho cấp cưới của bố nuôi. Lúc đi bố mẹ định đặt ba phòng, nhưng anh bảo đặt hai phòng. Em và anh một phòng. Bố mẹ nuôi thấy em và anh thân nhau nên cũng đồng ý.

Buổi tối sau khi ăn xong, bố mẹ nuôi đi ngủ còn em và anh đi dạo quanh bờ biển. Anh kể với em rất nhiều chuyện. Anh bảo anh sắp lên trưởng phòng ở công ty, rồi anh kể đến chuyện bạn bè anh. Sau đó anh nói anh có món quà tặng em, là quà sinh nhật anh hứa với em. Sau đó anh đưa em một cái hộp, trong đó có hai sợi dây chuyền bạch kim, mặt có đính kim cương và khắc tên hai chữ cái TĐ, là tên bắt đầu của em và anh.

Em hỏi anh sau lại khắc tên anh và em. Anh bảo vì anh muốn em và anh mãi mãi được bên nhau. Sau đó, anh đưa em về phòng ngủ, lúc đó cảm giác của em rất lạ. Em thấy tình cảm của mình có gì đó sai rồi, hình như không phải em coi anh như anh trai nữa mà em thích anh rồi. Nhưng em không nói ra.

Bố mẹ nuôi thuê phòng cho bọn em là hai giường đơn. Anh ngủ một giường, em một giường. Cả đêm em không thể ngủ nổi. Được một lúc, anh gọi em, hỏi:

– Em vẫn chưa ngủ à?

– Chưa ạ.

– Trừ cậu bạn năm xưa ra đến nay em đã yêu ai chưa?

– Em chưa yêu ai cả. Anh đã yêu ai chưa?

– Bốn năm nay anh đều yêu một người.

– Đó là ai?

– Đợi tình cảm chín muồi, anh sẽ nói với em.

Em bảo nhớ đấy nhé, nhưng lòng cảm thấy buồn mà chẳng hiểu vì sao. Anh có người yêu bốn năm nay, nhưng tại sao chưa đưa về nhà lần nào. Nhưng em cũng không nghĩ nhiều.

Một tuần ở Sing, gia đình đi chơi rất vui vẻ. Đây có lẽ cũng là lần hạnh phúc nhất trong cuộc đời em. Mặc dù em với anh ngủ một phòng, nhưng mỗi đứa một giường. Đêm nào cũng nói đủ mọi chuyện từ trên trời xuống.

Đến đêm cuối cùng, bố mẹ nuôi và bọn em đi ăn ở một nhà hàng và uống rượu. Anh uống khá nhiều, ăn xong về phòng, anh bảo em đi tắm đi. Em đi tắm xong, ra thấy anh đang ngồi trên giường em, vẻ mặt khá mệt mỏi, có lẽ do hơi rượu. Nhìn anh mặc áo sơ mi, thân hình cao lớn, sống mũi anh rất cao, khuôn mặt đẹp trai dưới ánh đèn ma mị em bỗng thấy xao xuyến đến kỳ lạ. Anh mở mắt nhìn em, rồi hỏi:

– Em tắm xong rồi hả?

– Vâng, anh có tắm đi.

Anh đứng dậy lấy quần áo rồi đi tắm. Nằm trên giường mà em suy nghĩ nhiều cái, rồi như chờ đợi một cái gì. Chẳng hiểu sao, đầu óc em lại nghĩ đến những cái đen tối. Anh tắm xong đi ra, rồi lên giường của mình, lúc đó chẳng hiểu sao em lại hụt hẫng. Anh đang nằm, thấy em vẫn ngồi thì bèn hỏi:

– Sao em không đi ngủ?

– Em lạnh, không ngủ được.

– Vậy tắt điều hòa đi.

– Tắt đi nóng lắm.

Anh cười, bảo:

– Thế em muốn làm sao?

Em nói giọng giận dỗi, bảo:

– Chẳng muốn làm sao cả.

Anh thấy thế liền đứng dậy sang giường em và tiếp tục hỏi:

– Muốn làm sao nào?

Hơi thở anh ấm áp, có chút hơi men làm em càng thấy anh quyến rũ đến lạ kỳ. Anh ôm em, rồi bảo thế này đã đủ ấm chưa, rồi hai đứa nằm xuống. Em bảo đủ ấm rồi. Anh cười.

– Ngoan.

– Anh trai, anh kể chuyện tình yêu của anh đi.

– Không được gọi anh là anh trai. Anh không phải anh trai em.

– Anh không phải anh trai em thì anh là gì?

– Thôi anh buồn ngủ quá.

– Không được ngủ! Kể cho em đã rồi ngủ!

– Bây giờ không ngủ là anh làm linh tinh đấy.

– Linh tinh là làm gì? Anh làm đi?

Dứt lời, anh đè em ra và hôn. Môi anh nóng bỏng, nghiến ngấu. Em cũng hôn lại, chẳng hiểu sao lúc đó em lại phấn khích như vậy. Anh nói trong hơi thở:

– Anh yêu em

Em cũng đắp lại, rằng em yêu anh nhưng anh bỗng hất tay em ra rồi đứng dậy vào nhà vệ sinh. Khi anh rời khỏi phòng, em hụt hẫng vô cùng. Có lẽ anh say và đang nhớ tới người anh yêu. Còn em đang làm cái gì thế này?

Nửa đêm em đang ngủ thì thấy anh về, nhưng em mệt quá nên không để ý. Sáng dậy, anh vẫn tỏ ra bình thường. Cả gia đình về Việt Nam. Anh vẫn đối xử với em như vậy. Em có cảm giác anh quên cái chuyện kia rồi vì gần như em thấy anh không thay đổi gì cả.

Nhưng rồi nhà xảy ra biến cố, sau đợt em có kết quả báo đỗ vào học viện ngân hàng. Buổi tối, em đi ăn cùng bọn bạn. Lúc em đang ăn thì có người gọi cho em bảo về nhà ngay có việc gấp. Em hỏi có chuyện gì thì người ấy không nói. Em về nhà, nhưng bố mẹ nuôi và anh đều không có ở đó. Chỉ có một chú lạ mặt. Chú bảo đưa em đến bệnh viện. Lúc đó em vẫn chưa định hình được điều gì đang xảy ra. Đến khi lên xe, chú mới kể rằng hôm nay bố nuôi đi đến chỗ khai thác than thì xảy ra tranh chấp với bọn thổ phỉ than khác. Sau đó bắn nhau, bố nuôi trúng đạn đang nằm cấp cứu ở viện.

Lúc em lên viện có rất đông người. Mẹ nuôi đang khóc rất to. Anh cũng khóc, vừa đỡ mẹ nuôi vừa khóc. Nhận thấy có gì đó bất thường, em chạy vào thì được tin bố nuôi mất rồi. Em chạy đến chỗ mẹ nuôi ôm mẹ khóc. Mấy chú cấp dưới bố nuôi được hướng dẫn làm thủ tục mang bố về. Sau khi khám nghiệm tử thi rồi lấy lời khai xong, cảnh sát bảo mai mới được mang xác bố nuôi về. Em và mẹ nuôi cứ đứng ngoài cửa nhìn bố. Em thương mẹ quá. Tin sốc quá, em còn chưa đủ bình tĩnh lại.

Có lẽ biết gia đình chỉ còn lại mình là trụ cột nên anh không khóc nữa mà đi làm mọi thủ tục. Cả đêm đó em và mẹ nuôi không ngủ, cứ đứng ngoài chờ sáng mang bố về. Mẹ thì cứ khóc ngất lên ngất xuống, nhìn tiều tụy đến đáng thương.

Sáng hôm sau, anh và mấy chú đàn em của bố đến làm xong mọi thủ tục rồi bố mang ra xe. Anh chạy vòng lo tang lễ. Mẹ nuôi thì yếu quá. Em cũng không giúp được gì. Sau tang lễ, mọi người về hết. Nhà chỉ còn ba mẹ con, hiu quạnh vắng vẻ. Tối em qua phòng ngủ với mẹ nhưng mẹ muốn ngủ một mình. Sau tang lễ một tuần, em đi lấy giấy báo nhập học về thì anh gọi điện. Anh khóc rất nhiều, anh bảo mẹ uống thuốc ngủ tự tử rồi. Trời đất như sụp đổ dưới chân em. Một lúc mà hai người thân yêu mất đi, còn nỗi đau nào lớn hơn?

Em là con nuôi, em còn đau, nói gì đến anh. Em đi taxi một mạch về nhà. Thấy đông người lắm, toàn đàn em thân thích của bố mẹ nuôi. Anh ngồi một góc, khuôn mặt thất thần đau đớn đến tội nghiệp. Có lẽ, sau tang lễ của bố nuôi, anh đã quá mệt mỏi nên giờ không còn sức nữa rồi. Em chạy đến ôm anh. Hai đứa cứ thế khóc.

Tang lễ đều do các chú kia làm hết. Sau tang lễ, mọi người đều đi về. Một tháng hai người thân ra đi, đau lắm, em với anh cũng quá mệt mỏi, và đau thương. Đến tối, dọn dẹp xong mọi thứ em nấu hai bát mì. Ăn xong rồi hai anh em đi ngủ. Anh bảo anh thấy vắng vẻ hiu quạnh quá nên muốn ngủ với em. Em ôm anh rồi vào phòng anh ngủ. Căn nhà to đùng bỗng trở nên đơn độc. Cả đêm, anh cứ ngủ rồi lại giật mình. Em nằm ôm anh, xoa đầu anh như một đứa trẻ.

Những ngày sau đó, em và anh vẫn sống trong nỗi nhớ thương bố mẹ. Anh vẫn đi làm. Giờ anh là trụ cột của gia đình. Tiền bố để lại khá nhiều, nên dường như tiền nong không quan trọng lúc này, chỉ có tình thương, sự ấm áp của gia đình không còn nữa. Anh hôm nào cũng đi làm đến tối, nhưng không bao giờ bỏ bữa tối ở nhà. Em lúc đó vẫn chưa đi học nên vẫn ở nhà nấu cơm cho anh. Nhưng rồi em cũng phải lên Hà Nội học. Anh bảo:

– Em muốn anh lên đó cùng em không?

– Giờ bố mẹ mất rồi, cũng chỉ còn hai anh em nương tựa vào nhau. Anh lên cùng em cũng được.

Anh đồng ý, vì trên Hà Nội cũng có mấy công ty đang hỏi anh đến làm. Anh sẽ bán nhà này đi rồi viết đơn xin nghỉ. Trước khi em lên đi học mười ngày, anh nhờ bạn anh môi giới đất bán nhà, sau đó anh nhờ một người bạn anh trên Hà Nội mua giúp một căn hộ chung cư cao cấp. Anh thu dọn đồ của anh và ít đồ lưu niệm của bố mẹ với đồ của em cho vào ô tô, rồi hai anh em đi lên Hà Nội. Em biết lòng anh buồn lắm. Từ những đứa có bố mẹ lo từ A-Z, đến việc đi làm cũng chỉ là làm chơi, giờ phải tự mình bươn trải.

Lên Hà Nội, em và anh thu dọn nhà cửa rồi sắp đồ vào ở. Căn hộ có ba phòng ngủ, tuy không to và đồ sộ như ở nhà nhưng cũng rất đầy đủ tiện nghi. Anh được nghỉ hai hôm rồi bắt đầu đi làm. Em cũng bắt đầu đi học. Tối về, hai đứa nấu cơm ăn rồi nói chuyện, sau đó ai về phòng đó ngủ. Rồi mọi chuyện cũng bắt đầu vào guồng quay của nó. Em nhận ra tình cảm của mình dành cho anh đã đi quá giới hạn của một đứa em gái rồi.

Sau khi đi học được hai tháng thì ở lớp có một anh thích em. Những ngày anh bận, không đưa em đi học được thì anh kia (gọi tắt là anh Th) đều đưa đón em. Anh thì vẫn nghĩ em đi taxi đi học, còn Th rất quan tâm em, hỏi han và giúp đỡ em rất nhiều, nhưng tất nhiên em không yêu Th vì dường như tình cảm em dành cho ông anh trai hết rồi.

Cho đến một hôm, em đi học tiếng anh ở lớp buổi tối, Th đưa em về. Lúc đó, đến cổng chung cư, Th vuốt tóc em rồi cúi xuống định thơm trán em thì không biết anh từ đâu đến, kéo tay em. Th có vẻ ngạc nhiên, hỏi anh là ai. Anh bảo anh là anh trai em, xong kéo thẳng em lên nhà. Cửa vừa đóng lại, anh đã quát em rồi bảo sao lại để như vậy, bảo em dễ dãi. Em bảo em chưa kịp phản ứng mà thì anh nhìn em hằn học. Em tức quá, gắt lên:

– Anh điên à? Kể cả có sao thì cũng là việc của em. Em yêu ai cũng là việc của em.

Anh không nói không rằng, lôi em xềnh xệch vào phòng, đẩy em xuống giường rồi hôn em ngấu nghiến. Em cũng mặc kệ như vậy, sau đó anh ngồi dậy xin lỗi em. Anh bảo:

– Lần sau em đừng để thằng khác thân mật với em.

– Tại sao?

– Anh ghen!

– Anh là anh trai em cơ mà.

– Đừng gọi anh là anh trai. Anh không phải anh trai em.

– Thế anh không là anh trai em thì là gì?

– Tóm lại em đừng có liên quan đến thằng nào cả, vì em là người con gái của anh.

Em nghe xong sướng cả lỗ tai nhưng vẫn nói cứng là linh tinh. Xong anh ôm em, bảo em vẫn không hiểu à? Cấm được linh tinh với thằng khác. Em không nói gì. Anh cười hỏi:

– Em có thích anh không?

– Không.

– Không thích thì anh sẽ làm cho em thích. Anh thích em từ năm em mười lăm tuổi rồi nhưng em còn nhỏ quá nên anh chỉ để tình cảm đó trong lòng, đợi em lớn lên. Từ lúc em hỏi anh chuyện đến ngày, anh đã thích em. Mặc dù em mười lăm tuổi, nhưng em lớn và xinh như một cô thiếu nữ,

– Hóa ra anh nuôi tình nhân nhỏ.

Anh cười, rồi hai đứa ôm nhau. Em đi nấu cơm rồi gọi anh ra ăn. Lúc đó em cảm giác như là một gia đình nhỏ. Tối, anh bảo:

– Hôm nay anh muốn ngủ với em.

– Em bảo anh còn chưa nói yêu em đâu mà đã đòi ngủ.

– Anh nói yêu em từ lúc bên Sing rồi. Em không nhớ thôi.

Em cười. Hai đứa nằm với nhau, kể rất nhiều chuyện. Anh bảo mới đầu, lúc nhìn thấy em anh đã thấy em rất xinh và đáng yêu, mặc dù lúc đó em mới chỉ là cô bé 13 tuổi. Rồi em lớn lên, đến lúc mười lăm tuổi, anh mới phát hiện ra anh thích em, nhưng em còn quá nhỏ nên anh đành đối xử với em như một cô em gái, nuôi em lớn rồi thịt em. Có nhiều lúc, nhìn thấy em rung động với kẻ khác, anh sợ nuôi em lớn như vậy, rồi em bay theo thằng khác. Em cười ha ha:

– Hóa ra anh nuôi em để thịt em.

– Tất nhiên rồi. Anh yêu em, mất bốn năm để em lớn, còn chẳng rung động được với người khác.

– Thật ra em yêu anh từ năm em mười bảy tuổi rồi, nhưng em không nói ra thôi.

– Anh cũng đoán được ra tình cảm của em, nhưng vì em còn nhỏ, chưa đủ chín chắn nên anh muốn em lớn rồi tự quyết định tình cảm.

Rồi anh hôn em, tay anh luồn xuống dưới cơ thể em, hôn em, sau đó sex với nhau. Lần đầu tiên của em nên đau đớn vô cùng. Anh cứ nhẹ nhàng, vừa nhẹ nhàng, vừa mạnh bạo. Anh làm tình rất giỏi. Sau khi sex xong, anh bảo lần đầu đau, lần sau sẽ mê mẩn thôi. Em cười đấm anh thùm thụp.

Rồi những ngày sau, chúng em sex rất nhiều. Em dường như bị nghiện anh, nghiện mùi thơm, hơi thở ấm áp của anh.

Có một buổi sáng anh đưa em đi học. Đến cổng trường, chả hiểu nghĩ gì, anh tự dưng hôn môi em rồi tạm biệt. Lúc em quay sang đã thấy Th đang nhìn em với ánh mắt khó hiểu. Th hỏi em:

– Anh ta thật sự là anh trai em à? Sao anh trai lại có kiểu hôn như vậy?

Em không nói gì, xấu hổ bỏ vào trường.

Anh hằng ngày cứ đi kiếm tiền, lo học hành cho em. Anh vẫn giữ thói quen mua quà cho em hằng tuần. Dường như sau khi yêu, anh càng ngày càng chiều chuộng em, lúc nào cũng yêu thương che chở cho em. Một năm trôi qua, nỗi đau mất cha mẹ vẫn còn, nhưng cũng nguôi ngoai phần nào. Anh và em càng ngày càng yêu nhau hơn.

Chuyện tình của bọn em cũng ít cãi vã bởi anh lớn hơn em nhiều, rất nhường nhịn và chiều chuộng em. Anh hầu như chưa bao giờ giận em, đều là em tự giận anh. Dù đúng dù sai, anh lúc nào cũng xin lỗi em. Đều đặn, hàng tuần anh vẫn mua quà cho em. tối nào cũng về ăn cơm với em. Anh cũng rất hạn chế việc đi ra ngoài tiếp khách vì sợ em ăn cơm một mình. Ngày nào cũng như ngày nào, dù bận, tối anh vẫn hôn trán trước khi em ngủ.

Tình yêu cứ thế trôi đi, cứ nghĩ là sau bao đau thương, em cũng tìm được hạnh phúc, nhưng rồi không phải. Sóng gió lại ập đến.

You May Also Like