Yêu anh trai nuôi – Chap 4

Sau đó, P luồn tay qua lớp áo em. Cởi bỏ chiếc áo, anh run rẩy hôn lên cơ thể em. Em cũng ôm P hôn cuồng nhiệt. Em ôm P, nhưng lại nghĩ đó là anh. Bất giác, em kêu lên:

“Em yêu anh nhiều lắm Đ à.”

P bỗng khựng lại, khuôn mặt vô cùng sửng sốt. Anh dừng lại, ngồi dậy. Em nhận ra bản thân vừa làm sai một cái gì đó rồi. Em cũng ngồi dậy, nhưng chỉ biết im lặng nhìn anh. Có lẽ cả hai đều biết điều gì đang xảy ra. Em sex với P nhưng gọi tên Đ. P lên tiếng trước.

– Đ là ai?

– Em xin lỗi.

– Anh hỏi em Đ là thằng nào?

– Là người yêu cũ của em.

– Em chưa quên người yêu cũ? Chưa quên sao còn yêu anh? Em coi anh là gì của em?

– Em xin lỗi. Em không cố ý. Em xin lỗi…

Anh không nói gì mà bỏ đi. Một lúc sau quay lại, anh đè em ra, hôn khắp cơ thể em rồi làm tình với em, rất mạnh bạo và đau đớn. Em nằm yên, nhắm nghiền mắt mặc kệ anh làm gì. Xong anh đứng dậy, ra trước cửa ban công hút thuốc. Lần đầu tiên em thấy anh hút thuốc. Anh đứng đó, đơn độc vô cùng. Nước mắt em cứ không ngừng chảy. Em luôn chỉ biết làm khổ những người xung quanh em. Em khóc rất nhiều. Anh hút thuốc xong quay lại. Anh nhìn em, rồi nói:

– Thật sự, anh rất yêu em, yêu em từ lần đầu gặp em, từ khi thấy em khóc. Càng ngày càng yêu, anh yêu em nhiều đến mức bản thân còn chẳng nhận ra mình đánh mất cả lòng tự trọng vì em. Vậy mà tại sao em lại đối xử với anh như vậy?

– Em xin lỗi anh. – Em vừa khóc vừa nói. – Thật sự em cũng không biết em bị làm sao.

– Có chuyện gì cần nói với anh thì em nói đi.

Em không nói gì mà liền dẫn P sang phòng của Đ. P bật đèn, nhìn căn phòng rồi lấy tấm ảnh lên. Anh có vẻ sửng sốt vài giây, có lẽ vì P cũng nhận thấy Đ và P rất giống nhau.

– Cậu ấy đâu rồi?

– Anh ấy mất rồi. Hôm em khóc là ở mộ anh ấy.

– Sao lại mất?

– Vì bảo vệ em…

P không nói gì thở dài. Có lẽ anh cũng đoán được em yêu anh chỉ là vì anh có khuôn mặt giống người đàn ông mà cả đời em chẳng thể quên. P bảo với em cần thời gian suy nghĩ lại mọi chuyện, rồi bỏ về. Khi ấy, em cảm thấy bản thân vừa đánh mất điều gì đó quý giá.

Những ngày sau, P không liên lạc với em. Em có chút hụt hẫng và cô đơn. Quá quen với việc có P bên cạnh, dù chỉ là để thay thế anh, nên khi P đi, em thấy mất mát xen một chút buồn. Em bảo với nhân viên trông coi tiệm bánh rồi nghỉ mấy hôm. Ở nhà, em lại lôi ảnh anh ra ngắm, cứ cười cười, nói nói với anh như 1 kẻ điên. Em lại nhớ anh, nhớ đến những ngày bên anh. Anh lúc nào cũng dịu dàng, hiền lành, chỉ có khi ghen mới làm em thấy sợ. Những món quà anh tặng em, kể cả sợi dây chuyền em đeo, đều là kỉ niệm làm em chẳng bao giờ quên. Anh thật tốt với em. Trên đời này, những người tốt với em đều ra đi cả rồi. Em thấy lòng bỗng hối hận. Lúc anh bên em, yêu em, dành trọn trái tim cho em, đôi khi em lại thờ ơ. Anh lúc nào cũng bảo vệ, yêu thương em, cho em tất cả những gì em muốn mà em thì chỉ biết nhận. Đến khi anh mất đi rồi, em mới biết mình yêu anh như thế nào.

3da3161b046585685d153652451173bd

Em ở nhà mấy hôm, nhận thấy bản thân khép kín quá, nên quay lại tiệm bánh. Từ lúc bỏ đi, P không quay lại tiệm bánh nữa. Những ngày P đi, em thấy như có một khoảng trống trong tim. Hình bóng anh và P cứ quanh quẩn một góc khuất, đôi khi là 2 người, đôi khi lại là một. Một tháng sau khi đi khỏi nhà em, P bỗng quay lại. P vẫn vậy, ngồi ở góc đó, một lúc thì đi. Tan làm em đi về, ra khỏi tiệm bánh có một bàn tay kéo em lại, áp sát em vào tường rồi hôn em, đôi môi nóng bỏng. Em nhận ra P, hơi men chếnh choáng.

– Anh say à?

– Không. Về nhà em đi, anh rất nhớ em. Còn em, em có nhớ anh không?

– Em…

– Rốt cuộc trong trái tim em vẫn chỉ có cậu ta?

Em chẳng trả lời, bỗng thấy tim mình đau nhói. Thật sự, em không xứng với P, với tình cảm P dành cho em. Tất cả cũng là vì lấp khoảng trống, là một người có khuôn mặt giống anh, chỉ là em quá yêu anh mà ngộ nhận rằng người có khuôn mặt giống anh kia là anh. Em nhận ra P thật sự rất yêu em. Từ trước đến nay, P luôn dành cho em mọi thứ tốt đẹp. Anh chẳng bao giờ kể lể nhưng sau lưng lại giúp em rất nhiều. Từ những khó khăn của tiệm bánh đến cuộc sống cá nhân, cả những điều nhỏ nhặt như khi em ốm đau bệnh tật. Những người bạn của anh còn kể với em rằng anh chưa bao giờ dẫn ai đến viện ngoài em, chưa bao giờ cho họ gặp ai ngoài em.

P kéo tay em lên xe ô tô rồi chở em về chung cư. Cả đoạn đường, P im lặng, nhìn vẻ mặt anh đơn độc đến tội nghiệp. Về đến chung cư, anh bảo em ngồi xuống ghế. Anh châm điếu thuốc. Từ khi nào anh lại thành thục khi hút thuốc như vậy, trước kia tuyệt nhiên em không hề nhìn thấy. P nhìn em, mặt u ám, hỏi:

– Em có chút tình cảm nào với anh không?

– Em…

– Em không cần trả lời câu đấy nữa. Anh chỉ hỏi em một câu, lúc anh đi, em có nhớ anh, có buồn không?

– Em có.

– Ừm, vậy được rồi. Chí ít em cũng có tình cảm với anh. Như vậy đủ rồi, giờ em có thể kể cho anh nghe mọi chuyện xảy ra trước đây được không?

Em nhìn anh, thấy lòng quặn lên rồi bắt đầu kể lại chuyện của mình từ hồi nhỏ. Kể đến đâu, nước mắt chảy ra đến đó. Từ những năm tháng cơ cực tuổi nhỏ rồi đến lúc gặp gia đình bố mẹ nuôi, rồi đến lúc yêu anh. Kể xong, anh chẳng nói gì, kéo sát em vào, ôm em. Anh cứ thế ôm rồi vuốt ve mái tóc em.

– Cho anh cơ hội được bên em nhé. Có thể giờ em chưa quên được cậu ta, chỉ có thể coi anh như kẻ thay thế, nhưng không sao cả. Anh vẫn muốn được bên em, chăm sóc cho em. Tình cảm có thể từ từ rồi có, nhưng anh không muốn bỏ lỡ bất cứ điều gì nữa. Chỉ hy vọng mỗi ngày em có thể yêu anh thêm một chút. Nếu như nửa năm sau em vẫn yêu cậu ta và không có chút tình cảm nào với anh anh sẽ đi.

Em ôm anh khóc rất nhiều. Trên đời này vẫn còn có người muốn che chở cho em sao? Em hứa với anh và tự nhủ với bản thân mình cố gắng yêu anh hơn. Anh bế em lên giường. Em và anh hôn nhau cuồng nhiệt, rồi lao vào nhau. Mặc dù em không còn gọi tên Đ, nhưng dường như tâm tưởng em vẫn nhớ đến anh. Lúc sex, em vẫn mụ mị như là với Đ. Em bỗng thấy mình ích kỷ quá. Cả đêm P ôm em, vuốt ve tóc cho em. Anh bảo, anh từng yêu rất nhiều người, nhưng từ trước đến nay chưa có cô gái nào làm anh muốn được che chở như em. Anh muốn công khai với cả thế giới là anh yêu em. Anh còn muốn lấy em, chăm sóc em, muốn 1 gia đình nhỏ ấm êm. Em thấy bản thân thật may mắn khi gặp được P, nhưng thật sự em chỉ coi P như một sự thay thế. Em cứ ngộ nhận là anh để làm vơi bớt đi nỗi đau buồn.

Những ngày sau, P luôn ở cạnh em trừ lúc đi làm. Tối nào P cũng đưa em về. P giống anh một điểm, đó là dù đi đâu cũng không bao giờ để em ăn cơm tối một mình. Mỗi ngày P đều hỏi em, hôm nay em đã yêu anh hơn chút nào chưa, nhưng có lẽ em không thể yêu thêm một ai khác nữa nên chẳng thể trả lời P câu hỏi đó. Bóng hình anh trong tim lấn áp đi mọi người khác. P chẳng nói gì, chỉ cười buồn rồi ăn cơm xong bữa nào cũng rửa bát. Mỗi tối em đều nằm gối đầu lên P, để P vuốt ve những sợi tóc cho em. Thật sự em rất mong mình yêu P, để lòng em thanh thản hơn. Em cho P cơ hội, cũng như cho chính bản thân mình cơ hội, chỉ tiếc rằng cái bóng anh quá lớn.

P dường như không nhắc lại chuyện của anh. P bảo rằng P không quan tâm những chuyện đó nữa, cũng chỉ coi như quá khứ thôi. Em và P từ giờ sẽ bắt đầu tình yêu mới. Những tháng ngày bên P cũng bình yên mà qua đi, chỉ có điều, P càng tốt với em, em càng thấy day dứt. Mỗi tối, khi P không ở nhà em vẫn sang phòng anh, ôm ảnh anh và khóc. P thì luôn nghĩ em vơi bớt nỗi nhớ anh, bởi vì trước mặt P em luôn tỏ ra mạnh mẽ, chỉ đến khi P đi rồi, em mới thấy mình thật đáng thương và tội nghiệp.

Đôi khi em còn ích kỷ đến mức chỉ ước rằng P là anh, cho dù P không tồn tại cũng được, chỉ cần anh tồn tại mà thôi. Nhưng rồi em thấy bản thân quá ích kỷ, giá như em đủ can đảm buông bỏ được P chắc tốt hơn nhiều. Có lần em sang phòng anh, nằm ôm ảnh anh khóc, mệt quá ngủ quên luôn. Lúc tỉnh dậy thấy mình đang nằm ở phòng, rồi thấy P đứng ở cửa sổ hút thuốc. Em bỗng thấy nhói đau vô hạn. P người đàn ông bỏ qua cả sĩ diện của bản thân để yêu em, mà em cứ phụ anh lần này đến lần khác.

Những ngày sau, P vẫn tỏ ra bình thường, chẳng hề thay đổi, vẫn yêu thương chăm sóc em như vậy, đến nỗi em thấy mình quá tệ hại. Nhiều lúc em muốn nói với P rằng anh đừng tốt với em như vậy, rằng mình chia tay đi, nhưng mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt anh em lại không đành lòng. Thật sự, P rất cố gắng, cố gắng làm mọi cách để em quên anh. Mỗi tháng anh đều xin nghỉ ba ngày để đưa em đi chơi, đưa em đến những nơi vui vẻ, nhộn nhịp. Em cũng vui, thoáng vui lúc đó rồi thôi.

Mỗi điều P làm, em đều biết, đều thấy. Mỗi khi em thấy nhói lòng khi P buồn, hay để ý đến cảm giác của P, hay đôi khi em thấy khó chịu khi có cô gái nào đó gần P, hay khi em cảm giác mỗi ngày em yêu P hơn một chút, em đều thoáng có suy nghĩ có lẽ em yêu P rồi, nhưng rồi em gạt đi, và tự nhủ đó chỉ là vì P có khuôn mặt quá giống anh mà thôi.

Tiệm bánh trước vốn dĩ cũng đã đông khách, nhưng từ ngày buổi tối P đến giúp em quán càng đông hơn, nhất là với các cô gái. Những lúc em ốm đau P đều tự tay nấu cho em ăn, mua thuốc cho em.

P chẳng mua cho em quà hay hoa, nhưng trong nhà em, đủ loại thuốc bổ, kem dưỡng da, nước rửa tay, găng tay bảo hộ,… P luôn bảo em rằng, anh khô khan cứng nhắc, cũng chẳng thích tặng mấy món quà vô nghĩa, nên thôi, thứ gì bảo vệ được em thì anh mua.

P cứ lặng lẽ bên em như vậy, từng ngày qua ngày được thêm năm tháng nữa. Cho đến một hôm, em vào phòng anh, tìm thấy một cuốn sổ của anh. Cuốn sổ này em chưa thấy bao giờ, nằm một góc ở ngăn tủ nên em không để ý. Em lật trang đầu tiên, là anh ghi lại lần đầu tiên yêu em, là hôm em đến nhà anh, anh thích em từ lúc mới gặp nhưng vì em quá ngây thơ nhỏ bé, anh cũng không xác định nổi tình cảm của mình, nhưng lâu dần bên em anh mới nhận ra anh yêu em. Sau đó là những trang viết theo em lớn dần. Lúc cuối anh có viết, mỗi khi nhìn thấy em bên người đàn ông khác, lòng anh rất buồn, thấy người khác ôm em, anh thấy mất mát vô cùng. Em đọc xong lại khóc ròng, lại nhớ anh đến da diết.

Em khóc rất lâu, sau đó ra lấy một chút rượu uống. Hơi men cùng tâm trạng làm em khụy xuống. Em cứ nằm gục trên ghế, đến khi P về. Thấy em nằm đó, P chạy lại ôm em rồi hỏi em làm sao. Em nhìn P nhưng trước mắt em chỉ có hình bóng anh nên cứ ôm rồi hôn. P có vẻ hơi lạ, nhưng anh cũng hôn em rồi bế em lên giường. P đè em xuống hôn lên em, rồi cởi từng nút thắt trên người em. Em vừa hôn vừa nhớ đến anh rồi khóc, cứ vừa khóc vừa hôn. Em hỏi anh đi đâu thế? Sao giờ mới về? P cười bảo anh đi làm mà, sao hôm nay em lại nhớ anh? Em bảo lúc nào em cũng nhớ anh. P lau nước mắt và hôn em thắm thiết, rồi em và P như hòa lại nhau. Em lại khóc. Lúc cao trào nhất, em khóc, rồi bảo:

– Đ à? Sao anh cứ đi mãi thế. Anh không biết em nhớ anh lắm sao? Sao giờ anh mới trở về? Anh có biết ngày nào em cũng mong anh, ngóng anh, ngày nào em cũng khóc vì anh không?

Nói xong, em mới nhận ra người trước mặt là P, chứ không phải anh. P dừng lại, không nói gì, đứng dậy châm điếu thuốc hút. Em lại sai rồi. Hút thuốc xong, P lại giường, ôm em. P khóc, lần đầu tiên em thấy P khóc, từng giọt nước mắt chảy xuống ướt đẫm vai em.

– Sau tất cả, mọi thứ anh làm đều vô nghĩa. Anh thất bại thật rồi.

– Em… em có lỗi với anh.

– Không cần đủ sáu tháng đâu. Anh sẽ đi, từ nay sẽ không gặp lại em nữa.

Nói rồi, P mở cửa đi. Cuối cùng, lại một lần nữa em làm tổn thương P. Em nằm suy nghĩ rất nhiều, khóc rất nhiều. Lần đầu P đi, em thấy có lỗi, nhưng lần này, em vừa thấy có lỗi, vừa thấy đau đến nghẹt thở. Cả đêm em không ngủ được. Lần đầu tiên, em mong P trở về, nhưng cả đêm a không về.

Một tuần sau, P không hề liên lạc với em. Đồ của anh vẫn ở đây mà anh đã đi rồi. Em nhận ra bản thân có cảm giác khác với P. Hình như là do cái chết của Đ mà chính em cứ chìm đắm trong nó mà không dứt ra được. Em yêu Đ, dường như em sợ em không yêu Đ nữa. Em sợ em có lỗi với anh nên luôn buộc mình là cả đời chỉ được yêu Đ. Không phải em không yêu P, mà là em không chấp nhận sự thật. Em sợ em yêu P sẽ không còn yêu Đ nữa.

Hai tháng sau khi P đi, em bỗng nhận ra mình cô đơn đến nhường nào. Hóa ra, em lại nhớ nhung anh đến vậy. Lần đầu tiên sau khi Đ mất, em bỗng thấy muốn tìm bóng dáng khác ngoài Đ, nhớ những cái ôm của P, nhớ khuôn mặt nhìn kỹ lại thấy sự khác biệt của P. Nếu như lúc P mới đi, em chỉ nhớ và đau lòng thì giờ em nhớ P đến phát điên. Em nhớ Đ từng viết, người ở lại phải sống tốt thì người đi rồi mới yên lòng. Và em quyết định tìm P. Nhưng giờ em chẳng biết tìm P ở đâu nữa.

Trăm mối tơ vòng trong đầu, ngổn ngang. Em ngồi, nói ngắm ảnh Đ rồi bảo em nên đi tìm P hay không. Rồi em nghĩ, có lẽ Đ cũng muốn em được sống tốt. Đ yêu em như vậy, sẽ không muốn em cả đời sống trong nhung nhớ, buồn bã đâu. Bao nhiêu người ra đi vì em, em không thể để mất P nữa. Em đã vì không trân trọng Đ, mà Đ mất đi rồi em cứ hối hận. Em sợ, sợ P cũng biến mất như vậy.

Em chạy đến bệnh viện của P nhưng không thấy anh. E đến khoa huyết học tìm bạn anh. Có lẽ bạn anh cũng đoán được em sẽ đến nên không tỏ ra ngạc nhiên. Anh ấy hỏi em có phải đến hỏi về P không rồi đưa cho em một cái chìa khóa, cùng một bức thư và bảo em P gửi anh cho em cái này, toàn bộ điều em muốn hỏi đều trong đó cả.

Em về nhà chẳng kịp làm gì, mở vội bức thư ra đọc. Đầu thư P nói, gửi người con gái, cả đời anh mãi yêu. Sau đó là P bảo, P yêu em từ khi em còn mười chín tuổi. Lúc đó Đ mới mất, P đi thăm mộ mẹ thì thấy em khóc ở đó. Lần đầu tiên nhìn thấy em, anh như bị điện giật, rồi thích em, cứ mong một lần gặp lại. Sau này duyên số thế nào lại được gặp em hai lần nữa, rồi yêu em. P nói rất nhiều, nói yêu em nhiều lắm nhưng sự cố gắng của P mãi không được đền đáp, đến khi sex với em, em vẫn gọi tên Đ thì đủ để P hiểu anh thất bại rồi. Nhưng P mong rằng có ngày em nhận được lá thư này, vì điều đó chứng tỏ em yêu P nên mới đi tìm anh, chỉ là em không nhận ra tình yêu đó thôi.

P bảo muốn có một bí mật với em, đó là chiếc chìa khóa nhà P, em tự đến và tìm hiểu. Chỉ tiếc rằng P không có cơ hội để nói với em bí mật ấy. Em chẳng kịp nghĩ gì, đọc địa chỉ về, lao vội đến căn nhà ấy. Chỗ đó cách nhà em ba mươi phút đi xe, ngồi trên xe em cứ thắc mắc không biết bí mật gì. Đến nơi thì thấy đó là một căn nhà nhỏ, nhưng thiết kế khá tinh xảo. Mở cửa ra, thấy nhà gọn gàng và đầy tiện nghi, tuy vương chút bụi nhưng vẫn khá sạch, chắc chủ nhân ngôi nhà là người sạch sẽ.

Làm theo lời anh, em đến căn phòng nhỏ góc trái nhà, mở cửa đi vào. Trên bàn là một chiếc hộp nhỏ. Mở chiếc hộp mà tay em run run. Mở hộp ra em thấy một đống thư ở dưới có ảnh. Bỏ thư ra, em hốt hoảng, nhận ra tấm ảnh của bố nuôi. Mặc dù tấm ảnh khá cũ kỹ, nhưng em vẫn nhận ra ông. Đằng sau bức ảnh có ghi tên ông kèm theo chữ “Em yêu anh”. Em loáng thoáng nhận ra điều gì đó. Em mở từng bức thư ra đọc. Có hai bức thư là của bố nuôi gửi cho mẹ anh, nội dung chỉ là lời lẽ yêu đương nồng nàn. Còn một bức thư là của mẹ anh gửi cho anh, nội dung người trong bức ảnh, tức bố nuôi em chính là bố ruột anh, vì ngày xưa bố nuôi theo làm thổ phỉ than nên mất tung tích đến bây giờ. Mẹ anh cứ ngỡ rằng đã mất rồi, bà cũng tìm nhiều lần nhưng không thấy.

Còn một bức thư cuối là anh gửi em. Anh bảo khi đến nhà em, anh không hề biết anh và Đ là anh em ruột cùng cha khác mẹ, cho đến khi sau lần sex đầu tiên em gọi tên Đ rồi dẫn vào phòng Đ, thấy ảnh Đ, anh rất ngạc nhiên vì có người giống anh đến như vậy. Anh lúc đầu rất ghét Đ, vì chính Đ là nguyên nhân làm em không muốn yêu anh, nhưng rồi nhìn thấy ảnh Đ, anh nhận ra rằng anh phải thay Đ chăm sóc em. Nhưng rồi em cứ chối bỏ tình cảm của anh, nên anh đành ra đi. Lúc đó anh vẫn không hề nhận ra anh và Đ là anh em ruột, nhưng hoài nghi lớn nên anh có về Hạ Long điều tra. Vì Đ bán nhà đi, những người xung quanh lại chẳng có ảnh nên anh đành quay về. Cho đến một lần, anh tò mò mở cửa căn phòng còn lại, thấy trong đó rất nhiều đồ của bố mẹ nuôi, và có cả ảnh của họ nên anh nhận ra. Về nhà, anh tìm lại thư của mẹ anh và biết rằng anh là con của bố nuôi, là anh em của Đ.

Cuối thư anh nói rằng anh vẫn yêu em và muốn chăm sóc cho em, nhưng sợ rằng anh sống mãi trong cái bóng của Đ, nên anh đành ra đi.

Đọc xong thư của anh mà em choáng váng. Định mệnh chẳng lẽ có thật. Có phải vì em quá đáng thương mà ông trời cho anh thay Đ đến chăm sóc em? Em vừa đọc vừa khóc, thương anh nhiều lắm,

là em yêu anh thật rồi. Đ vẫn ở đây, trong tim em, nhưng anh cũng trong đó, đứng cùng Đ luôn. Em chỉ ước có thời gian quay lại để thấy anh. Em khóc rất nhiều. Em lại đánh mất một người nữa. Đ đi rồi. Có anh đến bên em, vậy mà em chẳng hề trân trọng. Anh làm cho em tất cả mọi thứ, vậy mà em cũng chỉ biết nhận.

Em về nhà thì nhận được điện thoại của anh làm cùng bệnh viện với anh. Anh ấy bảo có chuyện muốn nói, tim em như thắt lại, không lẽ có chuyện gì nữa hay sao. Em và anh ấy hẹn nhau ở quán cà phê. Anh ấy hỏi:

– Em có yêu P không?

– Lúc đầu em vốn nghĩ là không, nhưng giờ thì em phát hiện ra em yêu anh ấy thật rồi nhưng chẳng biết anh ấy ở đâu.

-Thật ra anh biết nó ở đâu. Anh không định xen vào chuyện người khác đâu, nhưng thật sự anh bị cảm động tình yêu P dành cho em, nên anh cũng muốn hai đứa đến với nhau, nhất là bây giờ em biết mình yêu cậu ấy rồi. Cậu ấy mới lên Sa Pa vì viện anh có đợt lên một tháng để tình nguyện. Từ lúc chia tay em thì cậu ấy vẫn ở viện làm việc và chờ em đến tìm. Nhưng có lẽ chờ không thấy cậu ấy nghĩ em không hề có tình cảm với cậu ấy nên đã đi.

– Anh cầu xin anh cho em địa chỉ được không. Thật sự em không muốn mất anh ấy lần nữa.

– Em chắc chắn với tình cảm của mình chưa? Anh không muốn sau này…

– Em chắc chắn. Em chắc chắn. Coi như em xin anh

Anh ấy cười rồi đưa em mẩu giấy. Em về nhà tắm rửa, sau đó mua một bó hoa đi ra mộ Đ, ngồi tỉ tê xin Đ phù hộ rồi về nhà chuẩn bị quần áo hôm sau đi Sa Pa vì lúc ấy cũng muộn rồi. Cả đêm em không ngủ được, cứ mong trời sáng.

Sáng dậy thay đồ vội rồi mang đồ ra xe ô tô, đi thẳng lên SP. Đến nơi cũng trưa rồi. Đến địa chỉ anh kia cho, em gửi xe rồi tìm chỗ tình nguyện của bọn anh nhưng không thấy anh. Một lúc, có một chị mặc quần áo y tá đi qua. Em hỏi anh, chị ấy bảo anh mới đi đến nhà dân khám, chiều mới về. Trời Sa Pa lạnh hơn Hà Nội. Em lại không mang đồ nhiều, sợ anh về em không gặp nên chẳng dám đi đâu. Ngồi một góc ở đó chờ anh rồi em ngủ gật lúc nào không biết. Đang ngủ thấy tiếng anh gọi em, mở mắt ra thấy anh đang cúi xuống bế em vào phòng anh. Lúc vào phòng em mới tỉnh hẳn. Em nhìn anh, bao xa cách nhớ nhung ùa về. Em ôm chặt anh, rồi khóc rất nhiều. Anh cũng khóc, nước mắt anh ướt đẫm cả vai em. Em bảo em nhớ anh, em yêu anh, em nhận ra em sai rồi.

– Lúc đầu anh cứ nghĩ anh có thể quên được em. Anh nghĩ gặp lại anh sẽ mặc kệ em, nhưng rồi hôm nay về, nhìn em ngủ gật ở một góc, anh mới phát hiện ra, cho dù em có đối xử với anh như thế nào, nhưng chỉ cần em chịu một chút tổn thương là lòng anh đau phát điên.

– Không, em không như vậy nữa. Em biết rồi, em yêu anh. Là yêu anh chứ không phải yêu hình bóng của Đ nữa rồi.

– Thật không?

– Thật!

Anh ôm em chặt, hét lên như điên, rồi bảo cuối cùng anh cũng đợi được rồi. Bọn em ôm nhau, kể cho nhau nghe bao nhiêu chuyện khi rời nhau đi đến nỗi chẳng thèm ăn cơm. Giờ thì em vẫn đang hạnh phúc bên anh. Tim em vẫn có hai người đàn ông, là anh và anh.

The End.

You May Also Like