Tình yêu của tôi….Thanh xuân của tôi….đi đâu mất rồi ( phần 9 )

“Cô gặp cháu một lát được chứ ?9h,Cô đợi cháu ở quán café đối diện”. Tối vãn khách,Hà chuẩn bị ra về thì nhận được tin nhắn.Là mẹ Việt. Lại gì nữa đây??? Hà thở dài…

“Cô đợi cháu lâu chưa ạ? Cháu xin lỗi vì xong việc hơi trễ”
“Chào cháu,cô cũng mới qua thôi”
“Vâng,cô gặp cháu có chuyện gì không ạ?”
“Cháu gọi đồ uống đi đã”
“Dạ”
Mẹ Việt trông rất sắc sảo,nên dù chẳng gây lỗi phải gì mà Hà cũng có phần hơi sợ.

“Hôm qua cô thấy thằng Việt nhà cô ngồi chơi với bé con nhà cháu,lúc đó mẹ cháu cũng ngồi đấy,nói chuyện vui vẻ với nó”
“Vậy à cô? Hôm qua cháu về muộn nên không biết ạ”
“Ừ,cháu biết đấy,nhà cô có mỗi mình nó là con trai,nên sớm hay muộn gì thì cô cũng chuyển giao công ty về cho nó làm,chứ cái lương giáo viên vài đồng bạc như thế thì sống thế nào??? Chẳng qua nó đã giao ước với cô là đến 30 tuổi nó sẽ về tiếp quản công ty,nên cô cứ để vậy cho nó thoải mái.”
“Vâng nhưng có chuyện gì mà cô cần gặp cháu muộn thế này ạ?”
“Cô cũng muốn nó sớm yên bề gia thất,cô đã chọn được đối tượng cho nó rồi,là bạn làm ăn với nhà cô”

0688906e5c7ff466a03dfc0757bee7bc

“Vâng,Việt cũng đến tuổi rồi,cháu nghĩ đây là việc tốt mà”
Mẹ Việt bắt đầu ngập ngừng….
“Cô không có ý gì cả,nhưng chắc cháu cũng biết,thằng Việt nhà cô nó để ý đến cháu,nên nó cũng rất quấn quýt với con bé nhà cháu,mà cháu thì…..”

Hà thừa biết,ý của mẹ Việt là cô không xứng đáng làm con dâu của bà,mà cô cũng đâu mong đợi điều ấy đâu. Nhưng mẹ Việt thì không nghĩ vậy!
“Cháu cầm lấy chỗ này đi,đây là chút quà cô gửi cháu,mai cháu làm thủ tục nhượng lại căn hộ cháu đang ở cho cô,cô sẽ chuyển cả gốc cả lãi cho cháu,để cháu tìm thuêcăn khác,hình như nó biết cả cửa hàng của cháu,nên…. ”.
Trời ơi,mới ổn định chưa được bao lâu thì bị đuổi khéo đi sao??????Phiền phức quá!!!!Hà vội thanh minh.
“….cháu hiểu ạ! Nhưng cửa hàng cháu vừa mới đi vào hoạt động,đang có khách quen. Mà cô yên tâm,cháu không có chút tình cảm gì với Việt cả…với lại….”
“Chào cô,chắc cô lo xa quá rồi,….có bạn trai ngời ngời như cháu rồi thì Hà với con trai cô làm sao có chuyện gì được chứ???” – Hà chưa dứt câu thì Hưng ở đâu sà xuống ngồi,ôm vai tình tứ (thực ra là đang ghì chặt vai Hà).
Mẹ Việt tỏ vẻ ái ngại,chưa kịp nói gì thì Hưng lại tiếp lời.
“Vấn đề là ở con trai cô thôi,cô về lo canh cậu ấy cẩn thận nhé! Nhà thì cháu sẽ tìm cho bạn gái cháu,cô cầm chỗ này về đi”
Mẹ Việt thấy vậy vội xin lỗi rồi ra về. Lại chỉ còn 2 con người ấy ngồi với nhau…Hà gạt tay Hưng ra rồi sang ngồi phía đối diện.
“Anh diễn sâu quá đấy”
“Ồ hình như cô đang khen tôi à? không có gì,tôi không thích người giàu,nhất là khi họ dùng tiền để hạ thấp người khác,cô đừng cảm kích tôi quá”
Hừm!không thích người giàu ư? Vậy ai là người bỏ cô để chạy theo tiếng gọi của đồng tiền nhỉ ? Cô trộm cười khinh bỉ.
“Thôi,tôi về đây,chào anh!”
“Tại sao lại ở đây?” (Hưng có khi nào đang ước câu trả lời là ở đây vì anh ko?)
“Này anh,hôm trước anh cũng hỏi tôi câu tương tự rồi đó!!! Anh không còn câu hỏi nào khác à?”
“Ý tôi là tại sao bây giờ lại về đây? Lại xuất hiện trước mặt tôi?”
“Hừm,anh vẫn dốt tiếng Việt như ngày xưa nhỉ?? có quê hương thì phải về chứ! Mà tôi xin đính chính,là anh bất thình lình xuất hiện trước mặt tôi đấy nhé! (Uhm cũng đúng nhỉ )
“Sao cô không trốn biệt tăm đi? Còn về đây làm gì?”
“Ơ hay nhỉ?? Cuộc sống của tôi,tôi thích sống ở đâu hay làm gì anh quản được à?”
“Nếu biết là sẽ về lại sao ngày đó còn bỏ đi?” . Hưng nói như quát!!!!

Hà nghe đến câu này lại trào lên nỗi uất hận!!!! Không phải tại anh sao? Vào đúng ngày sinh nhật tôi,từng nghĩ rằng sẽ lại vui vẻ và hạnh phúc bên anh,thì anh nói anh cần một tương lai tươi sáng hơn,một cuộc sống tốt hơn,và tôi không phải là lựa chọn tốt nhất,vậy tôi còn ở lại làm gì????tự tôn của tôi không cho phép tôi níu kéo một thứ tình yêu khiếm khuyết. Mắt ướt hoen mi,cô đứng dậy và ném lại cho Hưng một ánh nhìn căm phẫn.
Thấy cô khóc như vậy Hưng vội đuổi theo ra cửa nắm lấy tay cô,2 người giằng co rồi cô hét lên “đồ biến thái,cứu tôi với”.Tất cả mọi người trong quán đổ dồn về phía cô, mấy thanh niên lao ra giữ chân tay Hưng lại,cô bỏ chạy….một lần nữa Hưng lại bất lực nhìn theo…..

Lâm cũng vô tình có mặt trong quán café lúc đó….

You May Also Like