“Em có dám ký đơn không? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh” ( Phần 2)

Đó là hôm thứ 5 kể từ ngày tôi nhìn thấy bức ảnh đó.

Tôi không hẹn trước, lái xe gần đến cơ quan anh, điện thoại bảo:
– 5p nữa em có mặt cơ quan anh. Vợ chồng mình ăn trưa nhé? Tiện thể đi mua cái bếp từ cho ông bà luôn.
Chồng nói:
– Sao em không hẹn trước? Trưa anh bận rồi.
– Anh bận gì thế?
– À….hẹn ăn trưa với mấy ông bên TCTK thôi. Không hoãn được.
Im lặng.
– Ô kê.
Tắt máy, nhưng chẳng hiểu sao vẫn nhấn ga đi về phía cơ quan chồng.

Lần đầu tiên làm một việc kỳ cục như vậy. Ngồi trong ô tô và vô thức nhìn người đi ra đi vào cổng cơ quan chồng. Con phố này thật nhộn nhịp. Chắc chồng cũng sẽ không nhận ra vợ đâu.

Được nửa tiếng thì thấy chồng. Đi ra cùng với 2 đồng nghiệp nam, 2 đồng nghiệp nữ. Và tim tôi đập điên cuồng khi nhận ra cô gái trẻ trong bức ảnh chồng tôi đã xóa. Tóc xõa quá vai, mảnh khảnh, nhẹ nhàng. Cũng không có gì quá đặc biệt, nhưng chắn chắn là có thần thái. Tôi thấy chồng đứng cạnh cô gái, họ nói gì với nhau và tất cả cùng cười. Chồng tôi cười sảng khoái hơn cả. Rồi họ rời đi, mấy người đi trước, cô gái vừa đi vừa dùng điện thoại. Chồng tôi dường như cũng đi chậm lại để đi cùng.

Vậy đấy, hóa ra là đi ăn “cùng mấy ông TCTK” của chồng đây. Tôi siết chặt vô lăng. Thứ tôi ghét nhất chính là việc nói dối. Tôi lôi điện thoại ra:
– Anh đi chưa?
– Đi rồi, sao em?
– Xe em bị các bác chốt ngay bờ hồ tuýt còi, anh ra đây chút được không?
– Em đi làm sao mà bị tuýt còi?
– Sai làn.
– E tự xử lý được mà. A đi cũng xa xa cơ quan rồi.

Tôi biết không phải. Anh và các đồng nghiệp của anh vừa vào một quán ăn gần đó. Tôi bảo, ok, em sẽ tự xử lý. Cảm thấy có gì đó đau đau chạy dọc cơ thể.

nham-mat-yeu-em-phan-1

Buổi chiều, tôi gần như không làm được việc gì. Tôi vào fb và lục tung fb của chồng, của cô gái kia. Tôi nhận ra fb của chồng tôi gần đây tâm trạng hơn, chăm chỉ update hơn ngày xưa mà trước đó tôi không hề nhận ra. Còn cô gái, đúng là không phải nhân viên mới, chỉ là trước đây cô ấy làm ở bộ phận khác, nay được chuyển sang bộ phận chồng tôi quản lý. Đó là lý do dù đã mấy lần đi ăn uống cùng cơ quan chồng nhưng tôi chưa gặp cô ấy bao giờ.

Cô ấy đã có gia đình, một con gái, và mọi thứ cũng không được public nhiều.

Tôi cũng chỉ là một người đàn bà bản năng trong rất nhiều việc. Và bản năng nhất là khi có cảm giác hạnh phúc của mình đang có nguy cơ bị xâm chiếm thì xù lông ra bảo vệ, dù cách đó đúng hoặc là sai.

Tối đi làm về, cơm nước xong tôi bảo chồng:
– Anh nói hôm nay anh đi ăn với mấy ông bên TCTK à?
– Ừ, chồng tôi dường như ừ theo quán tính
– Chắc chắn không? Có đi với cô nào không?
– Làm gì có. Mấy ông ngồi với nhau.
Vẫn rất thản nhiên vì chồng nghĩ vợ hỏi mấy câu chuyện để làm quà.
– Ngồi ở đâu thế anh?
– À…cũng xa xa, mà em hỏi kỹ thế?
– Sao chiều nay cái Vân bạn em bảo là nhìn thấy anh đi ăn gần cơ quan?
Chồng im lặng
– Nó nhầm hả anh?
– Ừ, chắc nhầm.
– Thật không?
– Thật chứ sao ko thật.
Chồng định đứng lên bỏ đi tắm. Tôi kéo tay anh lại
– Sao anh lại nói dối em?
Chồng quay lại, chúng tôi chơi trò đọ mắt với nhau.
– Tại sao đi ăn với đồng nghiệp anh vẫn phải nói dối em? Hôm nay chính em với Vân nhìn thấy bọn anh đấy.
– Em giỏi nhỉ? Dạo này theo dõi cả chồng nữa à?
– Em H là em nào?
Chồng hơi sững lại, dù thực tế chồng tôi là người ko hề yếu bóng vía chút nào.
– Đồng nghiệp, sao em lại hỏi em ấy?
Tôi nhếch mép cười, bình thường nói về nhân viên dưới quyền anh toàn dùng chữ “nó” cơ mà. Giờ đặc cách là “em ấy” cơ mà.
– Anh rất thân thiết với “em ấy” (cố tình nhấn mạnh), hình như ở cơ quan mọi người cũng biết. Anh nghĩ em không biết sao?
– Em đừng suy diễn nữa.
– Em ko hề suy diễn gì ở đây. Chính vì cách anh nói dối khiến em phải đặt ra câu hỏi. Anh biết tính em rất ích kỷ trong chuyện tình cảm đúng không? Anh cho là vô lý cũng được nhưng em không chấp nhận được việc chồng em quá thân thiết và chia sẻ quá nhiều với người khác, đặc biệt là phụ nữ.
– Thế nào là chia sẻ? thế nào là thân thiết? Em bị hâm à?
– Như thế nào em nghĩ tự anh biết là đủ rồi. Em nói trước, đừng để em phải can thiệp vào việc này.
– Em thích làm gì cứ làm đi.

Chồng tôi lạnh lùng buông từng chữ, đi ra khỏi phòng và đóng cửa rất mạnh. Tôi ngồi đó, đờ đẫn người ra, cảm thấy có điều gì đó không đúng ở đây????