P2: “Mẹ Chồng”!!!! – Phần 4

Có tiếng chim hot bên ngoài ô cửa tôi choàng mở mắt…tôi thấy Kevin ngồi cạnh nhìn khiến tôi giật mình bật dậy…

-Anh sao lại ở đây,con của tôi đâu
Kevin: Bình tĩnh đi thằng bé đang được y tá tắm rửa…
-Thằng bé ,con trai sao?
Kevin: Đúng vậy là con trai ( tôi ôm miệng khóc vì sinh được con ra)…
-Anh tới đây làm gì,để họ truy giết gia đình tôi đến bao giờ nữa,tôi đã làm sai điều gì vậy Kevin…( tôi đánh vào người anh ta)
Kevin: Cứ đánh nếu em thấy vui hơn,anh xin lỗi vì tất cả…
-Rốt cuộc tôi đã làm gì anh cơ chứ,tôi đã làm sai điều gì làm ơn nói cho tôi nghe đi ( tôi mất bình tĩnh Kevin giữ tay)
Kevin: Hãy chờ anh,chỉ 1 chút nữa thôi,anh nhất định sẽ bảo vệ được em
-Tại sao anh lại đâm tôi vậy Kevin,tại sao anh nhẫn tâm đâm tôi người mà anh nói yêu!tại sao anh lại thay đổi đến vậy,anh có hiểu cảm giác của tôi k,tôi cố nghĩ rằng anh vì yêu người khác nhưng cho đến cuối cùng tôi cũng không nhận ra được là tại sao???
Kevin: Anh là Mafia ( Tôi buông thõng tay) từ lúc anh sinh ra vận mệnh đã ràng buộc rồi,anh k muốn lấy Thu Ngọc vì sợ sẽ có ngày chia tay,anh cũng k thể nghĩ rằng anh lại yêu em …
-Anh đã cho em biết tình yêu này là 1 điều dối gian,em sẽ không bao giờ để tình yêu ấy ra đi vì tình yêu đó chính là anh ( Kevin bật khóc )
Kevin: Anh đau lòng lắm Phương à,anh không muốn thấy những dòng lệ đau thương này nữa …anh hối hận nhất là đã yêu em…đã làm khổ em…
_Em sẽ chờ anh ,em sẽ bỏ qua hết tất cả vì con và dù anh là ai thì hãy từ bỏ vì mẹ con em…dc k?
_Anh k thể đồng nghĩa vs việc giết em,chỉ khi nào anh nắm hết tất cả anh nhất định sẽ bảo vệ được em…
Key: Đến lúc phải đi rồi người nhà Phương cũng đc đưa đến rồi
Kevin: Em sẽ k sao nữa vì đã có con với anh,họ sẽ không phá lệ mà sát hại em đâu,em k cần trốn tránh nữa…chúng ta hãy cứ đàng hoàng mà quay về …hãy tin anh…( Kevin sờ lên má tôi rồi quay đi)
Mẹ và dì tôi lao vào ôm tôi khóc lớn

em-co-dam-ky-don-khong-hay-ky-no-truoc-khi-dua-cho-anh-phan-17.

Mẹ: Lo quá con à,mẹ thật sự lo lắm con ơi…may là k sao tạ ơn trời đất
Dì: Cháu của dì ( dì sợ khóc lớn) …
Kevin quay trở về nơi hội đồng đang tập trung…
Hội Đồng A: Chúc mừng cháu có con trai
Kevin: Thông tin cũng nhanh quá nhỉ
-Nhanh chứ những gì liên quan đến cháu đều rất nhanh
Nick: Thật sao con,vậy mau đưa con bé về đi con còn chờ gì nữa…
Hội Đồng A: Vậy việc kết hôn thì sao đây???
Kevin: Vẫn tiến hành như bình thường,với cô ta chỉ là trách nhiệm có con với cháu còn cháu tuyệt đối vô cảm với cô ta lâu rồi.
Hội Đồng B: Đúng là không hổ danh là con cháu nhà Smit
Bố Robin: Cái thằng số đào hoa có cả vợ bé lại chuẩn bị cưới vợ lớn…
Nick: Ngậm miệng mày lại đi ( ý nói bố Robin)…
Kevin: Nếu k có việc gì nữa cháu về nghỉ ngơi đây???( kevin lên phòng Key chờ sẵn)
Key: Hôm đó ở lễ kết hôn sẽ ám sát hắn ở đây và đây là dễ nhất ( ám sát hai hội đồng có tiếng nói nhất)
Kevin: Phải thật gọn gẽ chỉ cần chúng chết tao có thể đàng hoàng mà sống ( Kevin cười nhìn Key)…
Tại quán trà Rika và Ngọc đang tâm sự
Ngọc: Định ngày rồi à
Rika: Đúng rồi chị ,mấy hôm nữa thôi em sẽ dc về bên anh ấy
-Chúc mừng em …
-Chị có còn yêu anh ấy k đấy
-Không đâu bọn chị kết thúc lâu rồi mà…chị nghe nói Phương cô ta sinh con với Kevin rồi
-Thật sao chị
-Đúng vậy nếu có con vs người lãnh đạo thì sẽ k bị truy sát đó là quy luật rồi..
-Con điên đó sao cứ ám lấy em vậy,vậy giờ phải sao hả chị…

Ngọc: Chị bảo giờ phải tìm ra nơi nó sống rồi mới dễ tìm cách,em phải theo dõi Kevin xem sao…
Rika: Không được nếu anh ấy biết sẽ giận huỷ cưới với em thì sao?
Ngọc: Sẽ không đâu Kevin nói cưới là cưới nhưng nếu cô ta mớm lời vì dù sao giữa họ cũng có đứa con ràng buộc…biét đâu anh ấy sẽ đổi ý,phải biết được cô ta đang ở đâu…???
Rika: Chị yên tâm em nhất định sẽ điều tra ra và sẽ nói rõ với cô ta rằng em là ai?còn cô ta là ai,dùng đứa con trói Kevin,con đàn bà này được đấy….( Ngọc nhếch mồm)…
Kevin đứng bên ngoài cửa nơi đang cất giấu Phương tại 1 căn nhà gỗ bên con suối nhỏ,sâu trong rừng,gia đình phương cũng đến đây sống…
Nam: Tôi kb giữa câu và em gái tôi là gì nhưng đừng để con bé gặp nguy hiểm nữa…tôi xin cậu đấy…
Kevin: Anh yên tâm ,chuyện này sẽ không xảy ra nữa
Nam: 1 ngày mưa tuyết con bé về và nói rằng đã ly hôn,tất cả đều ngỡ ngàng…và rồi liên tiếp những người trong nhà gặp nguy hiểm,con bé thậm chí k dám bc chân ra khỏi cửa nửa bước,vậy đấy Kevin cậu yêu con bé là như vậy sao,để cho nó vết thương lòng rồi vứt bỏ nó,em tôi không xứng đáng bị như vậy …( Kevin buồn bã nhìn vào phòng Phương đang đu đưa con trong nôi rồi nhìn Kevin cười…)
Kevin: Cho em 1 chút thời gian nữa thôi ,em nhất định sẽ làm được…em sẽ đàng hoàng đưa cô ấy trở về…
Tôi thấy tiếng Kevin mở cửa ,khuôn mặt mệt mỏi nhưng vẫn sờ má con rồi nằm vào lòng tôi…
Kevin: Anh buồn ngủ quá
-Vậy thì ngủ đi
Kevin: 8 tháng qua anh mất ngủ ,cứ nghĩ đến em là anh lại không thể nào nhắm mắt được,anh xin lỗi ( Kevin nói rồi mắt nhắm nghiền lại ngủ ngon lành)
_Ngủ thôi anh ,ngoài kia còn biết bao giông tố em chỉ muốn chúng ta luôn bên nhau vượt qua tất cả ( Tôi hôn lên trán Kevin)…
Tối đến Kevin chuẩn bị nước tắm
Kevin: Anh tắm cho con được
-Thôi em xin anh ( Kevin cứ đòi tắm)
-Anh làm được…bố sẽ gọi con là Sóc nhé …
-Nghe như con gái vậy?
-Hay mà anh thích cái tên đó …( Hai bố con vào nhà tắm rồi Kevin nhẹ nhàng tắm cho con …nhìn bố to vạm vỡ còn con thì bé xíu,tôi thấy lòng thật sự hạnh phúc đang trở lại)…
Tôi đi gội đầu ra thấy Kevin cầm sẵn máy sấy tóc …
Kevin: Lại đây…
-Chà nay nịnh ghê nhờ …
-Nịnh gì ,chỉ là muốn làm chút gì đó cho em,à mẹ em khi nào quay lại
-Mẹ nói về đó thu xếp chào mọi người rồi là bố mẹ chị Katty nữa thì mới đi được…
Kevin: Sắp tới anh sẽ không đến đây được trong khoảng 3 ngày ,anh đã gọi 1 giúp việc cho em và có Sát Thủ A sẽ có nhiệm vụ bảo vệ em…
-Vẫn còn nguy hiểm vậy sao?
-Chỉ là phòng thôi…đừng lo gì cả,anh yêu em ( hôn lên môi tôi)…
Nhìn bóng Kevin quay lưng đi tôi thấy trong lòng có chút nhớ nhung,có chút luyến tiếc…
Kevin bước ra ngoài xe gương mặt lạnh tanh…
Key: Dường như ở bên cô ấy mới thấy cậu là 1 con người khác…khi ra ngoài rồi gương mặt cậu lạnh nhạt như sắp chết vậy…
Kevin: Có lẽ vậy tao cảm thấy vô cảm vs tất cả ngoại trừ cô ấy…( Kevin cười nhẹ) việc ám sát chuẩn bị đến đâu rồi
Key: Rất cẩn thận rồi phòng trường hợp hắn uống giải độc thì sẽ bị cắt cổ tại chỗ…
Kevin: Đám cưới diễn ra sẽ là lúc chúng k nghi ngờ nhất,hội đồng ơi là hội đồng đến lúc tiễn cả hội lên đường rồi…( kevin nhếch mồm mặt đầy sát khí)…
Xe phóng đi góc khu vườn 1 kẻ ẩn nấp gọi điện…” Rika tôi đã tìm được rồi ,phải nấp ở đây k dám ra đấy”
Rika: Tốt lắm tiền sẽ được chuyển vào tài khoản của anh,giờ thì nhắn địa chỉ qua cho tôi…
Hôm sau ,tôi dậy cho con ra tắm nắng rồi ngồi ngoài hiên đọc sách…
Giúp Việc: Cô có cần hâm lại sữa không,tôi thấy nguội rồi…
-Vậy phiền cô rồi ạ ( tôi thấy sát thủ A đứng bên dưới)
Sát Thủ A: Anh sẽ về mà nhưng còn đi làm nữa em ,nói với con anh về chúc mừng sinh nhật con sau được không? ( thấy bên kia cúp máy trước tôi cười rôi gọi với)
-Sát Thủ A …nếu có việc thì anh cứ đi đi tôi có chị giúp việc rồi…
-Nhưng nhiệm vụ của tôi là…
-Gia đình quan trọng hơn,tôi ở đây cũng sẽ không sao đâu,nơi này kín đáo mà,có bé Sóc nữa hội đồng sẽ k động tới tôi đâu…về đi sinh nhật con k về thì thật k đúng…
-Vậy tôi sẽ đi sớm về sớm
-Cứ thong thả nhé …
Tại Lâu Đài Smit …Rika đi đi lại lại trong chiéc váy cưới
Ngọc: Em làm chị chóng mặt đấy
Rika: Chị chỉ dằn mặt cô ta thôi phải k?
Ngọc: Yên tâm chị giữ chân cô ta để con cáo đó không làm hại đến hôn lễ của em…
Rika: Vậy thì được,em cũng k muốn làm quá như vậy Kevin sẽ ghét em…
Ngọc: Việc em nói cho chị là bí mật ,chị sẽ không bao giờ nói ra…
Rika: Cám ơn chị…em nhờ cả vào chị ạ
Ngọc: Em yên tâm đi con cáo đó chắc chắn sẽ định phá đám cưới em,chị giúp em vì Kevin và vì chị quý em…
Rika: Cám ơn chị ( Cánh cửa mở ra Rika choàng tay bố bước ra…Ngọc cầm bông hoa trên bàn bóp nát)
Ngọc: Cứ cười đi,mày cũng sẽ như vậy thôi…
Kevin trong bộ vest đen mặt lầm lỳ còn Rika luôn nở nụ cười tiến gần Kevin…
Cùng lúc đó Phương cầm cuốn sách cười tươi bên nôi con,người cô yêu thì đang toan tính để được ở bên người mà anh ta thật sự yêu,bó hoa cưới dưới trời rợp nắng,nụ cười của Phương cũng rạng rỡ k kém những đoá hoa đó chỉ là yêu thôi ,mượn nhau 1 đoạn đường thôi mà sao vẫn chưa thể…
Tiếng Vỗ tay của mọi người 1 lần nữa Kevin lại đứng trước đôi nhẫn cưới nhưng lần này không còn là đôi nhẫn của anh ta và Phương nữa ,kỉ niệm ngày đi mua nhẫn “Phương: Tôi muốn khắc tên của tôi và anh trên nhẫn ,tôi thích nhẫn có đá sáng lấp lánh ( Phương cười…Kevin nhớ lại rồi khuôn mặt cắn chặt răng…anh ta nhìn hội đồng như muốn giết chết họ)…
Tôi đang đẩy nôi bên hiên cười đùa với con nhưng thấy cơn gió lạnh sau gáy…tôi nhìn thấy Văn đang đứng bên dưới khiến tôi giật mình…
Văn: Chào vợ cũ,em khoẻ không ( tôi đứng bật dậy)…
Ám ảnh của sự kinh hoàng về chồng cũ vẫn chưa thật sự chấm dứt…