Chương 3
Mặc dù A Khắc Sát không phải là một trạm lớn nhưng cũng có vài chục người xuống xe. Lối ra ga lạnh lẽo, gió thổi xuyên qua, chẳng mấy chốc đã bị lấp đầy bởi tiếng bước chân, tiếng bánh xe kéo lê, và đủ loại âm thanh khác.
Trần Tông vừa đi vừa đội chiếc mũ bóng chày màu đen dán con ngựa nỉ bảy màu lên.
Phía sau vang lên tiếng gót giày "cộc cộc", đầu anh giật mình, dừng bước quay lại.
Là một người phụ nữ thấp béo mặc áo dạ, chân đi giày cao gót màu đen, kéo theo vali, cúi đầu đi nhanh. Trần Tông dừng lại khiến cô suýt va vào anh, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Trần Tông mỉm cười xin lỗi, nhường cô đi trước, đồng thời cảm thấy mình có chút quá nhạy cảm: Lúc đó anh đang nửa tỉnh nửa mơ, có lẽ đã nhầm lẫn giữa giấc mơ và thực tại.
Rắn nuốt người chắc chắn là chuyện không có thật, nhưng dấu giày thì là thật. Rõ ràng có một người phụ nữ đã dẫm lên chăn của anh, nửa đêm nhìn trộm giường, có lẽ là kẻ trộm.
***
Lối ra ga rất nhỏ, bên ngoài cách đó khoảng trăm mét là quảng trường nhà ga.
Trên quảng trường lác đác đậu vài chục chiếc xe, có xe taxi, cũng có xe minibus chở được nhiều người. Vài tài xế đang co ro vì lạnh đứng chung hút thuốc, thấy hành khách đi ra tinh thần họ phấn chấn hẳn lên, lập tức cất tiếng mời gọi khách.
Hành khách tự nhiên tách ra, người thì ghép xe, người thì trả giá, khu vực trước cửa ga lập tức trở nên náo nhiệt như chợ, chỉ có Trần Tông đứng giữa, lạc lõng.
Anh không thoải mái kéo lại chiếc mũ.
Ngoài những người mời chào khách, không ai đến tìm anh. Chẳng bao lâu sau, khu vực trong và ngoài cửa ga giống như bị quét sạch, chẳng còn người, thậm chí cả xe cũng chỉ còn lại vài chiếc.
Chỉ còn mỗi Trần Tông đứng đó, trông như một hồn ma lạc lối.
Thật vô lý, sao lại không có ai đến đón?
Mùa này, gió lạnh ở phương Bắc gần như có thể lùa nhiệt độ thấp của buổi sáng sớm vào tận xương cốt, chịu đựng hơn mười phút, Trần Tông quyết định bỏ đi.
Dù anh đang gấp để tìm hiểu tin tức về Trần Thiên Hải, nhưng anh đã đến đúng hẹn, còn người kia lại không. Trách nhiệm thuộc về họ, anh không có lý do gì để chịu khổ đứng đợi. Dù sao họ cũng có thông tin liên lạc của anh, muốn tìm anh lại không khó.
Anh tiến về phía những chiếc xe còn lại, định tìm một chiếc để vào trung tâm thành phố.
Hầu hết các xe đều đang sáng đèn, tài xế có người cuộn mình ngủ trên ghế lái, có người đang xem video giải trí. Ban đầu Trần Tông dự định chọn một chiếc taxi nhưng giữa chừng anh đổi ý, chuyển hướng sang một chiếc minibus màu xám bạc.
Chiếc minibus trông rất bình thường, trên kính chắn gió có dựng một tấm bảng ghi "Công ty Du lịch Dã Mã", cuối cùng có thêm logo là một con ngựa bảy màu, giống hệt con ngựa dán trên mũ của anh.
Người phụ nữ ngồi ở ghế lái đang cúi người ra sau tìm kiếm thứ gì đó, đội một chiếc mũ lưỡi trai màu nâu cà phê, tóc tết lại nhét vào mũ, nhưng tết không chặt, lỏng lẻo, từng lọn tóc buông xuống cổ trắng ngần.
Thật phục chị này làm việc bất cẩn, để anh đứng như cột cờ trước cửa ga, chị ta chẳng hề nhìn thấy.
Trần Tông khẽ gõ ngón trỏ vào cửa kính xe.
Người phụ nữ khựng lại, quay đầu lại.
Đó là một người phụ nữ trẻ, đeo khẩu trang đen, chỉ để lộ đôi mắt và lông mày. Đôi mắt rất đẹp, đuôi mắt hơi xếch lên, lông mày là kiểu mà Trần Tông thích nhất, mày núi nhỏ, mảnh mai và có độ cong, chính là kiểu lông mày cổ nhân thường nói "mày tựa núi xa".
Những kiểu khác như mày trăng non, mày lá liễu, tuy cũng đẹp nhưng anh luôn nghĩ rằng, mắt đã như nước thì lông mày nên tựa núi, giữa mắt và mày có núi và nước, mới gọi là ý vị vô cùng.
Đôi mắt đẹp như vậy, thật hiếm thấy.
Tiếc là ánh mắt của người phụ nữ không hề thân thiện. Cô ta kéo cửa kính xuống một chút, giọng điệu đầy khó chịu: "Làm gì?"
Giọng hơi nghẹt, chắc là bị cảm, không lạ khi đeo khẩu trang.
"Làm gì" là làm gì chứ? Ấn tượng đầu tiên của Trần Tông về cô ta ngay lập tức sụp đổ quá nửa.
Anh nhẫn nhịn, lấy từ trong túi ra tấm thiệp mời.
Người phụ nữ đưa tay nhận lấy, nhìn thoáng qua, ngước mắt lên nhìn anh: "Đến rồi à."
Trần Tông "ừ" một tiếng.
Người phụ nữ không hề có ý mở cửa cho anh lên xe: "Trên chỉ dẫn ghi thế nào?"
Trần Tông ý tứ: "Chỉ dẫn nói rằng, tôi đến cửa ga, đội mũ, dán con ngựa, sẽ có người đến đón."
Anh nhấn mạnh mấy chữ "có người đến đón".
Thực ra chỉ dẫn không nói "có người đến đón", nhưng suy luận hợp lý, "khi ra ga, dán con ngựa lên mũ đen là xong", "là xong" chẳng phải nghĩa đó sao?
Người phụ nữ: "Thế sao còn mò đến đây làm gì?"
Trần Tông không hiểu: "Hả?"
Người phụ nữ nhìn anh với ánh mắt kiêu ngạo, ném lại tấm thiệp mời: "Hội lớn như vậy, mọi việc đều phải có quy củ. Bảo anh đứng đâu thì cứ đứng đấy, tự nhiên sẽ có người đến đón. Nếu ai cũng như anh mà chạy lung tung, chúng tôi làm sao mà làm việc được? Tôi không phụ trách đón tiếp, người mới như anh chưa đủ tư cách tiếp xúc với tôi, hiểu chưa?"
Hay thật, cô là ai chứ, là cây hành xanh tốt trong ruộng nào mà tôi chưa đủ tư cách tiếp xúc chứ?
Trần Tông thật sự cạn lời: "Ý cô là, tôi phải đứng lại chỗ cũ?"
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, đến sợi tóc rơi bên tai cũng viết đầy vẻ kiêu ngạo: "Tôi nhắc lại lần nữa, không có quy tắc thì không thành hình được, mọi việc phải làm theo quy trình."
Chết tiệt "mọi việc phải làm theo quy trình", Trần Tông muốn chọc tức cô vài câu, nhưng lại nhịn: Anh nói một câu, cô ta có thể lải nhải bảy tám câu. Lỡ cô ta lại nổi hứng, khổ sở chẳng phải là mình sao?
Anh quay người đi về phía cửa ga, đi được hai bước lại quay đầu: "Cô là số mấy?"
Người phụ nữ đang định xuống xe, nghe vậy thì nhướng mày: "Số 039, sao? Còn định nhớ số để khiếu nại à? Tôi khuyên anh một câu, trong ‘Hội Nhân Thạch’, người mới không có tư cách bắt lỗi người cũ đâu, anh phàn nàn tôi chỉ làm mất điểm của mình thôi. Hơn nữa, chuyện gặp tôi tốt nhất là đừng nói ra, vừa đến đã phạm quy, tự ý rời vị trí, tôi không khiếu nại đã là chiếu cố lắm rồi."
Nói xong, cô bước xuống xe, thuận tay đóng sầm cửa lại, tạo một điểm nhấn vừa mạnh mẽ vừa đầy uy hiếp cho bài phát biểu hùng hồn của mình.
Cô ta không thấp, phải cao tầm một mét bảy, đi đôi ủng dài mũi tròn đế dày, khoác chiếc áo bông kiểu trench coat màu kaki, gió thổi qua, hai bên áo bông mở rộng, trông như thể sắp bước xuống xe để chém người.
Trần Tông quay đầu bước đi.
Anh đã nói gì nhỉ? Anh nói một câu, cô ta có thể lải nhải bảy, tám câu.
Không nói nữa, nghe cô ta nói chỉ tổ rút ngắn tuổi thọ.
Anh vốn nghĩ rằng, cái hội mà Trần Thiên Hải cũng có thể gia nhập, cùng lắm chỉ là hạng không có tiếng tăm gì. Nhưng xem ra anh vẫn còn bảo thủ: Hội này, trước có kẻ điên, sau có kẻ dại, Trần Thiên Hải đột nhiên muốn theo đuổi thơ và nơi xa, phần lớn là bị những người này lây nhiễm.
***
Trần Tông không vui vẻ gì khi phải quay lại cửa ga. May mà lần này không phải đợi lâu, chỉ vài phút sau, một người đàn ông thấp bé cầm cờ hướng dẫn vội vã chạy tới, mở miệng liên tục xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi, để anh đợi lâu rồi."
Vừa nói, anh ta vừa rút ra một cuốn sổ nhỏ cỡ lòng bàn tay: "Để tôi xác nhận lại số thứ tự, anh là..."
"027."
Người đàn ông thấp bé đánh dấu vào sổ, dẫn Trần Tông đi về phía quảng trường: "Thật ngại quá, tôi vốn đứng chờ ở đây, nhưng vừa rồi hội của các anh có chút sự cố, tôi là người nhiệt tình nên chạy đi giúp một tay, bận rộn đến mức quên cả gọi điện báo cho anh."
"Hội của các anh"? Người này không phải là người của Nhân Thạch Hội?
Trần Tông không biểu lộ cảm xúc, vừa đáp lời vừa dò hỏi thêm. Trên quãng đường hơn trăm mét, anh đã nắm được tình hình khá rõ ràng.
Người đàn ông thấp bé tên là Cát Bằng, làm việc cho một công ty du lịch địa phương. Công ty này nhận tổ chức sự kiện kỷ niệm hàng năm cho "Hội Những Người Yêu Thích Đá Quý", phụ trách việc bố trí địa điểm, sắp xếp chỗ ở và đón tiếp khách.
Lần này, anh ta đến ga đón khách cùng với lãnh đạo hội. Khi tàu sắp vào ga, anh ta nhận được cuộc gọi báo rằng một thành viên của hội gặp sự cố trên tàu. Người nhà của người đó ở xa, không thể đến kịp, nên hội phải đứng ra xử lý.
Trần Tông hỏi: "Người gặp sự cố đó, có phải phát điên không?"
Cát Bằng vô cùng ngạc nhiên: "Sao anh biết?"
Trần Tông ra hiệu về phía ga tàu: "Lúc xuống xe, tôi nghe mọi người bàn tán về chuyện đó."
Cát Bằng than thở: "Đúng vậy, nghe nói đang ngủ thì bỗng nhiên dậy phát điên, gặp ai cũng cào cấu cắn xé, làm bị thương mấy người. Sau khi bị cảnh sát tàu khống chế, người đó đột nhiên hôn mê, rồi lại nôn mửa. Ôi trời, tôi nói với anh, xã hội hiện đại áp lực lớn quá, con người không biết sẽ sụp đổ lúc nào..."
Anh ta chuyển giọng: "Chỉ là tôi không ngờ, người giàu như các anh cũng chịu áp lực sao?"
Trần Tông định giải thích rằng mình không phải là người giàu, nhưng rồi lại nghĩ giải thích cũng vô ích: Trong mắt người bình thường, ai liên quan đến đá quý chẳng phải là người có tiền.
Anh đổi chủ đề: "Thế bà ấy... bây giờ thế nào rồi?"
Cát Bằng mở cửa sau xe, ân cần mời Trần Tông lên xe: "Tạm thời đã ổn định, nhưng lãnh đạo phải đi cùng tới bệnh viện, không thể đón tiếp anh được, mong anh thông cảm, thông cảm nhé."
***
"Hiệp hội Những Người Yêu Thích Đá Quý" là cái tên mà Trần Tông đã biết đến.
Đây là một hiệp hội phổ thông, có trang web riêng và các chi hội tại nhiều địa phương. Chỉ cần đăng ký là có thể gia nhập, số lượng thành viên lớn, khả năng gặp được những người có kiến thức uyên thâm cũng cao. Anh từng vài lần đăng bài hỏi về các vấn đề chuyên môn và đều nhận được những câu trả lời nhiệt tình và chi tiết từ cộng đồng.
Rõ ràng, cái gọi là "Nhân Thạch Hội" này chỉ là mượn danh của hiệp hội kia mà thôi.
...
Trần Tông sau một đêm mệt mỏi chẳng mấy chốc ngủ thiếp đi khi xe vừa lăn bánh.
Bình thường anh ngủ rất ngon, hầu như không mộng mị, nhưng lần này, chẳng hiểu sao vừa nhắm mắt, giấc mơ lại kéo đến.
Trong mơ, anh không thể xác định được mình đang ở đâu, chỉ biết nơi đó vừa chật chội vừa tối tăm, bóng tối ấy ngập tràn những mảng màu vàng nhờ nhợ. Giữa cảnh đen vàng pha lẫn ấy, có một đôi mắt già nua, gian trá, cứ chăm chăm nhìn anh.
Trần Tông bị ánh mắt đó dõi theo đến phát hoảng, mãi mới mở mắt ra được, mồ hôi ướt đẫm trán.
Xe vẫn đang chạy, trời vẫn chưa sáng, có vẻ như anh chưa ngủ được bao lâu.
Trần Tông mệt mỏi ngồi thẳng dậy: "Vẫn chưa đến à?"
Cát Bằng, lái xe đang chán nản, nghe vậy liền vui vẻ vì có người để trò chuyện: "Gần tới rồi. Mà này, hội của các anh lạ thật, họp hành gì mà không chọn Hohhot hay Bao Đầu, lại chọn cái nơi nhỏ bé này, chẳng có cảnh đẹp, cũng chẳng có đồ ăn ngon."
Trần Tông cười gượng, anh cũng thắc mắc tại sao.
Anh trả lời lấp lửng: "Chắc là muốn tìm nơi yên tĩnh thôi."
Cát Bằng đồng tình: "Yên tĩnh thì đúng là yên tĩnh thật, mà không phải yên tĩnh, phải gọi là chẳng có gì nổi bật mới đúng..."
Rồi anh ta không giấu được giọng điệu ngưỡng mộ: "Các thành viên của các anh chắc toàn là đại gia cả nhỉ... Hiệp hội đá quý, nghe thôi cũng thấy tiền rồi. Mấy hôm nay tôi giúp chuẩn bị hội trường, đúng là mở mang tầm mắt. Anh có biết không, có một tảng đá to cỡ quan tài, nặng kinh khủng, gọi là 'Đá Duyên Phận', tám người mà không nâng nổi lên cầu thang. Chúng tôi phải điều xe cẩu, kéo qua cửa sổ lớn mà đưa vào."
"Trong hội trường có giá trưng bày, trời ạ, cái viên ngọc trai ấy, sáng lóa đến mức tôi có thể thấy bóng mình trong đó! Còn có một chiếc vòng ngọc bích, người ta nói ít nhất là 3 triệu tệ! 3 triệu đấy, ở chỗ chúng tôi, mua được ba căn biệt thự rồi! Sao mà cái thứ ấy lại đáng giá thế nhỉ?"
Trần Tông cười: "Hiệu ứng người nổi tiếng thôi, Từ Hy Thái hậu 'quảng cáo' mà."
Người Trung Quốc vốn rất yêu thích ngọc, gọi là "văn hóa ngọc" kéo dài suốt 8000 năm, luôn coi ngọc là biểu tượng cao quý. Trong quá khứ, ngọc phỉ thúy không có mấy giá trị, thậm chí từ "phỉ thúy" còn chỉ một loài chim chứ không phải là đá quý. Nhưng từ thời nhà Thanh, đặc biệt là khi Từ Hy Thái hậu ưa chuộng và lăng xê, giá trị của phỉ thúy tăng vọt, đến mức trên thị trường chính thống, phỉ thúy gần như vượt mặt cả ngọc Hòa Điền.
Cát Bằng không nghe rõ hết lời Trần Tông, chỉ thì thầm một câu: "Kẻ ăn không hết, người lần không ra."
Chiếc xe dừng lại trước một khách sạn.
Không phải khách sạn lớn, nhìn qua cách trang trí mặt tiền, tối đa cũng chỉ là khách sạn hạng hai hoặc ba sao, với biển hiệu ghi bốn chữ lớn "Kim Bằng Chi Gia." Ở trên cao, một băng rôn đỏ rực được treo lên với dòng chữ:
Chúc mừng Hội Giao Lưu Những Người Yêu Thích Đá Quý (Trạm A Khắc Sát) thành công tốt đẹp
Thật sự là đơn giản và mộc mạc, không có gì đặc biệt, hoàn toàn không gây chú ý.
Một người đàn ông tầm bốn mươi tuổi, tầm vóc trung bình, khuôn mặt dài như mặt ngựa đứng trước cửa. Xe vừa dừng lại thì anh ta đã bước lên mở cửa, Trần Tông suýt nữa tưởng anh ta là nhân viên đón khách.
“Anh là Trần Tông phải không, hoan nghênh hoan nghênh. Tôi là Mã Tu Viễn số hiệu 018, ‘lộ mạn mạn kỳ tu viễn hề*’ ấy, phụ trách công tác đón tiếp lần này. Đi đường mệt rồi, tôi sẽ dẫn anh đi nghỉ ngơi.”
*Trong bài thơ "Ly tao" của nhà thơ Khuất Nguyên có câu: "Lộ mạn mạn kỳ tu viễn hề, ngô tương thượng hạ nhì cầu sách", tạm dịch là: Dù con đường phía trước còn dài đằng đẵng, ta vẫn kiên cường tiến bước theo đuổi chân lý.
Sự nhiệt tình này, so với thái độ của số 039 trước đó, khiến Trần Tông cảm thấy có chút không quen, anh chỉ lịch sự gật đầu.
Có thể thấy Mã Tu Viễn là người chu đáo, cũng không quên sắp xếp cho Cát Bằng: "Nhà hàng sắp dọn bữa sáng rồi, anh có muốn lên ăn chút không?"
Cát Bằng không khách sáo: "Được, tôi đỗ xe xong sẽ lên ngay."
Mã Tu Viễn dẫn Trần Tông lên thẳng tầng hai, miệng không ngừng nói, không để Trần Tông có cơ hội chen vào.
“Chúng tôi đã bao trọn khách sạn này, mấy ngày tới ăn ở đều tại đây. Nếu muốn ra ngoài ăn cũng được. Tôi khuyên nên thử quán súp cừu bên cạnh, thịt cừu ở đó đều được giết mổ trong ngày, đảm bảo tươi ngon.”
“Còn vài thành viên nữa đang trên đường đến, phải chờ thêm chút nữa, lễ khai mạc định tổ chức vào ngày mai, ở đại sảnh tầng bốn.”
“Tôi biết anh là người mới, có lẽ có nhiều điều muốn hỏi, nhưng chuyện của anh thì chúng tôi không nắm rõ. Cấp trên đã dặn dò, sẽ có người chuyên trách liên hệ với anh, có lẽ trong một hai ngày tới, không cần vội.”
“Điều kiện ở đây có phần giản dị, tôi biết mọi người không thiếu tiền, quen với cuộc sống hưởng thụ rồi, lần này coi như trải nghiệm cuộc sống vậy. Kim Bằng là khách sạn lớn nhất ở đây, nhưng số lượng phòng vẫn không đủ. Vì vậy, theo nguyên tắc tôn trọng người lớn tuổi, chúng tôi sắp xếp cho những thành viên trẻ ở chung phòng, anh không phiền chứ?”
“Đều là người trong nghề, giao lưu nhiều, biết đâu sau này có thể hợp tác kinh doanh. Anh sẽ ở cùng phòng với số 039 Nhan Như Ngọc, nhưng anh ta hiện không ở trong phòng, lát nữa anh sẽ gặp...”
Trần Tông suýt nữa vấp chân, anh dừng lại: “Số hiệu bao nhiêu?”
Còn nữa, cô ấy tên là Nhan Như Ngọc? Mặc dù có vẻ đúng, nhưng không phải là quá thẳng thắn sao?
Mã Tu Viễn cũng dừng lại, không hiểu sao Trần Tông lại phản ứng mạnh như vậy: “039.”
Trần Tông nhìn anh ta một lúc lâu: “Thế này có ổn không?”
Mã Tu Viễn ngẩn ra: “Không ổn à?”
Ngừng một chút, dường như nghĩ ra điều gì, khuôn mặt anh ta hiện lên một nụ cười mờ ám: “Tôi hiểu rồi, có phải anh nghe thấy cái tên ‘Nhan Như Ngọc’ nên hiểu lầm, tưởng rằng anh ta là nữ?”
Trần Tông: “...”
Gọi là "tưởng" gì chứ, đó rõ ràng là một cô gái mà.
Mã Tu Viễn cười càng tươi hơn, anh ta nhìn xung quanh, sau đó tiến lại gần Trần Tông, hạ giọng: “Anh ta không chỉ có tên giống nữ đâu, lần đầu tiên tôi gặp anh ta, tôi cũng tưởng là nữ, nhưng thật ra... anh ta là nam.”